Nhạc nềnShizima

Trận Chiến Chiếm Hữu Lãnh Thổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh rạng đông của thành phố Sương Mù nhạt nhòa lách qua những kẽ hở của tấm cửa kính vỡ vụn, hắt lên sàn gỗ tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng' một thứ ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo. Đường Vy vịn chặt vào mép quầy gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau buốt từ vết lằn đỏ bầm trên cổ cô vẫn đang âm ỉ cháy, nhắc nhở cô về sức mạnh kinh hoàng của Thẩm Hoài Dạ khi rơi vào trạng thái bạo tẩu oán khí.


Trước mặt cô, linh thể của Thẩm Hoài Dạ đã khôi phục lại vẻ nho nhã thường ngày, nhưng đôi mắt phượng thâm trầm của y vẫn khóa chặt lấy cô không rời. Câu nói cuối cùng của y vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch: *"Tôi biết trang sách mệnh đầu tiên của Sổ Thu Hồn đang bị phong ấn dưới hầm mộ cổ Thẩm gia."*


Vy khẽ nuốt nước bọt, cố nén cơn đau họng để lên tiếng: "Hầm mộ cổ... Tại sao nó lại ở đó?"


Thẩm Hoài Dạ khẽ tiến lên một bước, tà áo dài xám cổ kính của y khẽ lay động, mang theo mùi cát bụi của những món cổ vật trăm năm. Y vươn bàn tay thon dài, lạnh buốt định chạm vào vết bầm trên cổ cô, nhưng giữa chừng lại khựng lại. Ánh mắt y tối sầm, chứa đựng một sự tự trách ẩn giấu: "Tổ tiên Thẩm gia năm xưa đã dùng trang sách mệnh đó làm cốt lõi để trấn áp lời nguyền oán khí gia tộc. Nếu em muốn lấy lại nó, em phải cùng tôi đi vào cấm địa đó. Nhưng trước hết..."


*Ầm!*


Lời của Thẩm Hoài Dạ chưa kịp dứt, một luồng áp lực vương giả, bá đạo đột ngột giáng xuống tiệm hoa từ trên đỉnh đầu. Toàn bộ trần nhà gỗ rít lên những tiếng kèn kẹt dữ dội. Nhiệt độ trong phòng vốn đã lạnh do âm khí của Thẩm Hoài Dạ, nay lại đột ngột ngưng tụ thành những hạt sương băng sắc nhọn lơ lửng giữa không trung.


Sợi tơ hồng kết mệnh vô hình trên cổ tay trái của Đường Vy đột ngột phát sáng rực rỡ, kéo căng về phía cửa chính. Cơn đau nhói buốt như kim châm từ tim bùng phát khiến cô lảo đảo, suýt ngã quỵ.


"Kẻ nào dám chạm vào đồ vật của tôi?"


Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và chứa đựng uy nghiêm tột bậc của kẻ đứng đầu vương triều tài chính vang lên. Làn sương băng dày đặc rẽ lối, và linh thể của Lục Cận Thần chậm rãi bước ra từ hư vô.


Hắn không mặc bộ âu phục thủ công đắt đỏ như thể xác phàm trần đang nằm hôn mê ở biệt thự đồi Sương Mù, mà khoác lên mình một luồng sát khí màu đen đỏ cuồn cuộn như một chiếc long bào bóng tối. Đôi mắt sắc lẹm như dao cạo của Lục Cận Thần quét qua đống đổ nát trong tiệm hoa, rồi găm chặt vào vết lằn bầm đỏ trên chiếc cổ trắng ngần của Đường Vy.


Trong chớp mắt, sát khí vương giả trên người Lục Cận Thần bùng phát dữ dội. Hắn bước xéo một bước, chắn ngang giữa Vy và Thẩm Hoài Dạ, bàn tay to lớn mang theo kình lực bá đạo vươn ra, kéo mạnh Vy vào lồng ngực lạnh ngắt của mình.


"Em dám để kẻ khác làm tổn thương mình?" Lục Cận Thần cúi đầu, hơi thở lạnh lẽo phả lên đỉnh đầu Vy, nhưng đôi mắt hắn lại đỏ ngầu sát khí nhìn chằm chằm vào Thẩm Hoài Dạ. "Y là kẻ nào?"


Thẩm Hoài Dạ khẽ nhíu mày phượng. Y không hề lùi bước trước áp lực bá đạo của Lục Cận Thần. Ngược lại, la bàn đồng đen trên tay y tự động xoay tròn, phát ra những luồng khí lưu màu vàng nhạt bao phủ xung quanh, nhẹ nhàng triệt tiêu luồng sát khí đang tràn đến.


"Lục Cận Thần, chủ tịch Lục Thị," Thẩm Hoài Dạ chậm rãi cất giọng, biểu cảm vẫn điềm đạm nhưng ánh mắt đã lạnh thấu xương. "Không ngờ linh thể của ông trùm tài chính tối cao lại có thể xuất khiếu ở nơi này. Nhưng em ấy là vị cứu tinh của tôi. Ông chủ Lục kéo em ấy thô bạo như vậy, không sợ làm tổn hại đến linh hồn yếu ớt của em ấy sao?"


Lục Cận Thần khẽ cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự tàn nhẫn vô biên: "Cứu tinh? Y dùng chung nguồn sinh khí của em?"


Thông qua liên kết tơ hồng cộng sinh vô hình, Lục Cận Thần ngay lập tức nhận ra dao động sinh mệnh của Thẩm Hoài Dạ đang cộng hưởng cùng một tần số với Đường Vy. Sự ghen tuông lãnh thổ dữ dội bùng phát trong lòng vị bạo chúa tài phiệt. Đối với hắn, Đường Vy là nguồn sống duy nhất, là bảo bối độc quyền mà hắn đã dùng cả khế ước hoãn tử để trói buộc. Hắn tuyệt đối không chấp nhận chia sẻ hơi ấm của cô với bất kỳ kẻ nào khác, đặc biệt là một ông trùm có thế lực ngang ngửa thương trường như Thẩm Hoài Dạ.


"Buông cô ấy ra," Thẩm Hoài Dạ lạnh lùng ra lệnh, la bàn phong thủy trên tay y bỗng phát sáng rực rỡ, ngự linh lực mộc hệ bùng phát, hóa thành những sợi dây leo ánh sáng vàng nhạt quấn chặt lấy cổ tay Lục Cận Thần, cố gắng tách hắn khỏi Vy.


"Muốn chết!"


Lục Cận Thần gầm lên. Sát khí vương giả của hắn ngưng tụ thành những lưỡi kiếm bóng tối sắc nhọn, chém đứt đôi những sợi dây leo phong thủy của Thẩm Hoài Dạ. Hai luồng ma lực cực hạn – một bên là sát khí bạo chúa tàn nhẫn, một bên là phong thủy ngự linh cổ xưa – va chạm kịch liệt giữa tiệm hoa nhỏ bé. Sóng xung kích tâm linh vô hình quét qua, khiến những kệ gỗ còn sót lại trong tiệm rạn nứt, những đóa bỉ ngạn hoa huyết mạch ở sân sau lay động dữ dội.


"Dừng tay lại! Cả hai anh điên rồi sao?" Vy hét lên, cô cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng ôm của Lục Cận Thần nhưng lồng ngực cô đau nhói vì kiệt sức.


Cô muốn dùng Ngọn lửa lam thanh tẩy từ đèn bão để phân tách hai người, nhưng linh lực thần chết tập sự trong người cô đã cạn kiệt sau khi tịnh hóa Thẩm Hoài Dạ ban nãy. Vết nứt pha lê trên cánh tay trái của cô nhói lên từng cơn đau buốt, rớm ra những giọt dịch thể màu lam nhạt (*Cost Paid*).


Nhìn thấy hai bạo chúa tài phiệt chuẩn bị lao vào tàn sát lẫn nhau, Vy cắn chặt răng. Cô biết nếu họ tiếp tục bộc phát ma lực ở đây, không chỉ tiệm hoa bị hủy diệt, mà liên kết sinh mệnh cộng sinh sẽ bị quá tải, khiến cả ba cùng bị xé rách linh hồn.


Vy dứt khoát không thèm vùng vẫy nữa. Cô nhắm mắt lại, chủ động kích hoạt Quy tắc 24 giờ cộng sinh thông qua sợi tơ hồng kết mệnh ẩn dưới da wrist (*Tactic*). Cô dồn chút sinh khí nguyên bản cuối cùng vào sợi chỉ đỏ, tạo ra một cơn chấn động nhịp tim ngược chiều.


*Thịch! Thịch! Thịch!*


Một cơn đau tim dữ dội, nhói buốt như bị bóp nghẹt đột ngột giáng xuống cả Lục Cận Thần và Thẩm Hoài Dạ thông qua liên kết đau đớn vật lý cộng sinh.


Lục Cận Thần khựng lại, gương mặt tuấn mỹ khẽ biến sắc, hắn buông lỏng tay Vy, lùi lại nửa bước, tay ôm lấy lồng ngực đang phập phồng đau đớn. Thẩm Hoài Dạ cũng biến sắc, la bàn phong thủy trên tay y suýt rơi xuống đất, y đứng vịn vào thành quầy, hít thở dốc dập.


"Nếu hai anh muốn tôi chết ngay tại đây, thì cứ tiếp tục đánh đi," Vy khàn giọng nói, đôi mắt lam sáng của cô nhìn thẳng vào hai người đàn ông, chứa đựng sự kiên định và giận dữ. "Mạng của các anh đang buộc vào tôi. Tôi đau một, các anh sẽ đau gấp mười. Có giỏi thì đánh tiếp đi!"


Sự im lặng chết chóc bao trùm tiệm hoa. Lục Cận Thần nghiến răng, sát khí trên người hắn khẽ lắng xuống nhưng đôi mắt vẫn găm chặt vào Vy đầy vẻ không cam lòng. Thẩm Hoài Dạ khẽ thở dài, y chỉnh lại tà áo, ánh mắt nhìn Vy đầy vẻ xót xa khi thấy sắc mặt cô nhợt nhạt không còn một giọt máu.


Thế nhưng, kiếp nạn của tiệm hoa vẫn chưa dừng lại ở đó.


*U... U... U...*


Đột ngột, một tiếng động trầm đục, mang theo uy áp thần thánh lạnh lẽo từ ranh giới âm dương vang vọng khắp bầu trời thành phố Sương Mù. Vy giật mình, cô lập tức mở Thấu thị nhãn linh hồn (*Selected Ref*). Đôi mắt cô chuyển sang sắc lam rực rỡ, nhìn xuyên qua mái nhà gỗ của tiệm hoa hướng thẳng lên bầu trời.


Trên tầng mây xám xịt của thành phố, một quầng sáng màu đỏ sậm khổng lồ như một con mắt quỷ đang chậm rãi mở ra. Đó chính là Gương Nghiệt Cảnh của Phán quan Thẩm Vô Kỵ (*Selected Ref*). Chiếc gương đồng cổ đang phát ra những luồng sóng rà quét linh hồn diện rộng, quét qua từng ngôi nhà, từng con phố để truy tìm tung tích Sổ Thu Hồn bị mất và những linh hồn xuất khiếu bất hợp pháp.


"Không xong rồi... Thẩm Vô Kỵ đang rà quét toàn thành phố," Vy hoảng hốt thầm nghĩ.


Sự bộc phát ma lực kịch liệt giữa Lục Cận Thần và Thẩm Hoài Dạ ban nãy đã tạo ra một luồng dao động linh lực khổng lồ, giống như một ngọn hải đăng sáng rực giữa đêm tối. Nếu luồng sóng quét của Gương Nghiệt Cảnh rà trúng tiệm hoa lúc này, Thẩm Vô Kỵ sẽ ngay lập tức phát hiện ra khế ước hoãn tử bất hợp pháp của cô và cưỡng chế thu hồi linh hồn của hai tài phiệt.


"Mau ẩn hình nhịp tim!" Vy vội vàng chạy đến kệ tủ, lấy ra hộp chu sa trừ tà cổ. Cô cắn đầu ngón tay, dùng máu phàm trần kết hợp chu sa vẽ bùa ẩn hình nhịp tim thần chết lên lòng bàn tay, rồi đập mạnh lên ngực mình và ngực hai người đàn ông (*Failed Attempt*).


Thế nhưng, luồng sóng quét đỏ sậm từ Gương Nghiệt Cảnh quá mạnh mẽ. Bùa ẩn hình vẽ bằng chu sa thông thường của cô vừa dán lên ngực Lục Cận Thần đã lập tức bốc cháy thành tro bụi đen kịt do không đủ sức che giấu hai nguồn ma lực bạo phát vương giả đang cuồn cuộn trong linh thể của họ.


Sóng quét đỏ sậm đang hạ dần độ cao, chỉ còn cách mái nhà tiệm hoa vài mét. Vy tuyệt vọng nhìn vết nứt pha lê trên tay mình đang rạn rộng, cô không còn đủ linh lực để thiết lập lá chắn bảo hộ sinh khí khổng lồ nữa.


Đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, một mùi khói thuốc lá nhạt, mang hương thơm thanh khiết của gỗ đàn hương âm giới đột ngột lan tỏa trong phòng.


Từ trên xà nhà gỗ đổ nát, một bóng người mặc áo khoác măng tô đen rách gấu đang ngồi vắt vẻo, miệng ngậm điếu thuốc lá tắt lửa, ánh mắt lười biếng nhìn xuống. Đó chính là Tạ Vô Phong – Thần Chết tiền bối bí ẩn (*Selected Ref*).


"Nhóc con vụng về, lần nào gặp em cũng thấy em tự đưa mình vào chỗ chết thế này," Tạ Vô Phong cợt nhả nói, nhưng hành động của gã lại nhanh như chớp.


Gã nhảy nhẹ xuống đất, chắn trước mặt Vy. Tay gã vung lên, ném ra một chiếc lông vũ màu xám đen bóng bẩy – Chiếc lông vũ Vong Xuyên hộ mệnh (*Selected Ref*).


*Hưu!*


Chiếc lông vũ xám đen bay thẳng vào bên trong ngọn lửa lam của chiếc đèn bão đeo trước cổ Vy. Ngay lập tức, ngọn lửa lam bùng lên một làn sương mù màu xám đen dày đặc, mang theo âm khí lạnh lẽo của sông Vong Xuyên cổ đại, nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng'.


Luồng sương mù xám đen này hoàn toàn cô lập tiệm hoa khỏi thế giới bên ngoài, hấp thụ toàn bộ tần số nhịp tim thần chết của Vy và ma lực bộc phát của hai tài phiệt, biến tiệm hoa thành một khoảng không vô hình trước mắt thần của Gương Nghiệt Cảnh.


*Vút...*


Luồng sóng quét đỏ sậm của Thẩm Vô Kỵ rà quét qua mái nhà tiệm hoa, dừng lại một nhịp đầy nghi vấn, nhưng cuối cùng không phát hiện ra điều gì bất thường và chậm rãi di chuyển đi hướng khác.


Vy thở phào nhẹ nhõm, cô ngã quỵ xuống sàn gỗ, hai tay ôm lấy chiếc đèn bão đang tỏa ra làn sương xám bảo vệ. Lục Cận Thần và Thẩm Hoài Dạ đứng hai bên, ánh mắt họ nhìn Tạ Vô Phong đầy vẻ đề phòng và thù địch, nhưng cũng ngầm kinh ngạc trước sức mạnh che mắt phán quan của chiếc lông vũ kia.


Tạ Vô Phong quay lại, nháy mắt với Vy đầy ẩn ý: "Bảo bối này giữ cho kỹ. Lần sau nếu hai gã bạo chúa này còn muốn tàn sát nhau ở đây, cứ dùng nó mà che mắt thiên hạ."


Lục Cận Thần bước lên, đứng chắn trước Vy, đôi mắt sắc lẹm găm vào Tạ Vô Phong: "Kẻ nào cho phép ngươi gọi cô ấy là nhóc con?"


Thẩm Hoài Dạ cũng tiến lên một bước, la bàn phong thủy khẽ ngân lên tiếng cảnh báo: "Thần chết tiền bối, tốt nhất anh nên giữ khoảng cách với em ấy."


Vy nhìn năm món trang sức định mệnh trên cổ tay mình đang nhấp nháy liên kết, rồi nhìn ba người đàn ông đang giương cung bạt kiếm trong tiệm hoa đổ nát của mình, cô chỉ biết đỡ trán bất lực. Cuộc chiến chiếm hữu lãnh thổ của năm ông trùm tài phiệt chỉ mới bắt đầu, và số mệnh của cô đã hoàn toàn đi chệch khỏi quỹ đạo luân hồi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!