Ác Mộng Của Ông Trùm Cổ Vật
Cơn mưa rạng đông của thành phố Sương Mù vẫn rỉ rả trút xuống mái ngói âm dương của tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng'. Trong căn phòng ngủ nhỏ ở tầng hai, Đường Vy ngồi bệt dưới sàn gỗ, tấm lưng gầy tựa vào thành giường, hơi thở vẫn còn dồn dập sau cuộc đối phó căng thẳng với Sứ giả âm giới A Tào ngoài phố. Con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu đã thu lại bộ móng vuốt sắc bén, lười biếng cuộn tròn bên chân cô, đôi mắt hổ phách khẽ híp lại như đang canh chừng bóng tối.
Vy khẽ kéo tay áo hoodie màu xám nhạt lên, nhìn vào cổ tay trái của mình. Vết nứt pha lê màu lam nhạt đang rực lên thứ ánh sáng huyền ảo nhưng mang theo cơn đau buốt thấu xương. Việc hiến máu để nuôi dưỡng Hoa bỉ ngạn huyết mạch ở sân sau nhằm kích hoạt kết giới tịnh hóa đã rút cạn sinh khí phàm trần của cô, khiến cơ thể cô lạnh run cầm cập. Trên cổ tay phải, chiếc đồng hồ sinh học do Phó Triệt chế tạo đang nhấp nháy con số thọ mệnh đỏ rực, nhắc nhở cô rằng thọ mệnh phàm nhân của cô đang bị tiêu hao một cách đáng báo động.
*Bịch!*
Đột ngột, một cơn đau nhói buốt như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào tim khiến Vy gập người xuống. Cô ôm lấy lồng ngực phập phồng, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu. Sợi tơ hồng kết mệnh vô hình ẩn dưới da thịt cổ tay trái đột ngột phát sáng đỏ rực, kéo căng về một hướng vô định với một lực lượng hung hãn chưa từng có.
Cơn đau này không mang sát khí vương giả, bá đạo của Lục Cận Thần. Nó mang theo một luồng âm khí cổ kính, lạnh lẽo, bốc lên mùi cát bụi của những ngôi mộ cổ trăm năm và những món cổ vật bị nguyền rủa.
"Là Thẩm Hoài Dạ..." Vy khàn giọng lẩm nhẩm.
Thông qua sự cộng hưởng của sợi tơ hồng kết mệnh, cô cảm nhận được một luồng oán khí khổng lồ, điên cuồng đang bùng phát từ Trang viên Thẩm gia nằm ở phía Tây thành phố. Thẩm Hoài Dạ – ông trùm tài phiệt thứ hai, gia chủ đương nhiệm của Thẩm Gia Cổ Tộc – đang rơi vào trạng thái Bạo tẩu oán khí cực đoan. Lời nguyền Khế ước ngầm của tổ tiên năm tài phiệt ký kết với kẻ ngụy tạo Minh Hoàng năm xưa đang gặm nhấm linh hồn anh, ép linh thể của anh phải xuất khiếu lâm sàng. Dưới sự kéo rứt của sợi tơ hồng cộng sinh, linh thể đang điên loạn của Thẩm Hoài Dạ đang bị hút thẳng về phía tiệm hoa của cô với tốc độ kinh hoàng.
"A Mộc! Hắc Miêu! Chuẩn bị phòng ngự!" Vy gượng dậy, lảo đảo bước xuống cầu thang gỗ.
Tiểu quỷ A Mộc đang quét dọn oán khí rác dưới tầng một hoảng sợ đánh rơi chiếc chổi tre, vội vàng bay đến nâng đỡ cô: "Chị Vy! Có luồng tà khí cực mạnh đang lao đến đây! Đáng sợ quá!"
"Chị biết. Thẩm Hoài Dạ đang bạo tẩu. Nếu không xoa dịu được anh ta, tiệm hoa này sẽ bị san bằng, và linh thể của anh ta cũng sẽ tự nổ tung vì quá tải oán khí," Vy nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói ở cổ tay, đi thẳng vào gian bếp nhỏ phía sau tiệm hoa.
Để xoa dịu cơn bạo tẩu oán khí cấp bạo chúa của một tài phiệt cổ vật, trà bỉ ngạn thông thường hoàn toàn vô tác dụng. Vy cần một chất xúc tác tịnh hóa mạnh mẽ hơn. Cô run rẩy mở chiếc tủ gỗ cổ kính, lấy ra một lọ sứ nhỏ màu xanh lục bảo. Bên trong lọ chứa một chất lỏng màu xanh ngọc bích lấp lánh, tỏa ra sinh khí mộc hệ dồi dào – đó chính là Nhựa cây cổ Mộc Linh.
Vy vẫn nhớ như in cuộc chạm trán đầy mạo hiểm tại Nghĩa trang thành phố Sương Mù tuần trước. Tại đó, cô đã gặp Mộc Linh Tiên Sinh – linh thể ngàn năm của cây cổ thụ nghĩa trang. Để đổi lấy ba giọt nhựa cây quý giá này, cô đã phải dùng máu tim thần chết của mình để tịnh hóa toàn bộ đất đai bị ô nhiễm oán khí xung quanh gốc cây cổ thụ. Hôm nay, cô bắt buộc phải dùng đến báu vật bảo mệnh này.
Vy nhanh chóng thực hiện nghi thức Pha chế trà hoa bỉ ngạn. Cô thả một đóa bỉ ngạn hoa huyết mạch tươi rói vừa hái ở sân sau vào ấm gốm cổ phong thủy, thêm vào nước giếng cổ âm dương tịnh hóa, rồi nhỏ một giọt Nhựa cây cổ Mộc Linh vào. Ngay lập tức, nước trà chuyển sang màu đỏ hồng lộng lẫy, tỏa ra một làn khói lam nhạt mang hương thơm thanh khiết của gỗ cổ thụ và hoa bỉ ngạn, có khả năng xoa dịu mọi sự điên cuồng của linh hồn.
*Ầm!*
Cánh cửa gỗ của tiệm hoa đột ngột bị một luồng sức mạnh vô hình đập mạnh, chấn vỡ toàn bộ kính cửa sổ. Nhiệt độ trong tiệm hoa giảm xuống âm độ chỉ trong một nhịp thở. Sương muối lạnh giá phủ kín các kệ hoa bỉ ngạn. Một luồng sương đen oán khí đặc quánh, cuồn cuộn tràn vào từ khe cửa, mang theo tiếng gào khóc ai oán của vạn linh hồn oan khuất.
Từ trong làn sương đen ấy, linh thể của Thẩm Hoài Dạ hiện hình.
Trái ngược với vẻ ngoài nho nhã, lịch lãm thường ngày của một quý ông chơi cổ vật, Thẩm Hoài Dạ lúc này trông như một ác quỷ bước ra từ ngục tối. Linh thể của anh bị quấn chặt bởi những sợi xích oán khí màu đen rỉ sét, rít lên từng tiếng loảng xoảng ghê rợn. Đôi mắt phượng vốn thâm trầm, sâu sắc giờ đây rực lên một ngọn lửa màu đỏ ngầu khát máu. Sát khí và ma tính bạo tẩu tỏa ra từ anh khiến tiểu quỷ A Mộc sợ hãi hét lên một tiếng rồi trốn biệt vào trong giếng cổ sân sau.
Thẩm Hoài Dạ khóa chặt đôi mắt đỏ ngầu vào Đường Vy. Bản năng chiếm hữu hoang dã của kẻ bạo tẩu oán khí trỗi dậy mạnh mẽ khi anh ngửi thấy mùi sinh khí ấm áp phát ra từ cơ thể cô. Đối với linh thể đang bị nguyền rủa thiêu đốt của anh, Vy chính là nguồn nước mát duy nhất, là cứu cánh duy nhất mà anh phải chiếm đoạt bằng mọi giá.
*Vút!*
Linh thể của Thẩm Hoài Dạ lướt đi như một vệt bóng tối, áp sát Vy chỉ trong chớp mắt. Bàn tay to lớn, lạnh ngắt như băng của anh vươn ra, tàn nhẫn bóp chặt lấy chiếc cổ thon thả của cô, ép mạnh cô vào quầy gỗ tiệm hoa. Đồ đạc trên quầy bị gạt phăng xuống đất, vỡ tan tành.
"Khẹc..." Vy nghẹt thở, hai tay cô bấu chặt lấy cánh tay cứng như sắt của anh. Cổ cô đau nhói, lằn lên những vết đỏ do lực bóp quá mạnh. Sợi tơ hồng trên cổ tay hai người bùng cháy dữ dội, truyền đi nỗi đau vật lý cộng sinh khiến cả hai cùng chấn động.
Trong cơn điên loạn, Thẩm Hoài Dạ ghì chặt Vy, sương đen oán khí từ người anh tỏa ra bao vây lấy cô, cố gắng giam giữ và đồng hóa cô vào bóng tối của anh. Giọng nói của anh khàn đặc, đầy vẻ điên cuồng và chiếm hữu: "Hơi ấm... đưa nó cho tôi... Em là của tôi... Không ai được phép mang em đi..."
Vy cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng. Cô run rẩy thọc tay vào túi áo, rút ra một lá bùa chú định thần bằng chu sa trừ tà cổ, dán thẳng lên trán Thẩm Hoài Dạ. Thế nhưng, lá bùa chưa kịp chạm vào da thịt anh đã bị luồng oán khí gia tộc bạo phát xung quanh thổi bay, lập tức bốc cháy thành tro bụi giữa không trung (*Failed Attempt*).
"Không thể dùng bùa chú thông thường... Lực lượng nguyền rủa của Thẩm gia quá mạnh," Vy thầm nghĩ, lồng ngực cô đau nhói vì thiếu dưỡng khí.
Cô biết, nếu cô dùng Ngọn lửa lam thanh tẩy từ đèn bão để tấn công trực tiếp lúc này, ngọn lửa có thể thiêu rụi hoàn toàn linh thể vốn đã bị tổn thương sâu sắc bởi lời nguyền của anh. Thẩm Hoài Dạ là một bạo chúa tài phiệt, nhưng anh cũng là một linh hồn chịu đầy vết thương quá khứ do tội lỗi của tổ tiên để lại. Cô không muốn làm tổn thương anh. Cô muốn cứu anh.
Vy quyết định từ bỏ việc phản kháng bằng vũ lực. Cô thả lỏng hai tay, không bấu víu vào tay anh nữa. Thay vào đó, cô chủ động vươn tay ôm lấy tấm lưng lạnh ngắt của Thẩm Hoài Dạ, kéo anh sát vào lòng mình (*Advantage Swing / Tactic*).
Đồng thời, Vy kích hoạt Nhãn thuật thấu thị oán khí. Đôi mắt đen của cô chuyển sang màu lam sáng rực rỡ, lấp lánh như bầu trời đêm. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đầy điên loạn của Thẩm Hoài Dạ, dùng nhãn thuật xoa dịu tâm trí để truyền đi một thông điệp tịnh hóa ôn hòa, đầy thấu cảm từ ngọn lửa linh hồn của mình.
"Thẩm Hoài Dạ... nhìn tôi đi," Vy khẽ thì thầm bên tai anh, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng linh lực thần chết uy nghiêm. "Tôi ở đây. Cơn đau sẽ qua đi. Hãy tin tôi... buông bỏ xích sắt đó ra."
Hơi ấm sinh khí nguyên bản từ cơ thể Vy như một dòng suối ấm áp len lỏi qua làn da phàm trần, xoa dịu những vết rạn nứt đau đớn trong linh hồn Thẩm Hoài Dạ. Nhịp tim cộng sinh của hai người đập dồn dập, tạo thành một tần số tịnh hóa nhịp nhàng.
Cảm nhận được hơi ấm và sự dịu dàng vô điều kiện của cô gái trong lòng, ngọn lửa đỏ sẫm trong mắt Thẩm Hoài Dạ khẽ dao động. Lực siết ở cổ Vy khẽ lỏng đi một chút, sự điên cuồng trong mắt anh nhường chỗ cho một sự mơ hồ, run rẩy. Anh như một đứa trẻ bị lạc trong bóng tối ngàn năm, đột ngột tìm thấy đốm sáng duy nhất của cuộc đời mình.
Lợi dụng khoảnh khắc anh lỏng tay, Vy lách nhanh bàn tay phải ra sau, cầm lấy chén trà bỉ ngạn hoa pha Nhựa cây cổ Mộc Linh đặt trên quầy. Cô dứt khoát đổ chén trà màu đỏ hồng vào miệng Thẩm Hoài Dạ.
*Hưu...*
Ngay khi nước trà thấm vào linh thể, một phản ứng tịnh hóa mãnh liệt bùng phát. Mộc khí sinh mệnh dồi dào từ Nhựa cây cổ Mộc Linh kết hợp với bỉ ngạn hoa huyết mạch bắt đầu chảy dọc theo các kinh mạch linh hồn của anh.
"Gào!"
Thẩm Hoài Dạ gầm lên một tiếng đau đớn. Những sợi xích oán khí màu đen rỉ sét trên người anh bắt đầu gào thét, vùng vẫy điên cuồng chống lại mộc khí tịnh hóa ôn hòa (*Counter Chain*). Làn sương đen bốc lên nghi ngút từ linh thể anh, chuyển hóa thành những đốm sáng lam nhạt rồi tan biến vào không trung.
Vy ôm chặt lấy anh, dùng chính thân thể suy kiệt của mình làm lá chắn, giúp anh chịu đựng cơn chấn động tịnh hóa linh hồn. Vết nứt pha lê trên cánh tay cô nhói lên đau đớn do sinh khí bị tiêu hao diện rộng, nhưng cô vẫn không buông tay.
Sau vài phút giằng co kịch liệt, luồng oán khí gia tộc bạo tẩu hoàn toàn bị dập tắt. Những sợi xích xích đen rã ra thành cát bụi. Sương mù đen trong tiệm hoa tan biến sạch sẽ, trả lại bầu không khí yên bình vốn có.
Thẩm Hoài Dạ thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu dần khôi phục lại màu đen thâm trầm, sâu thẳm và đầy trí tuệ thường ngày. Anh buông lỏng hoàn toàn bàn tay đang bóp cổ Vy, lùi lại một bước, gương mặt tuấn mỹ phảng phất nét nhợt nhạt u uất của kẻ vừa bước ra từ cõi chết.
Vy lảo đảo vịn vào quầy gỗ, ho dữ dội. Cô đưa tay lên sờ vào chiếc cổ bị lằn vết đỏ bầm, khàn giọng hỏi: "Anh... đã tỉnh táo chưa?"
Thẩm Hoài Dạ im lặng nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này không còn sự điên loạn của ác quỷ, nhưng sự chiếm hữu và thâm trầm trong đó lại càng đậm đặc hơn gấp bội. Anh nhìn vết lằn đỏ trên cổ cô, rồi nhìn xuống vết nứt pha lê đang phát sáng nhạt trên cánh tay cô, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp – vừa xót xa, vừa khao khát được độc chiếm vị cứu tinh này cho riêng mình.
Anh bước lại gần, ngón tay thon dài, lạnh buốt khẽ nâng cằm Vy lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Giọng nói của anh trầm ấm, mang theo sự lạnh lùng của một ông trùm cổ vật quý tộc:
"Đường Vy... em đã cứu tôi một mạng. Nhưng em có biết, khế ước sinh mệnh này sẽ kéo em vào vũng bùn tăm tối của Thẩm gia không?"
Vy gạt tay anh ra, gượng cười yếu ớt: "Nếu tôi không cứu anh, tôi cũng sẽ chết vì sợi tơ hồng này. Đừng nói nhảm nữa, lo mà giữ mạng của anh đi."
Thẩm Hoài Dạ khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ thâm trầm xuất hiện trên gương mặt tuấn mỹ. Anh buông tay, đứng thẳng người, tà áo choàng cổ kính khẽ lay động trong gió rạng đông. Đôi mắt anh nhìn sâu vào tâm trí Vy, cất giọng trầm thấp chứa đựng một chân tướng kinh hoàng:
"Để đền đáp chén trà mạng sống này, tôi sẽ tặng em một manh mối. Tôi biết trang sách mệnh đầu tiên của Sổ Thu Hồn đang bị phong ấn dưới hầm mộ cổ Thẩm gia."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!