Nhạc nềnShizima

Kết Giới Hoa Bỉ Ngạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí trong mật thất hắc thạch của biệt thự đồi Sương Mù đặc quánh một thứ áp lực vô hình, lạnh buốt và ngột ngạt đến mức khiến da thịt người ta phải run rẩy. Đường Vy bị ép chặt vào lồng ngực cứng như đá của linh thể Lục Cận Thần. Bàn tay to lớn, thon dài của anh siết chặt lấy cổ tay trái của cô – nơi những vết nứt pha lê màu lam sắc đang tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo nhưng mang theo cơn đau buốt thấu tận xương tủy. Hơi ấm sinh khí từ cơ thể cô đang bị bản năng của anh điên cuồng hút lấy, như một kẻ sắp chết đuối bấu víu vào chiếc phao duy nhất.


"Em... là ai? Tại sao tôi lại thèm khát hơi ấm của em đến thế này?"


Giọng nói của Lục Cận Thần trầm thấp, khàn đục, vang vọng bên tai Vy như tiếng sấm rền giữa đêm đông. Đôi mắt phượng sâu thẳm của gã bạo chúa tài phiệt rực lên ngọn lửa sát khí màu đỏ sẫm, vừa cảnh giác, vừa tràn đầy sự chiếm hữu hoang dã. Anh không hề biết mình đang ở trạng thái linh thể xuất khiếu, càng không biết cô gái nhỏ nhắn trong lòng mình là một Thần Chết tập sự đang nắm giữ sợi dây sinh mệnh của anh.


"Buông... buông tôi ra..." Vy khàn giọng, hơi thở đứt quãng. Cơn đau từ cẳng tay trái truyền đến khiến cô hoa mắt chóng mặt. Linh lực trong người cô đã cạn kiệt sau khi kích hoạt huyết mạch máu tim để thiết lập trận pháp. Nếu anh tiếp tục hút sinh khí của cô một cách vô điều kiện thế này, cô sẽ thực sự tan biến trước khi kịp trở về tiệm hoa.


Nhưng Lục Cận Thần không buông. Ngược lại, vòng ôm của anh càng siết chặt hơn, kéo cô sát vào bệ đá phong thủy. Sát khí cực đoan bẩm sinh từ linh thể anh tỏa ra như những sợi tơ đen mỏng manh, quấn chặt lấy cơ thể Vy, phong tỏa mọi đường lui của cô. Bản năng của một kẻ đứng đầu giới tài phiệt không cho phép anh buông bỏ thứ duy nhất có thể xoa dịu cơn đau hoại tử trong linh hồn mình.


Vy cắn chặt môi, cố gắng giữ cho lý trí không bị bóng tối nuốt chửng. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của anh, ép bản thân phải bình tĩnh. Cô biết, Lục Cận Thần lúc này chỉ đang hoạt động bằng bản năng khát khí của linh thể hoãn tử. Đối phó với một kẻ kiêu ngạo và tàn nhẫn như anh, dùng vũ lực chỉ chuốc lấy phản phệ nặng hơn. Cô phải dùng sự thấu cảm, dùng chính sợi dây liên kết sinh mệnh để chế ngự anh.


"Lục Cận Thần... anh nghe tôi nói đây," Vy khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một luồng linh lực thần chết dịu nhẹ, cố gắng len lỏi vào tâm trí đang hỗn loạn của anh. "Nếu anh muốn sống, nếu anh muốn cứu cha mình... anh phải buông tôi ra. Tôi không chạy trốn. Sinh mệnh của tôi và anh đã buộc chặt vào nhau rồi."


Cô khẽ nâng bàn tay phải lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má lạnh ngắt của anh. Ngón tay cô run rẩy, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay cô như một dòng suối ấm áp, từ từ xoa dịu luồng sát khí cuồng bạo đang cuộn trào quanh người anh.


Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, ngọn lửa đỏ sẫm trong mắt Lục Cận Thần khẽ dao động. Anh khựng lại, nhìn chăm chằm vào gương mặt tái nhợt nhưng kiên cường của cô gái trước mặt. Sợi tơ hồng kết mệnh vô hình ẩn dưới da thịt cổ tay hai người đột ngột phát ra ánh sáng đỏ nhạt, truyền đi nhịp đập cộng sinh đều đặn của hai trái tim. Sự ghen tuông lãnh thổ và bản năng chiếm hữu trong anh dần dịu xuống, nhường chỗ cho một sự hoang mang mơ hồ.


"Liên kết... sinh mệnh?" Lục Cận Thần lầm nhẩm, lực siết ở cổ tay cô khẽ lỏng đi một chút, nhưng vẫn giữ chặt như thể sợ cô sẽ biến mất trong sương mù.


"Đúng vậy. Tôi là người duy nhất giữ cho thể xác anh không bị thối rữa ngoài đời thực," Vy kiên trì thuyết phục, ánh mắt không một chút sợ hãi. "Nhưng bây giờ tôi rất yếu. Nếu anh không để tôi đi, tôi sẽ chết, và anh cũng sẽ tan biến. Anh có hiểu không?"


Lục Cận Thần im lặng rất lâu, đôi mắt phượng híp lại dò xét từng biểu cảm trên gương mặt cô. Cuối cùng, dưới sự tác động của nhịp tim cộng sinh và sự tịnh hóa từ hơi ấm của Vy, linh thể của anh dần mất đi sức lực, từ từ ngã rạp xuống bệ đá phong thủy hắc thạch. Bàn tay anh buông lỏng khỏi cổ tay cô, nhưng ngón tay vẫn khẽ móc lấy sợi chỉ đỏ vô hình như một lời hứa hẹn không lời.


Vy thở phào nhẹ nhõm, lùi lại vài bước để thở dốc. Cô nhìn linh thể Lục Cận Thần đã đi vào trạng thái ngủ say ổn định trên bệ đá, nhịp tim phàm trần của anh dưới sự bảo hộ của trận pháp duy trì ở mức 72. Cô biết mình không thể nán lại đây lâu hơn. Quy tắc 24 giờ cộng sinh buộc cô phải ở gần anh, nhưng khoảng cách từ biệt thự đồi Sương Mù đến tiệm hoa vẫn nằm trong phạm vi an toàn 50km mà khế ước cho phép.


Vy lảo đảo bước ra khỏi mật thất đá cổ. Cánh cửa đá nặng nề vừa mở ra, Trần Hùng đã lập tức bước tới, gương mặt đầy vẻ lo lắng: "Cô chủ nhỏ, Lão bản thế nào rồi?"


Vy khéo léo kéo tay áo hoodie xám xuống để che đi vết nứt pha lê đang lan rộng trên cẳng tay trái, cố tỏ ra bình tĩnh: "Anh ta đã ổn định. Trận pháp phong thủy đồi Sương Sù đang vận hành tốt để ngưng tụ dương khí cho thể xác anh ta. Hãy canh phòng nghiêm ngặt nơi này, không cho bất kỳ ai bước vào."


"Rõ! Tôi đã bố trí đội bảo an tinh nhuệ nhất xung quanh biệt thự," Trần Hùng cúi đầu cung kính.


Vy gật đầu, nhanh chóng rời khỏi biệt thự dưới cơn mưa tầm tã. Chiếc xe bọc thép của Lục gia đưa cô trở về tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng' khi trời đã gần rạng sáng.


Bước vào không gian ấm áp, quen thuộc của tiệm hoa gỗ hai tầng, Vy kiệt sức ngã quỵ xuống chiếc ghế sofa ở tầng một. Mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc và hoa khô bao bọc lấy cô, xua đi phần nào cái lạnh buốt của âm khí đồi Sương Mù. Chiếc đồng hồ sinh học trên tay phải của cô nhấp nháy cảnh báo đỏ rực: thọ mệnh phàm trần bị tiêu hao nghiêm trọng sau cuộc dung hợp kết mệnh khốc liệt.


"Phải thiết lập kết giới phòng thủ ngay lập tức..." Vy lẩm nhẩm, gượng dậy bước ra sân sau tiệm hoa.


Sân sau tiệm hoa là một khoảng đất nhỏ, ở giữa có một chiếc giếng cổ cạn nước – thực chất là một nút thắt không gian dẫn thẳng xuống nhánh sông Vong Xuyên của Minh giới. Xung quanh giếng cổ, những mầm non của Hoa bỉ ngạn huyết mạch đang héo úa do thiếu dưỡng chất tâm linh. Đây là loài hoa đặc biệt mà Vy trồng để kéo dài thời gian xuất hồn an toàn cho các tài phiệt.


Vy quỳ bên thành giếng cổ lạnh lẽo. Cô dùng một con dao nhỏ, dứt khoát rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay trái – ngay trên vệt nứt pha lê màu lam sắc. Những giọt máu thần chết màu lam vàng lấp lánh, mang theo sinh khí nguyên bản tinh khiết của cô, từ từ nhỏ xuống đất trồng bỉ ngạn và giếng cổ cạn.


*Hưu...*


Ngay khi máu của cô thấm vào đất, một hiện tượng kỳ ảo xảy ra. Những mầm hoa bỉ ngạn héo úa đột ngột vươn cao, bung nở những cánh hoa màu đỏ rực rỡ như lửa bùng cháy. Một luồng hào quang màu lam nhạt dịu nhẹ tỏa ra từ những đóa bỉ ngạn huyết mạch, nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ tiệm hoa, tạo thành một kết giới tịnh hóa tự nhiên vô hình. Kết giới này không chỉ tịnh hóa oán khí rác xung quanh mà còn có khả năng che giấu nhịp tim thần chết của Vy khỏi sự dò quét của Phán Quyết Điện.


Nhưng cái giá phải trả là cơ thể phàm trần của Vy lập tức rơi vào trạng thái suy kiệt trầm trọng do mất máu và sinh khí. Cô lảo đảo vịn vào thành giếng, gương mặt tái nhợt không một giọt máu, cơ thể lạnh run cầm cập.


"Chị Vy! Chị lại tự làm đau mình rồi!"


Một giọng nói trẻ con ngây thơ, lo lắng vang lên. Từ trong làn sương mù mờ ảo của giếng cổ, linh thể của tiểu quỷ A Mộc – đứa trẻ lang thang được Vy nhận nuôi – bay vọt ra. Cậu bé mặc chiếc yếm đỏ dễ thương, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt khi nhìn thấy vết thương trên tay cô.


"Chị không sao, A Mộc..." Vy mỉm cười yếu ớt, xoa đầu cậu bé. "Nhóc giúp chị quét dọn những vệt oán khí rác đọng lại trên sàn tiệm hoa nhé. Đêm qua có biến động lớn, tà khí rò rỉ rất nhiều."


"Dạ! A Mộc sẽ quét sạch sẽ! Chị Vy mau vào nhà nghỉ ngơi đi!"


Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu, cầm chiếc chổi tre nhỏ được Vy chúc phúc linh lực, chăm chỉ quét dọn những vệt khói đen oán khí đang lẩn khuất dưới sàn nhà gỗ. Sự hiện diện ấm áp, đáng yêu của A Mộc như một liều thuốc tinh thần giúp Vy giữ được nhân tính giữa ranh giới âm dương lạnh lùng.


Vy bước vào nhà, pha một tách trà thảo mộc ấm để làm ấm cơ thể phàm trần đang run rẩy. Cô ngồi bên cửa sổ tầng hai, ôm con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu vào lòng. Hắc Miêu lười biếng kêu lên một tiếng "meo", đôi mắt hổ phách thông thái khẽ liếc nhìn vết nứt pha lê trên cánh tay cô như thể thấu thị mọi chuyện.


Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị phá vỡ.


Ở góc phố khuất đối diện tiệm hoa, dưới làn sương mù dày đặc của buổi sớm phàm trần, một bóng người mặc đồng phục thần chết bẩn thỉu đang lén lút rình rập. Đó là Sứ giả âm giới A Tào – đồng nghiệp đố kỵ luôn ghen ghét với việc Vy được Tạ Vô Phong ưu ái. Hắn đã âm thầm bám theo dấu vết linh lực của Vy từ bệnh viện Thánh Tâm về đến đây.


"Con nhỏ vụng về này... chắc chắn đang giấu giếm điều gì đó," A Tào xảo quyệt lẩm nhẩm. Hắn thọc tay vào túi áo choàng đen, lôi ra chiếc gương truyền tin Hồi Âm Kính rỉ sét – thần khí giám sát dùng để quét sóng linh hồn và nhịp tim thần chết trái phép.


Hắn niệm chú, hướng mặt gương đồng cổ về phía tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng'. Một luồng sóng âm dương vô hình, mang theo hắc khí dò xét, bắt đầu lan tỏa xuyên qua không gian, hướng thẳng về phía phòng ngủ tầng hai của Vy.


*Xèo...*


Ngay khi luồng hắc khí dò xét của A Tào chạm vào kết giới bỉ ngạn hoa huyết mạch ở sân sau, kết giới tự động kích hoạt phản ứng phòng ngự. Những đóa bỉ ngạn đỏ rực phát ra ánh sáng lam nhạt vô hình, lặng lẽ hấp thụ và tịnh hóa hoàn toàn luồng hắc khí dò xét mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào (*Failed Attempt*).


A Tào đứng ngoài góc phố kinh ngạc nhìn chiếc Hồi Âm Kính vẫn im lìm không có phản hồi: "Lạ thật... Sao gương không quét được gì? Chẳng lẽ con nhỏ này không có ở đây?"


Không bỏ cuộc, A Tào lén lút phóng ra một cây kim đen chứa âm khí nhỏ nhắm thẳng vào cửa sổ tiệm hoa để kích hoạt phản ứng của kết giới. Cây kim đen vừa chạm vào ranh giới kết giới liền bị mộc khí tịnh hóa của bỉ ngạn hoa huyết mạch thiêu rụi thành tro bụi vô hình trong chớp mắt.


Bên trong phòng ngủ tầng hai, Vy đang nhắm mắt tĩnh dưỡng bỗng cảm thấy lồng ngực thắt lại. Nhịp tim cộng sinh giữa cô và Lục Cận Thần đột ngột đập dồn dập, truyền đến một cảm giác bất an mạnh mẽ.


*Gừ...*


Hắc Miêu đang nằm lười biếng trong lòng cô đột ngột xù lông dựng đứng. Nó nhảy phắt xuống đất, đôi mắt vàng hổ phách sáng rực lên đầy vẻ dũng mãnh, hướng thẳng về phía cửa sổ tối tăm ngoài phố gầm lên một tiếng trầm đục (*Advantage Swing / Tactic*).


"Có kẻ đang quét sóng linh hồn!" Vy kinh hoàng nhận ra.


Cô lập tức mở Nhãn thuật thấu thị oán khí, đôi mắt chuyển sang màu lam sáng lấp lánh. Xuyên qua bức tường gỗ và màn sương mù ngoài phố, cô nhìn thấy rõ ràng bóng dáng lén lút của A Tào cùng chiếc Hồi Âm Kính đang phát ra luồng sóng quét nhịp tim hướng thẳng về phía cô.


"Đáng chết! Là A Tào! Hắn muốn tìm bằng chứng khế ước hoãn tử để báo cáo cho Thẩm Vô Kỵ!"


Vy biết, nếu để Hồi Âm Kính quét trúng nhịp tim thần chết tập sự đang đập đồng bộ với phàm nhân của cô, mọi chuyện sẽ bại lộ. Cô nhanh chóng thọc tay vào túi áo, lôi ra chiếc lông vũ Vong Xuyên hộ mệnh do Tạ Vô Phong tặng. Cô áp chiếc lông vũ xám đen lên lồng ngực phàm trần, đồng thời niệm chú kích hoạt bùa ẩn hình nhịp tim vẽ bằng chu sa trừ tà cổ (*Counter Chain*).


*Hưu...*


Một làn sương xám nhạt từ chiếc lông vũ Vong Xuyên tỏa ra, che phủ hoàn toàn nhịp đập linh hồn của cô, phản ngược lại một tần số nhịp tim phàm nhân bình thường giả lập về phía chiếc Hồi Âm Kính của A Tào.


Ngoài góc phố, chiếc gương đồng cổ trên tay A Tào đột ngột phát ra tiếng bíp đều đặn, hiển thị thông số của một cô gái phàm trần bình thường không có linh lực.


"Chỉ là một người phàm?" A Tào hậm hực thu hồi gương. "Chẳng lẽ mình nhìn nhầm? Con nhỏ Vy không có ở đây?"


Hắn hậm hực lầm bầm vài câu rồi lủi thủi biến mất vào màn sương mù buổi sớm, nhưng ánh mắt đầy vẻ hoài nghi của hắn báo hiệu hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ việc theo dõi tiệm hoa.


Trong phòng ngủ, Vy ngã quỵ xuống sàn gỗ, tay siết chặt chiếc lông vũ Vong Xuyên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, hòa cùng nhịp đập xa xôi của Lục Cận Thần trên đỉnh đồi Sương Mù qua sợi tơ hồng vô hình.


Sự rình rập của Phán Quyết Điện đã bắt đầu, và kết giới hoa bỉ ngạn này là thứ duy nhất bảo vệ cô và năm tài phiệt khỏi lưỡi hái câu hồn của Thẩm Vô Kỵ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!