Sợi Chỉ Đỏ Đồi Sương Mù
Cơn mưa bão ngoài cửa sổ bệnh viện tư nhân Thánh Tâm vẫn trút xuống sầm sập, từng vệt nước dài loang lổ trên mặt kính cường lực tầng chín như những vết cào xé của màn đêm.
Khoảng hai giờ sáng, một luồng sáng xanh lam nhạt như đốm lửa ma trơi lướt qua khe cửa kính, nhẹ nhàng dung hợp vào thân thể phàm trần của Đường Vy đang nằm trên chiếc ghế bành da.
"Hự..."
Đường Vy đột ngột mở mắt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cảm giác nặng nề, lạnh buốt của xác thịt phàm trần lập tức ùa về, đè nặng lên từng tế bào. Cô nâng cổ tay trái lên dưới ánh đèn mờ ảo của phòng bệnh VIP 909. Nhờ viên Linh Thạch Sinh Mệnh mà Thần Chết tiền bối Tạ Vô Phong lén trao cho cô lúc nãy ở phố đêm, vết nứt pha lê màu lam nhạt chạy dọc động mạch cổ tay đã tạm thời mờ đi, không còn tỏa ra cơn đau buốt thấu xương tủy nữa. Thế nhưng, chiếc đồng hồ sinh học đeo trên cổ tay phải – phát minh của Phó Triệt – vẫn âm thầm nhấp nháy con số thọ mệnh đỏ rực, nhắc nhở cô rằng sợi dây sinh mệnh này mỏng manh đến nhường nào.
"Vy! Cô về rồi!"
Bác sĩ pháp y Lâm Anh bước nhanh từ phía giường bệnh của Lục Cận Thần lại gần. Gương mặt thanh tú sau tròng kính gọng đen của anh đầy vẻ căng thẳng, đôi găng tay y tế mỏng sột soạt khi anh siết chặt hai vai cô. "Tình hình bên ngoài thế nào? Tiêu Diệc..."
"Hắn bị thương và đã trốn xuống hệ thống cống ngầm bến cảng," Vy khàn giọng đáp, cổ họng khô rát như vừa nuốt phải tro tàn. "Nhưng bệnh viện này không còn an toàn nữa. Tiêu Diệc biết thể xác của Lục Cận Thần đang ở đây. Hơn nữa, tai mắt của Lục Minh Sơn – chú ruột của anh ta – đang lảng vảng dưới sảnh."
Lâm Anh mím môi, gật đầu đồng tình: "Tôi cũng vừa nhận được tin báo từ phòng bảo an. Có kẻ đã cố tình làm giả giấy tờ bệnh án để đòi chuyển viện cho Lục Cận Thần. Nếu để chúng đưa anh ta đi, quá trình thối rữa thể xác lâm sàng do oán khí ăn mòn sẽ bùng phát không thể cứu vãn."
*Cạch.*
Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở ra một khe nhỏ. Một bóng người cao lớn, vạm vỡ như gấu rừng lách vào trong bóng tối. Gã mặc bộ vest đen cận vệ ôm sát cơ bắp cuồn cuộn, tai đeo bộ đàm bảo an nhấp nháy xanh lục. Đó là Trần Hùng, cận vệ trưởng trung thành tuyệt đối của Lục Cận Thần.
Trần Hùng bước đến trước mặt Vy, cúi đầu cung kính, giọng nói trầm thấp đầy sự kính trọng pha lẫn lo âu: "Cô chủ nhỏ, xe bọc thép chống định vị đã chuẩn bị sẵn ở lối đi ngầm của nhà xác. Tôi đã cho đội cận vệ tinh nhuệ nhất phong tỏa đồi Sương Mù. Chúng ta phải di dời Lão bản đi ngay lập tức."
Đường Vy nhìn lướt qua Lục Cận Thần đang nằm tĩnh lặng trên giường bệnh. Gương mặt góc cạnh như tạc tượng của anh tái nhợt dưới ánh đèn huỳnh quang, nhưng xung quanh lồng ngực anh, luồng sát khí cực đoan bẩm sinh vẫn lẩn khuất như những sợi tơ đen mỏng manh, chống chọi với tử khí đang nhìn chằm chằm từ bóng tối. Cô biết, Quy tắc 24 giờ cộng sinh đang đếm ngược. Nếu cô không tìm được một nơi có long mạch phong thủy đủ mạnh để ngưng tụ dương khí phàm trần cho anh, cả hai sẽ cùng kéo nhau xuống vực sâu luân hồi.
"Được. Di dời đến Biệt thự đồi Sương Mù," Vy quyết định dứt khoát.
Cuộc di dời diễn ra trong im lặng tuyệt đối dưới sự sắp xếp chuyên nghiệp của Trần Hùng và Lâm Anh. Chiếc xe bọc thép hạng sang gầm rú lao đi trong màn sương mù dày đặc của thành phố, hướng thẳng về phía đỉnh đồi Sương Mù biệt lập.
Ngồi trong khoang xe tối tăm, Vy không ngừng quan sát chiếc kim giây trên đồng hồ sinh học. Cảm giác lo sợ dâng trào trong lòng cô. Cô chỉ là một Thần Chết tập sự vụng về, vô tình làm rơi Sổ Thu Hồn khiến vận mệnh của năm ông trùm tài phiệt bị trói buộc vào sinh mệnh của mình. Bây giờ, cô phải gánh vác mạng sống của Lục Cận Thần, người đàn ông quyền lực và tàn nhẫn nhất giới tài chính phàm trần.
Khoảng ba giờ sáng, chiếc xe bọc thép vượt qua cánh cổng sắt rỉ sét khổng lồ, tiến vào khuôn viên Biệt thự đồi Sương Mù. Ngôi biệt thự nguy nga hiện ra giữa rừng thông già âm u, bao quanh bởi màn sương trắng đục không bao giờ tan. Nơi đây toát ra một vẻ cô độc, lạnh lẽo đến rợn người. Thế nhưng, dưới nhãn thuật thấu thị của Vy, cô có thể nhìn thấy một luồng khí vận màu vàng nhạt đang tụ tập trên đỉnh đồi – đây chính là long mạch cực dương hiếm có trong thành phố.
"Cô chủ nhỏ, mật thất ở ngay dưới tầng hầm," Trần Hùng vừa dẫn đường vừa dùng đèn pin chiếu sáng lối đi hẹp bằng đá cổ dẫn sâu xuống lòng đất biệt thự.
Khi cánh cửa đá nặng nề của Mật thất phong thủy Lục gia từ từ mở ra, một luồng không khí lạnh buốt, mang theo áp lực tinh thần khủng khiếp ùa thẳng vào mặt Vy. Khác với vẻ hiện đại, xa hoa của biệt thự phía trên, mật thất này được xây dựng hoàn toàn bằng những khối đá hắc thạch cổ xưa, ở giữa phòng là một bệ đá phong thủy khổng lồ khảm đầy những ký tự cổ tự rỉ sét.
Trần Hùng cùng các cận vệ nhẹ nhàng đặt thể xác hôn mê của Lục Cận Thần lên bệ đá.
"Tất cả lui ra ngoài gác cổng. Không có lệnh của tôi, bất kỳ ai bước vào đều sẽ kích hoạt trận pháp phong sát," Vy ra lệnh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng mang uy áp thần chết không thể chối từ.
Trần Hùng cúi đầu rồi nhanh chóng rút lui, đóng chặt cửa đá.
Trong mật thất chỉ còn lại Vy và thể xác của Lục Cận Thần. Vy hít một hơi thật sâu, chuẩn bị thiết lập Trận pháp ngưng tụ sinh khí phàm trần để duy trì thọ mệnh cho anh. Cô bước đến bên bệ đá, nâng cổ tay trái lên định vẽ bùa chú ẩn hình thông thường để trấn áp âm khí xung quanh.
Thế nhưng, ngay khi linh lực thần chết màu xanh lam nhạt của cô vừa chạm vào không khí mật thất, dị biến đột ngột xảy ra.
*Ầm!*
Toàn bộ mật thất hắc thạch chấn động dữ dội. Trận pháp phong thủy tự nhiên của Lục gia cảm nhận được luồng âm khí thần chết ngoại lai liền coi cô là kẻ xâm nhập tà ác. Sát khí phong thủy đồi Sương Mù cực nặng tích tụ ngàn năm bỗng chốc bùng phát như một cơn bão táp.
Những luồng gió sát khí màu đen đỏ cuồn cuộn từ bốn bức tường đá phóng ra, hóa thành hàng vạn lưỡi dao vô hình chém thẳng vào linh thể của Vy.
"Á!"
Vy thét lên một tiếng đau đớn. Cô vội vàng rút bùa chú ẩn hình vẽ bằng chu sa ra để chống đỡ, nhưng luồng sát khí cực dương bá đạo của Lục gia vừa chạm vào bùa chú đã lập tức thiêu rụi nó thành tro bụi (*Failed Attempt*). Lá chắn linh lực mỏng manh của cô bị xé rách dễ dàng.
Cơn đau linh hồn cực hạn ập đến, như thể có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm sâu vào kinh mạch của cô. Vy ngã khuỵu xuống nền đá lạnh lẽo, tay ôm chặt lấy lồng ngực đang thắt lại. Trên cổ tay trái, các vết nứt pha lê màu lam sắc vốn đã mờ đi nay lại đột ngột rách rộng ra, rỉ ra những giọt máu thần chết màu lam lấp lánh chảy dọc xuống ngón tay phàm trần (*Cost Paid*).
"Khốn kiếp... Sát khí của Lục gia quá mạnh..." Vy cắn chặt môi đến bật máu, mắt hoa lên vì đau đớn. Sát khí phong thủy tự nhiên này không phải là oán khí tà ác, nên ngọn lửa lam thanh tẩy từ chiếc đèn bão trên cổ cô hoàn toàn vô tác dụng. Nó là dương khí bạo chúa cực hạn, sinh ra để đào thải mọi thực thể âm giới.
Trong cơn mê muội, Vy nhìn về phía Lục Cận Thần. Thể xác của anh trên bệ đá bắt đầu co giật nhẹ, làn da ở cổ xuất hiện những vệt đen hoại tử nhỏ – dấu hiệu của việc sát khí phong thủy đang phản phệ ngược lại chủ nhân khi trận địa bị hỗn loạn.
"Nếu không liên kết ngay bây giờ... cả hai chúng ta đều sẽ chết ở đây."
Vy nhận ra sát khí của Lục gia kiên cường và kiêu ngạo vô cùng, cô không thể dùng bạo lực hay tà thuật để áp chế. Cách duy nhất là dùng sự tự nguyện kết mệnh, biến luồng sát khí của anh thành một phần sinh mệnh của cô để dung hòa.
Cô dùng hết sức bình sinh, lảo đảo bò đến bên bệ đá. Tay cô run rẩy thọc vào túi áo, lôi ra sợi Tơ hồng kết mệnh cổ xưa phát ra ánh sáng đỏ rực mờ ảo. Sợi chỉ đỏ mỏng manh nhưng chứa đựng nhân quả trói buộc thọ mệnh vạn năm.
Vy quấn một đầu sợi tơ hồng quanh cổ tay trái đầy vết nứt pha lê của mình, đầu còn lại quấn chặt vào cổ tay phải lạnh ngắt của Lục Cận Thần.
*Rắc!*
Một luồng điện sát khí cực dương từ cổ tay Lục Cận Thần truyền qua sợi tơ hồng, đánh thẳng vào tim Vy. Vy phun ra một ngụm máu tươi, linh lực thần chết bị trận pháp phản phệ dữ dội khiến cô suýt chút nữa thì tan biến hồn phách. Cơn đau khiến cô muốn buông tay, nhưng nhìn gương mặt đang chịu đựng phản phệ của anh, cô không thể lùi bước.
Vy cắn chặt đầu ngón tay trỏ phải, ép ra một giọt máu tim chứa huyết mạch tối cổ thần chết rực rỡ sắc lam vàng, nhỏ trực tiếp lên nút thắt tơ hồng trên cổ tay Lục Cận Thần (*Advantage Swing / Tactic*).
"Nhân quả trói buộc, sinh tử đồng hành. Ngưng!"
Giọt máu tim của Vy vừa chạm vào sợi chỉ đỏ liền bùng phát một luồng ánh sáng đỏ lam rực rỡ, bao phủ lấy toàn bộ bệ đá phong thủy. Sợi tơ hồng kết mệnh vô hình đột ngột chui tọt vào dưới da thịt của cả hai, tạo thành một đường chỉ đỏ mờ ảo nối liền nhịp đập của hai trái tim.
Kỳ tích xuất hiện. Luồng sát khí đen đỏ cuồng bạo xung quanh mật thất đột ngột dịu đi, như một con dã thú hung dữ được thuần hóa bởi hơi ấm của chủ nhân. Chúng bắt đầu chuyển động tuần hoàn theo quỹ đạo mới, bị hút vào bệ đá phong thủy rồi truyền vào cơ thể Lục Cận Thần, tạo thành một kết giới ánh sáng mờ che phủ toàn bộ mật thất – Trận pháp ngưng tụ sinh khí phàm trần đã được liên kết ổn định thành công.
Cơn bão sát khí biến mất. Mật thất trở lại sự tĩnh lặng cổ kính.
Vy lảo đảo ngã ngồi bệt xuống cạnh bệ đá phong thủy, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo hoodie xám nhạt. Vết nứt pha lê trên cổ tay cô đã ngừng rỉ máu, nhưng các đường rạn nứt lam sắc đã lan rộng lên quá nửa cẳng tay, nhắc nhở cô về cái giá khủng khiếp của cuộc dung hợp vừa rồi.
Cô nhìn Lục Cận Thần. Vết hoại tử đen trên cổ anh đã hoàn toàn biến mất, làn da khôi phục lại chút huyết sắc phàm trần nhạt, nhịp tim trên máy quét cầm tay của Trần Hùng để lại ổn định ở mức 72 nhịp/phút.
Vy mệt mỏi thở phào một tiếng, định vươn tay rút sợi tơ hồng vô hình đã ẩn đi để kiểm tra liên kết.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào cổ tay Lục Cận Thần, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột bốc lên từ cơ thể anh.
*Vút!*
Linh thể của Lục Cận Thần đột ngột ngưng tụ từ thể xác, ngồi bật dậy trên bệ đá.
Vy kinh hoàng nín thở.
Anh mở mắt. Đôi mắt phượng sâu thẳm, đen kịt không một tia sáng, đột ngột rực lên một ngọn lửa sát khí màu đỏ sẫm bá đạo của một bạo chúa tài phiệt tối cao. Luồng Sát khí cực đoan Lục Cận Thần bộc phát mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển các dây xích sắt treo quanh mật thất phát ra tiếng loảng xoảng lạnh gáy.
Anh không nhìn xung quanh, mà ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng như dao găm găm chặt vào Đường Vy đang ngồi dưới đất.
Vy chưa kịp lùi lại phòng thủ, bàn tay to lớn, thon dài và lạnh ngắt của Lục Cận Thần đã hành động nhanh như chớp giật.
*Bộp!*
Anh siết chặt lấy cổ tay trái đầy vết nứt pha lê của cô. Lực siết mạnh mẽ đến mức như muốn bóp nát xương cốt cô, nhưng kỳ lạ thay, luồng sát khí đen đỏ bao quanh tay anh khi chạm vào da thịt cô lại tự động biến đổi thành một luồng hơi ấm sinh khí nguyên bản dịu nhẹ, điên cuồng hút lấy hơi ấm từ cơ thể cô.
Lục Cận Thần kéo mạnh Vy áp sát vào lồng ngực lạnh giá của mình. Đôi mắt rực lửa sát khí của anh nhìn xoáy vào đồng tử của cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ khát khao hoang dã và chiếm hữu cực đoan vang vọng khắp mật thất tối tăm:
"Em... là ai? Tại sao tôi lại thèm khát hơi ấm của em đến thế này?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!