Kẻ Săn Mồi Trên Phố Đêm
Cơn gió lạnh buốt tràn qua cửa sổ phòng bệnh VIP 909 của Bệnh viện tư nhân Thánh Tâm, mang theo mùi tử khí nồng nặc và tiếng rít gào vô thanh của ác linh Tiêu Diệc. Ngoài kia, dưới làn mưa xối xả của thành phố Sương Mù, bóng đen khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu như hai hố máu đang áp sát vào lớp kính cường lực.
Đường Vy đứng lảo đảo bên giường bệnh của Lục Cận Thần, lồng ngực cô thắt lại đau đớn. Vết nứt pha lê màu lam nhạt trên cổ tay trái đang rực lên, cảnh báo rằng sinh khí của cô đã chạm mức nguy hiểm sau khi truyền khí cứu mạng bạo chúa tài phiệt họ Lục. Chiếc đồng hồ sinh học Phó Triệt trên tay phải vẫn không ngừng nhấp nháy sắc đỏ cảnh báo thọ mệnh bị tiêu hao.
"Bác sĩ Lâm," Vy quay đầu nhìn Lâm Anh, giọng nói cô khản đặc nhưng chứa đựng sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Trông chừng thể xác của anh ta. Tuyệt đối không được để bất kỳ luồng sương đen nào chạm vào lồng ngực anh ta thêm một lần nào nữa. Tôi phải dụ kẻ ngoài kia đi."
Lâm Anh nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt, gương mặt anh vẫn chưa hết bàng hoàng sau khi chứng kiến vết hoại tử đen trên ngực Lục Cận Thần biến mất một cách thần kỳ. Anh siết chặt nắm tay, lý trí của một bác sĩ pháp y mách bảo anh rằng thế giới này đã hoàn toàn đi chệch khỏi quỹ đạo khoa học mà anh từng biết.
"Cô định làm gì? Thể trạng của cô bây giờ..." Lâm Anh lo lắng nhìn làn da tái nhợt và hơi thở đứt quãng của cô.
"Tôi không sao. Hắc Miêu sẽ ở lại đây giúp anh canh giữ," Vy dứt lời, lén đưa tay vuốt nhẹ đầu con mèo đen cụt đuôi đang gầm gừ trên bệ cửa.
Ngay lập tức, Đường Vy nhắm mắt lại. Linh thể của cô – trong bộ đồng phục nhân viên tiệm hoa màu xám nhạt với sợi chỉ đỏ buộc tóc đuôi ngựa thấp – nhẹ nhàng tách rời khỏi thể xác phàm trần đang ngủ thiếp trên chiếc ghế bành. Linh thể của thần chết tập sự không chịu sự ràng buộc của vật lý, cô xuyên qua lớp kính cường lực, lao thẳng vào màn mưa đêm.
Sensing được sự xuất hiện của Vy, ác linh Tiêu Diệc rú lên một tiếng chói tai. Hắn nhận ra ngọn lửa lam thanh tẩy trên chiếc đèn bão cổ điển đeo trước cổ cô đang suy yếu. Tuy nhiên, sự xuất hiện đột ngột của một luồng chính khí mạnh mẽ từ phía Lâm Anh bên trong phòng bệnh và kết giới tự nhiên của Hắc Miêu khiến hắn e dè. Tiêu Diệc không dại dột chiến đấu ở nơi bất lợi. Hắn thèm khát một nguồn sinh khí tươi mới để hồi phục ma pháp tà môn của mình.
Hắn quay ngoắt người, hóa thành một luồng sương đen kịt, lao vút đi trong màn đêm hướng về phía Phố đêm Sương Mù – nơi ranh giới âm dương mỏng nhất vào lúc nửa đêm, nơi có những tàn hồn oan khuất vừa mới lìa đời đang lang thang không lối thoát.
"Đứng lại!" Vy cắn răng đuổi theo. Cơn đau từ vết nứt pha lê trên cổ tay trái nhói lên theo từng nhịp chuyển động của linh thể, nhưng cô không thể dừng lại. Nếu Tiêu Diệc hút cạn thêm tàn hồn phàm nhân, ma lực của hắn sẽ tăng vọt, và thể xác của Lục Cận Thần – người đang liên kết sinh mệnh với cô qua sợi tơ hồng – sẽ không bao giờ an toàn.
1:30 sáng, Phố đêm Sương Mù hiện ra dưới ánh đèn neon nhạt nhòa, nhấp nháy phản chiếu trên những vũng nước mưa bẩn thỉu. Tiếng nhạc xập xình từ các quán bar dội ra ngoài phố nửa thực nửa hư. Trong một con hẻm tối tăm khuất sau một câu lạc bộ đêm, một tàn hồn oan khuất của một cô gái trẻ vừa qua đời vì một vụ tai nạn tông xe bỏ chạy đang co rúm người khóc nức nở bên cạnh đống rác hôi thối.
Tiêu Diệc đáp xuống như một chiếc bóng khổng lồ, những móng vuốt đen nhọn hoắt phát ra hắc khí vươn về phía tàn hồn tội nghiệp. Hắn há to cái miệng vặn vẹo, chuẩn bị nuốt chửng nguồn oán khí tinh khiết của cô gái.
"Tiêu Diệc! Ngươi dám làm loạn nhân gian!" Vy hét lớn, linh thể đáp xuống chắn ngang giữa ác linh và tàn hồn.
Cô nâng chiếc Đèn bão linh hồn thu nhỏ trước ngực, tập trung toàn bộ linh lực còn sót lại, thổi nhẹ vào bấc đèn.
"Hỏa lam, thanh tẩy!"
Một luồng Ngọn lửa lam thanh tẩy rực rỡ bùng phát từ bấc đèn, quét sạch màn sương độc đen kịt đang bao quanh con hẻm. Luồng hỏa lam lạnh lẽo nhưng tinh khiết va đập mạnh mẽ vào móng vuốt của Tiêu Diệc. Ác linh cuồng sát rú lên đau đớn, hắc khí trên tay hắn bị thiêu rụi một mảng lớn, buộc hắn phải lùi lại mấy bước, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Vy đầy giận dữ.
Nhưng ngay khi Vy chuẩn bị tiến lên dùng đèn bão để thực hiện nghi thức Thu thập oán khí giải oan cho cô gái trẻ, một tiếng rít xé gió vang dội từ phía trên đỉnh đầu cô.
*Vút!*
Một luồng kiếm khí màu trắng bạc, rực rỡ và sắc bén như ánh trăng rằm, chém thẳng xuống khoảng không giữa Vy và Tiêu Diệc, cắt đứt hoàn toàn luồng hỏa lam của cô. Mặt đất bê tông của con hẻm bị chém ra một vết nứt sâu hoắm, tỏa ra hơi ấm của dương khí trừ tà cực mạnh.
Vy kinh hoàng lùi lại né tránh kiếm khí. Từ trên nóc nhà kho cũ, một bóng người nhanh nhẹn đáp xuống, đứng chắn trước mặt cô.
Đó là một nam tử khoảng hai mươi lăm tuổi, tóc ngắn cắt gọn gàng, mặc chiếc áo khoác da đen bụi bặm. Ánh mắt anh ta sắc bén như chim ưng đêm, tay phải cầm thanh kiếm gỗ đào ngàn năm phát ra hào quang tịnh hóa – Bạch Dạ Kiếm. Người này chính là Diệp Phàm, Hội trưởng Hội Thợ Săn Oán Khí "Bạch Dạ".
"Yêu quỷ phương nào, dám cả gan luyện tà thuật cướp đoạt linh hồn ngay trước mặt thợ săn Bạch Dạ!" Diệp Phàm gằn giọng, mũi kiếm gỗ đào chỉ thẳng vào mặt Đường Vy.
"Tôi không phải tà ma! Tôi là sứ giả thu hồn đang làm nhiệm vụ!" Vy vội vàng giải thích, sợi chỉ đỏ buộc tóc bay múa trong gió mưa. Cô nhận thấy Diệp Phàm không phải kẻ xấu, dương khí hộ thể của anh ta cực kỳ chính trực, nhưng tính cách lại quá cứng nhắc và cổ hủ.
"Sứ giả thu hồn?" Diệp Phàm cười lạnh, ánh mắt không rời khỏi chiếc đèn bão phát ra ngọn lửa lam sắc kỳ dị trên cổ cô. "Phán Quyết Điện từ lâu đã đóng cửa ranh giới, thần chết phàm trần làm gì có kẻ nào yếu ớt và mang theo oán khí hỗn tạp như ngươi! Ngươi chỉ là kẻ mượn danh luyện tà thuật để nuôi dưỡng ác linh!"
Không đợi Vy giải thích thêm, Diệp Phàm vung tay phóng ra ba lá bùa màu vàng chanh. "Mao Sơn định thân, trói!"
Ba lá bùa bay lượn trong không trung, hóa thành những sợi xích ánh sáng trắng khóa chặt lấy Vy. Vy cắn răng, không muốn tổn thương thợ săn phàm nhân, cô chỉ khẽ nâng đèn bão, giải phóng một vòng lửa lam tịnh hóa thiêu rụi hoàn toàn ba lá bùa chú (*Failed Attempt* của Diệp Phàm).
Lợi dụng lúc hai người đang đối đầu, Tiêu Diệc xảo quyệt lách qua góc tối, móng vuốt đen kịt lại vươn về phía tàn hồn cô gái trẻ đang khóc lóc.
*Xoẹt!*
Diệp Phàm nhạy bén xoay người, Bạch Dạ Kiếm vung lên một đường vòng cung tuyệt mỹ. Kiếm khí gỗ đào chém đứt một cánh tay cấu thành từ sương đen của Tiêu Diệc. Sát khí cực đoan của ác linh bị kiếm khí trừ tà khắc chế mạnh mẽ, khiến hắn gào thét thảm thiết. Nhưng Tiêu Diệc là ác linh trốn chạy từ Âm giới, hắn điên cuồng bộc phát toàn bộ oán khí tích tụ, tạo ra một trận bão cát đen kịt thổi quét khắp con hẻm, làm mờ mắt Diệp Phàm.
"Yêu nghiệt, đứng lại!" Diệp Phàm hét lớn, anh ta vung tay ném ra năm đồng xu cổ bằng đồng đen xuống đất, miệng niệm chú: "Ngũ tinh định vị, phong tỏa kết giới!"
Một trận pháp phong tỏa linh lực bùng phát, tạo thành một mái vòm ánh sáng trắng bao phủ toàn bộ con hẻm, nhốt cả Vy, Tiêu Diệc và tàn hồn cô gái vào bên trong. Kết giới này ngăn chặn mọi sự dịch chuyển không gian của linh thể.
Vy cảm thấy linh lực trong người bị đè nén dữ dội. Chiếc đèn bão trên cổ cô bắt đầu nóng lên bỏng rát (*Cost Paid*), báo hiệu linh lực của thần chết tập sự đang bị quá tải nghiêm trọng. Cô nhìn tàn hồn cô gái trẻ đang dần bị sương độc của Tiêu Diệc ăn mòn, trong lòng vô cùng lo lắng.
"Không thể kéo dài thời gian ở đây được nữa," Vy thầm nghĩ. Cô nhận thấy Diệp Phàm quá cứng nhắc, nếu cô tiếp tục chiến đấu trực diện với anh ta, cả hai sẽ cùng kiệt sức và tạo cơ hội cho Tiêu Diệc ngư ông đắc lợi. Cô quyết định dùng mưu trí lách luật hành pháp.
Vy lờ đi sự tấn công của Diệp Phàm, cô dùng tốc độ cực nhanh của linh thể, lách qua khe hở của kiếm khí, lao thẳng đến bên cạnh tàn hồn cô gái trẻ. Cô quỳ xuống, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của tàn hồn, dùng giọng nói dịu dàng chứa đựng linh lực xoa dịu: "Đừng sợ, mọi chuyện đã qua rồi. Hãy để tôi đưa cô đi giải oan."
Sự chân thành và hơi ấm lam sắc từ tay Vy tịnh hóa hoàn toàn nỗi oán hận và sợ hãi của cô gái. Tàn hồn gật đầu mỉm cười thanh thản. Vy nâng đèn bão lên, lực hút từ bấc đèn lập tức thu hồi toàn bộ oán khí giải oan của cô gái vào trong Sổ Thu Hồn rách nát đeo bên hông.
Thu hồi thành công tàn hồn, Sổ Thu Hồn phát ra một luồng sáng ấm áp, bổ sung một phần nhỏ năng lượng cho Vy. Cô tận dụng luồng sáng này, tập trung toàn bộ ngọn lửa lam thanh tẩy bắn thẳng vào mắt trận của kết giới Ngũ Tinh do Diệp Phàm thiết lập – nơi đồng xu cổ phía Đông đang phát sáng nhạt nhất.
*Bùm!*
Kết giới ánh sáng trắng bị đục thủng một lỗ lớn. Vy nhanh như chớp lách người qua khe hở, biến mất vào màn sương mù dày đặc của phố đêm.
Tiêu Diệc thấy tàn hồn đã bị Vy thu phục, lại bị kiếm khí của Diệp Phàm chém trọng thương, biết không thể xơ múi được gì thêm, hắn liền hóa thành một làn khói đen chui tọt xuống nắp cống ngầm trốn thoát.
Diệp Phàm thu hồi Bạch Dạ Kiếm, nhìn con hẻm trống rỗng với vẻ mặt cực kỳ khó coi. Anh ta đã để mất cả hai thực thể tâm linh ngay trước mắt mình.
Trong khi đó, tại một con hẻm nhỏ cách xa phố đêm, linh thể của Đường Vy ngã quỵ xuống đất, thở dốc. Đèn bão trên cổ cô nóng đến mức làm bỏng nhẹ làn da linh thể, vết nứt pha lê trên cổ tay trái nhói lên từng đợt đau đớn dữ dội. Cô đã cạn kiệt sức lực.
Bỗng nhiên, một mùi khói thuốc lá thơm nồng, mang theo hương vị của sông Vong Xuyên nhạt nhòa lan tỏa trong không khí.
Từ trong bóng tối của bức tường gạch ẩm ướt, một nam tử mặc chiếc măng tô đen rách gấu bước ra. Anh ta ngậm điếu thuốc lá tắt lửa, ánh mắt lười biếng nhưng thâm sâu nhìn Vy đầy châm biếm. Đó là Tạ Vô Phong, vị Thần Chết tiền bối bí ẩn.
"Lách được cả kết giới của truyền nhân Mao Sơn cơ à? Nhóc con, cô làm tôi bất ngờ đấy," Tạ Vô Phong khẽ cười, giọng nói trầm khàn vang lên.
Anh ta vung tay, ném ra một viên thạch phát ra ánh sáng xanh ngọc bích ấm áp – Linh Thạch Sinh Mệnh.
"Cầm lấy đi. Nạp lại thọ mệnh đi, không thì cái tay trái của cô sẽ rụng ra thành pha lê vụn mất thôi."
Vy đỡ lấy viên linh thạch, luồng năng lượng ấm áp lập tức chảy vào cơ thể cô, làm dịu đi cơn đau buốt trên cổ tay trái và phục hồi lại một phần thọ mệnh bị tổn hao. Cô nhìn Tạ Vô Phong đầy biết ơn: "Cảm ơn tiền bối."
"Đừng vội mừng. Tên thợ săn kia không dễ đối phó đâu," Tạ Vô Phong lười biếng quay người bước đi, biến mất vào màn sương mù như chưa từng xuất hiện.
Tại con hẻm xảy ra trận chiến, Diệp Phàm đứng im lặng dưới làn mưa xối xả. Anh ta cúi người xuống, nhặt từ trên mặt đất ẩm ướt một mảnh sợi chỉ đỏ bị đứt phát ra linh lực nhạt – một mảnh của sợi tơ hồng kết mệnh bị đứt rơi trong lúc Vy giằng co vượt kết giới.
Diệp Phàm siết chặt mảnh chỉ đỏ trong tay, đôi mắt sắc bén như chim ưng híp lại đầy vẻ nghi ngờ.
"Tơ hồng kết mệnh... Cô ta là thần chết, tại sao lại dùng cấm thuật để trói buộc sinh mệnh của mình với một kẻ phàm trần? Kẻ đứng sau khế ước này... rốt cuộc là ai?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!