Nhạc nềnShizima

Khế Ước Hoãn Tử Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào lúc nửa đêm trút xuống thành phố Sương Mù như muốn gột rửa đi những dơ bẩn của cõi trần thế, nhưng lại vô tình làm cho làn sương âm ti rò rỉ từ kẽ nứt ranh giới trở nên đậm đặc hơn. Tại khu điều trị đặc biệt của Bệnh viện tư nhân Thánh Tâm, không khí lạnh lẽo đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng rùng mình của những hàng hành lang vắng lặng.


Đường Vy kéo sụp chiếc mũ hoodie xám, bước đi nhanh nhẹn nhưng hơi lảo đảo dọc theo lối đi lát gạch men trắng toát. Cổ tay trái của cô nhói lên từng đợt đau buốt. Bên dưới lớp vải tay áo, vết nứt pha lê màu lam nhạt đầu tiên đang rực lên thứ ánh sáng mờ ảo, giống như một vết sẹo thủy tinh găm sâu vào da thịt. Đó là cái giá của việc tiêu hao linh lực để kết tơ hồng định mệnh với Lục Cận Thần vài giờ trước. Nếu cô không truyền sinh khí cho anh ta trong vòng hai mươi tư giờ, thể xác của anh ta sẽ bắt đầu phân hủy lâm sàng, và bản thân cô cũng sẽ bị lực lượng cộng sinh kéo thẳng xuống địa ngục.


"Phòng bệnh VIP 909..." Vy lẩm nhẩm, đôi mắt đen láy đảo qua các biển số phòng bằng đồng sáng loáng.


Khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa phòng 909, một bóng người cao lớn bước ra từ bóng tối của hành lang, chắn ngang lối đi của cô. Đó là một nam tử mặc áo blouse trắng phẳng phiu, đeo kính gọng đen thanh lịch che đi đôi mắt sắc lạnh và lý trí. Trên tay anh ta đeo đôi găng tay y tế mỏng màu xanh nhạt, tỏa ra mùi sát trùng nồng nặc.


"Cô là ai? Khu vực này đã được phong tỏa an ninh. Người ngoài không được phép vào," giọng nói của anh ta lạnh lùng, trầm ấm nhưng mang theo uy áp không thể nghi ngờ.


Vy khựng lại, ngước mắt nhìn bảng tên găm trên ngực áo của anh ta: *Phó Giám đốc - Bác sĩ Pháp y Lâm Anh*.


"Tôi là người duy nhất có thể cứu Lục Cận Thần," Vy nhìn thẳng vào đôi mắt sau tròng kính của Lâm Anh, giọng cô kiên định dù gương mặt đã tái nhợt vì kiệt sức. "Bác sĩ Lâm, thể xác của anh ta đang chết dần từ bên trong. Khoa học hiện đại của anh không thể cứu nổi anh ta đâu."


Lâm Anh khẽ chau mày, ánh mắt quét qua cô chủ tiệm hoa nhỏ nhắn với vẻ hoài nghi cực độ. Là một bác sĩ pháp y tài ba vốn chỉ tin vào những số liệu giải phẫu và bằng chứng thực tế, anh coi những lời của Vy như một trò đùa vô căn cứ. "Lục tổng chỉ đang hôn mê sâu sau tai nạn xe hơi. Các chỉ số sinh học của ngài ấy vẫn đang được theo dõi nghiêm ngặt. Cô gái, nếu cô còn không rời đi, tôi sẽ gọi bảo an."


"Theo dõi nghiêm ngặt?" Vy khẽ cười lạnh, ngón tay cô âm thầm siết chặt chiếc đèn bão linh hồn đeo trước ngực. "Vậy anh đã kiểm tra ngực của anh ta chưa? Lồng ngực của anh ta... đang xuất hiện những vệt hoại tử đen rợn người đúng không?"


Lâm Anh chấn động. Anh bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách với Vy, giọng nói hạ thấp đầy nguy hiểm: "Làm sao cô biết? Đó là thông tin bảo mật tuyệt đối của bệnh viện."


"Bởi vì đó không phải là vết thương vật lý. Đó là tình trạng thối rữa thể xác lâm sàng do oán khí gia tộc bộc phát," Vy tập trung linh lực vào đôi mắt.


Đôi mắt đen của cô đột ngột chuyển sang màu lam sáng lấp lánh. Dưới góc nhìn của nhãn thuật thấu thị oán khí, Vy nhìn xuyên qua cánh cửa gỗ dày của phòng VIP. Trên giường bệnh, thể xác phàm trần của Lục Cận Thần đang bị bao phủ bởi một tầng sương đen kịt như những rễ cây ác quỷ bám chặt lấy lồng ngực anh ta, ăn mòn từng tế bào sống.


"Nếu anh không tránh ra, chỉ trong vòng mười phút nữa, tim của anh ta sẽ ngừng đập hoàn toàn. Khi đó, ngay cả thần chết thực sự cũng không cứu nổi anh ta," Vy nói gằn từng chữ.


Lâm Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt phát sáng màu lam kỳ lạ của Vy. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng vị bác sĩ vốn luôn tự hào về cái đầu lạnh của mình. Trực giác của một pháp y kỳ cựu mách bảo anh rằng cô gái trước mặt không hề nói dối. Cùng lúc đó, tiếng chuông cảnh báo từ máy đo nhịp tim bên trong phòng bệnh đột ngột vang lên dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng của hành lang.


*Tít... Tít... Tít...*


Lâm Anh biến sắc, lập tức quay người đẩy cửa bước vào. Vy nhanh chân lách theo sau.


Trên giường bệnh VIP, Lục Cận Thần nằm tĩnh lặng dưới ánh đèn mờ của các thiết bị y tế. Gương mặt vương giả, góc cạnh như tượng tạc của anh ta giờ đây xám ngoét không một giọt máu. Lâm Anh nhanh chóng giật chiếc chăn bệnh nhân ra, thô bạo xé mở cúc áo bệnh viện của Lục Cận Thần.


Cảnh tượng trước mắt khiến vị bác sĩ pháp y lạnh lùng nhất thành phố Sương Mù cũng phải lùi lại một bước, hơi thở nghẹn lại.


Ngay giữa lồng ngực của Lục Cận Thần, một vệt hoại tử màu đen sẫm, bốc ra luồng khí lạnh lẽo rợn người đang loang rộng như một đóa hoa bỉ ngạn đen đẫm máu. Vệt đen gớm ghiếc ấy đang bò dọc theo các mạch máu hướng thẳng về phía cổ của anh ta, đi đến đâu, da thịt của anh ta héo úa và thối rữa đến đó.


"Nhịp tim đang giảm sâu... 40... 35..." Lâm Anh vội vã với lấy ống tiêm kích tim trên khay thuốc. "Chuẩn bị sốc điện khẩn cấp!"


"Vô ích thôi!" Vy tiến lại gần giường bệnh, tay cô vung lên, một luồng gió lam nhạt từ chiếc đèn bão trên cổ cô quét qua, cưỡng chế đẩy Lâm Anh lùi lại. "Thuốc phàm trần không thể ngăn cản lời nguyền âm giới. Hãy để tôi làm!"


Lâm Anh nhìn ống tiêm trên tay mình đột ngột bị đóng băng một lớp sương muối lạnh ngắt. Sự kinh ngạc tột độ hiện rõ trên gương mặt anh sau lớp kính cận. Khoa học hiện đại mà anh tôn thờ suốt đời đang sụp đổ hoàn toàn trước những gì đang diễn ra.


Đường Vy không chần chừ thêm một giây nào. Cô bước sát đến bên giường bệnh của Lục Cận Thần. Sợi tơ hồng vô hình trên cổ tay cô bắt đầu phát sáng rực rỡ, nối liền trực tiếp vào lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của anh ta. Cô biết, đây là thời khắc cô phải thực hiện khế ước hoãn tử đầu tiên.


Vy cởi bỏ chiếc găng tay len, để lộ bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh buốt. Cô vươn tay ra, nắm chặt lấy bàn tay to lớn, cứng đờ và lạnh ngắt như xác chết của Lục Cận Thần.


*Ầm!*


Một luồng chấn động tâm linh bùng phát ngay khi da thịt hai người tiếp xúc. Vy khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, lồng ngực cô thắt lại như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô nhắm chặt mắt, bắt đầu vận hành liệu pháp tiếp xúc da thịt truyền khí theo bản năng thần chết tập sự.


"Sinh khí nguyên bản, ngưng tụ..."


Từ lòng bàn tay của Vy, một luồng ánh sáng màu lam nhạt, ấm áp và tinh khiết vô ngần bắt đầu tuôn chảy. Luồng sinh khí ấy xuyên qua da thịt Lục Cận Thần, len lỏi vào từng huyết quản của anh ta.


Lâm Anh đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kỳ ảo ấy với sự kinh hoàng tột độ. Dưới ánh sáng lam sắc ấm áp tỏa ra từ tay Vy, những vệt hoại tử đen gớm ghiếc trên ngực Lục Cận Thần bắt đầu co rụt lại. Chúng gào thét vô thanh dưới sức nóng của sinh khí thần chết, làn sương đen oán khí dần bị đẩy lùi và bốc hơi vào không khí như những làn khói mỏng.


Nhịp tim trên máy theo dõi đột ngột đảo chiều: "35... 45... 60... 75..."


Nhịp tim của Lục Cận Thần dần ổn định trở lại ở mức an toàn. Sắc mặt xám ngoét của anh ta bắt đầu hồng hào lên một cách thần kỳ dưới sự kinh ngạc tột cùng của Lâm Anh.


Thế nhưng, để đổi lấy sự sống cho bạo chúa tài phiệt này, Đường Vy đang phải trả một cái giá vô cùng đắt đỏ. Mỗi giây truyền khí trôi qua, cô cảm thấy sinh mệnh lực của mình bị rút cạn như nước chảy qua kẽ tay. Cổ tay trái của cô nhói lên đau đớn, vết nứt pha lê màu lam sắc lan rộng thêm một đoạn ngắn, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo của quy luật hoãn tử.


*Tít! Tít! Tít!*


Đột ngột, chiếc đồng hồ sinh học Phó Triệt đeo trên cổ tay phải của Vy phát ra những tiếng kêu cảnh báo dồn dập. Màn hình điện tử của chiếc đồng hồ thông minh vốn đang hiển thị thọ mệnh của cô bỗng chốc nhấp nháy ánh sáng đỏ rực như máu.


Con số thọ mệnh của cô sụt giảm nhanh chóng: *-1 giờ tuổi thọ*.


Vy loạng choạng, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống cạnh giường bệnh nếu cô không kịp dùng tay kia bám chặt vào thành giường. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán cô, hơi thở dốc hụt hẫng. Cô đã cứu được thể xác của Lục Cận Thần khỏi tình trạng thối rữa lâm thời, nhưng cái giá phải trả là một giờ thọ mệnh phàm trần của chính cô đã biến mất vĩnh viễn.


"Cô... cô có sao không?" Lâm Anh bước đến, theo bản năng đỡ lấy vai Vy. Ánh mắt anh nhìn cô giờ đây không còn sự hoài nghi hay khinh miệt, mà chỉ còn sự kính sợ và lòng biết ơn sâu sắc của một người thầy thuốc vừa chứng kiến phép màu.


Vy xua tay, cố gắng điều hòa lại nhịp thở yếu ớt của mình. "Tôi không sao... chỉ là tiêu hao chút sức lực. Anh ta đã an toàn trong vòng hai mươi tư giờ tới."


Nhưng niềm vui ngắn ngủi chưa kịp định hình thì một luồng âm khí cực lạnh đột ngột tràn vào phòng bệnh, khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống dưới độ âm trong nháy mắt. Hơi thở của Vy và Lâm Anh hóa thành những làn khói trắng xóa.


Hắc Miêu – con mèo đen cụt đuôi vốn đang ngủ say trong túi áo rộng của Vy – đột ngột chui đầu ra. Bộ lông đen mượt của nó dựng đứng lên như những cây kim, đôi mắt to tròn ánh lên sắc vàng hổ phách thông thái rực lửa. Nó nhìn thẳng về phía cửa sổ kính sát đất của phòng bệnh VIP và phát ra tiếng gầm gừ trầm đục đầy đe dọa.


Vy chấn động, quay đầu nhìn theo hướng nhìn của mèo đen.


Bên ngoài cửa sổ kính của phòng bệnh VIP nằm ở tầng chín cao chót vót, dưới làn sương mù dày đặc và cơn mưa xối xả, một bóng đen tà ác khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung. Bóng đen ấy không có hình dạng cố định, nhưng hai đốm sáng đỏ ngầu như máu từ hốc mắt của nó đang găm chặt vào Đường Vy với sự thèm khát nuốt chửng tột cùng.


Đó là oán khí cuồng sát của ác linh Tiêu Diệc đang rình rập ngoài đời thực, kẻ thù đang khát khao chiếm hữu thể xác của Lục Cận Thần và săn lùng linh hồn của Đường Vy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!