Nụ Hôn Đầu Tiên Dưới Ánh Đèn Mờ
Tiếng rít gào của Tần Hoang vang dội khắp không gian tối tăm dưới lòng đất của nhà dệt bỏ hoang. Sau khi kết giới lồng sắt bị đấm vỡ vụn, luồng oán khí gia tộc ngàn năm tích tụ bấy lâu nay không còn xiềng xích kìm hãm bỗng chốc bùng phát như núi lửa phun trào. Linh thể của vị lão đại thế giới ngầm hóa thành một cái bóng khổng lồ, sương đen cuồn cuộn bao phủ lấy thân hình vạm vỡ, đôi mắt phượng vốn dĩ thâm trầm nay đã nhuộm một sắc đỏ ngầu điên dại. Anh đã hoàn toàn mất đi lý trí phàm trần, chỉ còn lại bản năng hoang dã và một khát khao chiếm hữu điên cuồng đang gào thét trong máu quản.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra!" Lão K ôm lồng ngực đang thổ huyết, cố gắng hét lên với đám đàn em đang hoảng loạn tháo chạy. Nhưng áp lực từ cơn bão oán khí đen đỏ quá mạnh, nó như một bàn tay vô hình đè nặng lên vai người phàm, khiến ngay cả những võ sĩ kiên cường nhất của Hắc Long Bang cũng phải quỳ rạp xuống đất, run rẩy không thể đứng vững. Vương Khải siết chặt khẩu súng lục bắn đạn bạc diệt quỷ, đôi mắt gã hiện lên sự bất lực tột cùng khi chứng kiến Tần Hoang lao thẳng về phía Đường Vy với móng vuốt đen kịt chứa đầy sát khí giết chóc.
Đường Vy đứng im lặng trước họng vuốt tử thần, lưng cô đã áp sát vào góc tường lưới sắt lạnh buốt của lồng đấu trường đổ nát. Cô không lùi bước, bởi cô hiểu rõ phía sau mình là vực thẳm, và nếu cô trốn chạy, linh hồn của Tần Hoang sẽ vĩnh viễn bị oán khí nuốt chửng, hóa thành một ác quỷ không lối thoát. Chiếc Khuyên tai tà khí Tần Hoang bên tai trái cô đang rung lên dữ dội, viên đá obsidian đen tuyền phát ra những luồng sáng đỏ rực như muốn thiêu cháy làn da cô. Trên cổ tay phải, chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt đang nhấp nháy một sắc đỏ điên cuồng, con số thọ mệnh phàm trần hiển thị vỏn vẹn 4%.
Cơ thể phàm trần của cô đang lạnh run cầm cập, một cơn đau buốt thấu xương tủy từ vết nứt pha lê lan rộng quá khuỷu tay trái dội thẳng vào tim. Vy biết mình đang ở sát ranh giới của cái chết lâm sàng. Nếu liên kết sinh mệnh thứ tư này bị đứt gãy, linh hồn cô sẽ lập tức tan biến vào hư vô.
*Ầm!*
Tần Hoang lao đến, tốc độ nhanh như một vệt chớp đen. Hai bàn tay to lớn, lạnh buốt như băng của anh ghì chặt lấy hai vai Vy, ép mạnh cô vào lưới sắt. Tiếng kim loại va chạm rít lên chói tai dưới ánh đèn mờ ảo của võ đài. Hơi thở của anh nóng rực, dồn dập, phảng phất mùi máu và ma tính chiếm hữu bạo lực. Đôi mắt đỏ ngầu của anh găm chặt vào gương mặt nhợt nhạt của cô, gương mặt cương nghị vặn vẹo trong sự đau đớn và điên loạn.
"Hơi ấm... cho ta... hơi ấm..." Giọng nói của Tần Hoang không còn vẻ trầm ấm thường ngày, mà khàn đặc, gầm rống như một con thú hoang đang bị bỏ đói vạn năm. Móng vuốt đen kịt của anh siết chặt đến mức như muốn bóp nát bả vai Vy, găm sâu vào linh thể cô, khiến những giọt dịch thể phát quang màu lam nhạt bắt đầu rỉ ra dưới lớp áo xám.
Vy khẽ rên rỉ vì đau đớn, nhưng cô vẫn cố giữ cho tâm trí mình tỉnh táo. Cô không thể sử dụng Ngọn lửa lam thanh tẩy để phản công. Với tu vi thần chết tập sự yếu ớt hiện tại, ngọn lửa lam sắc bộc phát diện rộng sẽ trực tiếp thiêu rụi và xé rách linh hồn vốn đã đầy rạn nứt của Tần Hoang. Cô phải dùng cách khác, một cách dịu dàng hơn để thuần hóa bạo chúa này.
Nghĩ đến đây, Vy khó nhọc vươn bàn tay run rẩy vào túi áo, lôi ra một bình gốm cổ nhỏ chứa trà thảo mộc mà cô đã chuẩn bị sẵn. Đây là loại trà do cô tự tay pha chế từ bỉ ngạn hoa huyết mạch kết hợp với ba giọt Nhựa cây cổ Mộc Linh quý hiếm nhằm xoa dịu oán khí tức thời.
"Tần Hoang... uống cái này đi..." Vy khàn giọng, cố gắng đưa bình trà lên sát môi anh.
Nhưng Tần Hoang trong cơn điên cuồng bạo tẩu hoàn toàn không còn nhận thức được xung quanh. Thấy vật lạ tiếp cận, anh gầm lên một tiếng phẫn nộ, vung tay hất mạnh.
*Xoảng!*
Chiếc bình gốm cổ bay ra xa, đập vào cột sắt nổ tung thành trăm mảnh. Nước trà màu đỏ hồng tỏa ra hương thơm dịu nhẹ xoa dịu tâm trí đổ tràn ra sàn bê tông, lập tức bị oán khí đen đỏ ăn mòn, phát ra những tiếng xèo xèo rồi bốc hơi biến mất. Thử nghiệm đầu tiên thất bại hoàn toàn. Lối thoát duy nhất bằng dược liệu đã bị chính tay anh hủy hoại.
Sự thất bại này khiến Tần Hoang càng thêm bạo lực. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể áp sát Vy vào góc lồng sắt, hai tay chuyển từ vai xuống siết chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể cô vào lồng ngực nóng rực chứa đầy hắc khí của mình. Vy cảm giác như xương sườn mình sắp gãy vụn dưới sức mạnh thể chất áp đảo của anh. Chiếc Dây chuyền định vị nano Phó Triệt trên cổ cô đột ngột tỏa ra luồng sáng xanh quét nhịp tim thời gian thực, liên tục phát ra những tiếng xung điện nhỏ nhè nhẹ cảnh báo nhịp tim của cô đang tăng vọt vượt ngưỡng an toàn.
"Đường Vy... em là của tôi... vĩnh viễn không được trốn thoát..." Tần Hoang thầm thì, giọng nói chứa đầy sự chiếm hữu cực đoan bẩm sinh của một bạo chúa thế giới ngầm. Anh cúi đầu, ghé sát bờ môi nóng bỏng vào cổ cô, như thể muốn cắn rách động mạch để nuốt chửng lấy chút sinh khí ấm áp cuối cùng.
Vy cảm nhận được luồng khí lạnh buốt của cái chết đang cận kề. Con số thọ mệnh trên đồng hồ sinh học đã tụt xuống còn 3%. Cánh tay trái của cô đau đớn đến mức tê liệt, những vết nứt pha lê màu lam sắc đang lan rộng với tốc độ chóng mặt dưới lớp da.
Cô không còn lựa chọn nào khác. Để cứu mạng anh, và cũng là để giữ mạng cho chính mình, cô buộc phải sử dụng đến liệu pháp trị liệu cấm kỵ nhất của thần chết: Tiếp xúc da thịt truyền khí trực tiếp ở mức độ thân mật nhất.
Vy nghiến răng chịu đựng cơn đau, cô vươn hai cánh tay mảnh mai, vòng qua bờ vai rộng lớn của Tần Hoang, ôm chặt lấy cổ anh. Hành động chủ động này khiến linh thể bạo tẩu của Tần Hoang khựng lại một nhịp, đôi mắt đỏ ngầu của anh hiện lên một tia ngơ ngác mơ hồ.
Vy ngước mắt nhìn thẳng vào gương mặt cương nghị đang đầy sát khí của anh, khẽ thì thầm: "Tần Hoang... xin lỗi vì đã để anh phải gánh chịu nỗi đau này."
Dứt lời, Vy chủ động kiễng chân lên, áp bờ môi mềm mại, lạnh giá của mình lên đôi môi nóng rực, đầy ma tính của anh.
*Uỳnh!*
Một luồng sóng xung kích màu lam nhạt bùng phát ngay tại điểm tiếp xúc giữa hai đôi môi, quét sạch toàn bộ sương đen oán khí xung quanh trong vòng bán kính năm mét. Đầu óc Vy như nổ tung, một cơn đau linh hồn dữ dội chưa từng có dội ngược về tim cô. Cô cảm giác như toàn bộ ngọn lửa sinh mệnh của mình đang bị một lực hút khổng lồ, điên cuồng rút cạn xuyên qua nụ hôn.
Sinh khí nguyên bản của Đường Vy – thứ năng lượng lam sắc ấm áp, tinh khiết nhất của thần chết tập sự – chảy thành một dòng thác ánh sáng rực rỡ từ miệng cô, truyền thẳng vào cơ thể Tần Hoang.
Nụ hôn này không mang theo sự dịu dàng của nhân gian, mà là một cuộc chiến sinh tử đầy gợi cảm và nóng bỏng dưới ánh đèn mờ ảo của võ đài ngầm. Tần Hoang cảm nhận được luồng sinh khí ấm áp chảy vào lồng ngực, bản năng khát khao sự sống của anh trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh siết chặt vòng tay ôm lấy eo Vy, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất, áp chặt thân hình nhỏ nhắn của cô vào lồng ngực mình, điên cuồng đáp lại nụ hôn của cô như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc.
Vy nhắm nghiền mắt, nước mắt sinh mệnh chảy dài trên má. Cơn đau rạn nứt linh hồn khiến cô muốn ngất đi. Dưới lớp tay áo, vết nứt pha lê màu lam sắc trên cánh tay trái của cô rách toạc ra, chuyển dần sang sắc lam sẫm đau đớn, rớm ra những giọt dịch thể phát quang lạnh buốt. Đồng hồ sinh học nhấp nháy liên tục, thọ mệnh phàm nhân của cô bị tiêu hao vĩnh viễn thêm 3 giờ chỉ trong vòng vài nhịp thở.
Nhưng hiệu quả của nụ hôn tịnh hóa vô cùng thần kỳ. Luồng sinh khí lam sắc đi đến đâu, những sợi xích oán khí đang gặm nhấm tim Tần Hoang lập tức bị thiêu rụi và tịnh hóa đến đó. Làn sương đen tà ác bao phủ quanh người anh dần dần tan biến, để lộ ra làn da đồng sẫm khỏe mạnh. Đôi mắt đỏ ngầu khát máu của anh bắt đầu nhạt màu, khôi phục lại sắc đen sâu thẳm, thâm trầm thường ngày.
Sát khí bạo lực dần lùi bước, nhường chỗ cho một sự bảo bọc dịu dàng, ấm áp. Vòng ôm của Tần Hoang chuyển từ sự cưỡng ép, thô bạo ban đầu sang một cái ôm siết chặt đầy trân trọng, như thể cô là báu vật quý giá nhất thế gian mà anh vừa tìm lại được.
Khi sợi xích oán khí cuối cùng trong tim anh bị ngọn lửa sinh mệnh của Vy thiêu rụi hoàn toàn, Tần Hoang khẽ run lên một cái. Lý trí phàm trần của vị lão đại thế giới ngầm chính thức thức tỉnh.
Anh chậm rãi rời khỏi bờ môi Vy, nhưng hai bàn tay to lớn vẫn siết chặt lấy eo cô, không cho cô lùi lại dù chỉ một tấc. Hơi thở của anh vẫn dồn dập, đôi mắt đen sâu thẳm găm chặt vào gương mặt tái nhợt, đầy mệt mỏi của cô gái nhỏ trong lòng.
Vy lả người đi, tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của anh, thở dốc. Sức mạnh tịnh hóa đã cạn kiệt, cô không còn chút lực lượng nào để phản kháng hay đẩy anh ra.
Khi oán khí tan đi, Tần Hoang lấy lại lý trí, dùng đôi mắt đỏ ngầu đầy bá đạo siết chặt eo Vy, thì thầm bên tai cô: "Sinh mệnh của tôi từ nay là của em, nhưng em cũng đừng hòng trốn thoát khỏi tôi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!