Nhạc nềnShizima

Quyết Chiến Lồng Sắt Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí dưới lòng đất của nhà máy dệt bỏ hoang nồng nặc mùi rỉ sét, dầu máy và thứ mùi ẩm mốc đặc trưng của những góc khuất đô thị. Nhưng đối với Đường Vy, thứ mùi đáng sợ nhất lúc này chính là mùi oán khí huyết sắc đang bốc lên nghi ngút từ chiếc lồng sắt khổng lồ của Võ đài ngầm Hắc Long.


Chiếc Khuyên tai tà khí Tần Hoang bên tai trái cô đang rung lên bần bật. Viên đá obsidian đen tuyền phát ra những luồng sáng đỏ sẫm như nhịp đập của một trái tim đang rực lửa, không ngừng truyền đi những tiếng gầm rú trầm đục của mãnh thú vào sâu trong thần thức cô. Sợi tơ hồng kết mệnh vô hình dưới da thịt cổ tay trái Vy kéo căng đến mức nhói buốt, nối thẳng vào lồng ngực của linh thể khổng lồ đang bị xích sắt trói chặt ở trung tâm võ đài.


Tần Hoang.


Lão đại của Hắc Long Bang, bạo chúa của thế giới ngầm thành phố Sương Mù, lúc này chỉ là một linh thể bị xiềng xích hành hạ. Thân hình vạm vỡ của anh bao phủ bởi một màn sương đen kịt, những sợi xích oán khí rỉ sét quấn chặt lấy tứ chi, mỗi lần anh giãy giụa, những tia sét đen tà ác lại bùng lên, găm sâu vào hồn phách khiến anh đau đớn gầm rống.


"Cô chủ nhỏ, cửa lồng sắt đã bị bùa chú của lão đạo sĩ phong tỏa hoàn toàn! Hệ thống điện tử hoàn toàn bị vô hiệu hóa!" A Kiệt vừa gõ điên cuồng trên bàn phím thiết bị cầm tay vừa hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán thiếu niên.


"Ha ha ha! Vô ích thôi!"


Từ phía khán đài đổ nát, Hắc Hổ bước ra, gương mặt xăm hình đầu hổ dữ tợn vặn vẹo đầy đắc ý. Gã chỉ tay vào lồng sắt, cười lớn: "Tần Hoang! Mày không ngờ mình lại có ngày hôm nay đúng không? Hôm nay, trước sự chứng kiến của toàn bộ anh em Hắc Long Bang, tao sẽ dùng huyết trận này để tiễn linh hồn mày xuống địa ngục! Võ đài ngầm này sẽ là mồ chôn của mày!"


Bên cạnh Hắc Hổ, tà đạo sĩ Khưu mặc áo choàng xám bẩn thỉu chậm rãi bước lên. Lão cầm chiếc la bàn đồng đen rỉ sét "U Minh Chỉ Kim", đôi mắt ti hí láo liên nhìn chằm chằm vào Vy.


"Sứ giả tập sự..." Khưu cười khặc khặc, giọng nói khàn khàn như tiếng tre cọ vào nhau. "Ngươi tưởng đeo chiếc khuyên tai chứa sát khí của hắn thì có thể cứu được hắn sao? Thách đấu tâm linh võ đài Hắc Long một khi đã kích hoạt, kẻ bước vào lồng sắt chỉ có thể sống hoặc chết. Hôm nay, ta sẽ dùng hồn phách của Tần Hoang làm vật tế để dâng hiến cho Minh điện!"


Lão đạo sĩ vung tay, chiếc la bàn đồng đen phát ra một luồng hắc khí sẫm màu. Ngay lập tức, một tiếng động lớn vang lên. Cánh cửa lồng sắt khổng lồ tự động mở ra như một cái miệng quái thú đang chờ mồi.


Từ trong bóng tối của lối đi đối diện, một linh thể cao lớn bước ra. Đó là Tần Vũ – đấu sĩ tàn bạo của võ đài ngầm đối địch. Lúc này, linh thể của hắn đã bị ma hóa hoàn toàn. Toàn thân hắn phình to ra, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên những đường gân đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu khát máu, hai tay quấn băng gạc đen tỏa ra làn sương độc hắc ám ghê rợn. Hắn bước vào lồng sắt, tiếng gót chân nện xuống sàn đấu vang lên rầm rập.


"Vy... đi đi..."


Giọng nói khàn đặc, chứa đựng sự đau đớn tột cùng của Tần Hoang vang lên. Anh dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Vy ngoài lưới sắt, cố gắng dùng chút lý trí phàm trần còn sót lại để gầm lên: "Đừng bước vào... Huyết trận này... sẽ nuốt chửng linh hồn em..."


Vy cắn chặt môi, cơn đau từ cổ tay trái dội thẳng vào tim. Cô liếc nhìn chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt trên cổ tay phải. Con số thọ mệnh màu đỏ rực đang nhấp nháy điên cuồng: 4%.


Cô đang ở sát ranh giới của cái chết phàm trần. Nếu liên kết sinh mệnh thứ tư này bị đứt, cô sẽ lập tức tan biến. Chiếc dây chuyền định vị nano của Phó Triệt trên cổ cô liên tục phát ra những tiếng xung điện nhỏ nhè nhẹ, như thể đang cảnh báo nhịp tim của cô đang chạm ngưỡng tử vong.


"Tôi không đi," Vy khàn giọng nói, đôi mắt đen láy bùng lên quyết tâm sắt đá. Cô nhìn thẳng vào tà đạo sĩ Khưu. "Hôm nay, tôi sẽ mang linh hồn của Tần Hoang rời khỏi đây. Ai cản... tôi sẽ thiêu rụi kẻ đó."


"Khặc khặc! Ngông cuồng! Tần Vũ, xé nát linh thể của Tần Hoang cho ta!" Tà đạo sĩ Khưu niệm chú, vung la bàn.


*Ầm!*


Trận chiến bắt đầu. Tần Vũ gầm lên một tiếng điên cuồng, cơ thể vạm vỡ hóa thành một vệt bóng tối đen đỏ lao thẳng về phía Tần Hoang. Móng vuốt đen kịt chứa đầy oán khí giết chóc của hắn cào rách không khí, tạo ra những tiếng rít chói tai.


Tần Hoang dù bị xích sắt oán khí trói buộc chặt chẽ, bản năng chiến đấu của một bạo chúa thế giới ngầm vẫn trỗi dậy mạnh mẽ. Anh nghiến răng, gầm lên một tiếng chấn động võ đài, dùng cánh tay trái bị xích sắt quấn quanh để đỡ lấy đòn tấn công tàn bạo của Tần Vũ.


*Bùm!*


Một tiếng nổ linh lực lớn vang lên giữa lồng sắt. Luồng sóng xung kích màu đen đỏ quét qua, làm rung chuyển cả hệ thống lưới sắt xung quanh. Tần Hoang bị đẩy lùi vài bước, xích sắt trên người anh thắt chặt lại, những tia sét đen tà ác bùng phát khiến linh thể anh mờ nhạt đi một phần.


"Bang chủ!" Lão K ngoài lồng sắt phẫn nộ thét lên. Gã vung hai viên bi sắt cổ định lao lên phá lưới nhưng bị luồng oán khí huyết sắc đẩy bật ngược trở lại, thổ huyết lùi bước.


Vương Khải – đồng đội cũ của Tần Hoang – không thể nhẫn nhịn được nữa. Gã rút khẩu súng lục bắn đạn bạc diệt quỷ ra, nhắm thẳng vào đầu Tần Vũ qua khe lưới sắt và bóp cò.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai viên đạn mạ bạc chứa bột chu sa xé rách sương mù, găm thẳng vào ngực Tần Vũ. Nhưng chúng chỉ tạo ra hai vệt khói xám nhạt rồi đi xuyên qua linh thể biến dị của hắn mà không hề gây ra bất kỳ sát thương thực tế nào. Tần Vũ thậm chí không thèm quay đầu lại, hắn tiếp tục tung ra những đòn đấm tàn bạo chứa độc oán vào người Tần Hoang.


"Khốn kiếp! Đạn phàm trần hoàn toàn vô hiệu đối với linh thể biến dị của hắn!" Vương Khải nghiến răng, bất lực đập mạnh tay vào lưới sắt.


Vy đứng ngoài lồng sắt, hai tay bám chặt vào lưới sắt lạnh buốt. Cô biết mình không thể dùng ngọn lửa lam thanh tẩy để tấn công diện rộng lúc này, vì oán khí xung quanh quá dày đặc và thọ mệnh của cô đang ở mức cực kỳ nguy kịch, nếu lạm dụng linh hỏa, cô sẽ sụp đổ trước khi tịnh hóa được Tần Hoang.


Cô phải tìm ra điểm yếu của đối thủ.


"Nhãn thuật, khai!"


Vy khẽ thầm thì, đôi mắt đen láy bỗng chốc bùng lên sắc lam sáng lấp lánh của nhãn thuật thấu thị oán khí. Tầm nhìn của cô xuyên qua làn sương mù đen đỏ dày đặc, nhìn thấu vào cấu trúc năng lượng của linh thể biến dị Tần Vũ.


Trong mắt cô, Tần Vũ lúc này là một khối oán khí hỗn loạn khổng lồ, nhưng tại vùng ngực của hắn, ngay vị trí vết xăm hình rồng uốn lượn, có một điểm sáng màu đỏ sẫm đang nhấp nháy theo nhịp điệu la bàn của tà đạo sĩ Khưu.


Đó chính là mắt xích phong ấn nguyền rủa! Sức mạnh ma hóa của Tần Vũ hoàn toàn được dẫn truyền từ huyết trận của lão đạo sĩ Khưu thông qua vết xăm rồng này.


"Tần Hoang! Nghe tôi nói!" Vy hét lên qua lưới sắt, giọng cô vang vọng linh lực thần chết. "Điểm yếu của hắn nằm ở vết xăm rồng trên ngực trái! Đó là mắt xích phong ấn! Hãy đánh vào đó!"


Tần Hoang đang bị Tần Vũ đè sát vào góc lồng sắt, xích sắt oán khí trên người anh tự động thắt chặt, hút cạn sinh khí khiến anh khuỵu một gối xuống sàn đấu. Gương mặt cương nghị của anh đầy vẻ đau đớn, nhưng khi nghe thấy giọng nói của Vy, đôi mắt đỏ ngầu của anh bỗng bùng lên một luồng ý chí quật cường.


"Hiểu rồi..." Tần Hoang khàn giọng đáp.


Nhưng Tần Vũ không cho anh cơ hội thở dốc. Hắn gầm lên, vung nắm đấm khổng lồ chứa đầy hắc khí độc hại nện thẳng xuống đầu Tần Hoang hòng kết liễu anh.


Vy biết Tần Hoang không thể né tránh đòn này trong tình trạng bị xích sắt trói buộc. Cô nhanh chóng thọc tay vào túi áo khoác, lôi ra một chiếc lọ nhỏ chứa Bột bạc tịnh hóa – món quà phòng ngự mà Tô Hạ đã tặng cô trước đó.


"Đỡ lấy cái này!"


Vy vung tay, ném mạnh nắm bột bạc tịnh hóa xuyên qua khe lưới sắt thẳng vào mặt Tần Vũ.


*Xèo xèo!*


Nắm bột bạc tiếp xúc với oán khí xung quanh mặt Tần Vũ, lập tức bùng phát những tia sáng tịnh hóa màu bạc rực rỡ, phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ hành gặp lửa. Bột bạc ăn mòn lớp oán khí bảo vệ, găm thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Tần Vũ.


"Aaaa!"


Tần Vũ đau đớn thét lên một tiếng kinh hoàng. Đôi mắt ma hóa của hắn bị bột bạc tịnh hóa thiêu bỏng, hắc khí phun ra nghi ngút. Đòn tấn công chí mạng của hắn bị chệch hướng, nắm đấm khổng lồ nện sạt qua vai Tần Hoang, đập mạnh xuống sàn bê tông tạo thành một hố sâu sụt lún.


Cơ hội đến rồi!


"Tần Hoang! Ngay bây giờ!" Vy hét lớn, ngón tay cô chỉ thẳng vào vết xăm rồng đang phát sáng đỏ sẫm trên ngực Tần Vũ.


Tần Hoang không bỏ lỡ một phần nghìn giây thời cơ. Anh gầm lên một tiếng vang dội như mãnh thú thoát lồng, toàn bộ sát khí cực đoan tích lũy trong linh thể bùng phát dữ dội. Những sợi xích oán khí trói buộc quanh cánh tay phải anh bị kình lực khủng khiếp kéo căng đến mức nứt vỡ từng khúc.


Anh dồn toàn bộ sát khí cực đoan và kình lực thế giới ngầm vào nắm đấm phải, tạo thành một luồng năng lượng màu đỏ sẫm hình đầu rồng gào thét bao quanh tay.


Đòn đấm ma lực Tần Hoang!


*Bùm!*


Nắm đấm thép mang theo sức mạnh hủy diệt nện thẳng vào vết xăm rồng trên ngực trái của Tần Vũ. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, luồng ánh sáng đỏ sẫm và đen kịt bùng phát rực rỡ, xé rách hoàn toàn làn sương mù oán khí bao quanh lồng sắt.


Mắt xích phong ấn nguyền rủa trên ngực Tần Vũ vỡ vụn thành hàng vạn mảnh sáng đỏ. Tiếng hét thảm thiết của hắn vang vọng khắp đấu trường ngầm trước khi linh thể biến dị khổng lồ của hắn hoàn toàn tan rã, hóa thành những làn khói xám nhạt biến mất vào hư vô.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Những sợi xích sắt oán khí trói buộc trên người Tần Hoang cũng đồng loạt nứt vỡ, hóa thành tro bụi rơi vãi trên sàn đấu. Kết giới nguyền rủa của huyết trận hoàn toàn sụp đổ.


"Phụt!"


Phía ngoài lồng sắt, tà đạo sĩ Khưu bị phản phệ nặng nề, lồng ngực lão chấn động mạnh, phun ra một ngụm máu đen, la bàn đồng đen trên tay lão nứt ra một đường sâu hoắm. Lão kinh hoàng nhìn Vy: "Huyết mạch... tối cổ... Ngươi thực chất là..."


"Đại ca!" Hắc Hổ thấy thế trận đã vỡ, gương mặt xám ngoét, vội vàng ra lệnh cho đám đàn em còn lại: "Bắn! Bắn chết tụi nó cho tao!"


Nhưng chúng chưa kịp bóp cò, linh thể Tần Hoang đã đứng thẳng dậy ở trung tâm võ đài. Mặc dù xiềng xích đã vỡ, nhưng đôi mắt anh lúc này hoàn toàn nhuộm một màu đỏ ngầu điên cuồng. Luồng oán khí gia tộc tích tụ ngàn năm không còn bị phong ấn kìm hãm, bắt đầu bùng phát dữ dội quanh thân anh, tạo thành một cơn bão đen đỏ cuồng bạo.


Tần Hoang đang rơi vào trạng thái bạo tẩu oán khí cực hạn.


Anh không còn nhận ra ai xung quanh, bản năng hoang dã và sát khí bạo lực của bạo chúa thế giới ngầm khiến anh gầm rú lên, vung nắm đấm thép đập nát một góc lồng sắt dày đặc.


*Rầm!*


Khung sắt dày bị đấm vỡ vụn, bắn tung tóe. Tần Hoang trong cơn điên cuồng khát máu, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào bóng dáng nhỏ nhắn của Vy đang đứng gần đó.


Anh gầm lên một tiếng chấn động, cơ thể khổng lồ lao thẳng về phía cô với móng vuốt đen kịt chứa đầy oán khí giết chóc!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!