Sát Khí Vương Giả Phố Chợ Đen
Tiếng máy đo nhịp tim trong phòng bệnh VIP của Bệnh viện tư nhân Thánh Tâm vẫn kêu tích tắc đều đặn, nhưng bầu không khí lúc này đã cô đặc lại như một khối băng lạnh buốt. Bàn tay của Cố Diên, dẫu vẫn còn vương những vệt máu khô từ vụ tai nạn kinh hoàng dưới Đoạn Hồn Nhai, lại đang siết chặt lấy cổ tay trái của Đường Vy với một lực lượng kinh người.
"Tìm thấy em rồi, vị cứu tinh của tôi."
Giọng nói trầm khàn của gã bạo chúa truyền thông vang lên bên tai cô, mang theo một thứ mị lực thôi miên nhàn nhạt do sinh khí thần chết của cô vừa dung hợp vào linh hồn hắn. Đôi mắt phượng của Cố Diên rực lên sắc tím ma mị, khóa chặt lấy gương mặt tái nhợt của Vy. Hắn không chỉ nắm cổ tay cô, mà những ngón tay thon dài còn luồn vào, giữ chặt lấy chiếc Dây chuyền định vị nano Phó Triệt đang khóa trên cổ cô. Ánh sáng xanh lục từ mặt dây chuyền quét qua quét lại, in lên làn da nhợt nhạt của Vy những vệt sáng lạnh lẽo.
Cơn đau từ vết nứt pha lê lan rộng quá khuỷu tay trái đột ngột nhói lên dữ dội. Vy khẽ rên rỉ, những giọt dịch thể phát quang màu lam nhạt rỉ ra dưới lớp da mỏng, thấm đẫm tay áo xám của cô. Thọ mệnh của cô hiện tại chỉ còn vỏn vẹn 4% – một con số báo động đỏ đang nhấp nháy điên cuồng trên chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt ở tay phải.
"Cố Diên... buông ra..." Vy nghiến răng, cố gắng giật tay lại nhưng vô ích. Cố Diên dường như không hề có ý định nới lỏng vòng vây. Bản năng chiếm hữu cực đoan của một kẻ đứng đầu đế chế truyền thông đang gào thét trong máu hắn, thôi thúc hắn phải giam giữ cô gái này bên mình mãi mãi.
Đúng lúc này, một cơn co thắt dữ dội từ tim dội ngược về qua sợi Tơ hồng kết mệnh vô hình dưới da thịt Vy. Cơn đau này không mang mị lực tím của Cố Diên, cũng không mang sát khí lạnh lùng của Lục Cận Thần, mà nó rực nóng, thô ráp và cuồng bạo như một ngọn lửa hoang dã đang bị xích sắt xiết chặt.
Là Tần Hoang – lão đại của Hắc Long Bang.
Liên kết sinh mệnh thứ tư đang run rẩy điên cuồng. Vy cảm nhận được linh thể của Tần Hoang đang gào thét trong đau đớn tột cùng ở một nơi rất xa, oán khí từ lời nguyền gia tộc của hắn đang bùng phát ngoài tầm kiểm soát. Nếu linh hồn hắn bị xé rách, linh hồn cô cũng sẽ tan biến ngay lập tức.
Vy nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đang rực sắc tím của Cố Diên, ép bản thân phải bình tĩnh. Cô biết gã điên này sẽ không nghe theo những lời cầu xin yếu ớt. Cô phải dùng chính bản năng chiếm hữu của hắn để lật ngược thế cờ.
"Cố Diên, nếu anh muốn giữ tôi bên cạnh, thì ngay bây giờ hãy buông tay ra," Vy khàn giọng, giọng nói pha lẫn một chút linh lực thần chết tập sự để gia tăng uy áp. "Có kẻ đang tấn công một mối liên kết khác của tôi. Nếu liên kết đó đứt, tôi sẽ chết ngay trước mắt anh. Anh muốn giữ một cái xác không hồn sao?"
Đồng tử của Cố Diên khẽ co thắt. Lời nói của Vy đánh thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất trong bản năng của hắn – mất đi cô. Hắn nhìn vết nứt pha lê đang rớm máu lam trên tay cô, rồi nhìn chiếc dây chuyền định vị đang nhấp nháy xanh lục. Sau một vài giây đối chất căng thẳng đến ngẹt thở, Cố Diên chậm rãi buông lỏng tay, nhưng ánh mắt tím ma mị vẫn găm chặt vào cô:
"Tôi cho em đi giải quyết. Nhưng hãy nhớ, chiếc dây chuyền trên cổ em sẽ báo cho tôi biết em đang ở đâu từng giây một. Nếu em không trở lại... tôi sẽ dùng toàn bộ lực lượng truyền thông của Cố Thị để lật tung từng tấc đất của thành phố này lên để tìm em."
Vy không đáp, cô lùi lại một bước, khẽ gật đầu với bác sĩ pháp y Lâm Anh đang đứng cảnh giác ở góc phòng. Lâm Anh nhanh chóng bước lên, dùng thân hình cao lớn của mình chắn giữa Cố Diên và Vy, tạo cơ hội cho cô lùi nhanh ra phía cửa phòng bệnh VIP.
"Chăm sóc hắn," Vy thì thầm với Lâm Anh rồi nhanh chóng đẩy cửa bước ra hành lang bệnh viện.
***
Vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện Thánh Tâm, màn sương mù dày đặc của thành phố Sương Mù đã bao phủ lấy Vy. Cơn mưa đêm lạnh buốt hắt vào mặt cô, nhưng không lạnh bằng âm khí đang rò rỉ từ cánh tay trái.
Một chiếc SUV màu đen bóng loáng, không biển số, đã đỗ sẵn dưới tán cây cổ thụ âm u bên lề đường. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt phong trần đầy sương gió của Lão K – phó bang chủ của Hắc Long Bang. Bên cạnh gã, thiếu niên tóc vàng A Kiệt đang lướt điện thoại liên tục, ánh mắt láu lỉnh đầy vẻ lo lắng.
"Cô chủ nhỏ! Cuối cùng cô cũng ra rồi!" Lão K khàn giọng gọi, mở cửa xe cho Vy bước vào. "Tình hình của Bang chủ cực kỳ nguy kịch. Thể xác của ngài ấy đang được bảo vệ tại phòng VIP tầng dưới biệt thự, nhưng linh thể của ngài ấy... đã biến mất khỏi buồng dưỡng khí từ hai giờ trước."
Vy bước nhanh vào xe, hơi lạnh từ điều hòa không làm cô run rẩy bằng luồng sát khí cuồng bạo đang truyền đến từ khuyên tai bên trái. Cô chạm tay vào chiếc Khuyên tai tà khí Tần Hoang – chiếc khuyên tai bạc hình đầu rồng nạm đá obsidian đen mà Tần Hoang đã đeo lên tai cô trong một lần giao đấu trước đó. Lúc này, viên đá obsidian đang nóng rực lên như một hòn than cháy dở.
"A Kiệt, định vị được linh thể của Tần Hoang ở đâu không?" Vy hỏi, giọng cô lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự khẩn trương.
A Kiệt nhanh gõ bàn phím trên thiết bị chuyên dụng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán: "Cô chủ nhỏ, từ trường oán khí của Bang chủ đang bùng phát cực mạnh tại khu vực chợ đen phía Nam. Cụ thể là... Võ đài ngầm Hắc Long dưới lòng đất của nhà máy bỏ hoang. Hắc Hổ – tên phản loạn bang hội – đã cấu kết với một lão đạo sĩ tên Khưu để bày ra một huyết trận nguyền rủa cực nặng tại đó. Chúng muốn nhân lúc Bang chủ hôn mê để tiêu diệt tận gốc linh hồn ngài ấy!"
"Hắc Hổ... Tà đạo sĩ Khưu..." Vy siết chặt nắm tay. Cô biết tà đạo sĩ Khưu chính là kẻ đã phong ấn tàn hồn của cha mẹ cô mười năm trước. Mối thù mới nợ cũ đột ngột cuộn trào trong lồng ngực cô gái trẻ.
"Lão K, lái xe đến phố chợ đen phía Nam ngay lập tức," Vy ra lệnh. "A Kiệt, tiếp tục theo dõi biến động từ trường. Chúng ta không có nhiều thời gian. Thọ mệnh của tôi đang bị kéo tuột theo cơn bạo tẩu của Tần Hoang."
Chiếc SUV đen gầm rú, lao vút đi trong màn sương mù và mưa giông, hướng thẳng về phía khu công nghiệp bỏ hoang phía Nam thành phố – nơi ngự trị của những luật lệ đẫm máu nhất thế giới ngầm.
***
Phố chợ đen phía Nam thành phố Sương Mù vào ban đêm là một mê cung của những con hẻm tối tăm, ẩm ướt, bốc mùi xăng dầu rò rỉ và rác thải công nghiệp hôi thối. Dưới những ánh đèn neon nhấp nháy nửa tối nửa sáng, những kẻ phàm trần lảng vảng với những ánh mắt đầy cảnh giác và tà ác.
Chiếc xe dừng lại trước lối vào của một nhà máy dệt bỏ hoang từ thập niên trước. Toàn bộ khu vực xung quanh đã bị phong tỏa bởi hàng chục gã giang hồ hung hãn của bang hội đối địch do Hắc Hổ cầm đầu. Chúng mặc áo khoác da đen, tay lăm lăm gậy sắt và dao găm, ánh mắt đầy sát khí canh gác mật đạo dẫn xuống lòng đất.
Vy bước xuống xe, chiếc áo khoác gió màu đen của cô bay phần phật trong gió đêm. Lão K và A Kiệt nhanh chóng bước theo sau lưng cô như hai hộ vệ trung thành.
"Đứng lại! Khu vực này đã bị phong tỏa theo lệnh của đại ca Hắc Hổ. Kẻ nào dám bén mảng đến đây đều phải để lại một cánh tay!" Một gã giang hồ to con, đầu cạo trọc với vết sẹo dài trên mặt bước ra chặn đường, vung vẩy thanh mã tấu sáng loáng.
Lão K bước lên trước, gương mặt phong trần lộ rõ vẻ uy nghiêm của một phó bang chủ kỳ cựu. Gã xoay nhẹ hai viên bi sắt cổ trong tay, phát ra những tiếng kêu lách cách lạnh lùng:
"Mở to mắt chó của tụi mày ra mà nhìn! Tao là Lão K! Thằng nào dám cản đường tao dọn dẹp môn hộ cho Hắc Long Bang?"
Đám đàn em của Hắc Hổ khựng lại một nhịp trước danh tiếng của Lão K, nhưng ngay sau đó, tên đầu sẹo cười lên một tiếng khinh bỉ. Hắn chỉ thẳng thanh mã tấu vào mặt Lão K:
"Lão K? Thời thế thay đổi rồi ông già ạ! Bây giờ Hắc Long Bang là của đại ca Hắc Hổ. Tần Hoang đã là một cái xác không hồn nằm chờ chết trong bệnh viện. Khôn hồn thì cút đi, bằng không tao sẽ tiễn ông đi gặp lão bang chủ sớm!"
"Mày!" Lão K nổi giận, kình lực phàm trần bộc phát định lao lên chiến đấu.
Nhưng Vy đã nhẹ nhàng vươn tay trái ra chặn gã lại. Cánh tay trái của cô, dẫu đang bị những vết nứt pha lê hành hạ đau đớn, vẫn toát ra một vẻ lạnh lùng, tĩnh lặng đáng sợ. Cô biết nếu để Lão K động thủ, cuộc chiến phàm trần này sẽ kéo dài quá lâu, và thọ mệnh của cô không cho phép cô lãng phí dù chỉ một giây.
"Để tôi," Vy lạnh lùng nói.
Cô bước lên trước một bước, đối mặt với hàng chục họng súng và lưỡi dao đang chỉ thẳng vào mình. Gió đêm thổi tung mái tóc đen dài buộc đuôi ngựa thấp của cô, để lộ chiếc Khuyên tai tà khí Tần Hoang bên tai trái đang phát ra thứ ánh sáng đỏ sẫm ma mị.
Vy khẽ chạm ngón tay thanh mảnh vào viên đá obsidian đen trên khuyên tai. Cô tập trung một luồng linh lực thần chết tập sự, thổi nhẹ ngọn lửa lam thanh tẩy từ đèn bão vào sâu trong lõi khuyên tai để kích hoạt sát khí cực đoan của Tần Hoang đang được lưu trữ bên trong.
*Oong...*
Một tiếng gầm rống trầm đục, mang theo uy áp của một bạo chúa thế giới ngầm, đột ngột vang lên từ hư vô.
Từ chiếc khuyên tai bạc, một luồng sát khí cực đoan màu đen đỏ cuồn cuộn bùng phát, hóa thành một vòng xoáy áp lực tinh thần khổng lồ quét thẳng về phía đám giang hồ phản loạn. Luồng áp lực này quá mạnh mẽ, mang theo ý chí chiến đấu vương giả và sự tàn nhẫn vô biên của Tần Hoang – kẻ đã một tay thống trị thế giới ngầm thành phố này.
*Bịch! Bịch! Bịch!*
Hàng chục gã giang hồ hung hãn đột ngột cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vạn cân đè sập xuống. Không khí xung quanh bỗng chốc loãng ra, khiến chúng không thể hít thở. Đôi mắt của tên đầu sẹo trợn trừng kinh hoàng, thanh mã tấu trên tay hắn rơi keng xuống đất. Hắn cảm giác như trước mặt mình không phải là một cô gái nhỏ nhắn, mà là linh hồn khổng lồ của Tần Hoang đang đứng sừng sững với đôi mắt đỏ ngầu khát máu chuẩn bị bóp nát đầu hắn.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán đám đông phản loạn. Đầu gối của chúng run rẩy dữ dội, nhiều tên yếu ớt đã trực tiếp quỳ sụp xuống đất, nôn thốc nôn tháo vì chấn động sóng não cực mạnh. Cả đám đông hung hãn bỗng chốc dạt ra hai bên như sóng triều rút lui, tự động tạo thành một con đường rộng mở dẫn thẳng vào mật đạo nhà máy dệt.
Vy không thèm liếc nhìn chúng lấy một cái. Cô bước đi thong thả nhưng uy nghiêm xuyên qua con đường được tạo ra bởi sự sợ hãi tột cùng của người phàm. Lão K và A Kiệt đứng chết lặng mất vài giây trước màn chấn nhiếp vương giả không cần động thủ của Vy, sau đó nhanh chóng chạy theo cô đi sâu vào mật đạo tối tăm.
***
Mật đạo dẫn sâu xuống ba tầng dưới lòng đất, nơi mùi máu tươi và rỉ sét nồng nặc bốc lên. Tiếng hò hét điên cuồng, tiếng đập phá và tiếng gầm rú trầm đục vang vọng từ cuối đường hầm báo hiệu họ đã tiếp cận được trung tâm của cuộc dị biến.
Trước mắt Vy hiện ra Võ đài ngầm Hắc Long – một đấu trường lồng sắt khổng lồ, bao quanh bởi những hàng ghế khán đài bằng bê tông xám xịt đổ nát. Lúc này, toàn bộ đấu trường đã bị bao phủ bởi một làn sương mù màu đen đỏ quái dị. Đó là oán khí nguyền rủa cực nặng từ bùa chú huyết sắc của tà đạo sĩ Khưu đang gặm nhấm không gian.
Bên ngoài lồng sắt, Hắc Hổ – gã thủ lĩnh phản loạn với hình xăm đầu hổ dữ tợn trên đầu – đang đứng cười đắc ý bên cạnh một gã đạo sĩ mặc áo choàng xám bẩn thỉu. Gã đạo sĩ đó chính là Tà đạo sĩ Khưu, tay đang cầm chiếc la bàn đồng đen rỉ sét "U Minh Chỉ Kim" để điều khiển luồng oán khí đen sẫm bao quanh lồng sắt.
"A Kiệt, bẻ khóa cửa lồng sắt ngay lập tức!" Vy ra lệnh khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
"Rõ, cô chủ nhỏ!" A Kiệt nhanh nhẹn lướt qua bóng tối, tiếp cận bảng điều khiển điện tử của lồng sắt đấu trường. Những ngón tay của cậu gõ thoăn thoắt trên bàn phím, cố gắng vượt qua hệ thống bảo mật công nghệ cao kết hợp bùa chú phong tỏa.
Vy bước lại gần lồng sắt. Gió từ trận pháp oán khí thổi mạnh khiến chiếc áo khoác của cô bay phần phật.
*Keng! Keng! Keng!*
Ngay khi cô vừa đứng trước lớp lưới sắt dày đặc, chiếc Khuyên tai tà khí Tần Hoang bên tai trái đột ngột phát ra một tiếng gầm rống trầm đục của mãnh thú cổ xưa. Viên đá obsidian đen bùng phát một luồng sáng đỏ rực rỡ, rung động liên hồi như muốn thoát khỏi vành tai cô.
Luồng sáng đỏ từ khuyên tai phóng thẳng qua lớp lưới sắt, chỉ hướng thẳng về phía tâm của lồng đấu sĩ.
Vy nheo mắt nhìn theo hướng chỉ đạo của khuyên tai. Sương mù đen đỏ tản ra một chút, để lộ ra linh thể của Tần Hoang đang bị giam cầm ở trung tâm lồng sắt. Linh thể của bạo chúa thế giới ngầm khổng lồ, vạm vỡ, đang bị hàng vạn sợi xích sắt oán khí màu đen kịt quấn chặt lấy tứ chi và cổ họng. Những sợi xích rỉ sét liên tục phát ra những tia sét đen tà ác, găm chặt vào hồn phách anh, hút cạn sinh khí và khiến anh gầm rú lên trong đau đớn dữ dội.
Đôi mắt linh thể của Tần Hoang đã chuyển sang màu đỏ ngầu điên cuồng do bạo tẩu oán khí, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Vy xuất hiện ngoài lồng sắt, anh đột ngột dừng gầm rú, cố gắng vươn bàn tay bị xích sắt trói chặt về phía cô.
"Đường... Vy..."
Tiếng gọi khàn đặc, chứa đựng sự khao khát hơi ấm sinh mệnh tột cùng của Tần Hoang vang vọng khắp đấu trường ngầm, báo hiệu một trận chiến đẫm máu sắp sửa bùng nổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!