Cứu Rỗi Trên Vực Thẳm
Cơn bão đêm trút xuống thành phố Sương Mù mỗi lúc một dữ dội. Bên trong tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng', tiếng mưa đập vào những ô cửa kính nghe rát buốt như những mảnh thủy tinh vỡ. Đường Vy đang nằm mê man trên chiếc giường gỗ ở tầng hai, hơi thở của cô mỏng manh đến mức tưởng chừng như có thể đứt quãng bất cứ lúc nào.
Đột ngột, một tiếng tít kéo dài chói tai vang lên từ cổ tay phải của cô. Chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt liên tục nhấp nháy sắc đỏ điên cuồng, tựa như một con mắt quỷ đang rỉ máu trong đêm tối. Màn hình điện tử hiển thị con số thọ mệnh phàm trần của cô: 6% – mức báo động đỏ cực kỳ nguy kịch. Cùng lúc đó, một luồng sóng chấn động từ trường tâm linh cực mạnh từ phía Đông thành phố dội ngược về qua sợi dây liên kết vô hình, khiến lồng ngực Vy thắt chặt lại, đau đớn như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt.
"Chị Vy! Chị Vy ơi!"
Tiểu quỷ A Mộc lén thò đầu ra từ bức tranh cổ treo trên tường, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hoảng sợ. Con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu cũng nhảy phắt lên giường, bộ lông đen mượt dựng đứng, đôi mắt hổ phách phát ra những tiếng gầm gừ cảnh báo hướng về phía Đông.
Vy khó nhọc mở mắt. Cơn đau từ cánh tay trái truyền đến khiến cô hoa mắt chóng mặt. Dưới lớp da thịt tái nhợt, vết nứt pha lê màu lam sắc đã lan rộng quá khuỷu tay trái, rớm ra những giọt dịch thể phát quang lạnh buốt. Mỗi nhịp thở của cô lúc này đều kéo theo cảm giác nhức buốt tận xương tủy. Chưa dừng lại ở đó, chiếc Dây chuyền định vị nano Phó Triệt khóa chặt trên cổ cô đột ngột tỏa ra luồng sáng xanh quét nhịp tim thời gian thực, liên tục phát ra những tiếng xung điện nhỏ cảnh báo sự bất thường.
"Cố Diên... gặp nạn rồi..."
Vy khàn giọng lẩm nhẩm. Thông qua sợi Tơ hồng kết mệnh ẩn dưới da thịt, cô cảm nhận được linh hồn của Cố Diên đang bị kéo tuột xuống vực sâu tăm tối với một tốc độ kinh hoàng. Nếu hắn chết thực sự ngoài đời thực, khế ước cộng sinh sẽ lập tức xé rách linh hồn cô thành năm mảnh. Cô không còn lựa chọn nào khác.
"A Mộc, canh giữ thể xác cho chị! Hắc Miêu, bảo vệ kết giới tiệm hoa!"
Vy cắn chặt răng, tập trung toàn bộ linh lực thần chết tập sự còn sót lại.
*Oong...*
Linh thể của Đường Vy – trong bộ đồng phục nhân viên tiệm hoa màu xám nhạt, mái tóc đen dài buộc đuôi ngựa thấp bằng sợi chỉ đỏ – nhẹ nhàng tách rời khỏi thể xác phàm trần đang nằm bất động. Trên cổ linh thể của cô, chiếc đèn bão thu nhỏ phát ra ánh sáng lam nhạt dịu nhẹ. Cô lướt thẳng qua cửa sổ, lao vút vào màn đêm giông bão, hướng thẳng về phía Đoạn Hồn Nhai phàm trần.
***
Tại Đoạn Hồn Nhai, sương mù màu tím hồng quái dị cuồn cuộn bốc lên từ dưới vực sâu nhô ra biển. Dưới đáy vực, chiếc xe Maybach bọc thép của Cố Diên đã biến dạng hoàn toàn sau cú rơi kinh hoàng, găm chặt vào những rạn đá sắc nhọn. Khói đen lẫn lộn với hơi nước biển bốc lên nghi ngút. Bên trong buồng lái nát bét, thể xác của Cố Diên nằm bất động trên vũng máu, hơi thở đứt quãng lâm sàng. Hộ vệ A Sâm cũng bất tỉnh nhân sự trên vô lăng.
Lơ lửng giữa khoảng không trung lạnh lẽo của vách đá, linh thể của Cố Diên đang bị một vòng xoáy hắc ám khổng lồ từ dưới biển kéo tuột xuống. Đôi mắt phượng vốn dĩ thâm trầm, sắc sảo của hắn giờ đây đờ đẫn, bị bao phủ bởi làn sương độc huyễn huyễn của Bạch Diện Sứ Giả.
"Khặc khặc... Cố Diên, đừng giãy giụa vô ích. Linh hồn của ngươi là lễ vật tuyệt vời nhất dành cho Minh Hoàng!"
Bạch Diện Sứ Giả đứng lơ lửng trên sương mù, chiếc mặt nạ quỷ cười màu trắng bợt ghê rợn co rúm lại đầy vẻ đắc ý. Hắn vung chiếc quạt giấy "Huyễn Hồn Phiến", phóng ra sợi xích sắt câu hồn rỉ sét, cuốn chặt lấy cổ chân linh thể Cố Diên để kéo thẳng xuống dòng lưu chuyển linh hồn lạnh lẽo của Minh giới.
"Dừng tay lại!"
Một tiếng thét trong trẻo nhưng lạnh lùng xé toạc màn sương đêm.
Đường Vy đáp xuống từ trên không trung Đoạn Hồn Nhai. Ngay khi vừa xuất hiện, chiếc đèn bão thu nhỏ trên cổ cô bùng phát Ngọn lửa lam thanh tẩy rực rỡ, tạo thành một bức tường lửa lam sắc chắn ngang trước sợi xích sắt câu hồn của Bạch Diện Sứ Giả.
*Xèo xèo...*
Luồng hắc khí tà ác bám trên xích sắt tiếp xúc với lửa lam liền bốc hơi nghi ngút, phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết của oán hồn. Bạch Diện Sứ Giả bị chấn động ngược, hoảng sợ thối lui vài bước, đôi mắt ti hí sau lớp mặt nạ quỷ trợn trừng nhìn Vy:
"Đường Vy! Ngươi chỉ là một thần chết tập sự vụng về, dám cản trở việc hành pháp của Phán Quyết Điện sao? Khôn hồn thì giao nộp Sổ Thu Hồn bị rách ra đây, bằng không ta sẽ câu luôn hồn phách của ngươi!"
"Nằm mơ đi!" Vy lạnh lùng đáp trả. Cô vung tay, ngọn lửa lam từ đèn bão hóa thành những lưỡi kiếm sắc bén, phóng thẳng về phía sứ giả âm giới.
Bạch Diện Sứ Giả cười gằn, vung quạt huyễn huyễn tạo ra một trận pháp ảo ảnh huyễn huyễn khổng lồ. Hàng vạn khuôn mặt oán hận, gào khóc thảm thiết hiện ra trong làn sương mù màu tím hồng, bao vây chặt chẽ lấy Vy. Những tiếng khóc than nức nở găm thẳng vào màng nhĩ, cố gắng khơi dậy nỗi sợ hãi và làm lung lay ý chí của cô.
"Nhãn thuật, khai!"
Đôi mắt Vy chuyển sang màu lam sáng lấp lửng. Nhãn thuật thấu thị oán khí được kích hoạt, nhìn xuyên thấu qua hàng vạn ảo ảnh ma quái, khóa chặt vào bản thể thật của Bạch Diện Sứ Giả đang ẩn nấp sau một tảng đá ngầm để điều khiển trận pháp.
"Tìm thấy ngươi rồi!" Vy nhếch môi lạnh lùng. Cô thổi nhẹ vào ngọn lửa đèn bão, giải phóng một luồng hỏa lam cực hạn phóng thẳng về hướng tảng đá ngầm.
*Bùm!*
Ngọn lửa lam thanh tẩy thiêu rụi hoàn toàn lớp ngụy trang của Bạch Diện Sứ Giả, đốt cháy một góc áo choàng trắng của hắn. Sứ giả âm giới hét lên một tiếng đau đớn, trận pháp ảo ảnh huyễn huyễn lập tức sụp đổ tan tành. Hắn hoảng sợ nhìn ngọn lửa lam sắc đang liếm láp quanh người mình, không ngờ một thần chết tập sự lại có sức mạnh thanh tẩy đáng sợ đến thế.
Tuy nhiên, sức hút từ dòng lưu chuyển linh hồn dưới đáy Đoạn Hồn Nhai đột ngột tăng vọt gấp đôi. Dòng xoáy hắc ám rống lên như một con quái thú khổng lồ, điên cuồng kéo tuột linh thể của Cố Diên xuống sâu hơn. Sợi Tơ hồng kết mệnh nối liền cổ tay trái của Vy và tim của Cố Diên bị căng ra cực hạn, phát ra những luồng sáng đỏ nhấp nháy báo động. Cơn đau xé rách linh hồn bùng phát từ cổ tay khiến Vy khuỵu gối xuống bờ đá hiểm trở, máu lam nhạt rỉ ra từ các vết nứt pha lê thấm đẫm tay áo xám.
"Đáng chết... Sức hút không gian quá mạnh!"
Vy cố gắng dùng đèn bão kích hoạt kỹ năng hút oán khí từ xa để triệt tiêu dòng lưu chuyển hắc ám, nhưng khoảng cách không gian quá rộng lớn khiến lực hút của đèn bão hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Linh thể Cố Diên đang chìm dần vào bóng tối của vực sâu, đôi mắt phượng của hắn khẽ động đậy, dường như đang đấu tranh tuyệt vọng để tìm kiếm hơi ấm.
"Đường Vy..." Một tiếng thì thầm yếu ớt vang lên từ linh thể của hắn qua liên kết cộng sinh.
Vy nhìn xuống vực sâu đen ngòm, biết rằng nếu cô không quyết đoán, cả hai sẽ cùng bị chôn vùi dưới đáy Minh giới. Cô cắn chặt môi đến bật máu phàm trần, quyết định đưa ra một lựa chọn mạo hiểm.
Cô vươn tay trái ra, dùng ngón tay rớm máu vẽ một chú ngữ liên kết sinh mệnh lên sợi chỉ đỏ.
"Kết tơ hồng... định mệnh cộng sinh!"
Vy chấp nhận tiêu hao vĩnh viễn 2 giờ thọ mệnh phàm trần, giải phóng một luồng Sinh khí nguyên bản lam nhạt diện rộng, truyền thẳng qua sợi tơ hồng kết mệnh vào lồng ngực linh thể của Cố Diên. Luồng sinh khí ấm áp như dòng suối xuân chảy tràn qua linh hồn lạnh ngắt của hắn, gia tăng trọng lượng linh thể và giúp hắn chống lại sức hút của vực sâu.
Chưa dừng lại ở đó, Vy đưa tay vào đèn bão, dùng máu tim thần chết tập sự nén sinh khí lại, ngưng tụ thành một viên tinh thể đỏ tươi lấp lánh – viên Huyết thạch ngưng tụ đầu tiên. Cô phóng viên huyết thạch bay thẳng xuống vực sâu, găm chặt vào giữa trán linh thể Cố Diên.
*Oong...*
Ánh sáng đỏ ấm áp từ huyết thạch bùng phát, ổn định hoàn toàn hồn phách đang rách nát của hắn, cắt đứt sợi xích câu hồn của Bạch Diện Sứ Giả.
Bạch Diện Sứ Giả bị luồng sinh khí lam sắc phản chấn dữ dội, ngã nhào ra đất, chiếc mặt nạ quỷ cười bị nứt một đường dài. Hắn hoảng sợ nhìn Vy, biết rằng hôm nay không thể hoàn thành nhiệm vụ câu hồn.
"Đường Vy! Ngươi dám dùng sinh khí phàm trần để chống lại quy luật luân hồi! Phán Quyết Điện sẽ không buông tha cho ngươi!" Hắn hét lên một tiếng phẫn nộ rồi hóa thành một luồng sương mù trắng biến mất vào bóng tối.
Vy thở dốc, linh thể của cô mờ nhạt đi trông thấy, cơ thể run rẩy dữ dội vì âm khí lạnh buốt của Đoạn Hồn Nhai xâm nhập vào kinh mạch. Nhưng cô không dừng lại, cô dùng toàn lực kéo sợi tơ hồng, đưa linh thể Cố Diên bay ngược trở lại vách đá, nhẹ nhàng dẫn dắt hắn nhập trở lại vào thể xác phàm trần đang nằm trong chiếc xe Maybach nát bét dưới vực sâu.
***
Một tiếng sau, tại khu vực cấp cứu đặc biệt của Bệnh viện tư nhân Thánh Tâm.
Tiếng còi báo động của xe cấp cứu vang lên dồn dập dưới màn mưa. Thể xác của Cố Diên được đưa vào phòng hồi sức tích cực trong tình trạng nguy kịch. Bác sĩ pháp y Lâm Anh, người đã nhận được mật báo từ Vy, lập tức tiếp nhận ca cấp cứu dưới danh nghĩa 'điều trị đặc biệt'.
Vy lúc này đã trở về nhập xác tại tiệm hoa bỉ ngạn. Dù cơ thể suy kiệt đến mức run rẩy, cô vẫn khoác vội chiếc áo khoác gió, lảo đảo đi bộ xuyên qua màn mưa lạnh buốt đến bệnh viện để đảm bảo khế ước hoãn tử được hoàn thành ổn định. Nhờ có Lâm Anh sắp xếp, cô dễ dàng lách qua đội ngũ bảo an để bước vào phòng bệnh VIP nơi Cố Diên đang nằm.
Trong phòng bệnh, ánh đèn mờ ảo hắt lên gương mặt góc cạnh, nhợt nhạt của Cố Diên. Hắn đang được kết nối với các thiết bị y tế hiện đại, hơi thở đã dần ổn định nhờ có viên huyết thạch ngưng tụ đang âm thầm tỏa ra dương khí ấm áp trong lồng ngực hắn.
Vy bước lại gần giường bệnh, định kiểm tra lại sợi tơ hồng trên cổ tay hắn. Cánh tay trái của cô nhói đau dữ dội, chiếc Dây chuyền định vị nano Phó Triệt trên cổ cô khẽ lóe lên một tia sáng xanh lục lạnh lẽo, ghi nhận nhịp tim dồn dập của cô.
Đột ngột, bàn tay thon dài, lạnh buốt của Cố Diên trên giường bệnh khẽ cử động.
Trước khi Vy kịp lùi lại, bàn tay đeo găng da đen của hắn đột ngột vươn lên với một tốc độ kinh hoàng, siết chặt lấy cổ tay trái đang rạn nứt pha lê của cô. Lực tay của hắn mạnh mẽ và đầy tính chiếm hữu bạo chúa, khiến cô khẽ rên rỉ vì đau.
*Cạch...*
Cố Diên chậm rãi mở mắt. Đôi mắt phượng thâm trầm của hắn giờ đây rực lên một sắc tím nhạt ma mị của mị lực thôi miên đã được dung hợp với sinh khí thần chết của cô. Hắn siết chặt lấy chiếc dây chuyền định vị nano trên cổ cô, kéo sát gương mặt tái nhợt của cô xuống gần lồng ngực phập phồng của mình.
Một nụ cười nửa miệng đầy vẻ nguy hiểm, ngạo nghễ và chiếm hữu cực đoan xuất hiện trên môi hắn. Giọng nói trầm ấm nhưng khàn đặc của hắn vang lên bên tai cô, chứa đựng một sự ràng buộc sống chết không thể tháo gỡ:
"Tìm thấy em rồi, vị cứu tinh của tôi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!