Nhạc nềnShizima

Ảo Ảnh Trên Đoạn Hồn Nhai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí bên trong tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng' như đông cứng lại dưới cái lạnh buốt giá của sương mù buổi sớm. Đường Vy đứng vịn chặt vào mép quầy gỗ, các ngón tay bấu sâu vào lớp gỗ sần sùi để giữ cho cơ thể phàm trần của mình không ngã khuỵu. Dưới lớp áo len cổ lọ sẫm màu, cánh tay trái của cô đang phải gánh chịu những cơn đau nhói buốt dữ dội. Vết nứt pha lê màu lam sắc đã lan rộng quá khuỷu tay, tỏa ra thứ ánh sáng xanh huyền ảo của Minh giới, rớm ra những giọt dịch thể phát quang lạnh ngắt. Con số thọ mệnh hiển thị trên chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt chỉ còn vỏn vẹn 6% – một mức báo động đỏ cực kỳ nguy kịch.


Nhưng lúc này, điều khiến Vy căng thẳng nhất chính là đôi mắt phượng thâm trầm, đầy mưu mô của Cố Diên đang khóa chặt lấy cô. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng trầm lạnh phảng phất từ chiếc áo măng tô đen của hắn.


"Tìm thấy em rồi, cô chủ tiệm hoa bí ẩn." Cố Diên chậm rãi tiến thêm một bước, gót giày da gõ nhịp điệu lạnh lùng lên sàn gỗ. Hắn đưa chiếc máy ghi âm siêu nhỏ màu bạc lên, ngón tay đeo găng da đen khẽ nhấn nút phát. Giọng nói thầm thì, trong trẻo nhưng mang theo chú ngữ cổ xưa của Vy vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng: *"Trâm ngọc dẫn hồn... thôi miên tâm trí..."*


Vy nheo mắt nhìn gã bạo chúa truyền thông trước mặt. Đầu óc cô xoay chuyển nhanh chóng để tìm kiếm một sách lược đối phó. Cô hiểu rằng Cố Diên không phải kẻ ngây thơ như Hứa Giai Giai để có thể dễ dàng lừa gạt bằng những lời giải thích phong thủy thông thường. Hắn là kẻ nắm giữ huyết mạch thông tin của toàn bộ thành phố này, một kẻ theo chủ nghĩa thực dụng cực đoan.


"Cố tổng thật là biết cách đùa." Vy khẽ hạ giọng, cố gắng điều hòa nhịp thở để che giấu sự yếu ớt của linh thể. "Một đoạn ghi âm cắt ghép từ một buổi thử vai của tôi mà anh cũng coi là thật sao? Còn về chiếc dây chuyền này..." Cô khẽ chạm vào chiếc Dây chuyền định vị nano Phó Triệt đang khóa chặt trên cổ mình, viên kim cương xanh lục khảm trên mặt dây chuyền khẽ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Nó chỉ là một thiết bị theo dõi sức khỏe công nghệ cao do Viện nghiên cứu Phó Thị tài trợ cho đối tác chiến lược. Cố tổng nhạy cảm quá rồi."


Cố Diên khẽ bật cười, một tiếng cười trầm thấp nhưng không chứa một chút hơi ấm. Hắn cúi đầu xuống sát gương mặt tái nhợt của cô, mị lực thôi miên tự nhiên trong đôi mắt phượng của hắn khẽ dao động, như muốn nhìn thấu vào tận sâu trong linh hồn cô.


"Thử vai?" Cố Diên nghiêng đầu, ngón tay thon dài khẽ lướt qua sợi dây xích bạc của chiếc dây chuyền trên cổ cô, luồng từ trường điện từ mạnh mẽ lập tức phản chấn nhẹ khiến Vy khẽ nhíu mày vì đau. "Tôi là ông trùm của giới giải trí và truyền thông, Đường tiểu thư. Em nghĩ em có thể dùng kỹ năng diễn xuất ngây ngô đó để qua mắt tôi sao? Phó Triệt không bao giờ tặng một thiết bị bảo mật cấp cao như thế này cho một 'đối tác chiến lược' thông thường. Trừ khi... em nắm giữ một bí mật sinh học nào đó có thể giữ mạng cho gã điên công nghệ đó."


Hắn khẽ siết nhẹ cằm cô, lực tay không mạnh nhưng đầy tính chiếm hữu bạo chúa: "Lục Cận Thần tuyên bố em là vị hôn thê của anh ta, Phó Triệt thì khóa chặt em bằng xích định vị. Thẩm Hoài Dạ lại đột ngột lui về trang viên tĩnh dưỡng ngay sau khi em xuất hiện. Đường Vy, em thực sự khiến tôi vô cùng thích thú. Tôi tự hỏi, nếu tôi công bố đoạn ghi âm này cùng với các chỉ số sinh học dị thường của em lên trang nhất của tất cả các tờ báo lớn vào ngày mai, ba vị bạo chúa kia sẽ phản ứng thế nào?"


Vy nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề né tránh. Cô cảm nhận được sự ghen tuông lãnh thổ và khát vọng khống chế điên cuồng đang nhen nhóm trong lòng người đàn ông này. Hắn muốn dùng quyền lực truyền thông để biến cô thành quân bài độc quyền của mình.


"Nếu Cố tổng muốn hủy hoại mối quan hệ hợp tác giữa Cố Thị và liên minh Ngũ Nhạc, anh cứ tự nhiên." Vy khẽ nhếch môi, giọng nói mang theo sự lạnh lùng của một thần chết. "Nhưng tôi khuyên anh nên cẩn thận. Gia tộc của anh... đang nuôi dưỡng những thứ mà anh không nên chạm vào. Chiếc túi xách của em gái anh, Cố Minh Châu, chứa thứ bùa chú mang lại tai ương thực sự đấy."


Cố Diên nhíu mày, ánh mắt khẽ lóe lên một tia nghi hoặc. Đúng lúc hắn định lên tiếng gặng hỏi, chiếc điện thoại bảo mật trong túi áo măng tô của hắn đột ngột rung lên dồn dập. Hắn khựng lại, thu tay về và nhấn nút nghe. Giọng nói hốt hoảng của thư ký Linh vang lên từ đầu dây bên kia:


"Cố tổng! Có sự cố khẩn cấp tại trạm phát sóng trung tâm phía Đông! Toàn bộ hệ thống truyền hình của chúng ta đang bị nhiễu sóng nghiêm trọng bởi một loại từ trường lạ. Cổ đông lớn đang gây áp lực, Cố Kiến Quốc đang muốn lợi dụng việc này để triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị bất thường hòng lật đổ anh!"


Ánh mắt Cố Diên lập tức trở nên sắc lạnh như băng. Hắn liếc nhìn Vy, rồi chậm rãi tắt điện thoại. Hắn biết đây là đòn tấn công từ người bác ruột phản loạn Cố Kiến Quốc hòng cướp quyền kiểm soát tập đoàn truyền thông.


"Cuộc đối thoại của chúng ta chưa kết thúc đâu, Đường tiểu thư." Cố Diên khẽ vuốt lại cổ áo măng tô, nở nụ cười nửa miệng đầy vẻ nguy hiểm. "Tôi sẽ quay lại. Đừng hòng chạy trốn khỏi tầm mắt của tôi."


Hắn quay người bước nhanh ra khỏi tiệm hoa. Bên ngoài, tài xế riêng kiêm hộ vệ thân cận của hắn – A Sâm – đã mở sẵn cửa chiếc xe Maybach siêu sang bọc thép chống đạn. A Sâm, một thanh niên vạm vỡ đeo kính râm đen, khẽ gật đầu chào Vy trước khi bước vào ghế lái. Chiếc xe sang trọng im lặng lướt đi vào màn sương mù dày đặc, hướng thẳng về phía Đông thành phố.


Vy nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần, lồng ngực cô phập phồng thở dốc. Cô vội vàng vịn vào quầy gỗ để không ngã xuống sàn.


*Meo...*


Hắc Miêu từ bệ cửa sổ nhảy xuống, quấn quýt quanh chân cô, đôi mắt hổ phách của nó đầy vẻ lo lắng. Tiểu quỷ A Mộc cũng lén thò đầu ra từ sau bức tranh cổ, khóc sụt sịt: "Chị Vy ơi, gã đó đáng sợ quá... Em cảm nhận được oán khí từ gia tộc của hắn đang rục rịch bùng phát."


"Chị biết." Vy khàn giọng nói, tay ôm lấy cánh tay trái đang nhói buốt. "Sự ghen ghét của Cố Minh Châu sau khi bị nhục nhã sáng nay đã đẩy cô ta vào con đường điên cuồng. Cô ta chắc chắn đã cấu kết với Cố Kiến Quốc để hãm hại Cố Diên. Chúng ta không có nhiều thời gian. Chị cần phải hồi phục linh lực khẩn cấp."


***


Trong lúc đó, tại một biệt thự tối tăm nằm ở khu ngoại ô thành phố Sương Mù, Cố Minh Châu đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo vì đố kỵ và nhục nhã. Trước mặt cô ta, Cố Kiến Quốc – người bác ruột xảo quyệt – đang đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt u ám nhìn vào một chiếc gương đồng cổ đang tỏa ra làn sương mù màu tím hồng ma mị.


"Bác! Cháu không thể chịu đựng được nữa!" Cố Minh Châu gào lên, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi lớp trang điểm đậm. "Con khốn Đường Vy đó đã làm cháu nhục nhã trước mặt tất cả phóng viên! Cả anh Cố Diên nữa, anh ta thà bảo vệ con tiện nhân đó chứ không thèm nhìn cháu một cái! Cháu muốn chúng nó phải chết!"


"Câm miệng, đồ ngu xuẩn!" Cố Kiến Quốc lạnh lùng quát lớn. "Nếu không vì sự nông cạn của mày dẫn phóng viên đến quấy rối tiệm hoa, Lục gia đã không can thiệp pháp lý nhanh đến thế! Nhưng không sao... Mọi chuyện đã được sắp đặt. Đêm nay, Cố Diên sẽ phải biến mất vĩnh viễn khỏi tập đoàn truyền thông."


Từ trong bóng tối của căn phòng, một linh thể gầy gò mặc áo choàng trắng toát, đeo mặt nạ quỷ cười màu trắng bợt chậm rãi bước ra. Trên tay hắn cầm chiếc quạt giấy thêu cổ tự đỏ sẫm phát ra làn khói đen bốc mùi bỉ ngạn đen hôi thối.


Bạch Diện Sứ Giả.


"Khặc khặc..." Tiếng cười xảo quyệt của Bạch Diện Sứ Giả vang lên như tiếng kim khí cào vào lòng kính. "Cố lão gia tử, trận pháp huyễn huyễn đã được thiết lập hoàn tất tại Đoạn Hồn Nhai phàm trần. Chỉ cần Cố Diên đi qua vách đá đó vào đêm nay, linh hồn của hắn sẽ thuộc về Phán Quyết Điện. Đổi lại, chức vị chủ tịch tập đoàn truyền thông Cố Thị sẽ hoàn toàn thuộc về ông."


"Rất tốt." Cố Kiến Quốc nở nụ cười tàn nhẫn. "Cố Diên, đừng trách người bác này độc ác. Là do mày quá kiêu ngạo, dám cản đường tiến thân của tao."


***


Đêm muộn, bầu trời thành phố Sương Mù đổ cơn mưa rào xối xả. Sương mù từ biển tràn vào, bao phủ toàn bộ con đường đèo hiểm trở của Đoạn Hồn Nhai phàm trần. Đây là vách đá nhô ra biển ở phía Đông thành phố, nơi ranh giới âm dương mỏng manh nhất, có dòng lưu chuyển linh hồn cực mạnh hướng thẳng về phía Minh giới tăm tối.


Chiếc xe Maybach bọc thép của Cố Diên đang lao đi trong màn đêm giông bão. Cố Diên ngồi ở băng ghế sau, gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sắc bén. Hắn đang xoay nhẹ chiếc Trâm cài ngọc bích trên tay, trong đầu liên tục hiện lên gương mặt kiên cường, bướng bỉnh của Đường Vy cùng tiếng tim đập bất thường của cô.


"Cố tổng, hệ thống định vị GPS và camera hành trình đột ngột bị mất tín hiệu hoàn toàn." A Sâm ở ghế lái khẽ nhíu mày, tay siết chặt vô lăng khi chiếc xe bọc thép hạng sang chống đạn bắt đầu loạng choạng. "Từ trường ở khu vực Đoạn Hồn Nhai này tối nay có gì đó rất bất thường. Sương mù quá dày, tầm nhìn chưa đầy hai mét."


"Giảm tốc độ, bật đèn sương mù công suất tối đa." Cố Diên lạnh lùng ra lệnh. Bản năng nhạy bén của một ông trùm truyền thông mách bảo hắn có nguy hiểm đang rình rập.


Đột ngột, một làn sương mù màu tím hồng quái dị tràn ra từ hai bên sườn núi, bao phủ lấy chiếc xe Maybach. Hương thơm nồng nặc của phấn hoa bỉ ngạn đen tỏa ra, len lỏi qua hệ thống lọc khí của xe bọc thép, thâm nhập vào khoang lái.


*Vút...*


Bạch Diện Sứ Giả xuất hiện lơ lửng giữa không trung phía trước đầu xe. Hắn cười điên cuồng, vung chiếc quạt giấy "Huyễn Hồn Phiến" phát ra làn khói đen kịt.


Ảo ảnh thôi miên Bạch Diện Sứ Giả chính thức kích hoạt.


"Cố tổng! Cẩn thận!" A Sâm hét lên, cố gắng đạp mạnh phanh xe. Nhưng vô lăng của chiếc xe bọc thép đột ngột bị những sợi xích oán khí màu đen từ dưới gầm xe trồi lên quấn chặt, khóa cứng hoàn toàn hệ thống lái.


Cố Diên nhìn ra ngoài cửa sổ xe kính bọc thép. Giữa màn sương mù tím hồng đẫm máu, một bóng người phụ nữ mặc váy trắng nhạt, gương mặt đẫm máu đứng giữa đường sương mù gào khóc thảm thiết.


"Mẹ..."


Đồng tử của Cố Diên co thắt dữ dội. Trái tim hắn nhói đau như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đó chính là người mẹ quá cố của hắn, người đã chết thảm khốc trong một vụ tai nạn giao thông mười năm trước – nỗi đau tâm lý sâu sắc nhất mà hắn luôn chôn giấu dưới vẻ ngoài lạnh lùng, tàn nhẫn.


"Diên nhi... Cứu mẹ... Dưới này lạnh quá..." Bóng hình người mẹ đẫm máu vẫy gọi hắn, hướng thẳng về phía vực sâu Đoạn Hồn Nhai.


Cố Diên rơi vào trạng thái Thao túng tâm lý cực hạn. Mị lực thôi miên tự nhiên của hắn hoàn toàn bị tà thuật huyễn huyễn bẻ gãy, quay lại khống chế chính tâm trí hắn. Đôi mắt phượng của hắn chuyển sang màu tím nhạt đờ đẫn, mất đi hoàn toàn lý trí phàm trần.


"Mẹ... con đến cứu mẹ đây..." Cố Diên lẩm nhẩm trong vô thức. Hắn nhoài người lên phía trước, thô bạo đẩy gạt tay A Sâm ra, tự tay nhấn ga kịch sàn.


"Cố tổng! Không được! Đó là ảo ảnh!" A Sâm bất lực hét lên, cố gắng dùng sức mạnh thể chất phàm nhân để kéo tay phanh khẩn cấp, nhưng oán khí lạnh lẽo từ vô lăng đã xâm nhập vào kinh mạch, khiến hai tay anh tê liệt hoàn toàn rồi ngất lịm đi trên ghế lái.


*Rầm! Kéttttt!*


Chiếc xe Maybach bọc thép hạng sang đâm toang dải phân cách bằng sắt, lao thẳng ra ngoài khoảng không vô định của vách đá Đoạn Hồn Nhai phàm trần.


Chiếc xe nặng nề rơi tự do xuống vực sâu đá lởm chởm. Tiếng kim loại va đập gào thét vang dội cả vùng biển đêm. Thể xác của Cố Diên bị chấn thương nghiêm trọng lâm sàng, máu tươi đỏ sẫm tuôn ra từ trán nhuộm đỏ cả ghế da sang trọng. A Sâm bất tỉnh nhân sự, hơi thở yếu ớt nguy kịch.


*Oong...*


Từ trong thể xác đầy máu của Cố Diên, một luồng ánh sáng màu tím nhạt mờ ảo đột ngột bị đẩy mạnh ra ngoài. Linh hồn của Cố Diên bị ép xuất khiếu hoàn toàn, lơ lửng trên không trung giữa vực sâu Đoạn Hồn Nhai.


Bạch Diện Sứ Giả lướt xuống, đeo chiếc mặt nạ quỷ cười màu trắng bợt ghê rợn, tay vung sợi xích sắt câu hồn rỉ sét phát ra tiếng loảng xoảng lạnh gáy: "Khặc khặc... Cố Diên, linh hồn của ngươi đã thuộc về ta! Hãy xuống sông Vong Xuyên sám hối đi!"


Dòng lưu chuyển linh hồn lạnh lẽo, đen kịt của Minh giới từ dưới vực sâu Đoạn Hồn Nhai bùng phát sức hút khổng lồ, tạo thành một vòng xoáy hắc ám bắt đầu kéo tuột linh thể yếu ớt của Cố Diên xuống vực sâu tăm tối vĩnh hằng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!