Nhạc nềnShizima

Cạm Bẫy Truyền Thông Và Chiếc Trâm Ngọc Bích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm của thành phố Sương Mù dày đặc và lạnh buốt, lướt qua những ô kính cửa sổ của tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng', để lại những vệt nước đọng dài như những giọt nước mắt vô hình.


Đường Vy ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ bành sau quầy lễ tân, mệt mỏi nhắm nghiền đôi mắt. Cơ thể phàm trần của cô lúc này rệu rã và lạnh ngắt như một tảng băng chìm dưới sông Vong Xuyên. Trên cổ tay phải, chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt liên tục nhấp nháy sắc đỏ điên cuồng, hiển thị con số thọ mệnh chỉ còn vỏn vẹn 6%. Trận chiến tịnh hóa tà linh tại biệt thự đồi Sương Mù và cuộc chạy đua khẩn cấp cứu mạng gã điên công nghệ Phó Triệt đêm qua đã rút cạn kiệt chút sinh khí ít ỏi còn sót lại của cô.


Nhưng điều khiến Vy khó chịu nhất lúc này không phải là cơn đau nhức buốt từ những vết nứt pha lê màu lam sắc đang âm thầm lan rộng quá khuỷu tay trái dưới lớp áo len cổ lọ sẫm màu, mà chính là vật thể lạ đang ôm sát lấy chiếc cổ thanh mảnh của cô.


Chiếc dây chuyền định vị nano của Phó Triệt.


Viên kim cương xanh lục khảm trên mặt dây chuyền thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, âm thầm truyền đi nhịp tim và tọa độ thời gian thực của cô về siêu máy tính dưới phòng thí nghiệm ngầm của Phó Thị. Vy đã thử dùng linh lực thần chết để cưỡng chế tháo gỡ, nhưng ngay khi cô chạm vào, một luồng từ trường điện từ mạnh mẽ lập tức phản chấn, khiến vết nứt trên tay cô rách ra rớm máu lam nhạt. Gã điên công nghệ đó thực sự đã biến cô thành một đối tượng bị giám sát độc quyền.


"Chị Vy ơi, chị ăn chút cháo nóng đi. Sắc mặt chị hôm nay tệ quá, cứ như người không có chút hơi ấm nào ấy."


Hứa Giai Giai – cô gái nhân viên phàm trần duy nhất của tiệm hoa – bưng một bát cháo nghi ngút khói đặt lên bàn. Cô bé 18 tuổi ngây thơ này hoàn toàn không biết gì về thế giới tâm linh đầy rẫy ác linh ngoài kia. Giai Giai đeo chiếc tạp dề màu xanh lá, nở nụ cười rạng rỡ, tay cầm chiếc kéo tỉa hoa bằng đồng cổ do Vy tặng để loay hoay sắp xếp những đóa bỉ ngạn hoa huyết mạch vừa được cắm vào bình.


"Chị không sao, chỉ là đêm qua mất ngủ chút thôi." Vy khẽ mỉm cười nhạt, cố gắng kéo cao chiếc cổ áo len để che đi sợi dây xích bạc lấp lánh trên cổ.


*Meo...*


Con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu đang nằm sưởi nắng trên bậu cửa sổ đột ngột đứng phắt dậy. Bộ lông đen mượt của nó dựng đứng lên, đôi mắt to tròn ánh lên sắc vàng hổ phách thông thái nhìn chằm chằm ra phía con phố sương mù ngoài cửa tiệm. Nó phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp đầy cảnh giác.


Vy giật mình. Thông qua nhãn thuật thấu thị oán khí nhạt nhòa còn sót lại, cô cảm nhận được một luồng sát khí phàm trần hỗn tạp, mang theo sự đố kỵ và tham lam cực hạn đang tiến lại gần.


*Két... Két!*


Tiếng lốp xe rít lên chói tai trên nền đường ẩm ướt. Ba chiếc xe van màu đen cỡ lớn mang logo của Đế Chế Truyền Thông Cố Thị đột ngột phanh gấp ngay trước cửa tiệm hoa. Cửa xe mở toang, và gần hai mươi phóng viên cầm theo máy ảnh, máy quay phim chuyên nghiệp với đèn flash nhấp nháy liên tục ập vào như một cơn bão.


"Đứng lại! Đây là tiệm hoa tư nhân, các người không được tự ý xông vào!" Hứa Giai Giai hốt hoảng hét lên, cố gắng dùng thân hình nhỏ nhắn của mình để chặn cửa. Nhưng tiếng khóc ngây thơ và lời giải thích phàm trần của cô bé lập tức bị đám đông phóng viên hung hãn đẩy gạt sang một bên. Giai Giai lảo đảo ngã quỵ xuống sàn gỗ, chiếc kéo tỉa hoa rơi keng một tiếng lạnh lẽo.


Dẫn đầu đám đông là một thiếu nữ ngoài 20 tuổi, trang điểm đậm đắt tiền, mặc chiếc váy hiệu sành điệu và đeo chiếc túi xách phiên bản giới hạn có giấu bùa chú may mắn từ tà đạo sĩ Khưu. Đó chính là Cố Minh Châu – tiểu thư kiêu kỳ của Cố gia. Đi ngay bên cạnh cô ta là Cố Thiên Hạo, gã anh họ xảo quyệt của Cố Diên, tay cầm chiếc máy ghi âm siêu nhỏ và điện thoại quay chụp liên tục với nụ cười châm biếm nửa miệng.


"Đường Vy! Cô chính là chủ nhân của cái tiệm hoa rách nát này đúng không?" Cố Minh Châu kiêu ngạo bước lên, gõ gót giày cao gót xuống sàn gỗ kêu côm cốp. Cô ta chỉ thẳng ngón tay sơn đỏ vào mặt Vy, giọng nói chói tai vang vọng: "Hôm nay, Đế Chế Truyền Thông Cố Thị sẽ vạch trần bộ mặt thật của cô trước công chúng! Một kẻ lừa đảo phong thủy nghèo hèn, chuyên dùng tà thuật mê tín dị đoan để lừa gạt tiền bạc và quyến rũ các ông trùm tài phiệt lớn của thành phố này!"


Đèn flash từ máy ảnh của đám phóng viên chớp liên hồi, ánh sáng trắng dã chiếu thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Vy. Đám đông bắt đầu xầm xì, chỉ trỏ đầy ác ý.


"Đúng vậy! Chúng tôi nhận được nguồn tin mật rằng cô đã dùng bùa ngải bất hợp pháp để khống chế Lục tổng của Tập đoàn Lục Thị và Thẩm thiếu của Thẩm gia!" Cố Thiên Hạo bước lên gieo lời nhục mạ, kích động đám đông phóng viên: "Hãy nhìn những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực quái dị này đi! Đây rõ ràng là tà hoa dùng để luyện bùa ngải hại người! Các cơ quan chức năng cần phải phong tỏa và đóng cửa ngay lập tức cái ổ mê tín dị đoan này!"


Vy ngồi yên tại chỗ, lồng ngực cô phập phồng nhẹ. Chiếc dây chuyền định vị nano trên cổ cô đột ngột rung lên nhè nhẹ – nhịp tim của cô tăng lên do áp lực tâm lý đã kích hoạt cảnh báo truyền về phía Phó Triệt. Cô biết mình không thể sử dụng Ngọn lửa lam thanh tẩy hay bất kỳ pháp thuật thần chết nào ở đây. Chỉ cần một đốm lửa lam xuất hiện trước ống kính máy quay, thân phận của cô sẽ lập tức bị phanh phui trước toàn thế giới, và Phán quan Thẩm Vô Kỵ sẽ có cái cớ hoàn hảo để xóa sổ cô.


Cô phải dùng đến mưu trí phàm trần và bảo vật ngụy trang.


Đường Vy khẽ thở sâu, bàn tay phải của cô giả vờ nâng lên để vuốt lại mái tóc đen dài buộc đuôi ngựa thấp bằng sợi chỉ đỏ. Ngón tay cô lén chạm vào chiếc Trâm cài ngọc bích Cố Diên đang cài trên tóc. Ngọc bích mát lạnh truyền đi một luồng linh lực nhạt vô hình.


*Oong...*


Một dải hào quang màu xanh ngọc bích cực nhạt, mắt thường của người phàm không thể nhìn thấy, bắt đầu lan tỏa từ chiếc trâm ngọc, bao phủ lấy tâm trí của đám phóng viên chủ chốt đang đứng hàng đầu. Đây chính là năng lực thôi miên tâm lý nhẹ của trâm ngọc bích cổ mà Cố Diên từng đấu giá tặng cô.


Vy nhìn thẳng vào mắt gã phóng viên đang gào thét to nhất, giọng nói của cô bỗng chốc trở nên trầm ấm, mang theo một sức hút mê hoặc kỳ lạ: "Các vị phóng viên, hãy nhìn lại cho kỹ. Tiệm hoa của tôi chỉ bán trà thảo mộc tịnh hóa và hoa bỉ ngạn phong thủy mang lại sự bình an. Các người thực sự nghĩ một cô gái bình thường như tôi có thể khống chế được những bạo chúa tài phiệt sao? Hay các người đang bị kẻ khác lợi dụng để tạo scandal giật gân?"


Luồng sóng thôi miên từ trâm ngọc bích thâm nhập vào não bộ của đám phóng viên. Gã phóng viên đi đầu bỗng khựng lại, đôi mắt đờ đẫn đi trong một nhịp thở. Hắn nhìn vào những đóa bỉ ngạn hoa huyết mạch đang nở rực rỡ dưới ánh nắng sớm, rồi đột ngột quay sang đồng nghiệp lẩm nhẩm:


"Khoan đã... hương thơm của hoa bỉ ngạn này thật sự rất dễ chịu. Phong thủy ở đây... dường như vô cùng thanh tịnh, không hề có cảm giác u ám của tà thuật."


"Đúng thế," một nữ phóng viên khác cũng bị thôi miên nhẹ, gật đầu phụ họa, thay đổi hoàn toàn câu hỏi: "Đường tiểu thư, có phải tiệm hoa của cô thực chất là một địa điểm phong thủy VIP được các tài phiệt lựa chọn để thư giãn tinh thần sau những giờ làm việc căng thẳng không?"


"Các người điên rồi sao?!" Cố Minh Châu trợn ngược mắt kinh hãi khi thấy đám phóng viên do mình thuê đột ngột quay xe. Cô ta giật lấy chiếc micro từ tay gã phóng viên, gào lên điên cuồng: "Tao trả tiền cho tụi bay để đến đây bôi nhọ nó, chứ không phải để quảng cáo cho cái tiệm rách này! Đập phá cái tiệm này cho tao!"


"Ai dám chạm vào một cọng cỏ của tiệm hoa này?"


Một giọng nói lạnh lùng, đầy uy nghiêm cắt ngang tiếng hét của Cố Minh Châu.


Từ phía cửa tiệm, một đoàn vệ sĩ mặc vest đen lịch lãm, vạm vỡ nhanh chóng tiến vào, thô bạo gạt phăng đám phóng viên ra hai bên để mở đường. Bước vào giữa sảnh là Trương Thế Kiệt – cố vấn pháp lý cao cấp của Lục Cận Thần. Anh ta đeo chiếc kính gọng vàng lịch lãm, gương mặt nghiêm nghị, tay cầm một tập hồ sơ bảo mật có đóng dấu đỏ của Tập đoàn Lục Thị.


"Luật sư Trương..." Cố Thiên Hạo biến sắc, bước lùi lại một bước đầy kiêng dè.


Trương Thế Kiệt không thèm nhìn gã anh họ phản loạn của Cố gia, anh ta bước đến trước mặt Vy, cúi đầu cung kính chào một tiếng: "Đường tiểu thư, tôi đến muộn."


Sau đó, luật sư Trương quay ngoắt lại đối mặt với ống kính máy quay của đám phóng viên, dõng dạc tuyên bố: "Tôi đại diện cho Tập đoàn Lục Thị và đích thân Chủ tịch Lục Cận Thần đưa ra thông cáo chính thức: Đường Vy tiểu thư đây không phải là kẻ lừa đảo phong thủy, mà chính là vị hôn thê bí ẩn được đính ước hợp pháp của Lục tổng chúng tôi. Mọi hành vi bôi nhọ, xâm nhập gia cư bất hợp pháp và quấy rối tiệm hoa này từ ngày hôm nay sẽ bị Lục Thị truy cứu trách nhiệm pháp lý đến cùng, khiến kẻ đứng sau phải phá sản lâm sản!"


*Xoạch! Xoạch! Xoạch!*


Đám đông phóng viên ngỡ ngàng tột độ. Tin tức về "vị hôn thê bí ẩn của bạo chúa tài chính Lục Cận Thần" có sức nặng gấp vạn lần cái scandal phong thủy rẻ tiền kia. Toàn bộ máy quay, máy ảnh lập tức tự động hướng thẳng về phía Cố Minh Châu và Cố Thiên Hạo với hàng loạt câu hỏi dồn dập:


"Cô Cố, có phải cô cố tình dàn dựng cuộc bôi nhọ này vì ghen tị với vị hôn thê của Lục tổng không?"


"Cố gia đang muốn tuyên chiến chính thức với Tập đoàn Lục Thị trên thương trường phàm trần bằng những thủ đoạn đê hèn này sao?"


"Tôi... tôi không có! Đi về! Tắt máy quay ngay cho tao!" Cố Minh Châu hoảng loạn lấy túi xách che mặt, nhục nhã gào khóc chen chúc giữa đám đông phóng viên để chạy trốn ra xe van. Cố Thiên Hạo cũng tái mét mặt mày, vội vàng lủi thủi biến mất sau làn sương mù cùng đám thuộc hạ phản loạn.


Cảnh tượng hỗn loạn nhanh chóng kết thúc. Đám phóng viên bị lực lượng vệ sĩ của Lục gia giải tán hoàn toàn khỏi khu phố. Tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng' khôi phục lại sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn lại hương thơm dịu nhẹ của hoa bỉ ngạn phảng phất trong không khí.


Hứa Giai Giai run rẩy đứng dậy, ôm lấy cánh tay Vy khóc nức nở: "Chị Vy ơi, em sợ quá... May mà có người của Lục tổng đến giúp... Nhưng chị thực sự là vị hôn thê của ngài ấy sao?"


Vy khẽ thở dài, vỗ nhẹ vai cô bé nhân viên ngây thơ: "Đó chỉ là một thủ đoạn ngoại giao để dẹp loạn thôi. Em vào trong dọn dẹp đống hoa bị đổ đi."


Khi Giai Giai vừa bước vào gian sau, Vy đột ngột khựng lại. Chiếc dây chuyền định vị nano trên cổ cô bỗng chốc phát ra một luồng từ lực nóng rực, nhịp tim hiển thị trên đồng hồ sinh học dao động mạnh.


*Két...*


Một chiếc Maybach siêu sang màu đen sẫm, im lặng như một bóng ma đêm, từ từ lăn bánh và dừng lại ngay trước cửa tiệm hoa. Cánh cửa xe bọc thép mở ra, và một đôi giày da thủ công đắt giá đặt xuống nền đất ẩm ướt.


Cố Diên bước ra khỏi xe.


Hắn cao lớn, mặc chiếc măng tô đen thời thượng che đi vóc dáng vương giả của một ông trùm truyền thông tàn nhẫn. Đôi mắt phượng sâu thẳm, đầy mưu mô và chứa đựng mị lực thôi miên tự nhiên của hắn khóa chặt vào Đường Vy đang đứng sau quầy gỗ. Trên tay hắn đeo chiếc găng tay da đen, đang chậm rãi xoay xoay một chiếc máy ghi âm siêu nhỏ màu bạc.


Hắn chậm rãi bước vào tiệm hoa, gót giày gõ nhịp điệu lạnh lùng lên sàn gỗ. Cố Diên đưa chiếc máy ghi âm lên, nhấn nút phát.


Từ chiếc loa siêu nhỏ, giọng nói thầm thì, trong trẻo nhưng mang theo chú ngữ cổ xưa của Vy right trước khi cô thôi miên đám phóng viên vang lên rõ mồn một:


*"Trâm ngọc dẫn hồn... thôi miên tâm trí..."*


Hắn tắt máy ghi âm, bước sát lại gần Vy, cúi đầu xuống sát gương mặt tái nhợt của cô. Đôi mắt thâm trầm đầy mưu mô của hắn găm chặt vào sợi dây chuyền định vị nano đang phát sáng xanh trên cổ cô, nụ cười nửa miệng đầy vẻ nguy hiểm bộc lộ:


"Tìm thấy em rồi, cô chủ tiệm hoa bí ẩn. Hóa ra... em không chỉ quyến rũ Lục Cận Thần, mà còn nắm giữ thứ công nghệ định vị của Phó Triệt trên cổ mình nữa sao?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!