Căn Phòng Sinh Học Dưới Lòng Đất
Màn sương đen oán khí bốc lên từ lồng ngực Phó Triệt cuồn cuộn như một cơn bão hắc ám, nhanh chóng nuốt chửng ánh sáng mờ nhạt của tiệm hoa 'Hoàng Hôn Yên Lặng'. Không khí trong phòng đột ngột giảm xuống dưới độ âm, lạnh buốt và nồng nặc mùi thối rữa của tế bào chết. Đường Vy bị ép sát vào bức tường gỗ phía sau quầy lễ tân, lồng ngực cô phập phồng dữ dội, hơi thở đứt quãng. Chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt trên cổ tay phải của cô liên tục phát ra những tiếng bíp bíp đỏ rực điên cuồng, con số thọ mệnh phàm trần hiển thị con số 8% nhấp nháy đầy đe dọa.
"Phó... Phó Triệt... buông ra..." Vy khàn giọng, cố gắng dùng tay đẩy lồng ngực đang rung lên bần bật của anh ta. Nhưng bàn tay của gã điên công nghệ này vẫn khóa chặt lấy hai cổ tay cô như gọng kìm thép.
Gương mặt điển trai của Phó Triệt lúc này tái nhợt không còn một giọt máu, tròng kính cận mạ bạc phản chiếu dải sóng năng lượng đỏ sẫm đang bạo phát từ lồng ngực mình. Dưới lớp áo sơ mi xám tro phẳng phiu của anh ta, những vết hoại tử đen kịt đang lan rộng với tốc độ chóng mặt, gặm nhấm từng thớ thịt quanh tim. Anh ta không tin vào tâm linh, nhưng bản năng sinh tồn của một thiên tài logic mách bảo anh ta rằng cô gái nhỏ nhắn trước mặt là chiếc phao cứu sinh duy nhất của mình.
"Cô... cô đã làm gì tôi?" Phó Triệt nghiến răng, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây run rẩy vì đau đớn tột cùng. "Nhịp tim của tôi... đang tụt dốc không phanh. Chỉ số sinh học... chạm ngưỡng tử vong..."
"Nếu anh còn không buông tôi ra, cả hai chúng ta sẽ cùng chết chìm trong vũng lầy hoại tử này!" Vy hét lên, đôi mắt đen láy bỗng chốc bùng lên sắc lam sáng lấp lánh của nhãn thuật thấu thị. Cô nhìn thấu qua lớp da thịt của anh ta, thấy rõ sợi xích oán khí gia tộc đang siết chặt lấy quả tim đang đập một cách yếu ớt. Luồng oán khí này quá mạnh, vượt xa khả năng chịu đựng của một phàm nhân bình thường.
Phó Triệt khựng lại, ánh mắt sau tròng kính co rút dữ dội khi nhìn thấy đôi mắt phát sáng của Vy. Sự kiêu ngạo khoa học của anh ta bị chấn động mạnh mẽ, nhưng lý trí lạnh lùng đã nhanh chóng đưa ra quyết định. Anh ta buông lỏng tay Vy, lảo đảo lùi lại nửa bước, tựa vào quầy gỗ thở dốc.
"Đến... Viện Nghiên Cứu Sinh Học Phó Thị... tầng hầm thứ ba..." Phó Triệt khàn giọng, tay ôm chặt lấy lồng ngực đang rỉ ra làn sương đen. "Ở đó... có buồng bảo dưỡng... Chỉ có dung dịch đặc chế ở đó mới giữ được thể xác của tôi..."
Vy nhìn chiếc đồng hồ sinh học đang nhấp nháy đỏ, biết rằng giới hạn 24 giờ cộng sinh đang bị rút ngắn nghiêm trọng do tình trạng thối rữa thể xác cấp tính của Phó Triệt. Cô không thể để anh ta chết ở đây. Vy quay sang phía bức tranh cổ treo trên tường, ra hiệu cho tiểu quỷ A Mộc đang hoảng sợ: "A Mộc, canh giữ tiệm hoa. Hắc Miêu, đi theo tôi!"
Con mèo đen cụt đuôi lập tức phóng xuống từ bậu cửa sổ, lướt đi như một vệt bóng tối bên chân Vy. Vy đỡ lấy cơ thể đang dần mất đi tri thức của Phó Triệt, dìu anh ta ra chiếc xe bọc thép hạng sang đang đỗ ngoài rìa phố đêm Sương Mù. Hệ thống tự động của chiếc xe nhận diện quét sinh học của Phó Triệt, lập tức khởi động và lao vút đi trong màn mưa giông bão, hướng thẳng về phía tòa nhà kính khổng lồ của Viện Nghiên Cứu.
***
Nửa đêm tại Viện Nghiên Cứu Sinh Học Phó Thị tĩnh mịch vô ngần. Chiếc thang máy bảo mật cao lao nhanh xuống lòng đất, rít lên những tiếng kim loại sắc nhọn. Khi cửa thang máy mở ra ở tầng hầm thứ ba, đập vào mắt Vy là một không gian hoàn toàn khác biệt với tiệm hoa cổ kính của cô.
Phòng thí nghiệm sinh học ngầm hiện lên với những bức tường mạ bạc chống từ trường sáng loáng, những dãy đèn neon xanh lam sắc lạnh và hàng chục màn hình holographic khổng lồ hiển thị các chuỗi cấu trúc gen tế bào đang nhảy múa liên tục. Giữa phòng là năm buồng ngủ dinh dưỡng bằng pha lê dày, bên trong chứa đầy thứ dung dịch màu xanh ngọc bích phát sáng nhạt.
"Viện trưởng! Ngài làm sao thế này?"
Trợ lý nghiên cứu Tiểu Mai – cô gái mọt sách 24 tuổi đeo kính cận tròn dễ thương – hoảng hốt chạy lại khi nhìn thấy Vy đang dìu Phó Triệt lảo đảo bước vào. Chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình của cô ấy bay phần phật, trên tay vẫn ôm khư khư chiếc máy tính bảng bảo mật chứa toàn bộ thông số sinh học của năm tài phiệt.
"Chỉ số nhịp tim của viện trưởng... trời ơi, đã giảm xuống dưới 30! Sóng não đang phẳng dần!" Tiểu Mai hét lên, ngón tay run rẩy gõ liên tục lên màn hình máy tính bảng. "Tế bào hoại tử ở ngực ngài ấy đang tự nhân bản với tốc độ hủy diệt! Y học thông thường hoàn toàn vô tác dụng!"
"Tránh ra! Để tôi đưa anh ta vào buồng dưỡng khí!" Vy khàn giọng ra lệnh, gương mặt cô nhợt nhạt vì kiệt sức.
"Cô... cô là ai? Không có thẻ từ cấp SSS, cô không được phép..." Tiểu Mai cố gắng ngăn cản, nhưng khi chạm vào ánh mắt lạnh lùng, uy nghiêm của Vy, cô gái trẻ bỗng khựng lại, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ vô thức.
Phó Triệt lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái Thối rữa thể xác nguy kịch. Anh ta quỵ xuống ngay bên cạnh buồng dưỡng khí pha lê, lồng ngực phập phồng điên cuồng, những vết hoại tử đen kịt bắt đầu nứt ra, rỉ ra dịch thể màu đen bốc mùi oán khí tàn ác.
"Tiểu Mai... khởi động hệ thống... Bảo dưỡng thể xác công nghệ cao..." Phó Triệt dùng chút tàn lực cuối cùng ra lệnh, đôi mắt anh ta mờ đục nhìn Vy.
Tiểu Mai luống cuống nhấn nút kích hoạt trên bảng điều khiển trung tâm. Nhưng ngay khi cô ấy vừa khởi động, một tiếng còi báo động chói tai vang lên khắp phòng thí nghiệm.
*Tít! Tít! Tít! Cảnh báo: Từ trường oán khí dị thường vượt ngưỡng 500%. Hệ thống phục hồi y học bị tê liệt lâm thời!*
"Không thể khởi động được!" Tiểu Mai khóc không ra tiếng. "Từ trường oán khí quá mạnh đã làm nhiễu loạn toàn bộ dòng điện và hệ thống cảm biến nano của buồng dưỡng khí!"
Vy nghiến răng nhìn xung quanh. Từ trường điện từ mạnh mẽ phát ra từ các máy phát điện năng lượng cao của phòng thí nghiệm đang liên tục va đập vào linh thể nhạy cảm của cô. Là một Thần Chết tập sự, Vy cảm nhận được linh hồn mình đang bị những dòng điện vô hình xé rách đau đớn. Những vết nứt pha lê màu lam sắc trên cánh tay trái của cô bỗng chốc rực sáng, rớm ra những giọt dịch thể phát quang lạnh buốt khiến cô run rẩy gục xuống bên cạnh Phó Triệt.
"Đáng chết... từ trường ở đây đang triệt tiêu linh lực của mình..." Vy ôm lấy cánh tay trái nhức buốt dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vô Danh Lão Nhân từ sâu trong bấc chiếc đèn bão thu nhỏ trên cổ cô đột ngột truyền âm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong tâm trí cô: *"Nha đầu! Kẻ phàm này đang tiêu tán hồn phách. Không thể dùng bùa chú thông thường trong môi trường sắt thép này. Ngươi phải dùng đến Tơ hồng kết mệnh để trói buộc thọ mệnh của hắn vào tim ngươi, mượn chính dung dịch sinh học kia làm chất dẫn truyền sinh khí!"*
Vy cắn chặt môi đến rớm máu tươi, ép mình phải giữ vững lý trí. Cô thọc tay vào túi áo, lôi ra sợi chỉ đỏ cổ kính phát ra luồng sáng đỏ rực ấm áp – Tơ hồng kết mệnh do Triệu Vô Cực cung cấp.
"Phó Triệt, nếu anh muốn sống, hãy giữ chặt lấy sợi chỉ này!" Vy hét lên xuyên qua tiếng còi báo động.
Cô quấn một đầu sợi chỉ đỏ quanh cổ tay trái đầy vết nứt pha lê của mình, đầu còn lại cô áp mạnh vào lồng ngực đang rỉ máu đen của Phó Triệt. Ngay lập tức, sợi tơ hồng vô hình xuất hiện, phát sáng đỏ rực nối liền cổ tay Vy thẳng vào quả tim đang ngừng đập của anh ta. Một cơn đau xé rách linh hồn bùng phát khiến cả Vy và Phó Triệt đồng loạt hét lên đau đớn.
*Ầm!*
Từ trường điện từ mạnh mẽ của phòng thí nghiệm cảm nhận được luồng linh lực ngoại lai, lập tức phóng ra những tia điện xanh lét đánh thẳng vào linh thể của Vy. Vy cảm giác như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt, tiếng thét đau đớn của cô vang vọng khắp căn phòng ngầm.
"Cô Vy!" Tiểu Mai kinh hoàng nhìn cảnh tượng cô gái nhỏ nhắn bị bao phủ bởi những tia điện và sương đen oán khí.
"Ngọn lửa lam... tịnh hóa cho tôi!"
Vy nghiến răng chịu đựng cơn đau rạn nứt linh thể, tay phải cô giơ cao chiếc đèn bão linh hồn thu nhỏ. Một luồng Ngọn lửa lam thanh tẩy rực rỡ bùng phát từ bấc đèn, hóa thành một lá chắn hình cầu màu lam nhạt bao bọc lấy cô và Phó Triệt. Ngọn lửa lam dịu nhẹ nhưng mang theo uy áp tối cổ điên cuồng thiêu rụi dòng điện từ gây nhiễu loạn và tịnh hóa hoàn toàn lớp sương đen oán khí đang bao phủ thiết bị.
*Vút...*
Từ trường ổn định trở lại. Vy dùng chút sức lực cuối cùng, đẩy mạnh cơ thể đang hôn mê của Phó Triệt vào bên trong buồng ngủ dưỡng khí pha lê.
"Tiểu Mai! Bơm dung dịch ngay!" Vy thở dốc ra lệnh.
Tiểu Mai nhanh như cắt đập tay xuống nút kích hoạt khẩn cấp. Thứ dung dịch màu xanh ngọc bích đặc chế kết hợp với bùa chú tịnh hóa bỉ ngạn của Vy bắt đầu chảy tràn vào buồng ngủ, ngập tràn lồng ngực của Phó Triệt. Thông qua sợi tơ hồng kết mệnh đang phát sáng đỏ rực dưới lớp nước, sinh khí nguyên bản màu lam nhạt từ tim Vy liên tục chảy vào cơ thể anh ta, hòa quyện với dung dịch sinh học để tái tạo lại các tế bào hoại tử.
Trên màn hình holographic, các đường đồ thị sóng não của Phó Triệt từ phẳng lặng bắt đầu dao động trở lại, nhịp tim từ con số không từ từ tăng lên: 10... 30... 50... rồi ổn định ở mức 65. Vết hoại tử đen kịt trên ngực anh ta bắt đầu co rút, nhạt màu dần dưới sự tịnh hóa của ngọn lửa lam.
Vy quỳ sụp xuống sàn kim loại lạnh lẽo bên ngoài buồng kính, tay ôm chặt lấy cánh tay trái đang run rẩy. Đồng hồ sinh học trên tay cô nhấp nháy con số thọ mệnh chỉ còn vỏn vẹn 6%. Cô đã tiêu hao thêm hai giờ thọ mệnh phàm trần để cứu gã điên công nghệ này.
"Viện trưởng... ngài ấy đã ổn định rồi!" Tiểu Mai reo lên trong nước mắt, nhìn vào màn hình hiển thị chỉ số sinh học đã trở lại mức an toàn. Cô quay sang nhìn Vy với ánh mắt ngập tràn sự kính sợ và biết ơn sâu sắc: "Cô Vy... cô thực sự đã làm được điều không tưởng..."
Vy không trả lời, cô chỉ mệt mỏi tựa đầu vào lớp kính pha lê lạnh buốt của buồng dưỡng khí.
Nhưng ngay khi Vy vừa buông lỏng cảnh giác, một tiếng *cạch* cơ khí vang lên từ phía bảng điều khiển trung tâm của buồng ngủ. Một khay kim loại nhỏ tự động nhô ra, bên trên đặt một sợi dây chuyền bạc mảnh nạm một viên kim cương xanh lục lấp lánh phát ra những luồng sóng quét siêu vi tính nhạt.
Dây chuyền định vị nano Phó Triệt.
Trước khi Vy kịp lùi lại, sợi dây chuyền bạc bỗng chốc phát ra một luồng từ lực nano cực mạnh, tự động bay lên và khóa chặt vào cổ phàm trần của Vy với một tiếng *khấc* cơ khí lạnh lẽo. Viên kim cương xanh lục áp sát vào hõm cổ cô, phát ra luồng sáng xanh quét nhịp tim của cô thời gian thực.
Vy kinh ngạc đưa tay chạm vào sợi dây chuyền, nhưng nó đã hoàn toàn đồng hóa và bám chặt vào da thịt cô như một phần cơ thể, không thể tháo ra bằng lực lượng thông thường.
Cùng lúc đó, bên trong buồng ngủ dưỡng khí chứa đầy dung dịch xanh ngọc bích, linh thể của Phó Triệt đột ngột mở choàng mắt.
Linh thể của anh ta lơ lửng trong làn nước phát sáng, đôi mắt sau làn kính pha lê sẫm màu không chút ấm áp phàm trần, chỉ có một sự lạnh lùng, lý trí và ánh lên sắc xanh lam chiếm hữu cực đoan của một kẻ vừa tìm thấy báu vật định mệnh của đời mình. Anh ta nhìn Vy xuyên qua lớp kính pha lê, đôi môi mấp máy phát ra những âm thanh không tiếng động nhưng vang vọng trực tiếp vào sóng não của cô:
*"Đường Vy... Từ nay về sau, vị trí của em... vĩnh viễn nằm trong tầm kiểm soát của tôi."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!