Nhịp Tim Bất Thường Và Gã Điên Công Nghệ
Cơn bão đêm của thành phố Sương Mù vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Tiếng sấm rền rĩ từ phía chân trời xa xôi dội về, rung lắc những tấm kính cường lực của tiệm hoa "Hoàng Hôn Yên Lặng".
*Hự!*
Đường Vy mở choàng mắt, cơ thể phàm trần của cô bật nẩy lên khỏi chiếc giường gỗ nhỏ ở tầng hai. Cảm giác linh hồn thô bạo nhập xác khiến lồng ngực cô thắt chặt, đau đớn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô thở dốc, từng ngụm khí lạnh tràn vào cuống họng khô khốc, mang theo mùi ẩm mốc của mưa và hương bỉ ngạn nồng đậm.
"Chị Vy! Chị tỉnh rồi!"
Tiểu quỷ A Mộc bay lơ lửng bên cạnh giường, gương mặt nhỏ nhắn trắng bợt đầy vẻ hốt hoảng. Cậu bé ôm chặt lấy chiếc chổi tre nhỏ, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt. Dưới chân giường, con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu cũng đứng thẳng dậy, đôi mắt màu hổ phách của nó phát ra những tiếng kêu "meo meo" đầy lo lắng.
Vy không thể trả lời ngay. Cô run rẩy nâng cánh tay trái của mình lên dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bão cổ điển treo trên đầu giường. Dưới lớp da thịt tái nhợt, vết nứt pha lê màu lam sắc đã lan rộng quá khuỷu tay. Những đường nứt lấp lánh thứ ánh sáng xanh huyền ảo của Minh giới, rớm ra những giọt dịch thể phát quang lạnh buốt. Cơn đau nứt vỡ linh hồn như hàng vạn mảnh thủy tinh cứa vào da thịt khiến cô run lên bần bật.
Cô liếc nhìn sang cổ tay phải. Chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt – thiết bị công nghệ đeo tay tinh xảo mà cô luôn giữ kín – đang nhấp nháy một sắc đỏ điên cuồng. Con số hiển thị thọ mệnh phàm trần của cô chỉ còn vỏn vẹn 8%.
"Đáng chết..." Vy khàn giọng lẩm nhẩm. Trận chiến tiêu diệt Tiêu Diệc tại biệt thự đồi Sương Mù đã rút cạn ba mươi phần trăm Sinh khí nguyên bản của Đường Vy. Nếu không nhanh chóng hồi phục, cơ thể phàm trần của cô sẽ hoàn toàn sụp đổ trước khi cô kịp thu thập đủ oán khí giải oan.
Vy lảo đảo bước xuống giường, với lấy lọ sứ nhỏ trên bàn, lén nhỏ một giọt nhựa cây cổ Mộc Linh vào chén trà bỉ ngạn hoa đã nguội. Dòng nước đỏ hồng mang theo mộc khí sinh mệnh dịu nhẹ trôi xuống cổ họng, tạm thời xoa dịu cơn đau nhức buốt trên cánh tay trái. Nhưng cô biết, đây chỉ là giải pháp tình thế.
*Kính coong...*
Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm hoa dưới tầng một đột ngột vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch. Tiếng chuông thanh mảnh nhưng lại mang theo một luồng từ trường lạnh lẽo, bén nhọn như dao cạo, khiến toàn bộ kết giới hoa bỉ ngạn ở sân sau khẽ rung động.
Hắc Miêu lập tức xù lông, phát ra tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu trong cổ họng. A Mộc hoảng sợ bay thụt lùi vào bóng tối của bức tranh cổ treo trên tường.
"Có khách... không mời mà đến." Vy mím chặt môi. Cô vứt chiếc áo khoác măng tô đen lên người để che đi cánh tay trái đầy vết nứt pha lê, bước nhanh xuống cầu thang gỗ kẹt rít.
Dưới tầng một, không gian tiệm hoa chìm trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn dầu ngụy trang. Giữa những kệ hoa bỉ ngạn đỏ rực như máu, một nam tử đang đứng tĩnh lặng.
Anh ta mặc một bộ vest thủ công màu xám tro phẳng phiu, bên ngoài khoác chiếc măng tô đen dài lịch lãm. Mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, gọng kính cận bằng titanium mạ bạc phản chiếu ánh sáng lạnh lùng, lý trí. Gương mặt anh ta điển trai, góc cạnh nhưng lại toát ra vẻ xa cách, lạnh băng của một kẻ chỉ tin vào những con số và định luật vật lý.
Phó Triệt.
Ông trùm tài phiệt thứ ba, viện trưởng đương nhiệm của Viện Nghiên Cứu Sinh Học Phó Thị.
Trên tay phải của anh ta đang cầm một thiết bị quét sóng cầm tay màu bạc đen thon gọn, màn hình holographic của nó đang liên tục nhảy múa những dải sóng năng lượng màu đỏ sẫm.
"Chào cô chủ tiệm hoa Đường Vy," Phó Triệt không ngước mắt lên, giọng nói trầm ấm nhưng đều đều không chút cảm xúc vang lên. "Hay tôi nên gọi cô là... nguồn phát năng lượng dị thường có tần số nhịp tim 0%?"
Vy khựng lại ở bậc cầu thang cuối cùng, bàn tay giấu dưới tay áo măng tô siết chặt. Thần Chết tập sự đối mặt với thiên tài công nghệ – đây chính là cuộc đối đầu mà cô luôn muốn né tránh.
"Phó tổng nửa đêm ghé thăm tiệm hoa nghèo của tôi, lại còn mang theo đồ chơi công nghệ cao, không biết có chỉ giáo gì?" Vy cố giữ giọng điệu bình tĩnh, nở một nụ cười xã giao nhạt nhẽo.
Phó Triệt lúc này mới từ từ ngước mắt lên. Ánh mắt sau tròng kính của anh ta sắc bén như một lưỡi dao giải phẫu, quét qua gương mặt tái nhợt và bờ môi không chút huyết sắc của Vy. Anh ta bước lên một bước, gõ nhẹ ngón tay vào màn hình thiết bị quét sóng.
"Cô Đường, tôi là một nhà khoa học. Tôi không tin vào ma quỷ, cũng không tin vào những trò phong thủy lừa đảo của Thẩm gia hay sự mê tín của Lục Cận Thần," Phó Triệt lạnh lùng nói, đưa màn hình thiết bị về phía cô. "Nhưng thiết bị Quét sóng linh hồn nano của tôi lại ghi nhận một số liệu không thể chối cãi. Ba mươi phút trước, khi nhịp tim của cô đột ngột giảm sâu xuống mức cận kề cái chết, các tế bào hoại tử trong cơ thể đang hôn mê của tôi tại viện nghiên cứu cũng đột ngột tăng tốc phân hủy gấp mười lần."
Vy khẽ nheo mắt. Cô biết Phó Triệt đang nói đến trạng thái Thối rữa thể xác của năm tài phiệt khi cô tiêu hao quá nhiều sinh khí.
"Cô Đường, giải thích đi," Phó Triệt ép sát lại gần quầy gỗ, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mùi hương bạc hà lạnh lẽo xen lẫn mùi hóa chất khử trùng từ người anh ta phả vào mặt cô. "Tại sao nhịp tim của một cô gái phàm trần lại có thể quyết định thọ mệnh và sự sống chết của tôi? Cô đã làm gì với cơ thể của tôi?"
Vy lén lùi lại nửa bước, bàn tay phải giấu sau lưng âm thầm ngưng tụ một đạo bùa chú ẩn hình nhịp tim bằng chu sa trừ tà cổ. Cô vung tay vẽ một đường cong vô hình trên không trung, cố gắng giải phóng một luồng âm khí nhẹ để gây nhiễu loạn thiết bị quét sóng của anh ta.
Thế nhưng, màn hình holographic trên tay Phó Triệt chỉ nhấp nháy một nhịp rồi lập tức ổn định trở lại.
"Vô ích thôi," Phó Triệt khẽ đẩy gọng kính, khóe môi cong lên một vệt châm biếm lạnh lùng. "Thiết bị của tôi sử dụng tần số hạt nano đặc biệt, được thiết kế để đo lường các quantum sinh học ở cấp độ phân tử. Những trò ảo thuật che mắt hay sóng điện từ thông thường không thể làm nhiễu nó được."
Trước khi Vy kịp phản ứng, Phó Triệt đã bước vọt tới. Với tốc độ và sức mạnh thể chất đáng kinh ngạc của một kẻ luôn rèn luyện cơ thể cực hạn, anh ta vươn tay khóa chặt lấy hai cổ tay của cô, ép mạnh cô vào bức tường gỗ phía sau quầy lễ tân.
*Rầm!*
Chiếc kệ gỗ đựng những bình trà thảo mộc bỉ ngạn khẽ rung lên, một vài cánh hoa khô rơi xuống bả vai cô.
"Nói! Cô là ai?" Phó Triệt cúi đầu sát vào tai cô, hơi thở của anh ta nóng rực nhưng lời nói lại lạnh thấu xương. Bàn tay anh ta siết chặt lấy cổ tay trái của cô – ngay chính vị trí của những vết nứt pha lê đau đớn.
"A..." Vy không kìm được một tiếng rên rỉ đau đớn. Cơn đau từ vết nứt pha lê bị kích ứng bùng phát dữ dội, khiến cô cảm giác như linh hồn mình đang bị xé rách làm đôi.
Chứng kiến sự đau đớn của cô, ánh mắt Phó Triệt khẽ dao động một nhịp, nhưng sự tò mò điên cuồng của một nhà khoa học đã nhanh chóng lấn át sự thương hại. Anh ta dí sát thiết bị quét sóng vào lồng ngực cô.
"Nhịp tim của cô... thực sự đang đứng yên. Nhưng dòng năng lượng màu lam này là gì?" Phó Triệt nhìn chằm chằm vào dải sóng màu lam nhạt đang hiển thị trên màn hình, giọng nói mang theo sự phấn khích cuồng nhiệt của một gã điên công nghệ.
Vy cắn chặt môi đến rớm máu tươi, cố gắng chịu đựng cơn đau. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sau tròng kính của Phó Triệt. Trong khoảng cách cực gần này, nhãn thuật thấu thị oán khí của một Thần Chết tập sự tự động kích hoạt.
Đôi mắt đen của Vy đột ngột chuyển sang màu lam sáng lấp lánh.
Xuyên qua lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu và chiếc măng tô đắt tiền của Phó Triệt, Vy nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Ngay phía trên lồng ngực của anh ta, một vết hoại tử đen kịt, sẫm màu oán khí đang âm thầm lan rộng như những rễ cây tà ác, gặm nhấm từng tế bào sống xung quanh tim anh ta. Luồng oán khí hắc ám ấy tỏa ra thứ mùi hôi thối của cái chết mà mắt thường phàm nhân không thể nhìn thấy.
"Anh nói tôi là nguồn cơn hoại tử của anh?" Vy khẽ cười lạnh, giọng cô run rẩy nhưng đầy vẻ châm biếm. "Phó tổng, anh tự phụ vào khoa học của mình như vậy, sao không tự soi gương nhìn lại lồng ngực của mình đi?"
Phó Triệt khựng lại: "Cô nói cái gì?"
"Thứ rác rưởi oán khí đang gặm nhấm tim anh... anh nghĩ công nghệ nano của anh có thể tịnh hóa được nó sao?" Vy nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại của linh thể thần chết tập sự. Cô giải phóng một luồng sinh khí nguyên bản lam sắc cực nhỏ từ đầu ngón tay, chạm thẳng vào lồng ngực của Phó Triệt.
*Xèo xèo...*
Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên ngay khi sinh khí màu lam chạm vào vết hoại tử đen trên ngực anh ta. Luồng oán khí tà ác bị tịnh hóa đột ngột bộc phát dữ dội để phản kháng.
*Tích... Tích... Tích...*
Thiết bị quét sóng nano trên tay Phó Triệt đột ngột phát ra những tiếng còi cảnh báo chói tai. Màn hình holographic đỏ rực liên tục nhấp nháy chữ "OVERLOAD" (Quá tải).
*Bùm!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo những tia lửa điện xanh lét. Thiết bị quét sóng nano đắt giá của Phó Triệt lập tức bị dòng oán khí bạo phát đánh nổ tung, vỡ vụn thành những mảnh kim loại đen thui trên mặt sàn gỗ.
Phó Triệt kinh ngạc lùi lại nửa bước, nhìn bàn tay trống không của mình rồi lại ngước lên nhìn Vy với ánh mắt chấn động tột độ.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
*Tít! Tít! Tít! Tít!*
Chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt trên cổ tay Vy đột ngột reo vang dồn dập. Một luồng ánh sáng đỏ rực từ đồng hồ phóng ra, kết nối trực tiếp với vết hoại tử trên ngực Phó Triệt.
Trong khoảnh khắc ấy, Vy cảm nhận được một luồng lực hút kinh hoàng bùng phát từ cơ thể Phó Triệt. Nhịp tim của cô và anh ta đột ngột rơi vào trạng thái tự động đồng bộ hóa một cách bất thường.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Tiếng tim đập của hai người vang lên đồng điệu giữa không gian im ắng của tiệm hoa. Nhưng đó không phải là nhịp tim khỏe mạnh. Đó là nhịp đập của tử thần.
Từ sâu trong lồng ngực của Phó Triệt, luồng oán khí đen kịt, tà ác bị kìm nén bấy lâu đột ngột tràn ra ngoài như một cơn lũ vỡ đê. Luồng sương đen dày đặc, lạnh lẽo bốc lên mùi thối rữa tâm linh kinh hoàng nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ tiệm hoa "Hoàng Hôn Yên Lặng", bóp nghẹt bầu không khí tịnh hóa xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!