Nhạc nềnShizima

Ngọn Lửa Lam Trên Đỉnh Đồi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão trên đỉnh đồi Sương Mù gầm rú như một con dã thú bị thương, điên cuồng quất những luồng gió lạnh thấu xương vào lớp kính cường lực của biệt thự Lục gia. Nhưng tất cả những âm thanh cuồng loạn của tự nhiên ngoài kia đều không thể lấn át được tiếng gào thét u uất vang vọng từ sâu dưới lòng đất.


Linh thể của Đường Vy lướt đi xuyên qua những bức tường gạch lạnh lẽo của biệt thự, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một vệt sáng màu lam nhạt mờ ảo. Lồng ngực cô phập phồng đau đớn, mỗi nhịp thở của linh thể đều kéo theo cảm giác bỏng rát như có tàn tro thiêu đốt kinh mạch. Chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt đeo trên cổ tay thể xác cô lúc này chắc chắn đang nhấp nháy sắc đỏ điên cuồng, báo hiệu thọ mệnh phàm trần của cô đã chạm mức báo động dưới mười phần trăm. Cô đang đánh cược bằng chính sự tồn tại của mình.


"Lục Cận Thần, anh không được có chuyện gì!" Vy nghiến chặt răng, ý niệm sống còn trói buộc chặt chẽ qua sợi tơ hồng kết mệnh thôi thúc cô lao thẳng xuống lối vào mật thất phong thủy ở tầng hầm.


Ngay khi bước qua cánh cửa sắt kiên cố đã bị đánh sập, đập vào mắt Vy là một cảnh tượng kinh hoàng. Trần Hùng – vị cận vệ trưởng thô kệch nhưng trung nghĩa – đang nằm gục bên tường đá, lồng ngực gầy guộc phập phồng yếu ớt, khóe miệng rỉ ra dòng máu tươi sẫm màu. Bùa chú chu sa bảo vệ trên tay gã đã hoàn toàn hóa thành tro bụi.


Phía trước gã, bên cạnh buồng bảo quản thể xác bằng đá phong thủy của Lục Cận Thần, ác linh cuồng sát Tiêu Diệc đang lơ lửng giữa không trung. Luồng oán khí đen đỏ tà ác bao quanh hắn cuồn cuộn như những sợi xích quỷ dị. Gương mặt vặn vẹo của Tiêu Diệc lộ rõ vẻ tham lam tột cùng khi móng vuốt đen kịt, sắc nhọn của hắn chỉ còn cách lồng ngực thể xác của Lục Cận Thần chưa đầy ba tấc.


"Dừng tay lại!"


Vy thét lên một tiếng lạnh lùng. Không một giây do dự, cô vọt tới trước bệ đá, đưa ngón tay thanh mảnh lên miệng cắn mạnh. Dòng máu linh hồn màu lam nhạt lập tức rỉ ra. Vy vung tay vẽ một huyết trận hình bán cầu lên không trung, miệng niệm chú thần chết cấp tốc:


"U Minh kết giới, sinh khí hộ thể!"


*Ầm!*


Một bức tường ánh sáng màu lam nhạt khổng lồ bùng lên, bao phủ toàn bộ buồng đá phong thủy và thể xác của Lục Cận Thần. Đây chính là Lá chắn bảo hộ sinh khí mà Vy phải đánh đổi bằng ba mươi phần trăm sinh khí nguyên bản của mình để thiết lập.


Móng vuốt của Tiêu Diệc đập mạnh vào lá chắn lam sắc, tạo ra một tiếng nổ chói tai vang dội khắp mật thất. Luồng huyết oán bạo kích của hắn cuồn cuộn như những con rắn độc, điên cuồng cắn xé bề mặt lá chắn.


*Rắc... rắc...*


Những vết rạn nứt nhỏ như tơ nhện bắt đầu xuất hiện trên bề mặt bức tường ánh sáng lam nhạt. Cùng lúc đó, một cơn đau nhói buốt dữ dội truyền thẳng từ lá chắn vào linh thể của Vy. Cô gập người xuống, ôm chặt lấy cánh tay trái của mình. Dưới lớp lụa mỏng của bộ sườn xám đen, vết nứt pha lê màu lam nhạt đang rách toác ra, lan rộng từ cổ tay lên quá khuỷu tay, rỉ ra những giọt dịch thể phát sáng rực rỡ. Cơn đau nứt vỡ linh hồn khiến tầm nhìn của cô nhòe đi, cơ thể phàm trần của cô đang run lên bần bật vì lạnh sâu lâm sàng.


"Ha ha ha! Thần Chết tập sự yếu ớt!" Tiêu Diệc cười điên cuồng, giọng nói vặn vẹo vang vọng rợn người. "Ngươi nghĩ ngọn lửa tàn của ngươi có thể ngăn cản được ta sao? Nuốt chửng linh hồn của Lục Cận Thần, ta sẽ có được thần thể vương giả!"


Hắn tiếp tục dồn toàn bộ hắc khí oán hận vào đòn huyết oán bạo kích tiếp theo, đập mạnh vào lá chắn sinh khí. Lá chắn lung lay dữ dội, sắp sửa vỡ tan thành trăm mảnh.


Đột ngột, sợi tơ hồng kết mệnh vô hình ẩn dưới da thịt Vy bỗng bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực ấm áp, phát ra tiếng đập nhịp tim cộng sinh dồn dập vang dội khắp không gian mật thất.


Sự nguy kịch của Vy đã kích hoạt bản năng bảo vệ sâu sắc nhất trong linh thể đang ngủ say của Lục Cận Thần.


Từ bên trong buồng đá phong thủy, một luồng khí thế màu đen đỏ cuồn cuộn, bá đạo bỗng dưng bùng phát dữ dội. Linh thể của Lục Cận Thần đột ngột thức tỉnh, xuyên qua lớp kính bảo quản lao ra ngoài. Đôi mắt phượng của hắn lúc này nhuộm một sắc đỏ ngầu tàn nhẫn, gương mặt vương giả vặn vẹo vì phẫn nộ khi nhìn thấy những vết nứt pha lê đang rớm máu trên cánh tay của Vy.


"Kẻ nào... dám chạm vào người của ta!"


Lục Cận Thần gầm lên một tiếng vang dội đại não. Sát khí cực đoan Lục Cận Thần bộc phát như một cơn bão áp đảo hoàn toàn nhiệt độ trong mật thất, khiến những giọt nước đọng trên tường đá lập tức đông cứng thành băng nhọn. Hắn lướt đi như một vệt chớp đen đỏ, vươn bàn tay linh thể thon dài nhưng cứng như thép nguội, bóp chặt lấy cổ họng đầy hắc khí của Tiêu Diệc, găm chặt hắn vào bức tường đá hầm mộ (*Exchange Beat 3*).


Áp lực sát khí bá đạo của bạo chúa tài phiệt khiến các ác linh lang thang xung quanh run rẩy dữ dội, không dám tiến lại gần. Lục Cận Thần dồn lực lượng muốn bóp nát linh thể của Tiêu Diệc tại chỗ. Thế nhưng, Tiêu Diệc đã biến dị nhờ hấp thụ oán khí nhân tạo độc hại từ Tào Giáo Vạn Quy. Lớp hắc khí đóng băng tà ác từ cơ thể hắn bùng lên, làm bỏng lạnh linh thể của Lục Cận Thần, khiến hắn phải hừ lạnh một tiếng đau đớn nhưng bàn tay vẫn siết chặt không buông (*Failed Attempt*).


"Lũ phàm nhân ngu xuẩn! Các ngươi phải chết cùng nhau!"


Tiêu Diệc gào thét điên cuồng. Linh thể của hắn đột ngột tự phân tách thành ba bóng đen khổng lồ chứa đầy oán khí đỏ ngòm, lách qua gọng kìm của Lục Cận Thần và lao thẳng vào bọc đánh sau lưng hắn (*Exchange Beat 4*). Móng vuốt của ba phân thân hướng thẳng về phía linh hồn đang bị bỏng lạnh của Lục Cận Thần.


"Cận Thần! Cẩn thận sau lưng!"


Vy hét lớn. Cô biết linh thể phàm nhân của Lục Cận Thần không thể chịu đựng được thêm đòn bọc kích chứa độc tố oán khí này. Vy vươn tay giật mạnh chiếc Đèn bão linh hồn thu nhỏ trước cổ ra ngoài.


"Vô Danh Lão Nhân! Chỉ dạy tôi cổ trận!" Vy thầm gọi linh thể trong đèn.


*"Nhỏ máu tim vào bấc đèn! Ngự hỏa thanh tẩy!"* Giọng nói trầm khàn cổ xưa vang lên từ bấc đèn đang nhấp nháy hỏa lam.


Đường Vy cắn chặt môi đến rớm máu, cô vươn ngón tay ngưng tụ một giọt máu tim thuần khiết nhất chứa huyết mạch thần chết tối cổ bị phong ấn, nhỏ thẳng vào ngọn lửa lam nhạt của đèn bão (*Selected Ref*).


*Bùng!*


Một tiếng nổ trầm hùng vang lên. Ngọn lửa lam nhạt nhỏ bé đột ngột bùng phát thành một cơn bão hỏa lam khổng lồ, rực rỡ và thuần khiết vô ngần. Ngọn lửa lam cực hạn mang theo hơi lạnh của sông Vong Xuyên quét qua mật thất, thiêu rụi hoàn toàn ba phân thân oán khí của Tiêu Diệc trong vòng một nhịp thở (*Exchange Beat 5*). Tiếng rít gào đau đớn của ác linh biến dị vang lên thảm thiết trước khi tiêu tán thành tro bụi tâm linh.


Lợi dụng khoảnh khắc Tiêu Diệc bị ngọn lửa lam thiêu rụi phân thân và suy yếu cực hạn, Lục Cận Thần bộc phát toàn bộ sát khí cực đoan còn lại. Hắn tung một đòn đấm ma lực sấm sét, đấm vỡ hoàn toàn lớp giáp oán khí bảo vệ quanh lồng ngực của Tiêu Diệc.


*Rắc!*


Linh thể chính của Tiêu Diệc nứt vỡ thành trăm mảnh. Vy lập tức nâng Sổ Thu Hồn bị rách lên hướng về phía hắn. Lực hút từ gáy sổ rách nát bùng phát, trích xuất ra một trang giấy mỏng manh phát ra hào quang vàng kim rực rỡ từ trong linh thể đang tan biến của Tiêu Diệc.


Đó chính là Trang sách mệnh thứ nhất ở hầm mộ Thẩm gia của Lục Cận Thần bị xé rách (*Exchange Beat 6*).


Trang sách mệnh bay vút vào Sổ Thu Hồn, khớp vào phần rách nát một cách hoàn hảo. Một luồng sóng ánh sáng tịnh tịnh hóa ấm áp lan tỏa, khôi phục hai mươi phần trăm thần khí của Sổ Thu Hồn. Linh thể của Lục Cận Thần lập tức được tịnh hóa sạch sẽ vết bỏng lạnh, hồn phách trở nên ngưng thực và ổn định vĩnh viễn bên bệ đá phong thủy.


Linh thể của Tiêu Diệc mờ nhạt dần, chuẩn bị tan biến hoàn toàn vào hư vô. Thế nhưng, trước khi biến mất, hắn đột ngột ngước gương mặt vặn vẹo lên nhìn Vy, phát ra tiếng cười khàn khàn đầy tàn nhẫn và điên cuồng:


"Ha ha ha... Thần Chết tập sự ngu xuẩn... Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Kẻ thực sự đứng sau... kẻ đã ra lệnh mưu sát toàn bộ Lục gia mười năm trước... chính là Phán quan tối cao của ngươi, Thẩm Vô Kỵ!"


Đầu óc Vy chấn động kịch liệt: "Cái gì?"


"Và trang sách mệnh tiếp theo..." Tiêu Diệc cười lớn đầy hèn hạ, giọng nói nhỏ dần trong làn sương khói đang tan biến. "Đang bị phong ấn... sâu dưới hầm mộ cổ của Thẩm gia... Thẩm Hoài Dạ... cũng chỉ là một con cờ chờ chết mà thôi! Ha ha ha!"


Lời nói vừa dứt, tàn hồn của Tiêu Diệc hoàn toàn tiêu tán, để lại một khoảng không tĩnh lặng lạnh lẽo trong mật thất dưới lòng đất đồi Sương Mù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!