Nhạc nềnShizima

Đêm Sương Mù Đánh Rơi Sổ Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phố đêm Sương Mù vào lúc nửa đêm luôn là nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mỏng manh nhất. Những ánh đèn neon màu hồng tím nhạt nhòa nhấp nháy qua làn sương dày đặc, hắt lên những vũng nước mưa đọng trên mặt đường nhựa lạnh lẽo. Gió rít qua các khe hẻm nhỏ, mang theo hơi lạnh buốt xương của cõi âm ti rò rỉ vào trần gian.


Đường Vy đứng dưới bóng của một cây cột đèn rỉ sét, kéo sụp chiếc mũ áo hoodie màu xám nhạt để che đi gương mặt nhỏ nhắn của mình. Mái tóc đen dài của cô được buộc gọn gàng bằng một sợi chỉ đỏ đơn giản phía sau gáy. Trên chiếc cổ thon thả, một chiếc đèn bão linh hồn thu nhỏ chỉ bằng ngón tay cái khẽ đung đưa, phát ra những tia sáng lam nhạt mờ ảo. Không ai trong thành phố này biết rằng, cô gái mười chín tuổi trông có vẻ yếu ớt này lại là một Thần Chết tập sự.


Đường Vy khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn sương trắng tan nhanh vào không khí. Hôm nay là nhiệm vụ câu hồn đầu tiên của cô. Nhiệm vụ cực kỳ đơn giản: thu hồi tàn hồn của một kẻ lang thang vừa qua đời vì đột quỵ trong hẻm nhỏ.


Cô thọc tay vào túi áo, lôi ra một cuốn sổ da màu đen cũ kỹ. Bìa da sần sùi, không có bất kỳ chữ viết nào, nhưng lại toát ra một thứ uy áp lạnh lẽo khiến người phàm không dám nhìn thẳng. Đây chính là Sổ Thu Hồn – thần khí tối cổ cai trị ranh giới luân hồi mà cô được thừa kế từ người cha mất tích của mình.


"Chỉ cần thu hồi tàn hồn này, mình sẽ tích lũy được thêm oán khí giải oan, tiến gần hơn một bước đến việc tìm lại cha mẹ," Vy lẩm nhẩm tự nhủ, đôi mắt đen láy khẽ nheo lại.


Cô giơ tay lên, ngón tay thanh mảnh khẽ chạm vào bấc của chiếc đèn bão thu nhỏ trên cổ.


"Hỏa lam, ngưng tụ."


Một đốm lửa màu lam nhạt, nhỏ như đốm lửa diêm nhưng tinh khiết vô ngần, bắt đầu bùng lên bên trong chiếc đèn thủy tinh. Đốm lửa này không tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng của nhân gian, ngược lại mang theo sự lạnh lẽo tột cùng của sông Vong Xuyên, có khả năng tịnh hóa và câu dắt linh hồn.


Vy bước từng bước nhẹ nhàng vào sâu trong hẻm tối. Phía trước cô, một bóng mờ màu xám tro đang co rụt lại bên đống rác. Đó là một Ác linh lang thang cấp thấp, linh hồn của kẻ vừa chết đang ngơ ngác và bắt đầu bị oán khí phế thải gặm nhấm.


Vy mở Sổ Thu Hồn, chuẩn bị niệm chú để ngọn lửa lam dẫn dắt linh hồn này vào trang sách. Thế nhưng, ngay khi cô vừa nâng cuốn sổ lên, không gian xung quanh đột ngột đông cứng lại.


Gió ngừng thổi. Ánh đèn neon nhấp nháy bỗng tắt phụt, đẩy cả con hẻm vào bóng tối sâu thẳm.


*Ầm!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ hư không. Không phải là âm thanh vật lý, mà là một làn sóng chấn động tâm linh cực mạnh bùng phát. Từ sâu trong lòng đất của Phố đêm Sương Mù, một luồng oán khí hắc ám cuồn cuộn như thủy triều đen ngòm đột ngột phun trào. Luồng oán khí này hung hãn, tàn bạo và mang theo sát khí giết chóc nồng nặc, hoàn toàn vượt xa tầm kiểm soát của một Thần Chết tập sự.


"Cái gì thế này?!" Vy kinh hoàng kêu lên.


Chiếc đèn bão linh hồn thu nhỏ trên cổ cô lung lay dữ dội trước sức gió âm giới đột ngột nổi lên. Ngọn hỏa lam nhỏ bé bên trong đèn bị luồng oán khí đen kịt ép đến mức sắp tắt lịm.


Từ trong ngọn lửa đèn bão, một giọng nói trầm khàn, cổ xưa của Vô Danh Lão Nhân vang lên gấp gáp trong tâm trí cô: "Vy nhi! Cẩn thận! Đây không phải oán khí thông thường! Có kẻ đang cố tình phá hoại ranh giới âm dương để cướp sổ mệnh!"


Nhưng đã quá muộn. Luồng oán khí hắc ám hóa thành một bàn tay quỷ khổng lồ bằng sương đen, lao thẳng về phía Vy.


Vy theo bản năng giơ Sổ Thu Hồn lên chắn trước ngực.


*Rắc!*


Một tiếng xé rách chói tai vang vọng trong linh hồn cô. Sức ép khủng khiếp của luồng oán khí đập mạnh vào cuốn sổ mệnh cổ xưa. Sổ Thu Hồn phát ra ánh sáng lam sắc yếu ớt để chống đỡ, nhưng dưới tu vi tập sự quá yếu của Vy, lá chắn phòng ngự lập tức bị nghiền nát.


Cuốn sổ da đen bị luồng gió oán khí xé toạc dữ dội. Vy cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vạn cân đập trúng, máu trong huyết quản sôi sục, linh thể chấn động mạnh khiến cô ngã nhào ra đất, Sổ Thu Hồn tuột khỏi tay cô, rơi xuống vũng nước lạnh buốt.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, năm trang giấy mệnh mỏng manh bên trong cuốn sổ đột ngột bị xé rách khỏi gáy sách. Chúng không rơi xuống đất, mà hóa thành năm đốm sáng rực rỡ màu huyết sắc và lam sắc xen kẽ, bay vút lên bầu trời đêm sương mù như năm ngôi sao băng đổi ngôi, hướng về năm phương vị khác nhau của thành phố Sương Mù.


"Không! Sổ mệnh của năm ông trùm tài phiệt!" Vy hét lên trong tuyệt vọng, cô cố gắng gượng dậy, vươn tay ra hư không để chụp lấy những đốm sáng nhưng vô ích.


Năm trang sách mệnh đó ghi chép thọ mệnh và vận mệnh cực đoan của năm người đàn ông quyền lực nhất giới tài phiệt phàm trần – những kẻ vốn dĩ mang mệnh số dị thường do oán khí gia tộc tích tụ vạn năm. Việc mất đi trang mệnh đồng nghĩa với việc sợi dây liên kết linh hồn và thể xác của họ ngoài đời thực đã bị cắt đứt.


Cùng lúc đó, cách con hẻm không xa, tiếng lốp xe ma sát chói tai trên mặt đường trơn trượt vang lên, theo sau là một tiếng va chạm kinh hoàng. Một chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng đâm sầm vào dải phân cách dưới làn sương mù dày đặc.


Từ trong chiếc xe gặp nạn, một luồng ánh sáng màu bạc rực rỡ bộc phát. Một linh thể nam tử cao lớn, vương giả đột ngột bị ép xuất khiếu khỏi thể xác phàm trần.


Đó là Lục Cận Thần – ông trùm tài phiệt đứng đầu Tập đoàn Lục Thị. Linh thể của anh tỏa ra một luồng sát khí cực đoan vô cùng bá đạo, nhưng gương mặt anh lại tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền đầy đau đớn. Vì mất đi trang sách mệnh trong Sổ Thu Hồn, linh thể của anh đang rơi vào trạng thái Hôn mê hoãn tử lâm sàng ngoài đời thực, và một lực hút vô hình từ Minh giới đang điên cuồng kéo anh thẳng xuống vực sâu âm ti.


"Cứu... tôi..." Một tiếng thì thầm khàn đục mang theo uy áp vương giả vang lên từ linh thể của Lục Cận Thần khi anh bị hút bay ngang qua con hẻm nơi Vy đang đứng.


Vy nhìn thấy linh thể của Lục Cận Thần đang dần tiêu tán dưới sức hút của âm giới. Nếu linh thể của anh bị hút xuống Minh giới lúc này, anh sẽ chết thực sự, và sai lầm làm rơi sổ của cô sẽ biến thành một tội nghiệt không thể dung thứ, khiến cô bị Phán quan tối cao xóa sổ vĩnh viễn.


"Không được để anh ta chết!" Vy nghiến răng, quyết định đưa ra lựa chọn điên cuồng nhất.


Cô không màng đến vết nứt pha lê màu lam nhạt đang bắt đầu xuất hiện trên cổ tay mình do tiêu hao linh lực quá độ. Vy gượng dậy, dùng chút sức lực cuối cùng của Thần Chết tập sự, thổi mạnh vào chiếc đèn bão trên cổ. Ngọn lửa lam bùng lên, Vy nhỏ một giọt máu từ đầu ngón tay vào ngọn lửa, kích hoạt một huyết chú cấm kỵ ẩn giấu của Sổ Thu Hồn.


Cuốn sổ da đen bị rách dưới đất đột ngột phát ra một tiếng gầm nhẹ cổ xưa. Để tự bảo vệ và giữ lại tàn hồn của người mất trang mệnh, một sợi tơ hồng vô hình kết mệnh đột ngột từ gáy sổ bắn ra, quấn chặt lấy cổ tay mảnh mai của Đường Vy, rồi xuyên qua không gian sương mù, trói buộc chặt chẽ vào lồng ngực linh thể của Lục Cận Thần.


Vy cảm thấy trái tim mình thắt lại đau đớn dữ dội như bị ngàn mũi kim đâm xuyên. Nhịp tim của cô bỗng chốc đập dồn dập, đồng bộ hoàn toàn với nhịp tim yếu ớt của Lục Cận Thần đang nằm trong chiếc xe bọc thép ngoài kia. Sợi chỉ đỏ vô hình phát sáng rực rỡ, cưỡng chế kéo linh thể của Lục Cận Thần dừng lại giữa không trung, trói buộc sinh mệnh của anh vào sinh khí của chính cô.


Linh thể Lục Cận Thần dần ngừng tiêu tán, nhưng anh vẫn nhắm nghiền mắt, lơ lửng sát bên Vy trong trạng thái hôn mê sâu. Vy quỳ sụp xuống đất, thở dốc, tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng đau đớn. Cô nhìn sợi tơ hồng vô hình nối liền cổ tay mình với người đàn ông xa lạ, trong lòng tràn ngập sự hoang mang tột độ.


Khế ước hoãn tử cộng sinh đã được thiết lập. Sinh mệnh của cô giờ đây đã bị trói chặt vào năm ông trùm tài phiệt phàm trần. Và quá trình thối rữa thể xác của họ ngoài đời thực sẽ bắt đầu kích hoạt nếu cô không truyền sinh khí cho họ trong vòng hai mươi tư giờ tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!