Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đột Nhập Tàng Thư Các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc cuối đông tràn về phủ Hải Dương, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi sương muối ẩm mốc đặc trưng của vùng đồng bằng sông Hồng. Đêm thứ hai của thử thách ba ngày đang trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Trong khi Lê Khắc Khiêm vẫn bị xích chân dưới hầm ngục tối, gánh chịu những vết bỏng rát sau lưng và vết thương rỉ máu nơi đầu ngón tay, thì ở thế giới bên ngoài, một trận chiến ngầm khác đang được khơi mào.


Tại một con hẻm nhỏ hẻo lánh phía sau nha môn, bóng tối bao trùm lấy hai bóng người đang đứng nép sát vào bức tường gạch rêu phong. Trần Khánh Chi – đại chưởng quầy của Thương hội Nam Giao – khẽ kéo thấp vành nón lá, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không ngừng quan sát xung quanh. Đối diện với nàng là Lý Văn Phục, gã thư lại ghi chép công văn của phủ đường. Gương mặt Phục nhợt nhạt dưới ánh sáng lờ mờ của mảnh trăng khuyết, đôi môi gã run rẩy, không rõ là vì cái lạnh hay vì nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt tâm can.


"Lý tiên sinh, chìa khóa đâu?" Giọng Khánh Chi lạnh lùng, dứt khoát, không một chút do dự.


Phục run rẩy thọc tay vào ống tay áo thanh phục sờn cũ, rút ra một vật bằng đồng thau nặng trịch. Đó là chiếc chìa khóa tàng thư các Hải Dương, được gã lén lút lấy khuôn sáp từ phòng ngủ của tri phủ Trần Hữu Dũng rồi đúc lại bằng đồng thau pha chì.


"Đây... đây là chìa khóa lớp cửa thứ nhất," Phục thì thào, giọng gã khản đặc. "Nhưng ta cảnh báo cô, Đội trưởng Đinh tối nay đích thân tuần tra nội phủ. Gã là một con dã thú khát máu, nếu cô bị bắt, ta sẽ không thừa nhận bất kỳ điều gì."


Khánh Chi khẽ nhếch môi, đón lấy chiếc chìa khóa lạnh ngắt. Nàng thừa biết dã tâm của gã thư lại này. Phục giúp Nam Giao không phải vì chính nghĩa, cũng chẳng phải vì thương xót cho án oan của cha con Lê Khắc Khiêm. Gã hận Tri phủ Dũng đã ghẻ lạnh gã suốt mười năm qua, hận kẻ đã cướp đi cơ hội thăng tiến của gã để trao cho Trịnh Hữu Lộc – một gã cháu họ kiêu ngạo. Phục muốn mượn tay Khiêm và Nam Giao để lật đổ tri phủ, dọn đường cho chính mình leo lên chiếc ghế chủ sự nha môn.


"Lý tiên sinh yên tâm, Nam Giao hành sự luôn trọng chữ tín. Kế hoạch của ông sẽ không bị ảnh hưởng," Khánh Chi nói, rồi khẽ gật đầu ra hiệu.


Từ trong bóng tối của góc tường, Út Lượm – cậu bé ăn xin mười hai tuổi lanh lợi – lách người bước ra. Cậu nhóc mặc chiếc áo cộc rách rưới, chân đất, nhưng đôi mắt sáng láu lỉnh và nhanh nhẹn như một con sóc đêm. Út Lượm khẽ rung nhẹ chiếc túi vải bên hông, tiếng "keng keng" thanh mảnh của chiếc lục lạp đồng vang lên rất khẽ.


"Út Lượm, đệ đã nhớ kỹ vị trí các chốt canh chưa?" Khánh Chi hỏi.


"Chị Chi cứ yên tâm! Thằng Cò gác cổng phía Đông đã nhận tiền của y sĩ Bản nên sẽ nhắm mắt cho qua. Đệ sẽ canh ở sân ngoài, nếu có biến sẽ giả tiếng mèo kêu báo động," cậu nhóc cười lém lỉnh rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối hướng về phía tường nha môn.


Khánh Chi khẽ hít một hơi thật sâu để định thần. Nàng cải trang thành một nữ dịch dọn dẹp của nha môn, khoác lên mình chiếc áo tứ thân màu nâu sồng giản dị, tóc quấn khăn mỏ quạ che nửa khuôn mặt. Ôm chiếc thúng tre đựng mấy mảnh giẻ lau và một đĩa đèn dầu sở nhỏ giấu dưới lớp vải thô, nàng lặng lẽ bước về phía cổng ngách của nha môn Hải Dương.


Nội phủ nha môn Hải Dương ban đêm yên ắng đến rợn người. Ánh đuốc dọc hành lang chập chờn theo từng cơn gió lạnh thổi qua vòm mái ngói cổ kính. Khánh Chi di chuyển nhẹ nhàng như một chiếc bóng, lợi dụng các rặng cây cảnh và bóng tối của các cột gỗ lim lớn để tránh tầm mắt của lính tuần tra.


Trước mắt nàng, Tàng thư các Hải Dương hiện ra như một tòa pháo đài u ám. Ngôi nhà hai tầng bằng gỗ nghiến kiên cố, tường gạch dày hai thước, cửa ra vào được gia cố bằng các bản lề sắt lớn. Đây là nơi lưu trữ hàng vạn cuộn sổ sách thuế, địa chính và hồ sơ nhân khẩu của toàn phủ suốt mười năm qua. Nơi chứa đựng bằng chứng thép về hơn ba ngàn mẫu ruộng ma trốn thuế của Trần gia tại bãi bồi sông Kinh Thầy.


Khánh Chi tiến sát đến cánh cửa gỗ nặng nề. Ba lớp khóa đồng bản khoa kiên cố xích chặt chẽ hai cánh cửa. Nàng rút chiếc chìa khóa đồng thau của Lý Văn Phục ra, tra vào ổ khóa thứ nhất. Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Nàng nín thở, khẽ xoay mạnh.


*Cạch.*


Ổ khóa thứ nhất mở ra. Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề và tiếng xủng xoảng của giáp da vang lên từ phía hành lang đối diện. Một toán lính lệ đang đi tuần gác đêm.


Khánh Chi giật mình, nhanh chóng rút chìa khóa, ôm chặt chiếc thúng tre rồi lách người trốn vào sau một giá sách gỗ lớn đặt ở hành lang ngoài của tàng thư. Nàng áp sát lưng vào vách gỗ lạnh buốt, nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực.


Ánh đuốc của toán lính tuần quét qua khe hở của giá sách, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Giọng nói thô lỗ của một tên lính lệ vang lên:

"Này, tối nay Đội trưởng Đinh có vẻ gắt gao hơn mọi khi nhỉ? Gã cứ đi tới đi lui quanh khu ngục thất suốt từ chiều."

"Thì gã vừa để sổng một vụ đầu độc hụt trong ngục đấy thôi. Tri phủ đại nhân đang nổi trận lôi đình. Đi nhanh đi, kẻo gã thấy chúng ta đứng chơi lại ăn roi da trâu bây giờ."


Tiếng bước chân xa dần. Khánh Chi khẽ thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo. Nàng bước ra khỏi chỗ trốn, nhanh chóng mở hai lớp khóa còn lại bằng kỹ năng bẻ khóa điêu luyện của một đại chưởng quầy thương hội duyên hải. Cánh cửa gỗ nặng nề hé mở ra một khe nhỏ vừa đủ để nàng lách người vào trong, rồi khẽ khép lại.


Không gian bên trong Tàng Thư Các tối đen như mực và nồng nặc mùi da dê ẩm mốc, mùi giấy bản cũ kỹ trộn lẫn với bụi bặm tích tụ hàng thập kỷ. Khánh Chi đặt chiếc thúng tre xuống đất, cẩn thận lấy ra đĩa đèn dầu sở nhỏ giấu dưới đáy thúng. Nàng dùng đá lửa thắp sáng nhẹ đèn dầu sở. Ánh sáng vàng vọt, tù mù tỏa ra, chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ xung quanh nhưng cũng đủ để nàng nhìn thấy những dãy giá sách cao sừng sững chạm trần nhà.


Nàng bắt đầu cuộc tìm kiếm nghẹt thở. Theo sơ đồ của Lý Văn Phục, các bản đồ địa chính cũ của phủ được lưu trữ ở dãy thứ tư, ngăn dưới cùng. Khánh Chi lướt qua các dãy giá sách đầy bụi bám. Nàng quan sát thấy bụi bám trên các cuộn bản đồ có độ dày khác nhau. Những cuộn ở ngăn trên cùng bám một lớp bụi xám dày cộp, chứng tỏ đã hàng chục năm không có ai chạm tới. Ngược lại, ở ngăn dưới cùng của dãy thứ tư, lớp bụi mỏng hơn rất nhiều, thậm chí còn có những vết miết ngón tay mới.


*"Quả nhiên là ở đây,"* Khánh Chi thầm nghĩ. *"Bản đồ địa chính mới bị ngụy tạo gần đây để che giấu bãi bồi chắc chắn nằm ở khu vực ít bụi này."*


Nàng quỳ xuống nền đất lạnh, cẩn thận lật tìm từng cuộn bản đồ da dê. Tay nàng khẽ run lên vì lạnh và vì sự căng thẳng tột độ. Nàng lướt qua các cuộn bản đồ của huyện Gia Lộc, huyện Thanh Hà... và cuối cùng, mắt nàng dừng lại ở một cuộn bản đồ da dê có buộc sợi dây thừng thắt nút màu đỏ, bên trên ghi ba chữ: "Kinh Thầy Địa".


Nàng khẽ mở cuộn bản đồ ra dưới ánh sáng leo lét của đèn dầu sở. Đôi mắt sắc bén của nàng quét nhanh qua các nét vẽ sông ngòi. Đây chính là bản đồ địa chính gốc bãi bồi sông Kinh Thầy từ thời Lê Sơ, ghi chép chính xác diện tích bãi bồi bồi đắp màu mỡ trước khi bị Trần gia và Tri phủ Dũng cấu kết xóa tên để biến thành ruộng ma trốn thuế.


Nàng khẽ reo lên một tiếng không thành lời, lập tức cuộn tròn bản đồ da dê gốc lại, nhét sâu vào lớp lót áo dài gấm dày dặn của mình để ngụy trang.


Đúng lúc nàng định lật tìm thêm cuốn sổ sách thuế muối của bãi muối Kỳ Sơn đặt trong chiếc hòm gỗ khóa kín bên cạnh, tai nàng bất ngờ nghe thấy một âm thanh khiến toàn thân nàng đông cứng lại.


Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của những đôi ủng da bọc sắt đang tiến thẳng về phía cửa phòng tàng thư các. Đi kèm với đó là tiếng xích sắt va vào nhau lách cách và giọng nói trầm, khàn đặc đầy sát khí của Đội trưởng Đinh:

"Có ánh sáng lạ trong Tàng Thư Các! Mau bao vây toàn bộ các lối ra vào! Đứa nào dám bén mảng ra ngoài, chém không tha!"


Khánh Chi rùng mình. Đội trưởng Đinh bất ngờ kiểm tra đột xuất! Ánh sáng yếu ớt của đĩa đèn dầu sở dù đã được nàng che chắn kỹ nhưng vẫn lọt qua khe cửa sổ gác mái cao và bị gã phát hiện.


Nàng nhanh chóng dập tắt nến dầu sở bằng đầu ngón tay, nén cơn đau rát khi bọt dầu nóng bỏng chạm vào da thịt. Bóng tối lập tức nuốt chửng căn phòng, chỉ còn lại mùi khói khét nhẹ của dầu sở vừa tắt bay lơ lửng. Khánh Chi ôm chặt chiếc thúng tre, lùi sâu vào góc phòng, giấu mình sau giá sách gỗ nghiến khổng lồ sát bức tường đá ẩm ướt.


*Rầm!*


Cánh cửa tàng thư các bị đạp tung ra. Ánh đuốc sáng rực từ tay lính lệ tràn vào phòng, xua tan bóng tối và kéo theo bóng dáng vạm vỡ, tàn nhẫn của Đội trưởng Đinh. Gương mặt đầy sẹo rỗ của gã co rúm lại dưới ánh đuốc, đôi mắt khát máu đảo quanh căn phòng đầy rẫy giá sách.


"Lục soát cho ta!" Đinh gầm lên, rút thanh đao hành quyết bản lớn bằng thép đen bên hông ra. Lưỡi đao loang lổ vết máu khô phản chiếu ánh lửa lạnh lùng. "Mùi dầu sở vẫn còn rất mới. Kẻ đột nhập chắc chắn vẫn còn ở trong này!"


Toán lính lệ tuốt đao kiếm, bắt đầu sục sạo vào từng lối đi giữa các giá sách. Tiếng đập phá, tiếng các cuộn sổ sách bị ném xuống đất vang lên rầm rầm. Khánh Chi gặp bất lợi lớn khi bị dồn vào góc phòng không có lối thoát. Nàng chỉ có thể dựa vào địa hình các giá sách gỗ lớn xếp san sát nhau để trốn tránh tầm mắt của địch.


Nàng khẽ dịch chuyển bước chân trong bóng tối. Nhưng trong sự vội vã, bả vai nàng bất ngờ va quẹt vào một góc cạnh sắt bén của chiếc giá sách gỗ bọc sắt. Một cơn đau nhói truyền đến, vạt áo tứ thân bị rách một đường, da thịt nơi bả vai bị cứa rách rỉ máu. Khánh Chi nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, tay siết chặt chiếc thúng tre.


Đội trưởng Đinh đang tiến gần hơn. Tiếng bước chân của gã dừng lại ngay sát lối đi nơi Khánh Chi đang trốn. Gã ngửi ngửi không khí, ánh mắt dã thú dừng lại ở vệt máu tươi vừa rỉ ra trên cạnh sắt của giá sách.


"Tìm thấy mày rồi, con chuột nhắt!" Đinh cười gằn, nâng thanh đại đao lên, chuẩn bị bước vòng qua giá sách để kết liễu kẻ đột nhập.


Chỉ cần gã bước thêm một bước nữa, hành tung của Khánh Chi sẽ bị bại lộ hoàn toàn. Nàng khẽ luồn tay vào thúng, nắm chặt chiếc bình vôi bột phòng thân, chuẩn bị dốc toàn lực cận chiến sinh tử với gã ác bá này.


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ ngoài sân nha môn bất ngờ vang lên tiếng "Keng! Keng! Keng!" sắc lạnh của một chiếc lục lạp đồng va vào đá, theo sau đó là tiếng mèo hoang gào rú thảm thiết và tiếng đổ vỡ rầm rầm của mấy vò rượu vỡ nát.


"Có kẻ đột nhập ở sân sau! Chúng đang chạy về phía cổng Tây!" Tiếng lính gác ngoài sân hô hoán dồn dập.


Đội trưởng Đinh khựng lại. Gã nhíu mày, nhìn vệt máu trên giá sách rồi lại nhìn ra ngoài sân. Tiếng lục lạp đồng của Út Lượm rung lên giả tiếng mèo kêu và tiếng đổ vỡ đã thành công đánh lạc hướng toán lính lệ.


"Mẹ kiếp! Để lại một nửa canh gác ở đây, còn lại đi theo ta ra sân sau bắt kẻ đột nhập!" Đinh nguyền rủa một tiếng rồi quay người, dẫn đầu toán lính lệ lao nhanh ra ngoài sân.


Khánh Chi thở hắt ra, toàn thân ướt đẫm mồ hôi hột. Nàng biết thời cơ ngàn vàng đã đến. Nàng nhanh chóng nén cơn đau ở bả vai, lách người ra khỏi góc tối giá sách. Nàng liếc nhìn chiếc hòm chứa sổ sách thuế muối của bãi muối Kỳ Sơn, định dùng chìa khóa mở thử, nhưng nhận ra hòm chứa khóa quá kiên cố và tinh vi, không thể mở kịp nếu không có chìa khóa riêng biệt của tri phủ.


Quyết định dứt khoát, nàng bỏ lại chiếc hòm muối, ôm chặt cuộn bản đồ bãi bồi sông Kinh Thầy gốc trong ngực áo, nhanh nhẹn trèo qua khe cửa sổ gác mái của tàng thư các, lướt nhẹ như một chiếc lá rơi xuống thảm cỏ tối tăm bên ngoài rồi nhanh chóng biến mất vào màn sương mù dày đặc của đêm Hải Dương.


Khánh Chi đã lấy được bản đồ địa chính gốc bãi bồi sông Kinh Thầy an toàn nhờ sự trợ giúp dũng cảm của Út Lượm. Nhưng cuộc đột nhập táo bạo này đã chạm vào giới hạn chịu đựng cuối cùng của chính quyền tham nhũng địa phương.


Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa hé rạng qua màn sương muối dày đặc, tiếng gầm rú điên cuồng của Tri phủ Trần Hữu Dũng vang dội khắp nha môn Hải Dương khi phát hiện tàng thư các bị xâm nhập và mất đi cuộn bản đồ bãi bồi gốc. Hắn đập nát chiếc nghiên mực bằng đá quý xuống nền đất, đôi mắt đỏ ngầu sát khí nhìn Đội trưởng Đinh đang quỳ rạp dưới đất.


"Truy lùng cho ta!" Dũng gầm lên, giọng run rẩy vì hoảng sợ tột độ trước nguy cơ tội ác bị phơi bày. "Phong tỏa toàn bộ các cổng thành! Đóng chặt bến sông Bình Than! Lục soát từng ngôi nhà, từng góc chợ cho ta! Bất kỳ kẻ nào tàng trữ bản đồ hay có liên quan đến Thương hội Nam Giao, chém ngay tại chỗ không cần xét xử!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!