Độc Thủ Trong Ngục Tối
Bóng tối dày đặc của hầm ngục Hải Dương nuốt chửng những tia sáng cuối cùng khi đĩa đèn dầu sở phụt tắt. Trong không gian chật hẹp và nồng nặc mùi rơm mục xen lẫn ẩm mốc, tiếng thở dốc đầy lo sợ của Phạm Văn Nam khẽ vang lên bên cạnh Lê Khắc Khiêm. Đêm thứ nhất của thử thách ba ngày đang trôi dần về sáng, và thời gian tựa như một lưỡi đao treo lơ lửng trên cổ họ, cứ mỗi khắc trôi qua lại hạ xuống một phân.
"Nam, đệ phải đi ngay trước khi trời sáng," Khiêm thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh khẽ dịch chuyển đôi chân, tiếng xích sắt rỉ sét nặng trịch rít lên trên nền đá lạnh lẽo. "Cai ngục Bùi sẽ đi tuần vào lúc canh năm. Nếu hắn phát hiện đệ ở đây, cả hai chúng ta đều không có đường sống."
Phạm Văn Nam quẹt nước mắt, vội vã thu dọn bao tải thô đựng cát mịn sông Thái Bình dã ngoại. Cậu nhóc mười tám tuổi nhìn bàn tay rách da rỉ máu của Khiêm, lòng đau như cắt nhưng không dám trái lời. Đúng lúc đó, cánh cửa ngách gỗ sồi khẽ cọt kẹt mở ra. Lão Tòng – lão ngục tốt già với gương mặt lờ đờ vì rượu – ló đầu vào, khẽ rít qua kẽ răng móm mém:
"Nam nhóc! Đi mau! Thằng Bùi đang ngáp ngắn ngáp dài ngoài hành lang kia kìa. Nhanh chân lên!"
Nam gật đầu mạnh, cúi chào Khiêm rồi nhanh nhẹn lách người qua khe cửa ngách, biến mất vào hành lang tối tăm dưới sự che chở thầm lặng của Lão Tòng.
Phòng giam biệt giam chỉ còn lại một mình Khiêm. Anh ngồi tựa lưng vào vách đá buốt giá, hai tay ôm lấy lồng ngực đang phập phồng đau đớn. Vết roi da trâu lúc chập tối trên bả vai trái đã se mặt, nhưng tấm lưng anh giờ đây lại bỏng rộp thêm một mảng lớn do lúc nãy phải giấu đĩa đèn dầu sở nóng bỏng sau lưng để qua mặt lính tuần tra. Sự đau đớn thể xác như những ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt tâm trí anh, kéo theo cơn sốt nhẹ khiến đầu óc anh bắt đầu quay cuồng.
Khiêm luồn tay vào lớp lót áo vải thô rách rưới, ngón tay chạm vào chiếc trâm tre thô mộc cài tóc của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Nhuận. Chiếc trâm tre đơn sơ, xước sát qua năm tháng, do chính tay cha anh – Lê Khắc Toàn – gọt tặng vợ ngày xưa từ tre già Chí Linh. Khiêm nắm chặt chiếc trâm tre trong lòng bàn tay, cảm nhận sự thô ráp ấm áp của kỷ vật gia đình. Nó như một la bàn đạo đức, một nguồn sức mạnh tinh thần vô giá giúp anh định thần, đè bẹp sự kiệt sức và nỗi tuyệt vọng đang chực chờ nuốt chửng lấy lý trí của một Châu phủ toán sư.
"Cha... mẹ..." Khiêm thầm thì trong bóng tối, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má gầy gò sạm đen. "Con nhất định phải sống. Con phải bắt chúng phải trả giá bằng chính những con số gian trá của chúng."
Sáng hôm sau, khi những tia nắng xám xịt của ngày thứ hai yếu ớt rọi qua khe hở sát trần đá, tiếng xủng xoảng của chùm chìa khóa đồng lớn lại vang lên từ đầu hành lang. Cửa ngục mở ra, kéo theo bóng dáng mập mạp, hách dịch của Cai ngục Bùi. Đi ngay sau hắn là một gã phu dọn dẹp vệ sinh ngục thất mặc y phục vải thô xám rách rưới, tay cầm chổi tre và xô nước bẩn.
Khiêm nheo mắt nhìn gã phu dọn dẹp. Gã nam nhân này gầy gò như một bộ xương khô, làn da vàng bủng như người bị bệnh gan kinh niên, nhưng đôi mắt sâu hoắm của hắn lại thỉnh thoảng lóe lên những tia nhìn sắc lẹm, lạnh lùng như băng đá. Đó chính là Phong 'Độc Thủ' – một sát thủ dùng độc chuyên nghiệp ẩn danh trong giới giang hồ duyên hải, kẻ vừa được Lại ty Lê Văn Quý bí mật thuê bằng năm mươi lạng bạc để lấy mạng Khiêm ngay trong ngục tối nhằm bịt đầu mối vụ thâm hụt mười vạn lạng.
Cai ngục Bùi khạc nhổ một bãi nước bọt xuống nền đá, quát lớn:
"Thằng tù ho lao kia! Hôm nay khâm sai đại nhân sẽ đi kiểm tra các phòng giam khác. Lau dọn cho sạch sẽ cái chuồng chó này mau! Lão già Tòng, ra ngoài hành lang khuân mấy bao than củi cho ta!"
Lão Tòng liếc nhìn Khiêm đầy lo lắng, nhưng dưới quyền uy của Bùi, lão buộc phải khúm núm cúi đầu bước ra ngoài hành lang. Cai ngục Bùi cũng lười biếng đứng tựa cửa ngục, mắt láo liên nhìn ra phía ngoài xem có nha dịch nào đi qua để nịnh bợ.
Trong phòng giam, Phong 'Độc Thủ' bắt đầu quét dọn đống rơm mục xung quanh xích chân của Khiêm. Hắn di chuyển lầm lì, không phát ra tiếng động. Khiêm nằm co quắp trên nền đất, giả vờ ho khan yếu ớt để che giấu sự cảnh giác.
Khi gã phu dọn dẹp tiến sát đến bục gỗ nơi đặt chén nước đất nung thô sơ của Khiêm – chén nước duy nhất mà chị Ba Cháo đã mang vào từ chập tối qua – ngón tay gầy guộc của Phong khẽ động. Trên ngón tay giữa của hắn đeo một chiếc nhẫn đồng rỗng ruột có cơ quan trượt nhỏ dưới mặt đá đen. Hắn khẽ lướt tay qua miệng chén nước, một làn bột mịn màu trắng nhạt, không màu không mùi, lập tức rơi xuống và hòa tan nhanh chóng vào dòng nước đục.
Đó là thạch tín tinh khiết nhất, loại kịch độc chỉ cần một nhúm nhỏ bằng hạt ngô cũng đủ khiến một nam nhân lực lưỡng đứt ruột gan mà chết trong vòng nửa canh giờ.
Phong 'Độc Thủ' làm việc cực kỳ chuyên nghiệp, động tác của hắn nhanh và tự nhiên đến mức ngay cả Cai ngục Bùi đang đứng ở cửa cũng không hề hay biết. Hắn quét dọn xong, xách xô nước bẩn lầm lùi bước ra ngoài, không quên liếc nhìn Khiêm một cái đầy chết chóc.
Khi gã phu dọn dẹp vừa rời đi, Khiêm cảm thấy cổ họng mình bỏng rát như lửa thiêu. Cơn sốt từ vết bỏng sau lưng và sự mất nước sau một đêm dài tính toán cạn kiệt tinh lực khiến anh khát khao dòng nước mát hơn bao giờ hết. Đôi môi anh nứt nẻ, rỉ máu. Anh gồng mình ngồi dậy, tiếng xích sắt rít lên lạnh lẽo, vươn bàn tay run rẩy hướng về phía chén nước đất nung trên bục gỗ.
Anh nâng chén nước lên sát môi. Dòng nước đục chao đảo.
Nhưng ngay khi miệng chén chuẩn bị chạm vào làn môi khô khốc của Khiêm, một tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang. Cửa ngục lại mở, và y sĩ Hoàng Văn Bản bước vào với chiếc túi da đựng kim châm cứu sờn góc đeo bên hông. Lão y sĩ râu tóc bạc phơ, người tỏa ra mùi thuốc bắc thơm nhẹ, bước nhanh đến phòng giam của Khiêm theo lệ thường để chữa trị cho các tù nhân nghèo.
Bản nhìn thấy Khiêm đang cầm chén nước định uống, ánh mắt lão y sĩ bất ngờ ngưng đọng. Khứu giác nhạy bén của một người hơn bốn mươi năm bốc thuốc giải độc lập tức ngửi thấy một mùi lạ cực kỳ mảnh – mùi tỏi nhẹ phảng phất bay ra từ chén nước.
"Dừng lại!" Bản hét lên một tiếng đầy kinh hoàng.
Không kịp suy nghĩ, lão y sĩ lao tới, vung tay gạt mạnh vào cổ tay Khiêm.
*Xoảng!*
Chén nước đất nung rơi xuống nền đá hầm ngục, vỡ tan tành thành nhiều mảnh vụn. Dòng nước đục loang lổ chảy tràn ra các khe đá ẩm ướt, sủi lên những bọt khí nhỏ li ti có độ nhớt bất thường.
Khiêm bàng hoàng nhìn y sĩ Bản, ngực phập phồng thở dốc vì hụt hẫng và khát nước: "Y sĩ... ông làm gì vậy? Ta khát..."
"Khát cũng không được uống thứ nước đó!" Gương mặt hiền hậu của y sĩ Bản giờ đây xám ngoét vì giận dữ và sợ hãi. Ông quỳ sụp xuống nền đá ẩm ướt, mở bao da trâu, rút ra một cây kim châm cứu bằng bạc ròng dài ba tấc, sáng loáng dưới ánh sáng yếu ớt.
Bản cầm cây kim bạc, tỉ mỉ nhúng đầu kim vào vũng nước vừa đổ trên nền đá.
Chỉ trong vòng hai nhịp thở, một hiện tượng kinh hoàng diễn ra ngay trước mắt Khiêm: đầu kim bạc ròng đang sáng loáng lập tức chuyển sang màu đen kịt, sẫm màu như than củi, vệt đen loang nhanh lên tận thân kim.
"Thạch tín!" Bản thốt lên, giọng run rẩy. "Là thạch tín thô chưa lọc kỹ! Loại thạch tín này chứa nhiều tạp chất lưu huỳnh, khi gặp bạc ròng sẽ lập tức phản ứng tạo thành bạc sunfua đen kịt. Nếu con uống chỉ một ngụm nhỏ, giờ này ruột gan đã thối rữa, thần tiên cũng không cứu nổi!"
Khiêm nhìn vệt đen trên cây kim bạc, toàn thân lạnh toát. Trí óc toán học của anh lập tức xâu chuỗi các sự kiện: gã phu dọn dẹp gầy gò lúc nãy, thái độ hối hả của cai ngục Bùi, và sự vắng mặt đột ngột của Lão Tòng. Đây không phải là một tai nạn, đây là một cuộc mưu sát ngầm được lên kế hoạch tinh vi để bịt đầu mối dòng tiền thâm hụt trước khi phiên tòa đối chất diễn ra.
"Lại ty Lê Văn Quý..." Khiêm nghiến răng, hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu rắc rắc. "Hắn muốn ta phải chết trước khi khâm sai đại nhân đến."
Phong 'Độc Thủ' lúc này vẫn đang nấp ở góc hành lang tối tăm ngoài ngục để chờ nghe tiếng thét đau đớn của Khiêm. Nhìn thấy chén nước bị đổ và y sĩ Bản đang dùng kim bạc thử độc, hắn biết mưu đồ đã bại lộ. Gương mặt vàng bủng của gã sát thủ biến dạng vì sát khí. Hắn vứt chiếc chổi tre xuống đất, từ trong ống tay áo rộng rút ra một thanh đoản kiếm mỏng dính, lưỡi kiếm màu xanh lam bóng loáng do được tầm kịch độc rắn hổ mang đất. Hắn lao thẳng vào phòng giam như một bóng ma xám, mũi kiếm nhắm thẳng vào y xá của Bản để diệt khẩu cả hai.
"Chết đi!" Phong rít lên một tiếng lạnh buốt.
Y sĩ Bản giật mình quay lại, nhưng một lão nhân lớn tuổi không hề có võ nghệ làm sao tránh kịp mũi kiếm thần tốc của một sát thủ chuyên nghiệp. Khiêm bị xích sắt khóa chặt chân dưới đất, bất lực hét lên:
"Y sĩ! Tránh ra!"
Đúng vào khoảnh khắc lưỡi kiếm độc chỉ còn cách cổ họng y sĩ Bản một tấc, một tiếng rít gió xé toạc không gian ẩm ướt vang lên từ phía cửa ngách.
*Xoảng! rầm!*
Một sợi xích sắt gác ngục nặng trịch, rỉ sét và đầy gai nhọn bất ngờ bay tới như một con mãng xà thép, quấn chặt lấy cổ tay cầm kiếm của Phong 'Độc Thủ'. Sức mạnh cú quăng xích cực kỳ uy mãnh, khiến đường kiếm của gã sát thủ bị lệch hướng, đâm sượt qua vách đá tạo thành những tia lửa sáng lòa.
Lão Tòng từ trong bóng tối bước ra, hai tay ghì chặt đầu xích sắt còn lại, bắp tay nổi đầy gân guốc oai phong như một cựu binh chiến trường ngày trước. Lão ngục tốt già nghiện rượu giờ đây ánh mắt rực sáng đầy nộ khí, hét lớn:
"Thằng ranh con! Dám ra tay sát hại người hiền ngay trước mặt ta sao?"
Lão Tòng giật mạnh sợi xích. Phong 'Độc Thủ' bị mất thăng bằng, ngã nhào xuống nền đá. Nhưng gã sát thủ vô cùng tinh nhanh, hắn lộn một vòng dưới đất, dùng chân đá mạnh vào bụng Lão Tòng hòng thoát thân. Lão Tòng bị trúng đòn thối lui hai bước, sợi xích sắt tuột khỏi tay.
Phong 'Độc Thủ' bật dậy, lưỡi đoản kiếm độc lại hướng về phía Khiêm đang bất động dưới đất. Hắn biết nhiệm vụ tối cao của mình là phải giết bằng được Khiêm.
Hắn lao tới, mũi kiếm đâm thẳng vào ngực Khiêm.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Khiêm không hề hoảng loạn. Trí óc Châu phủ toán sư của anh hoạt động thần tốc, tính toán khoảng cách và góc đâm của lưỡi kiếm. Anh không dùng bạo lực để kháng cự, mà dùng chính chiếc trâm tre thô mộc đang nắm chặt trong tay.
Khi mũi kiếm độc sát sạt ngực áo, Khiêm nghiêng người né tránh một phân, đồng thời vung tay dùng đầu nhọn của chiếc trâm tre thô mộc đâm mạnh vào huyệt cực tuyền dưới nách trái của Phong 'Độc Thủ' – điểm yếu duy nhất lộ ra khi gã sát thủ vung tay quá đà.
*Phập!*
Đầu tre già sắc nhọn đâm sâu vào da thịt. Phong 'Độc Thủ' hét lên một tiếng đau đớn, toàn bộ cánh tay trái của hắn lập tức tê bại, thanh đoản kiếm độc rơi keng xuống nền đá ẩm ướt.
Ngay lập tức, Lão Tòng lao tới từ phía sau, dùng sợi xích sắt ngục tối quấn chặt lấy cổ Phong 'Độc Thủ', ghì mạnh hắn xuống nền đá lạnh lẽo. Vũ Huy Hoàng và lực lượng bảo an Nam Giao ẩn nấp bên ngoài nha môn cũng kịp thời ập vào sau khi nhận được ám hiệu còi tre của Lão Tòng, nhanh chóng khống chế và khóa chặt hai tay gã sát thủ bằng còng sắt lớn.
Trận chiến mật sát trong ngục kết thúc trong khói bụi và mùi máu tanh nồng.
Phong 'Độc Thủ' bị ghim chặt dưới đất, miệng phun ra bọt mép đen do viên thuốc độc giấu trong răng bị vỡ một nửa khi ngã, nhưng hắn vẫn bị Lão Tòng ép ngậm một miếng gỗ để ngăn tự sát hoàn toàn.
Y sĩ Bản vội vã nhặt lọ độc dược thạch tín thô rơi ra từ người sát thủ, cẩn thận cất vào bao da làm vật chứng chí mạng. Ông quay sang kiểm tra bả vai Khiêm, thở phào nhẹ nhõm:
"May mắn thay, con không bị trầy xước bởi lưỡi kiếm độc kia."
Khiêm đứng thẳng người dậy giữa phòng giam hoang tàn, xích sắt dưới chân kêu lạch cạch đầy uy nghiêm. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào Phong 'Độc Thủ' đang rên rỉ dưới đất. Anh không hề sợ hãi trước cái chết vừa sượt qua, mà lòng nung nấu một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết.
Lão Tòng ghì mạnh xích sắt vào cổ Phong, gầm lên:
"Khai mau! Kẻ nào đứng sau giật dây cho ngươi làm việc bẩn thỉu này?"
Phong 'Độc Thủ' trợn mắt nhìn Khiêm đầy căm hận, dưới sức ép nghẹt thở của xích sắt và sự đau đớn tê bại cánh tay, hắn khàn giọng phun ra ba chữ:
"Lại... ty... Quý..."
Lời thú nhận của gã sát thủ vang vọng dưới hầm ngục tối tăm như một bản án tử hình ngược lại dành cho phe cánh tham nhũng. Khiêm nắm chặt chiếc trâm tre thô mộc dính máu trong tay, ngước mắt nhìn lên khe cửa hẹp rọi ánh sáng xám xịt của ngày thứ hai.
Cuộc mưu sát ngầm đã thất bại, nhưng Khiêm hiểu rằng Tri phủ Trần Hữu Dũng và Lại ty Lê Văn Quý khi biết tin này sẽ lập tức rơi vào trạng thái điên cuồng tột độ. Chúng sẽ không dừng lại ở việc dùng độc dược, mà chắc chắn sẽ sử dụng những binh lực mạnh hơn, tàn bạo hơn, hoặc thậm chí là phóng hỏa tiêu hủy hoàn toàn tàng thư các nha môn để xóa sạch mọi dấu vết vật lý trước khi khâm sai Hoàng Kỳ Sơn đến xét xử.
Thời gian thử thách ba ngày đêm chỉ còn lại một nửa, và trận đại chiến sinh tử thực sự của Hải Dương giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!