Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Cuộc Đột Nhập Từ Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở phủ Hải Dương dày đặc như một tấm lụa xám ẩm ướt, bao phủ lên những rặng tre xơ xác dọc lối vào tổng Gia Lộc. Trong màn sương lạnh buốt ấy, bóng dáng uy nghiêm của Từ đường Trần gia hiện ra như một pháo đài thu nhỏ. Những bức tường gạch Bát Tràng xám xịt cao hơn trượng, phía trên cắm đầy những mảnh gốm sắc nhọn để ngăn kẻ đột nhập. Đây không chỉ là nơi thờ cúng tổ tiên của hào tộc họ Trần, mà còn là trung tâm quyền lực ngầm, nơi cất giữ những hòm khế ước ruộng đất chiếm đoạt từ nông dân nghèo và cũng là nơi giam lỏng con tin Lê Thị Mai.


Cách cổng Tây của từ đường khoảng năm mươi thước, nấp sau một bụi tre ngà đẫm sương đêm, A Sáng đang quỳ một gối xuống nền đất bùn nhão nhoét. Bộ y phục vải thô màu nâu đất của anh đã ướt sũng, dán chặt vào khuôn ngực vạm vỡ. Tay phải anh siết chặt lấy cán thanh đoản côn bằng gỗ nghiến bọc đồng hai đầu — thứ vũ khí thô mộc nhưng dẻo dai đã theo anh qua bao trận hiểm nghèo dọc bến sông Bình Than. Đôi mắt lầm lì của người hộ vệ ba đời nhà họ Lê đăm đăm nhìn vào hai tên trương tuần đang cầm giáo tre canh gác cổng Tây. Chúng đang ngáp ngắn ngáp dài, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa xoa hai cánh tay run rẩy vì cái lạnh cắt da của buổi sớm.


"Sáng chú, thời gian không còn nhiều nữa đâu."


Một tiếng thì thầm nhỏ như tiếng muỗi kêu vang lên sát bên tai A Sáng. Út Lượm — cậu bé ăn xin mười hai tuổi của bến sông Hải Dương — đang thu mình nhỏ gọn như một con mèo mun dưới gốc tre. Gương mặt đen nhẻm của thằng bé lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt sáng láu lỉnh của nó lại rực lên sự lanh lợi dũng cảm. Út Lượm khẽ lắc nhẹ chiếc túi vải rách bên hông, tiếng kim loại va chạm thanh mảnh vang lên khe khẽ. Đó là chiếc lục lạp đồng cổ mà nó nhặt được ở bến Bình Than, bảo vật liên lạc ngầm của nó.


"Tiếng trống công đường phủ Hải Dương sắp sửa đổ rồi," Út Lượm nói tiếp, giọng gấp gáp. "Cháu nghe mấy đứa trẻ ăn xin đầu phố bảo quan khâm sai Hoàng Kỳ Sơn đã ngự tọa ở phủ đường. Lê sư huynh chắc chắn đã bị giải lên đó. Chúng ta phải nhanh lên, nếu không Trần gia sẽ ra tay thủ tiêu tiểu thư Mai trước khi huynh ấy kịp đối chất."


A Sáng siết chặt cán đoản côn, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Anh nhìn bắp tay trái của mình — vết sẹo cũ từ những đợt đòi nợ của trương tuần vẫn còn hằn rõ dưới lớp áo vải thô rách vai. Anh hiểu rõ tính mạng của Lê Thị Mai lúc này chính là chiếc chìa khóa quyết định sự sống còn của Lê Khắc Khiêm trên công đường. Nếu Mai chết, Khiêm sẽ mất đi điểm tựa tinh thần cuối cùng và buộc phải ký vào tờ khai tự thú để bảo toàn danh dự dòng họ. Ngược lại, nếu Mai được cứu, bản báo cáo phục dựng thâm hụt mười vạn lạng bạc ròng sát lồng ngực Khiêm sẽ trở thành lưỡi gươm hành quyết tri phủ Trần Hữu Dũng.


"Lượm nhóc," A Sáng trầm giọng ra lệnh, giọng nói trầm ấm đầy tin cậy. "Đến lượt đệ rồi. Nhớ kỹ, chỉ dụ bọn lính gác rời khỏi cổng Tây khoảng mười trượng, tuyệt đối không được để chúng áp sát. Khi nghe tiếng còi tre của ta, đệ phải lập tức chạy về phía bến đò Vạn Kiếp chờ sẵn."


Út Lượm nở một nụ cười lanh lợi, để lộ hàm răng sún nghịch ngợm. "Chú cứ yên tâm. Trò đánh lạc hướng này cháu làm cả trăm lần ở chợ phủ rồi."


Thằng bé khẽ luồn người qua bụi gai mây rậm rạp, biến mất vào màn sương mù dày đặc một cách không tiếng động. Chỉ vài khắc sau, từ phía con đường mòn dẫn ra bến sông phía sau cổng Tây, vang lên tiếng rung lắc dồn dập, sắc nhọn của chiếc lục lạp đồng. Tiếng kêu thanh mảnh của đồng cổ giả tiếng chim bói cá đêm vang vọng trong sương mù, phá vỡ sự tĩnh lặng rợn người của khu từ đường.


"Tiếng gì thế?" Một tên lính gác cổng Tây giật mình, chĩa thẳng ngọn giáo tre về phía màn sương.


"Chắc lại là lũ chim đêm bến sông thôi," tên còn lại lầm bầm, nhưng gã chưa kịp dứt lời thì một viên đá đất sét ném mạnh từ trong sương mù đã trúng ngay giữa trán gã, vỡ ra thành những mảng bụi đất khô khốc. Gã đau đớn kêu lên một tiếng, chửi thề tục tĩu: "Mẹ kiếp! Đứa nào guốc đá phá bĩnh đấy?"


Tiếng lục lạp đồng lại vang lên ở khoảng cách xa hơn, kèm theo tiếng cười khúc khích trêu ngươi của một đứa trẻ. Sự kiêu ngạo của bọn lính lệ nha môn không cho phép chúng chịu nhục trước một đứa trẻ ăn xin. Cả hai tên trương tuần lập tức tuốt gươm, hầm hầm lao thẳng vào màn sương mù hướng về phía tiếng lục lạp đồng đang xa dần.


Ngay khi bóng hai tên lính gác vừa khuất sau rặng tre, A Sáng lập tức hành động. Dáng người thấp đậm nhưng dẻo dai của anh lao ra khỏi bụi tre như một con báo săn mồi. Chỉ trong ba bước chân dài, anh đã áp sát chiếc cửa ngách bằng gỗ lim của từ đường Trần gia. Chiếc cửa ngách được khóa chặt bằng một sợi xích sắt dày và chiếc khóa đồng lớn gỉ sét.


A Sáng không hề do dự. Anh lấy đà, vận toàn bộ sức mạnh cơ bắp của đôi bả vai rộng vào thanh đoản côn gỗ nghiến bọc đồng. Một nhát côn giáng xuống đầy uy lực, chuẩn xác tuyệt đối vào giữa ổ khóa đồng. Tiếng *xoảng* chói tai vang lên giữa không gian tĩnh mịch, chiếc khóa đồng gãy đôi rơi xuống đất bùn nhão. A Sáng dùng vai hất mạnh cánh cửa ngách gỗ lim, lách người lẻn vào bên trong khuôn viên từ đường Trần gia.


Bên trong từ đường tĩnh mịch đến đáng sợ. Những lối đi lát gạch Bát Tràng uốn lượn quanh những hòn non bộ rêu phong và những hồ sen tàn héo mùa đông. A Sáng khom người di chuyển sát theo các vách tường gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo. Anh biết rõ kiến trúc của các từ đường hào tộc luôn có một mật thất nằm sâu sau điện thờ chính để cất giữ gia phả và bạc lậu. Đó chắc chắn là nơi chúng giam giữ Lê Thị Mai.


Khi anh vừa bước qua dãy hành lang dẫn vào điện thờ chính, một luồng gió lạnh buốt mang theo sát khí ập đến từ phía sau cột gỗ lim lớn. Một tiếng rít xé gió của xích sắt vang lên bên tai.


"Kẻ nào dám đột nhập từ đường Trần gia!"


A Sáng phản xạ cực nhanh. Anh nằm rạp xuống nền gạch Bát Tràng, ngay sát mép nước hồ sen. Sợi xích sắt có móc câu bằng thép sắc nhọn sượt qua đỉnh đầu anh, chém đứt đôi một góc lan can gỗ chạm khắc hoa văn rực rỡ. Tiếng *bốp* khô khốc vang lên khi xích sắt va mạnh vào cột đá.


A Sáng bật dậy, lùi lại hai bước phòng thủ. Đứng trước mặt anh trong bóng tối của dãy hành lang là Cai lệ Sáu — trưởng nhóm đòi nợ thuê khét tiếng của các tiệm cầm đồ Trần gia. Gương mặt gã dài ngoẵng dưới ánh trăng mờ, đôi mắt hí ti hí lấp liếm một tia tàn nhẫn độc địa. Trên tay gã, sợi xích sắt đòi nợ dài hơn trượng đang khua lên những tiếng kêu lạnh lẽo, những chiếc móc câu bằng thép rỉ sét loang lổ vết máu khô lấp loáng dưới ánh đuốc chập chờn.


"Ồ, hóa ra là con chó săn của nhà họ Lê," Cai lệ Sáu khè khè cười, tiếng cười đê tiện như tiếng rắn bò qua lá khô. "A Sáng, ngươi dũng cảm lắm mới dám mò đến tận đây cứu con nhóc Mai. Nhưng tiếc thay, hôm nay từ đường này sẽ là mồ chôn của ngươi. Đốc phủ Trần đã ra lệnh: bất kỳ kẻ nào bén mảng đến gần mật thất đều phải bị phân thây dìm sông."


Không một lời dư thừa, Cai lệ Sáu vung mạnh cánh tay. Sợi xích sắt đòi nợ quất mạnh ra như một con mãng xà đen, lưỡi móc câu bằng thép hướng thẳng vào cổ họng A Sáng.


Trận chiến cận chiến sinh tử bùng nổ giữa hành lang chật hẹp của từ đường. A Sáng giữ vững sự điềm tĩnh lầm lì của mình. Anh biết rõ khoảng không gian hành lang hẹp này bất lợi cho sợi xích dài của đối thủ nếu anh áp sát được tầm gần. Anh chủ động lùi sát lưng vào một cột gỗ lim lớn, dùng cột gỗ làm lá chắn tự nhiên.


*Bốp! Xoảng!*


Sợi xích sắt của Cai lệ Sáu quấn chặt lấy thân cột gỗ lim, những chiếc móc câu bằng thép cắm sâu vào lớp gỗ mun cứng cáp. Tận dụng khoảnh khắc xích sắt bị kẹt, A Sáng lập tức dẫm mạnh chân xuống nền gạch, lao thẳng về phía đối thủ với tốc độ chớp nhoáng. Thanh đoản côn bọc đồng trong tay anh vung lên, nhắm thẳng vào mạn sườn trái của Sáu.


Nhưng Cai lệ Sáu không phải là tay mơ đường phố. Gã là kẻ đã lăn lộn đòi nợ thuê bằng bạo lực suốt mười năm qua tại Hải Dương. Gã không thèm rút sợi xích ra, mà dùng lực giật mạnh cán xích sắt bọc đồng, mượn đà cột gỗ để xoay người né tránh cú đánh của A Sáng, đồng thời vung một cú đá tàn nhẫn bằng chiếc giày da bọc sắt nhắm thẳng vào vết thương bỏng rộp trên bả vai trái của A Sáng.


Cú đá trúng đích. Cơn đau rát buốt từ vết thương bỏng rộp rỉ nước vàng đêm qua bùng lên như lửa thiêu, khiến A Sáng loạng choạng lùi lại, mặt biến dạng vì đau đớn. Lợi dụng sơ hở, Cai lệ Sáu giật mạnh sợi xích khỏi cột gỗ, quật ngược trở lại. Sợi xích sắt quấn chặt lấy bắp tay trái của A Sáng, những chiếc móc câu bằng thép rỉ sét cắm sâu vào da thịt anh, xé rách một mảng da lớn.


Máu tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả cánh tay áo vải thô của người hộ vệ trung thành. Cơn đau đớn tột cùng kéo theo chất độc rỉ sét từ móc câu bắt đầu ngấm vào huyết quản, khiến cánh tay trái của A Sáng tê dại, run rẩy không thể dùng lực.


"Chết đi, đồ gia nhân rẻ rách!" Cai lệ Sáu gầm lên đắc thắng, gã dùng cả hai tay siết chặt sợi xích sắt hòng khóa cổ và kéo lê A Sáng xuống hồ sen.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ý chí kiên cường bảo vệ gia tộc họ Lê của A Sáng đã vượt qua giới hạn chịu đựng của thể xác. Anh không thèm giật cánh tay trái ra khỏi sợi xích, mà dùng chính sức nặng của cơ thể vạm vỡ, bước lên một bước dài, ghì chặt sợi xích sát vào lồng ngực mình để khóa cứng khoảng cách tầm gần của đối thủ.


Cai lệ Sáu kinh hoàng nhận ra mình không thể rút xích sắt lại được nữa. Gã hoàn toàn bị hút vào tầm sát thương cực ngắn của A Sáng. Trước khi gã kịp buông tay xích sắt để lùi lại, thanh đoản côn bọc đồng trong tay phải của A Sáng đã vung lên dưới một quỹ đạo tàn nhẫn, nhắm thẳng vào ống chân phải của gã.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên giữa hành lang từ đường tĩnh mịch. Cú đánh bằng gỗ nghiến nặng ba mươi cân bọc đồng đã đập nát hoàn toàn xương ống chân của Cai lệ Sáu. Gã hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp khu vườn từ đường rồi ngã khuỵu xuống nền gạch Bát Tràng, hai tay ôm chặt lấy chiếc chân gãy rỉ máu.


A Sáng không để cho đối thủ có cơ hội phản kháng lần hai. Anh vung ngược chuôi đoản côn bọc đồng đập mạnh vào gáy Cai lệ Sáu, khiến tên cai lệ hung hãn lập tức đổ sụp xuống nền gạch, bất tỉnh nhân sự.


Thở dốc đầy mệt mỏi, A Sáng dùng tay phải bấu chặt lấy vết thương rách da đang chảy máu xối xả ở bắp tay trái để cầm máu. Khuôn mặt anh tái nhợt vì mất máu và kiệt sức, nhưng đôi mắt anh vẫn rực sáng quyết tâm. Anh nhặt thanh đoản côn lên, loạng loạng bước về phía bức tường gạch phía sau điện thờ chính — nơi mật thất của từ đường tọa lạc.


Anh dùng đoản côn đập nát chiếc khóa đồng nhỏ của mật thất, đẩy mạnh cánh cửa gỗ dày. Bên trong căn phòng tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc và nhang khói, Lê Thị Mai đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ lim lớn, miệng bị bịt chặt bằng một mảnh giẻ rách.


Khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của A Sáng bước vào với bắp tay trái đẫm máu, đôi mắt to sáng bừng nghị lực của thiếu nữ mười bốn tuổi gầy gò mảnh mai lập tức dâng đầy nước mắt. Cô bé khẽ nấc lên, lắc đầu quầy quậy lo lắng cho vết thương của anh.


"Tiểu thư Mai... đệ đến cứu cô đây," A Sáng quỳ xuống, dùng một tay khéo léo rút trâm tre thô mộc giấu dưới gấu áo của Mai để rạch đứt các sợi dây thừng thắt nút thô bạo quấn quanh người cô bé.


Ngay khi vừa được giải thoát, Lê Thị Mai lập tức giật phắt mảnh giẻ bịt miệng ra, ôm chặt lấy bả vai đẫm máu của A Sáng, khóc nghẹn ngào: "Sáng chú... máu chảy nhiều quá... Tụi nó tàn ác quá... Anh hai em... anh hai em có sao không chú?"


"Lê sư huynh vẫn an toàn trên công đường," A Sáng cố nén cơn đau rát buốt, gượng cười trấn an cô bé. "Huynh ấy đang dùng mạng sống kéo dài thời gian chờ chúng ta. Chúng ta phải đi ngay lập tức. Đội trưởng Đinh và lính lệ nha môn có thể ập đến bất cứ lúc nào."


A Sáng bế thốc Lê Thị Mai lên bằng cánh tay phải khỏe mạnh duy nhất của mình, loạng choạng bước ra khỏi mật thất từ đường. Anh định hướng thẳng về phía chuồng ngựa của tri phủ ở góc Đông từ đường để cướp ngựa chiến tẩu thoát thần tốc. Nhưng khi vừa áp sát chuồng ngựa, anh kinh hoàng nhận ra cánh cổng chuồng ngựa bọc sắt dày đã bị khóa chặt bằng ba lớp khóa đồng kiên cố, lính canh đang ráo riết tuần tra xung quanh.


"Mẹ kiếp!" A Sáng chửi thề khẽ. Không có thời gian để phá khóa chuồng ngựa. Cánh tay trái của anh đang chảy máu quá nhiều, nếu chậm trễ một khắc, anh sẽ ngất xỉu vì mất máu.


"Sáng chú, đi cổng ngách bãi đầm lầy!" Lê Thị Mai nhanh trí thì thầm vào tai anh. "Út Lượm đã chuẩn bị sẵn chiếc xe ngựa dã chiến dự phòng của nhà họ Lê giấu dưới rặng tre ven sông bến đò Vạn Kiếp rồi."


"Được!"


A Sáng nghiến chặt răng chịu đựng cơn sốt nhẹ đang dâng lên trong cơ thể, bế Mai vượt qua bức tường gạch thấp phía cổng ngách từ đường, lao thẳng về phía bến đò Vạn Kiếp trong màn sương mù dày đặc. Dưới rặng tre già đẫm sương, chiếc xe ngựa dã chiến cũ kỹ của gia đình họ Lê đang đợi sẵn. Út Lượm đã đứng sẵn trên bục lái, tay cầm roi da ngựa, khuôn mặt đầy lo âu khi thấy bắp tay đẫm máu của A Sáng.


"Lên xe mau chú Sáng!" Út Lượm hét lớn.


A Sáng đặt Lê Thị Mai vào trong khoang xe gỗ rách nát, rồi tự mình leo lên bục lái giật lấy dây cương ngựa từ tay Út Lượm. Anh quấn chặt một mảnh vải xô rách quanh vết thương ở tay trái để cầm máu lâm thời, đôi mắt lầm lì hướng thẳng về phía phủ đường Hải Dương.


*Chát!*


Tiếng roi da quất mạnh vào lưng ngựa vang lên giòn giã giữa màn sương mù. Chiếc xe ngựa dã chiến cũ kỹ chao đảo dữ dội, bốn bánh xe gỗ nghiến nghiến mạnh xuống nền đất bùn nhão nhoét, bắn bùn đất tung tóe, lao điên cuồng trên con đường độc đạo dẫn về phủ thành Hải Dương.


Ở phía chân trời xa xôi, sương mù bắt đầu tan dần dưới ánh nắng bình minh yếu ớt của ngày thứ ba. Nhưng từ hướng Phủ đường Hải Dương, một âm thanh trầm đục, dồn dập và uy nghiêm bất ngờ bùng lên, vang vọng khắp các làng xã bãi bồi sông Kinh Thầy.


*Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!*


Tiếng trống công đường đại hình chính thức khai mạc phiên tòa quyết định số phận của Lê Khắc Khiêm và cả vương triều bắt đầu đổ dồn dập từng đợt như sấm truyền giữa ban ngày. Chiếc xe ngựa dã chiến rách nát của nhà họ Lê lao điên cuồng trong màn sương, chở theo Lê Thị Mai — con tin sống sót cuối cùng và là niềm hy vọng giải oan duy nhất cho vong linh người cha quá cố Lê Khắc Toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!