Nhạc nềnMystery_Detective

Đàm Phán Dưới Áp Lực Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh của tấm thép rỉ sét rỉ dầu phả xuống đỉnh đầu Nguyễn Huy, mang theo mùi của những cái chết cũ kỹ bị nghiền nát trong bóng tối. Hệ thống động cơ diesel của chiếc máy ép phế liệu gầm rú lên những tiếng rung chuyển cả nền đất bê tông. Tiếng xích sắt căng ra kêu ken két, và tấm vách thép khổng lồ nặng hàng tấn bắt đầu từ từ, từng centimet một, hạ xuống hướng thẳng vào màng tang anh.


Huy bị xích chặt vào chiếc ghế sắt nặng nề đặt ngay tâm máy. Ngón tay út bên bàn tay trái của anh đã bị giẫm gãy gập, sưng vù lên như một quả ớt chín, đau buốt đến tận óc mỗi khi có một nhịp rung của động cơ truyền qua sàn xưởng. Bàn tay phải vừa được khâu mười hai mũi sống tại phòng khám của bác sĩ Thu cũng rách miệng, máu tươi rỉ qua lớp băng gạc trắng muốt dính bết vào thành ghế. Trên má trái, vệt sẹo rách do mảnh cao su lốp xe văng trúng đang rỉ dịch đỏ lòm, nóng rát như bị gí tàn thuốc.


Dũng Sắt đứng bên cạnh tủ điều khiển thủy lực, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần vẫn đặt trên cần gạt sắt rỉ. Gương mặt gã vô cảm, mái tóc húi cua sát da đầu xám xịt dưới ánh sáng tù mù lọt qua vách tôn thủng của nhà xưởng ngoại ô Hải Phong.


“Mật mã giải mã trang cuối của sổ cái,” Dũng Sắt lặp lại, giọng nói khàn đặc không một chút cảm xúc. “Tao không có nhiều kiên nhẫn. Trần Thắng cần cái ví Monero hoạt động trước ba giờ chiều. Mày còn bốn mươi giây trước khi tấm thép này nghiền nát hộp sọ của mày thành một bãi nước tủy.”


Cơn đau từ ngón tay gãy dội lên từng đợt như muốn xé toác hệ thần kinh của Huy. Nhịp tim của anh bắt đầu hỗn loạn, nhảy vọt lên hơn một trăm hai mươi nhịp mỗi phút. Đầu óc anh quay cuồng, sương mù ẩm ướt ngoài bãi phế liệu trộn lẫn với mùi dầu thủy lực khét lẹt khiến anh ngạt thở. Huy biết, nếu anh hoảng loạn lúc này, anh sẽ chết.


Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút tàn lực của lý trí để ép cơ thể tuân thủ kỹ thuật thở thiền định 4-7-8 mà sư thầy Thích Thanh Tâm từng dạy tại chùa Linh Phong. Hít vào bằng mũi trong bốn giây. Giữ hơi thở trong bảy giây. Thở ra từ từ bằng miệng trong tám giây.


Khi hơi thở dần ổn định, nhịp tim của Huy bắt đầu hạ xuống dưới bảy mươi nhịp một phút. Sự điềm tĩnh lạnh lùng của một gã kế toán trưởng dạn dày số liệu quay trở lại trong đôi mắt sau cặp kính gọng kim loại đã bị nứt một bên tròng. Anh không nhìn tấm thép đang hạ xuống, mà nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của Dũng Sắt.


“Hai tỷ tám trăm bốn mươi triệu đồng,” Huy lên tiếng, giọng khàn đặc nhưng vô cùng rõ ràng, vang lên rành rọt giữa tiếng gầm rú của động cơ diesel.


Dũng Sắt khựng lại một nhịp cực nhỏ. Ngón tay gã trên cần gạt thủy lực siết chặt hơn một chút, nhưng tấm thép vẫn tiếp tục hạ xuống. “Mày nói cái gì?”


“Đó là con số chính xác mà anh đang nợ sòng bạc ngầm Hắc Long của Trần Thắng tính đến ngày thứ Sáu tuần trước,” Huy nói, ánh mắt anh khóa chặt vào cơ mặt của gã sát thủ. Anh sử dụng kỹ năng Đọc vị tâm lý qua số liệu (Financial Profiling) để phác họa chân dung kẻ đang nắm quyền sinh sát mình. “Anh nghĩ tại sao Trần Thắng lại giữ anh bên cạnh làm cận vệ số một? Vì anh trung thành? Hay vì khoản nợ hai tỷ tám đó là chiếc xích sắt vô hình tròng vào cổ anh, biến anh thành một con chó săn không công?”


“Câm miệng!” Dũng Sắt gầm lên. Gã bước lại gần chiếc ghế sắt, rút từ trong túi quần ra một chiếc kìm mỏ quạ bằng thép đen. Gã không tắt máy ép. Gã kẹp chặt chiếc kìm vào ngón tay út đang gãy gập của Huy, siết mạnh.


“A...!”


Huy hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn thân anh co rúm lại dưới sợi xích sắt. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng flat-iron phẳng phiu nay đã rách nát và dính đầy dầu mỡ bẩn. Nhưng anh vẫn không để nhịp tim mình vượt quá tầm kiểm soát. Anh biết đây là cuộc đàm phán sinh tử. Kẻ nào dao động trước, kẻ đó chết.


“Đau chứ?” Dũng Sắt ghé sát gương mặt lạnh lùng vào tai Huy, hơi thở gã nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền. “Khai mật mã ra, hoặc tao sẽ bẻ từng ngón tay của mày trước khi cái máy này làm nốt phần việc còn lại.”


“Anh... anh có thể bẻ gãy tay tôi,” Huy thở dốc, nước mắt và máu chảy ròng ròng trên má trái, nhưng giọng anh vẫn giữ được sự lạnh lùng đến đáng sợ. “Nhưng nếu tôi chết, mật mã ba mươi hai ký tự giải mã ví lạnh Monero chứa năm triệu đô của Trần Thắng sẽ vĩnh viễn biến mất vào hư vô. Trần Thắng sẽ mất trắng số tiền đó với đối tác nước ngoài. Và anh... anh nghĩ lão ta sẽ làm gì với kẻ đã để tôi chết mà không lấy được mật mã?”


Dũng Sắt do dự. Chiếc kìm mỏ quạ trên tay gã lới lỏng ra một chút. Huy nhận ra sự dao động đó qua cơ mắt phải của gã khẽ giật nhẹ—một vi biểu cảm điển hình của sự lo sợ bị bỏ rơi.


“Anh nợ hai tỷ tám,” Huy tiếp tục tấn công dồn dập bằng các con số bến bãi mà anh đã ghi nhớ bằng Trí nhớ hình ảnh siêu phàm. “Nhưng anh có biết, mỗi tháng, đội xe vận tải bến cảng do anh quản lý mang về cho Trần Thắng bao nhiêu tiền mặt không? Trung bình là bốn tỷ hai trăm triệu đồng. Theo luật giang hồ Hải Phong, anh được hưởng mười lăm phần trăm hoa hồng quản lý bãi, tương đương sáu trăm ba mươi triệu mỗi tháng. Lượng tiền mặt rác bến bãi đó chảy qua tay tôi để hợp thức hóa hóa đơn khống tại công ty An Bình suốt hai năm qua. Tôi là người ghi sổ, tôi nắm rõ từng đồng.”


Huy rướn người lên, bất chấp tấm thép rỉ sét chỉ còn cách trán anh chưa đầy mười lăm centimet. Hơi nóng và mùi mỡ bò bôi trơn thủy lực đã phả thẳng vào da mặt anh tê dại.


“Sáu trăm ba mươi triệu mỗi tháng. Nhân với hai mươi bốn tháng làm việc cho Hắc Hổ. Tổng cộng là mười lăm tỷ một trăm hai mươi triệu đồng tiền hoa hồng đáng lẽ anh phải được nhận. Vậy tại sao anh vẫn nợ hai tỷ tám? Tại sao mỗi lần anh thắng bạc ở sòng Hắc Long, Trần Thắng lại cho người ghi nợ gấp đôi, còn khi anh đòi rút tiền hoa hồng bến bãi, lão lại bảo tiền đã được cấn trừ vào nợ cũ?”


Gương mặt Dũng Sắt bắt đầu biến dạng. Sự lạnh lùng vô cảm thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự hoang mang tột độ pha lẫn giận dữ. Gã sát thủ dạn dày sương gió bỗng nhận ra mình đang đứng trước một bảng cân đối kế toán mà gã là kẻ bị thâm hụt nặng nề nhất.


“Mày... mày ngậm máu phun người!” Dũng Sắt gầm lên, nhưng giọng gã đã run rẩy. Họng súng ngắn K54 trên tay trái gã gí sát vào màng tang Huy, run lên bần bật. “Đại ca Thắng không bao giờ chơi bẩn với anh em bến cảng!”


“Lão không chơi bẩn với anh em, lão chỉ chơi bẩn với anh thôi, Dũng Sắt,” Huy cười khẩy, vệt máu trên môi anh loang ra trông vô cùng thê lương nhưng đầy ngạo nghễ. “Trần Thắng rút mười lăm phần trăm hoa hồng bến bãi của anh không phải để trả nợ cho anh. Lão dùng số tiền đó để chung chi định kỳ cho Quỹ bảo kê của Thượng tá Phạm Duy. Lão cần Phạm Duy giữ sạch bến cảng số ba để buôn lậu. Và lão cần anh mãi mãi nợ nần để anh không thể rời bỏ Hắc Hổ. Một khi anh hết nợ, anh sẽ muốn hoàn lương, anh sẽ muốn có cuộc sống sạch sẽ như người bình thường. Trần Thắng không bao giờ để một gã sát thủ biết quá nhiều bí mật như anh được tự do.”


Tấm thép rỉ sét từ từ hạ xuống, chạm sát vào gọng kính cận của Huy. Tiếng kính nứt vỡ *rắc* nhẹ vang lên bên tai anh. Dũng Sắt đứng chôn chân tại chỗ, cần gạt thủy lực trong tay gã như nặng hàng ngàn cân. Lòng tham, sự bất mãn và nỗi sợ hãi bị phản bội đang cắn xé tâm trí gã sát thủ máu lạnh. Gã biết Huy nói đúng. Lần nào gã đòi thanh toán dứt điểm khoản nợ để xin rút khỏi bến bãi, Trần Thắng cũng tìm cách gài gã vào một ván bài mới, hoặc đẩy gã đi thực hiện một phi vụ ám sát mới để 'trừ nợ'.


“Mày... mày có bằng chứng không?” Dũng Sắt khàn giọng hỏi, họng súng gí sát đầu Huy đã hạ xuống vài milimet.


“Trong ngực áo sơ mi của tôi,” Huy nói, ánh mắt anh lóe lên tia sáng quyết định của cuộc Đàm phán khủng hoảng không bạo lực. “Cuốn Sổ Cái Máu dính máu của Nam đêm qua. Trang thứ hai ghi chép chi tiết các khoản rút tiền mặt mười lăm phần trăm hoa hồng bến bãi của anh chảy thẳng vào tài khoản của các công ty ma do Phạm Duy sở hữu đứng tên người thân. Anh tự tay lục đi. Anh biết chữ ký tươi của Trần Thắng mà.”


Dũng Sắt run rẩy đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai vào bên trong ngực áo sơ mi rách nát của Huy. Gã rút ra cuốn sổ tay bìa da đen tuyền, mép giấy bị cháy xém nhẹ và dính vệt máu tươi còn ấm của Huy. Gã lật nhanh sang trang thứ hai dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn nhà xưởng.


Những con số, những dòng ghi chú chi tiết bằng mật mã Poisson của cha Huy trùng khớp với các ký hiệu thanh toán nội bộ bến bãi hiện ra trước mắt gã. Và ở dưới cùng của mỗi cột số, con dấu tươi màu đỏ của công ty vỏ bọc An Bình cùng chữ ký tươi uốn lượn của Trần Thắng nằm chễm chệ, lạnh lùng chứng minh cho toàn bộ lời vạch trần của Huy.


“Trần... Thắng...!”


Dũng Sắt nghiến răng gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Gã nhận ra mình đã bị lừa dối, bị bóc lột sức lao động và xương máu suốt hai năm qua chỉ để làm lá chắn cho một đường dây hối lộ vĩ mô. Gã sát thủ siết chặt cuốn sổ cái, ngón tay gã run rẩy định gạt cần điều khiển để tắt chiếc máy ép phế liệu.


Nhưng đúng lúc đó, từ phía tháp cẩu phế liệu bỏ hoang phía Đông nhà xưởng, một luồng ánh sáng hồng ngoại quét qua khe hở vách tôn rách, khóa chặt lấy vị trí của Dũng Sắt.


*Đoành!*


Tiếng súng bắn tỉa hạng nặng vang lên khô khốc, xé toạc không gian sương mù ẩm ướt của bãi phế liệu Thành Công. Viên đạn bắn tỉa cự ly siêu xa găm thẳng vào tay vịn thủy lực của máy ép, tóe lên những tia lửa xanh lè và hất văng Dũng Sắt ra xa nền đất bùn đen.


Đó là phát súng của Bóng Ma—sát thủ bắn tỉa do Vanguard Marine cử đến để diệt khẩu toàn bộ những ai chạm vào sổ cái đen.


“Địch phục kích!” Dũng Sắt hét lên, gã lăn lộn trên nền đất để tránh loạt đạn tiếp theo, khẩu súng ngắn K54 trên tay gã nổ súng bắn trả vô vọng về phía tháp cẩu.


Chiếc máy ép phế liệu sau cú va đập của viên đạn bắn tỉa bị chập mạch điều khiển, hệ thống thủy lực gầm rú điên cuồng, cần gạt sắt rỉ bị kẹt cứng ở vị trí hạ tối đa. Tấm vách thép khổng lồ nặng hàng tấn bắt đầu tăng tốc, hạ xuống sát trán Huy chỉ còn đúng ba centimet. Huy nhắm nghiền mắt, xích sắt siết chặt lồng ngực anh đến mức không thể thở nổi, tử thần đã áp sát màng tang.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng đen thon gọn lướt qua cửa sổ thông gió phía trên nhà xưởng. Gương mặt cô lạnh lùng như dao, mặc bộ đồ bó sát chống nước màu đen ẩm ướt. Đó là Lam—nữ sát thủ lạnh lùng của băng Tam Điệp.


Lam đu mình trên sợi dây cáp cẩu, tay cầm khẩu súng ngắn đã nạp sẵn đạn. Cô không hướng họng súng về phía Dũng Sắt, mà hướng thẳng vào chiếc xích sắt treo đối trọng giữ bàn ép phế liệu khổng lồ ngay trên đầu Huy.


*Đoành! Đoành!*


Hai phát súng cận chiến chính xác tuyệt đối nổ ra. Sợi xích sắt chịu lực bị bắn nát vụn, đứt lìa ra.


Khối sắt khổng lồ nặng hàng tấn mất đi đối trọng, rơi tự do xuống tạo ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc, va chạm mạnh vào khung đế ghế sắt của Huy. Cú va đập kinh hoàng tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay cát bụi, dầu mỡ và sương mù ẩm ướt, che mắt hoàn toàn tầm nhìn của Dũng Sắt đang lồm cồm bò dậy từ nền đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!