Nhạc nềnMystery_Detective

Bẫy Phế Liệu Xe Hơi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gậy sắt nện rầm rầm lên tấm sàn bê tông mỏng dính ngay trên đầu vang lên như những nhịp gõ của tử thần. Dưới căn hầm ngầm tối tăm của tiệm sửa xe bỏ hoang, Nguyễn Huy nằm áp sát người vào bức tường bê tông lạnh buốt, nén chặt từng hơi thở. Bàn tay phải quấn băng gạc trắng muốt của anh nhói lên từng cơn đau buốt óc, mười hai mũi khâu sống không thuốc tê từ phòng khám của bác sĩ Thu bắt đầu rỉ dịch vàng ấm nóng. Bên cạnh anh, Trịnh Vy đang quỳ một gối, khẩu súng ngắn K54 trên tay cô đã mở chốt an toàn, họng súng hướng thẳng về phía nắp sập bằng sắt phủ đầy dầu nhớt thải đen kịt. Nguyễn Duy Khánh co rúm người lại, hai tay ôm chặt chiếc ba lô chứa máy tính bảng bảo mật Tails OS vào ngực, răng đập vào nhau cầm cập vì kinh hãi.


“Chúng nó đang rà soát gầm cầu nâng,” Vy thầm thì sát tai Huy, hơi thở nóng hổi của cô pha lẫn mùi da ẩm ướt từ chiếc áo khoác. “Nếu tấm sắt bị lật lên, tôi sẽ nổ súng. Anh và Khánh phải bò ngay vào đường ống thoát hiểm.”


Huy lắc đầu nhẹ. Ánh mắt anh sau cặp kính gọng kim loại mỏng vẫn giữ được sự lạnh lùng đáng sợ của một gã kế toán trưởng ám ảnh với những con số. Anh đưa bàn tay trái lành lặn duy nhất lên, khẽ gõ nhẹ vào vai Vy ba nhịp ngắn—tín hiệu yêu cầu cô giữ im lặng. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm của Huy đang tái hiện lại sơ đồ hệ thống cống ngầm của Lưu Văn Bằng mà anh đã quét qua bằng mắt. Có một đường ống xả nước thải cũ rỉ sét nối từ vách hầm này thẳng ra con mương hoang ngập ngập sương mù phía sau bãi đất.


Phía trên đầu họ, tiếng bước chân gằn giọng của Dũng Sắt vang lên khàn đặc: “Lục soát kỹ cho tao! Thằng ranh con bỏng tay đó không thể chạy xa với cái chân què được. Tìm xem có lối hầm hay nắp cống nào không!”


Tiếng sắt thép va chạm loảng xoảng dội thẳng xuống vách hầm kín. Ngay khi tiếng bước chân của Dũng Sắt tiến sát đến khu vực cầu nâng, toàn bộ nguồn điện của tiệm sửa xe đột ngột phụt tắt. Đó là nước cờ cuối cùng của Ông Đạo—người thầy mù đã chấp nhận tắt cầu dao tổng để triệt tiêu hoàn toàn dấu vết nhiệt của thiết bị Tails OS, đánh lạc hướng hệ thống quét sóng IMSI-catcher của Nguyễn Tấn.


“Đi thôi,” Huy thầm thì, giọng khàn đặc.


Vy dứt khoát giắt súng vào hông, ghé vai đỡ lấy bả vai trái của Huy. Cổ chân trái bị trật khớp sưng vù của anh nhói lên một cơn đau xé thịt khi anh cố lết người vào miệng đường ống thoát nước thải rỉ sét tối tăm. Khánh bò theo sau, cố gắng không để chiếc ba lô va đập vào thành ống sắt. Họ bò rạp trong dòng nước bẩn thỉu, hôi thối suốt mười lăm phút dưới lòng đất cho đến khi thoát ra ngoài con mương hoang ngập tràn sương mù ngoại ô Hải Phong.


Theo kế hoạch chia tách lực lượng để bảo mật dữ liệu, Vy gửi Khánh cùng chiếc máy tính bảng Tails OS đến ẩn náu tại tiệm net cỏ mở cửa 24/7 của Kiên Cận ở trung tâm. Khánh phải giữ thiết bị hoàn toàn ngoại tuyến cho đến khi có tín hiệu an toàn. Trong khi đó, Huy và Vy rút về một lán thợ mỏ bỏ hoang ở rìa đồi thông để ẩn náu tạm thời.


Đến rạng sáng ngày hôm sau, cơn sốt chấn thương của Huy bắt đầu thuyên giảm nhờ những viên thuốc kháng sinh liều cao mà Vy mang theo. Má trái của anh, nơi vết sẹo hóa chất toluene co rút lại, vẫn nóng ran như bị gí tàn thuốc. Huy ngồi tựa vào vách gỗ mục của lán thợ, mắt đăm đăm nhìn vào chiếc điện thoại Nokia 105 độ chống định vị do Tèo sửa chữa. Thiết bị này đã bị tháo bỏ hoàn toàn chip định vị GPS và micro thu âm nền, chỉ có thể nhận tin nhắn văn bản dải tần ngắn.


Đột nhiên, màn hình đơn sắc của chiếc Nokia sáng lên. Một tin nhắn từ số máy lạ gửi đến:


*“Tám đây. Tôi biết anh bị oan. Trần Thắng muốn giết tôi bịt đầu mối sau vụ cháy văn phòng An Bình. Gặp tôi ở bãi phế liệu xe hơi Thành Công ở ngoại ô. Góc phía Tây bãi xe cũ nát, cabin chiếc Peugeot rỉ sét màu xanh. Tôi có bản gốc chứng từ ký khống hóa đơn chứng minh anh vô tội và lật tẩy Phạm Duy. Cứu tôi, tôi sẽ khai với viện kiểm sát.”*


Huy đọc đi đọc lại tin nhắn, các con số hiển thị trên màn hình như nhảy múa trong đầu anh. Bản năng kiểm toán viên nội bộ của anh lập tức hoạt động.


“Lê Văn Tám muốn gặp tôi,” Huy nói, giọng trầm xuống đầy suy tính. “Gã đang bị dồn vào đường cùng sau khi vụ phóng hỏa văn phòng không thể tiêu hủy được ổ cứng máy chủ.”


Vy bước lại gần, giật lấy chiếc điện thoại, chân mày cô nhíu chặt: “Đây là một cái bẫy rõ ràng, Huy. Bãi phế liệu Thành Công là địa bàn bình phong của Hắc Hổ dùng để phi tang phương tiện gây án. Dũng Sắt kiểm soát nơi đó. Anh đi vào đó chẳng khác nào tự sát.”


“Tôi không còn lựa chọn nào khác, Vy,” Huy nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định đến lạnh lùng. “Lệnh truy nã đỏ của Phạm Duy đã khóa chặt mọi lối thoát của tôi. Nếu không có lời khai trực tiếp và chứng từ gốc của Lê Văn Tám, tôi sẽ vĩnh viễn là một kẻ mưu sát đồng nghiệp đào tẩu. Đây là sợi dây duy nhất nối tôi với ánh sáng công lý của cha tôi.”


Vy im lặng hồi lâu, cô biết gã kế toán thư sinh này một khi đã tính toán bằng logic thì không ai có thể lay chuyển được. Cô thở dài, rút khẩu súng ngắn K54 ra kiểm tra băng đạn: “Tôi sẽ đi cùng anh. Tôi sẽ chiếm lĩnh cao điểm trên tháp cẩu phế liệu để bọc lót. Nếu có biến, tôi sẽ nổ súng dẹp đường.”


Trưa hôm đó, Hải Phong bị bao phủ bởi một màn sương mù ẩm ướt và lạnh lẽo của vùng biển bão táp. Bãi phế liệu xe hơi Thành Công nằm biệt lập trên một bãi đất rộng hàng hecta sát rìa ngoại ô, bao quanh bởi những bức tường bê tông cao ba mét mục nát. Bên trong bãi, hàng ngàn chiếc xe hơi cũ rỉ sét, móp méo được xếp chồng lên nhau thành những bức tường kim loại khổng lồ, tạo nên một mê cung xám xịt, u ám và nồng nặc mùi sắt rỉ pha lẫn dầu nhớt thải.


Huy mặc một chiếc áo khoác gió sẫm màu chống nước, kéo sụp mũ trùm đầu để che đi vết sẹo hóa chất trên má trái. Anh đi khập khiễng từng bước một, tay phải quấn băng giấu dưới túi áo khoác, tay trái nắm chặt chiếc Máy phá sóng cầm tay Jammer-X do Vy cung cấp.


Vy đã lén đột nhập từ phía tường rào phía Đông để tiếp cận tháp cẩu phế liệu cao mười mét. Huy một mình bước vào lối đi hẹp giữa hai bức tường xe hơi rỉ sét xếp chồng cao ngất ngưởng. Không gian im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nước mưa nhỏ giọt *tách, tách* lên những mái tôn móp méo và tiếng sương mù ẩm ướt lùa qua các khe sắt rỗng.


Huy áp dụng Quy tắc 24 giờ di động, liên tục quan sát các góc khuất qua hình ảnh phản chiếu trên kính chiếu hậu của những chiếc xe cũ. Anh rẽ vào góc phía Tây bãi xe cũ nát. Giữa một khoảng đất trống ngập bùn đen, chiếc Peugeot rỉ sét màu xanh lam nằm trơ trọi, bốn bánh xe đã bị tháo rụi, kính chắn gió phía trước vỡ vụn.


Huy giữ nhịp tim ổn định dưới 70 nhịp/phút để duy trì sự tỉnh táo tối đa. Anh tiến lại gần, dùng bàn tay trái lành lặn mở cánh cửa xe Peugeot kêu lên một tiếng *két* chói tai.


Mùi đồng rỉ, mùi da mục và một mùi tanh nồng nặc lập tức xộc vào mũi anh. Trên ghế lái chiếc xe, một thân hình mập mạp đang gục đầu vào vô-lăng. Đó chính là Lê Văn Tám—giám đốc công ty vỏ bọc An Bình.


Huy vươn tay trái lật bả vai của Tám lại. Gương mặt bóng dầu của Tám xám ngoét, đôi mắt trợn ngược trắng dã đầy kinh hoàng, trên cổ gã hằn sâu một vết siết bằng dây thép chuyển sang màu tím đen. Huy áp hai ngón tay vào động mạch cổ của Tám.


Máu vẫn còn ấm. Gã vừa bị siết cổ chết cách đây không quá mười phút.


“Bẫy!”


Trực giác của Huy gầm lên một tiếng báo động đỏ. Anh lập tức quay người định lách ra khỏi cabin chiếc Peugeot.


*Keng! Rầm!*


Một tiếng động kim loại va chạm đinh tai nhức óc vang dội khắp bãi phế liệu. Từ phía trên tháp cẩu di động ngay cạnh đó, chiếc cần cẩu khổng lồ do tay sai của Hắc Hổ điều khiển đột ngột hạ xuống, thả một khối động cơ sắt đặc nặng hàng tấn chặn đứng hoàn toàn lối cửa ra duy nhất của chiếc Peugeot. Cú va chạm mạnh khiến chiếc xe Peugeot chao đảo dữ dội, khung thép rỉ sét rên rỉ dưới sức nặng ngàn cân.


Huy bị hất văng ngược trở lại băng ghế sau, lồng ngực đập mạnh vào thành ghế khiến hai xương sườn cũ đau nhói đến nghẹt thở. Anh bị giam chặt bên trong cabin chiếc xe hơi nát.


Từ phía tháp cẩu phía Đông, tiếng súng ngắn K54 của Vy vang lên khô khốc: *Đoành! Đoành!* Cô đang cố gắng bắn hạ gã vận hành cần cẩu. Nhưng ngay lập tức, hàng loạt tiếng súng trường bắn tỉa từ các góc khuất của bức tường xe hơi đối diện nổ súng áp chế dữ dội, ghim chặt Vy trên sàn sắt tháp cẩu.


“Vy!” Huy hét lên qua khe kính vỡ, nhưng tiếng gió rít và tiếng đạn lạc va vào thành sắt bãi xe đã nuốt chửng giọng nói của anh.


Tiếng bước chân nện rầm rập trên nền bùn đất đang tiến lại gần chiếc Peugeot. Huy biết mình hoàn toàn cô độc trong cabin chật hẹp này. Anh không thể tự vệ bằng bạo lực vật lý. Anh rút chiếc Jammer-X từ túi áo khoác ra bằng tay trái, gạt công tắc bên sườn thiết bị. Đèn LED xanh lam bật sáng, phát ra dải sóng vô tuyến mạnh mẽ để vô hiệu hóa toàn bộ sóng đàm thoại và tín hiệu GPS của đối thủ trong bán kính 5 mét, chặn đứng khả năng điều quân phối hợp của chúng.


Một bóng người cao lớn, gầy guộc bước ra từ làn sương mù ẩm ướt. Gương mặt gã lạnh lùng vô cảm, mái tóc húi cua sát da đầu, tay lăm lăm khẩu súng ngắn K54 đen ngòm. Đó là Dũng Sắt—sát thủ cận vệ số một của Trần Thắng.


Dũng Sắt bước đến bên hông chiếc Peugeot bị chặn đứng bởi khối sắt. Gã nhìn Huy qua ô kính vỡ với ánh mắt vô hồn của một kẻ coi việc giết người như một nhiệm vụ kỹ thuật. Gã không hề cố gắng mở cửa hay tước thiết bị trên tay Huy. Gã nhìn chiếc máy phá sóng Jammer-X đang nhấp nháy đèn, rồi nhếch môi cười lạnh.


Dũng Sắt chĩa thẳng họng súng ngắn xuống chiếc lốp xe cũ nát dính đầy rỉ sắt nằm ngay sát vách cabin sau—nơi Huy đang co rúm người trốn tránh.


*Đoành!*


Tiếng nổ đanh gọn xé toạc không gian hẹp. Chiếc lốp xe bị bắn trúng phát nổ dữ dội dưới áp suất cao. Mảnh cao su nóng bỏng, vệt thép tanh tách và các hạt rỉ sắt bẩn thỉu văng tung tóe qua khe hở sàn xe mục nát, găm thẳng vào gò má trái của Huy.


Cơn đau buốt óc ập đến như một luồng điện cao thế. Vết sẹo hóa chất toluene trên má trái anh bị rách miệng, máu tươi hòa cùng dịch mủ chảy ròng ròng xuống cằm. Huy rên rỉ một tiếng đau đớn, chiếc Jammer-X trên tay trái tuột khỏi ngón tay rơi xuống sàn xe đầy nước bẩn. Dải sóng vô tuyến bị ngắt đột ngột.


“Bước ra ngoài,” Dũng Sắt ra lệnh, giọng gã lạnh lẽo như kim loại mùa đông.


Huy cắn chặt răng để giữ nhịp tim không vượt quá giới hạn kiểm soát. Anh biết, nếu anh cố tình bỏ chạy trong không gian trống trải này, Dũng Sắt sẽ bắn nát gối anh ngay lập tức. Anh đưa hai tay lên đầu đầu hàng, dùng bả vai trái đẩy mạnh cánh cửa kính vỡ phía sau, lết thân thể tàn tạ bước ra ngoài bãi đất bùn đen.


Ngay khi Huy vừa chạm chân xuống đất, hai tên tay sai vạm vỡ của Hắc Hổ từ phía sau lao đến, bẻ quặt tay trái của anh ra sau gáy, khóa chặt anh bằng chiếc còng số tám rỉ sét lạnh ngắt. Bàn tay phải quấn băng của anh bị siết chặt đau đớn, máu đỏ lại thấm đẫm lớp gạc trắng.


Trong lúc bị lôi đi sền sệt trên nền bùn sình lầy hướng về phía nhà xưởng ép phế liệu, Huy cúi đầu sát mặt đất. Trí mắt anh phát hiện một mảnh kính vỡ sắc lẹm từ kính chắn gió chiếc Peugeot nằm ngay sát lối đi. Anh dùng ngón tay trái đang bị khóa cố gắng lết sát mặt đất để nhặt mảnh kính, hy vọng dùng nó để cắt đứt lớp khóa dây nhựa gia cố của chiếc còng.


Nhưng gã sát thủ dạn dày kinh nghiệm thực địa như Dũng Sắt không bỏ qua bất kỳ một cử động nhỏ nào của con mồi.


*Bốp!*


Dũng Sắt xoay người, nện thẳng chiếc bốt quân sự nặng nề xuống mu bàn tay trái của Huy đang rướn trên mặt đất. Tiếng xương gãy *rắc* khô khốc vang lên giữa không gian im ắng.


“A!”


Huy thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Ngón tay út trái của anh bị giẫm gãy gập, biến dạng hoàn toàn dưới gót giày của gã sát thủ. Mảnh kính vỡ vụn đâm sâu vào lòng bàn tay anh rỉ máu. Dũng Sắt cúi người nhặt chiếc máy phá sóng Jammer-X dưới đất lên, lạnh lùng đút vào túi rồi túm tóc Huy lôi xềnh xệch vào bên trong nhà xưởng tối tăm.


Bên trong nhà xưởng ép phế liệu Thành Công, không khí nồng nặc mùi dầu thủy lực, mùi rỉ sắt mục và mùi ẩm mốc của những tấm tôn dột nát. Giữa xưởng, chiếc máy ép phế liệu công nghiệp khổng lồ đứng sừng sững như một con quái vật bằng thép rỉ sét, hệ thống dây cáp và ống dẫn dầu đen kịt chằng chịt xung quanh.


Dũng Sắt đẩy mạnh Huy ngã quỵ xuống chiếc ghế sắt nặng nề đặt ngay dưới bàn ép của máy. Hai tên đàn em lập tức dùng xích sắt quấn chặt lồng ngực và hai chân Huy vào thành ghế, khóa chặt anh lại trong tư thế bất động hoàn toàn.


Huy ngước đầu lên qua cặp kính gọng kim loại đã bị nứt một bên tròng. Ngay trên đầu anh, tấm vách thép dày nửa mét của chiếc máy ép thủy lực đang lơ lửng, dính đầy những vệt dầu mỡ đen kịt và những vết máu khô từ những phi vụ phi tang trước đó.


Dũng Sắt đứng bên cạnh cần gạt điều khiển bằng sắt rỉ, ánh mắt vô hồn nhìn xoáy vào gương mặt đầm đìa máu và mồ hôi của Huy:


“Trần Thắng chỉ cần mật mã giải mã trang cuối của sổ cái chứa tài khoản quỹ đen 200 triệu đô. Gã không cần một kế toán lành lặn.”


Dũng Sắt dùng bàn tay đầy vết chai nắm lấy cần gạt gỉ sét, từ từ kéo xuống.


*Ầm! Ầm!*


Hệ thống động cơ diesel của chiếc máy ép phế liệu gầm rú lên những tiếng rung chuyển cả nền đất bê tông. Tiếng xích sắt căng ra kêu *ken két*, và tấm vách thép khổng lồ nặng hàng tấn bắt đầu từ từ, từng centimet một, hạ xuống hướng thẳng vào đỉnh đầu Nguyễn Huy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!