Nhạc nềnMystery_Detective

Di Sản Của Người Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào ngoại ô Hải Phong trút xuống mái tôn rỉ sét của tiệm sửa xe bỏ hoang những luồng nước xối xả, tạo nên một thứ âm thanh gầm rú liên hồi như muốn nhấn chìm cả vùng đất hoang ngập ngụa bùn đất bẩn thỉu.


Trong góc kho lốp xe cũ, không khí nồng nặc mùi cao su cháy, mùi nhớt thải ẩm ướt và hơi lạnh của đất cát bốc lên khiến Nguyễn Huy không nén nổi một cơn ho khan. Gò má trái của anh, nơi vệt sẹo rách do hóa chất toluene từ vụ nổ văn phòng An Bình co rút lại, rát bỏng lên từng hồi dưới tác động của luồng gió bão ẩm ướt lùa qua khe liếp rách. Bàn tay phải quấn băng gạc trắng muốt của anh cứng đờ, mười hai mũi khâu sống không thuốc tê tại phòng khám của bác sĩ Thu bắt đầu rỉ dịch vàng, nhức nhối đến tận xương tủy. Mỗi khi anh khẽ dịch chuyển, cổ chân trái bị trật khớp sưng vù như một quả bưởi nhỏ lại nhói lên một luồng đau buốt óc, buộc anh phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


Trịnh Vy đứng bên cạnh, bộ đồ da đen của cô đẫm nước mưa, khẩu súng ngắn K54 giắt chặt bên hông hành gác cửa hầm. Đôi mắt sắc sảo của nữ trung úy hình sự bị đình chỉ công tác liên tục quét qua các khoảng tối ngoài cửa sổ, nơi sương mù đang cuộn dày đặc. Nguyễn Duy Khánh ngồi bệt dưới đất, hai tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô chứa máy tính bảng bảo mật Tails OS, mặt cắt không còn một giọt máu.


“Đi lối này,” Vy thầm thì, ghé vai đỡ lấy bả vai trái của Huy. “Ông Đạo đang đợi ở trong.”


Huy lê từng bước chân khập khiễng, để mặc Vy dìu qua những chồng lốp xe tải cũ nát xếp cao ngất ngưởng. Sau bức màn che bằng bạt dứa mục nát, một gian phòng nhỏ hiện ra dưới ánh sáng tù mù của chiếc đèn dầu treo trên vách đất.


Giữa căn phòng, một cụ già ngoài sáu mươi tuổi, mặc bộ đồ lụa Hà Đông cũ màu nâu đã sờn vai, đang ngồi xếp bằng trên chiếc phản gỗ mun đen bóng. Gương mặt ông nhăn nheo như vỏ cây xà cừ cổ thụ, đôi mắt nhắm nghiền với hai hốc mắt sâu hoắm chứng tỏ một quá khứ tàn khốc đã cướp đi thị giác của ông. Nhưng khi bước chân khập khiễng của Huy vừa chạm vào bực cửa, đôi tai của ông lão khẽ giật mạnh.


“Tiếng bước chân kéo lê, trọng tâm dồn hoàn toàn vào chân phải, nhịp thở đứt quãng do chấn thương lồng ngực... Huy đó hả con?” Giọng nói của Ông Đạo trầm ấm nhưng vang vọng một thứ uy lực kỳ lạ, xé toạc bầu không khí ẩm mốc của căn phòng.


“Con chào thầy,” Huy cúi đầu, giọng khàn đặc do ngạt khói và sốt chấn thương chưa dứt. “Con... con đã mang nó về.”


Huy dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất lách vào ngực áo sơ mi rách nát, rút ra cuốn sổ tay bọc da đen, mép giấy bị cháy xém nhẹ và dính vệt máu khô của Lê Văn Nam. Anh đặt cuốn sổ lên chiếc phản gỗ trước mặt Ông Đạo.


Bàn tay gầy guộc, gân guốc của người thầy mù từ từ vươn ra. Những ngón tay của ông lướt nhẹ trên bề mặt da của cuốn sổ, rồi dừng lại ở mép giấy bị cháy xém. Ông thở dài, một tiếng thở dài mang theo sức nặng của mười năm dằn vặt.


“Mùi da cháy xém... mùi máu của người chết oan. Cuối cùng thì chiếc hộp Pandora này cũng đã mở ra,” Ông Đạo thầm thì, đôi mắt mù hướng về phía khoảng không vô định. “Huy, con có biết cuốn Sổ Cái Máu này từ đâu mà có không?”


Huy im lặng nhìn người thầy cũ. Ông Đạo khẽ vuốt râu, giọng trầm xuống: “Mười năm trước, khi ta còn làm kế toán trưởng cho thế giới ngầm Hải Phong, ta đã tự tay lập ra cuốn sổ này. Nó không chỉ đơn thuần là một cuốn sổ ghi chép các giao dịch hối lộ, mà nó là lá bài bảo mạng duy nhất của ta trước sự tàn bạo của Trần Thắng và những quan chức tha hóa đứng sau gã. Ta đã chọn con làm học trò, dạy con cách nhìn ra dòng tiền ẩn sau các con số vô tri, vì ta biết chỉ có tư duy logic thiên bẩm của con mới có thể giải mã được hệ thống mật mã ta cài đặt trong này khi ta nằm xuống.”


Huy bàng hoàng. Anh nhìn cuốn sổ cái đen tuyền, nhận ra mình đã bước chân vào một bàn cờ được sắp đặt sẵn từ thế hệ trước mà không hề hay biết.


“Thầy... những ký hiệu viết tay ở trang cuối... con không thể dùng các thuật toán thông thường để bẻ khóa,” Huy nói, mắt chăm chú quan sát cử chỉ của ông Đạo.


Ông Đạo mỉm cười nhẹ, tay vươn ra góc phản lấy chiếc bàn tính gẩy bằng gỗ mun đen cổ. Những ngón tay khô gầy của ông bắt đầu lướt trên các hạt tính, tạo nên những tiếng *lách cách, lách cách* giòn giã và đều đặn đến đáng sợ.


“Mật mã trang cuối không dùng thuật toán máy tính hiện đại, mà nó dựa trên một bài toán xác suất Poisson cổ điển,” Ông Đạo vừa gẩy bàn tính vừa nói, giọng điệu như một giảng viên đang đứng trên bục giảng. “Con có nhớ bài toán xác suất về luồng lưu lượng xe qua cầu cảng mà cha con – Nguyễn Văn Tuyên – đã dạy con năm mười bốn tuổi không?”


Trực giác của Huy như bị một luồng điện cực mạnh giật thột. Trí nhớ hình ảnh (Eidetic Memory) của anh lập tức tái hiện lại trang vở học trò ố vàng, nơi người cha giáo viên toán nghèo kiết xác của anh đã nắn nón viết công thức tính xác suất Poisson bằng mực cửu long.


“Cha con... cha con liên quan gì đến chuyện này?” Huy run giọng hỏi.


“Cha con là một người chính trực đến mức cực đoan,” Ông Đạo ngừng gẩy bàn tính, tiếng *lách cách* đột ngột tắt lịm, để lại tiếng mưa gầm rú ngoài mái tôn. “Mười năm trước, gã trưởng phòng pháp chế sở tài nguyên Vũ Văn Hoàng đã ép cha con làm giả các số liệu khảo sát đất đai ven biển cho một dự án liên kết với tập đoàn tài chính quốc tế Vanguard Marine. Cha con từ chối. Ông ấy đã dùng công thức Poisson để chứng minh sự sụt lún địa chất và sự gian lận tài chính của dự án đó. Vũ Văn Hoàng đã gài bẫy sa thải ông ấy, đẩy gia đình con vào cảnh khốn cùng. Trước khi qua đời, cha con đã giao toàn bộ các công thức toán học đó cho ta. Ta đã dùng chính công thức của ông ấy để thiết lập hệ thống mã hóa đối xứng AES-256 cho trang cuối của cuốn sổ cái này.”


Nỗi đau tột cùng và sự uất hận kéo dài mười năm qua bùng phát trong lồng ngực Huy. Vết thương mổ ở tay phải nhói lên đau đớn, nhưng tâm trí anh lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hóa ra, hành trình chuộc tội của anh không chỉ là để giải oan cho bản thân và Nam, mà còn là để đòi lại công lý danh dự cho người cha lương thiện đã bị chôn vùi dưới lòng đất.


Đúng lúc đó, Trịnh Vy bước vội vào phòng, gương mặt cô căng thẳng tột độ. Cô giơ chiếc máy tính bảng chuyên dụng đang hiển thị một dải tần số sóng quét di động.


“Anh Huy, có biến!” Vy nói nhanh, giọng run lên. “Có một nguồn sóng định vị lạ đang quét tần số cực gần tiệm sửa xe này. Nó là hệ thống quét sóng tầm ngắn IMSI-catcher của cảnh sát công nghệ cao. Nguyễn Tấn đang dò quét dải IP thực của chiếc máy tính bảng Tails OS mà chúng ta vừa bật lên lúc nãy!”


Khánh hốt hoảng đứng bật dậy, chiếc ba lô suýt rơi khỏi tay: “Làm sao có thể? Em đã cấu hình Tails OS chạy qua mạng Tor ẩn danh rồi mà!”


“Chúng không quét địa chỉ IP trên mạng, chúng đang quét tần số phát sóng vô tuyến vật lý của thiết bị phần cứng!” Huy lập tức nhận ra kẽ hở chiến thuật. “Khi chúng ta bật máy lên để giải mã, thiết bị phát wifi ảo của chúng ta đã tạo ra một vùng nhiễu sóng vô tuyến trong bán kính 100 mét. Nguyễn Tấn đã định vị được tọa độ vật lý của tiệm sửa xe này qua trạm BTS.”


“Chúng ta phải đi ngay!” Vy rút súng ngắn K54, lên nòng nghe một tiếng *cạch* lạnh lùng.


“Không kịp nữa rồi,” Ông Đạo điềm tĩnh nói, tai ông khẽ giật mạnh. “Tiếng động cơ sầm sập kia... đó là tiếng máy của chiếc Land Cruiser sẫm màu. Xe của băng Hắc Hổ. Dũng Sắt đã đến.”


Tiếng bánh xe nghiến rầm rập trên nền đường đất bùn nhão nhoét ngoài bãi đất hoang trước tiệm sửa xe dội vào phòng. Ánh đèn pha công suất lớn quét qua các khe hở của vách đất, tạo nên những vệt sáng dài loang loãng như những bóng ma.


Ông Đạo đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng thẳng sọc. Ông vớ lấy chiếc điện thoại Nokia 105 cổ điển đã tháo bỏ chip định vị giắt sau lưng phản, dùng ngón tay gõ nhanh vào bàn phím tạo nên các ký hiệu mật mã Morse phát ra tiếng bíp ngắn dài.


“Huy, con và cô cảnh sát hãy rút xuống căn hầm bí mật dưới tiệm sửa xe. Lối vào ngụy trang dưới gầm cầu nâng sửa xe máy ở kho ngoài. Dưới đó có hệ thống máy tính cổ và đường cáp quang ngầm cũ không thể bị định vị sóng vô tuyến. Hãy mang theo chiếc máy tính bảng.”


“Còn thầy?” Huy lo lắng nhìn người thầy mù.


“Ta đã sống đủ mười năm trong bóng tối rồi,” Ông Đạo mỉm cười thanh thản, đôi bàn tay gầy guộc đẩy mạnh Huy về phía Vy. “Trần Thắng cần cuốn sổ cái vật lý và mật mã trong đầu con, gã sẽ không giết ta ngay lập tức đâu. Ta sẽ tắt cầu dao điện toàn bộ tiệm sửa xe để triệt tiêu dấu vết nhiệt của máy tính bảng, kéo dài thời gian cho các con.”


“Thầy!” Huy định níu lấy áo ông Đạo nhưng Vy đã dứt khoát kéo bả vai anh lại. Cổ chân trái đau nhói khiến anh không thể tự chủ được bước đi, hoàn toàn phụ thuộc vào sức đỡ của Vy.


Khánh định vùi chiếc máy tính bảng vào đống lốp xe cũ để xóa dấu vết nhiệt nhưng không kịp, tiếng bước chân rầm rập của đám đàn em Dũng Sắt đã sát sườn cửa ngoài. Huy hét lên: “Khánh! Mang theo máy tính bảng xuống hầm! Không được bỏ lại!”


Vy dìu Huy lách nhanh ra kho ngoài. Trong bóng tối ẩm ướt, Vy dùng chân gạt đống xích sắt rỉ sét dưới gầm cầu nâng sửa xe máy, lộ ra một nắp sập bằng sắt dày phủ đầy dầu nhớt thải đen kịt. Cô dùng hết sức bình sinh nhấc nắp sập lên, một khoảng tối sâu hun hút hiện ra.


“Xuống nhanh!” Vy thầm thì, đẩy Khánh xuống trước, rồi đỡ Huy từ từ trượt xuống bậc thang sắt lạnh buốt.


Ngay khi Vy vừa kéo sập nắp sắt lại và khóa chặt chốt trong, toàn bộ nguồn điện của tiệm sửa xe đột ngột phụt tắt. Không gian rơi vào bóng tối hoàn toàn, ngột ngạt và lạnh lẽo dưới lòng đất.


*Rầm!*


Tiếng cánh cửa gỗ mục nát của tiệm sửa xe bị đạp tung ra dội thẳng xuống vách bê tông của căn hầm ngầm. Tiếng gậy sắt nện xuống nền nhà, tiếng đập phá đồ đạc loảng xoảng vang lên dữ dội ngay trên đầu họ.


Nguyễn Huy ngồi tựa lưng vào bức tường bê tông lạnh buốt của căn hầm ngầm rộng chưa đầy mười lăm mét vuông. Bàn tay phải quấn băng gạc dính máu của anh run lên bần bật vì đau đớn, tai anh dán chặt vào vách tường hầm, lắng nghe từng tiếng bước chân nện rầm rập của Dũng Sắt và đồng bọn đang lùng sục ngay phía trên nắp sập sắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!