Nước Cờ Ly Gián
Tiếng gậy sắt ba khúc của Sơn Lôi đập thẳng vào cánh cửa gỗ mục nát của căn phòng trọ số 3 kế bên dội vào tai Nguyễn Huy như tiếng sấm sét giữa ban ngày. Tiếng gỗ nứt toác, tiếng la hét thất thanh của người đàn ông hàng xóm và tiếng cười hằn học của đám đòi nợ thuê ngoài hẻm Lê Lợi đan xen vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở đến cực điểm. Chỉ còn cách một bức tường mỏng dính bằng gạch vôi đã bong tróc, tử thần đang tiến sát đến ranh giới sinh tử của gã kế toán trưởng đào tẩu.
Huy nằm nghiêng trên chiếc chiếu cói rách sát góc tối nhất của căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông. Hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo sơ mi trắng đã rách nát và dính bẩn. Cơn sốt chấn thương từ đêm qua vẫn chưa dứt hẳn, khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương, thấm vào vệt sẹo rách dính hóa chất toluene trên gò má trái tạo nên một cảm giác co rút rát bỏng như có ai gí tàn thuốc vào da thịt. Bàn tay phải quấn băng gạc trắng muốt của anh cứng đờ, đau nhức âm ỉ sau ca khâu mười hai mũi sống không thuốc tê tại phòng khám của bác sĩ Thu. Cổ chân trái trật khớp sưng vù như một quả bưởi nhỏ, khiến anh hoàn toàn bất lực về mặt cơ học.
Trịnh Vy đứng thủ thế ngay sau cánh cửa gỗ mục của phòng trọ số 4. Khẩu súng ngắn K54 trên tay cô đã mở chốt an toàn, họng súng đen ngòm hướng thẳng ra khe cửa. Đôi mắt sắc sảo của nữ trung úy hình sự bị đình chỉ công tác co thắt lại đầy quyết đoán. Cô sẵn sàng nổ súng tiêu diệt bất kỳ kẻ nào dám bước qua cánh cửa này.
Nguyễn Duy Khánh, cậu nhóc lập trình viên tự do hai mươi hai tuổi, ngồi thụp dưới sàn nhà, hai tay ôm chặt chiếc ba lô chứa máy tính bảng bảo mật Tails OS vào ngực, răng đập vào nhau cầm cập vì kinh hãi.
Huy dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất nắm lấy cổ tay Vy, lắc đầu nhẹ. Ánh mắt anh sau cặp kính gọng kim loại mỏng vẫn giữ được sự điềm tĩnh lạnh lùng đến đáng sợ. Anh hít một hơi sâu bằng bụng, áp dụng kỹ thuật thở thiền định 4-7-8 để ức chế adrenaline, đưa nhịp tim đang đập liên hồi trở về trạng thái ổn định dưới bảy mươi nhịp một phút.
“Không được nổ súng,” Huy thầm thì, giọng khàn đặc nhưng dứt khoát. “Sơn Lôi dẫn theo ít nhất mười tên bảo kê bến bãi hung hãn. Nổ súng ở đây là tự sát. Tiếng động sẽ kéo cả Lê Minh và lực lượng cảnh sát quận đến phong tỏa toàn bộ hẻm Lê Lợi trước khi chúng ta kịp lách ra ngoài. Chúng ta phải rút lui ngoại tuyến.”
Bà cụ Lê Thị Mơ, chủ nhà trọ neo đơn với dáng người còng rạp, bước lại gần góc tối. Khuôn mặt nhân hậu đầy nếp nhăn thời gian của bà không một chút hoảng sợ. Bà nhìn vết máu rỉ ra từ gạc quấn tay của Huy, rồi nhìn bức ảnh thờ người con trai cảnh sát biển đã hy sinh của mình đặt trên chiếc tủ gỗ cũ kỹ. Trực giác của một người mẹ cho bà biết chàng trai thư sinh này đang đại diện cho một thứ công lý thầm lặng.
“Đi lối này, các con,” bà cụ Mơ thầm thì, chỉ tay vào bức tường phía sau chiếc tủ thờ cũ kỹ. “Có một tấm ván gỗ lỏng lẻo thông thẳng sang kho chứa lốp xe cũ của tiệm sửa xe Ông Đạo kế bên. Để bà ra ngoài cửa cản địa chúng nó.”
Vy nhanh chóng cất súng vào bao da dưới áo khoác, cúi người dìu bả vai trái của Huy dậy. Khánh ôm chặt thiết bị bám sát phía sau. Huy cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ khi cổ chân trái chạm đất nhói lên một cơn đau buốt óc. Họ lách qua tấm ván gỗ rách, trượt vào không gian tối tăm, nồng nặc mùi cao su cháy và dầu nhớt thải của tiệm sửa xe bỏ hoang của Ông Đạo. Ngay sau đó, tiếng Sơn Lôi nện gậy sắt rầm rầm vào cánh cửa gỗ mục của phòng trọ số 4 vang lên, kèm theo tiếng mắng chửi thẳng thừng của bà cụ Mơ để đánh lạc hướng truy binh.
Trong góc tối của kho lốp xe cũ, sương mù ẩm ướt và nước mưa dột từ mái ngói dột nát tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo. Huy ngồi tựa lưng vào một chồng lốp xe tải rỉ sét, cố gắng giữ cho bàn tay phải quấn gạc không chạm vào nền đất bẩn. Khánh nhanh chóng đặt chiếc máy tính bảng bảo mật Tails OS lên một chiếc hộp sắt đựng đồ nghề sửa xe đã hoen gỉ, khởi động hệ thống.
“Anh Huy, Tails OS đã chạy trực tiếp trên RAM qua kết nối mạng Tor ẩn danh,” Khánh nói nhỏ, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím ảo để kiểm tra các dải truyền dữ liệu của bản sao lưu văn phòng An Bình mà họ cứu được hôm qua. “Nhưng em phát hiện một điều cực kỳ bất thường khi chạy phân tích siêu dữ liệu (metadata) của các file báo cáo thuế cũ trên máy tính của anh.”
Huy nheo mắt, gò má trái có vết sẹo toluene co rút nhẹ vì lạnh. “Bất thường thế nào?”
“Có một dải truyền dữ liệu ngầm tự động kích hoạt mỗi khi anh mở trình giả lập hệ thống kế toán nội bộ của An Bình. Nó là một phần mềm gián điệp keylogger cấp cao, được ngụy trang tinh vi dưới dạng một tiến trình hệ thống svchost.exe giả mạo. Mỗi ký tự anh gõ phím, mỗi mật mã tài khoản anh nhập vào đều được mã hóa và gửi về một địa chỉ IP tĩnh tại khu chung cư Đồng Quốc Bình.”
Huy im lặng. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory) của anh lập tức truy xuất toàn bộ sơ đồ nhân sự và địa chỉ của các nhân viên công ty vỏ bọc An Bình. Địa chỉ IP tại Đồng Quốc Bình... Đó chính là nhà riêng của Trần Minh Tú, gã kế toán thuế luôn đố kỵ và tìm cách hãm hại anh để tranh chức kế toán trưởng.
“Phần mềm gián điệp của Tú,” Huy thầm thì, giọng lạnh lùng như băng. “Tú đã âm thầm cài nó từ trước khi xảy ra vụ hỏa hoạn để theo dõi hoạt động giải mã sổ cái của tôi, hòng báo cáo lập công với Trần Thắng. Gã nghĩ gã vẫn đang kiểm soát được toàn bộ hành tung của tôi qua chiếc máy tính bảng này vì em đã dùng bản sao lưu cũ của anh để cấu hình thiết bị.”
Vy siết chặt nắm tay, ánh mắt lộ rõ vẻ căm phẫn: “Thằng khốn đó đã bán đứng anh cho Hắc Hổ ngay từ đầu. Chúng ta phải tìm cách triệt hạ nó trước khi nó chỉ điểm vị trí này cho Trần Thắng.”
Huy khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp nào của một kẻ từng nhắm mắt làm ngơ trước tội ác tài chính nhưng nay đã tìm lại ranh giới đạo đức của mình. “Không. Trong thế giới ngầm này, kẻ nắm giữ thông tin giả mới là kẻ nắm giữ quyền sinh sát thực sự. Tú nghĩ gã đang nắm thóp tôi, vậy tôi sẽ mớm cho gã chính xác những gì gã muốn thấy. Chúng ta sẽ dùng chính lòng tham và sự đố kỵ của Tú để biến gã thành đao phủ tự sát hại chính mình.”
Huy bắt đầu vạch ra kế hoạch ly gián tinh vi. Anh cần các tài khoản ngân hàng ảo để làm mồi nhử. Thông qua chiếc điện thoại Nokia cổ điển đã độ chế chống định vị của Khánh, Huy thực hiện cuộc gọi bảo mật đến Lê Hồng Sơn – gã giang hồ vặt chuyên thu mua sim rác và tài khoản Mule (tài khoản ngân hàng đứng tên người nghèo) tại chợ đen chợ Sắt Hải Phong.
Cuộc giao dịch diễn ra chớp nhoáng và sòng phẳng bằng tiền mặt sạch. Huy chấp nhận trả 50 triệu đồng từ quỹ dự phòng khẩn cấp của Vy để đổi lấy danh sách 25 tài khoản Mule đã được kích hoạt internet banking tại ngân hàng Đông Á Hải Phong, kèm theo các sim rác đi kèm để nhận mã OTP.
“Chúng ta sẽ thực hiện thủ thuật Smurfing,” Huy chỉ dẫn Khánh, dùng bàn tay trái chỉ vào màn hình Tails OS đang hiển thị các dải lệnh terminal. “Trần Thắng là kẻ cực kỳ đa nghi và tàn nhẫn về dòng tiền bến bãi. Nếu chúng ta chuyển một khoản tiền lớn, ví dụ như 2 tỷ đồng, hệ thống cảnh báo tự động phòng chống rửa tiền của ngân hàng Đông Á sẽ lập tức khóa tài khoản và báo động cho C50. Chúng ta phải chia nhỏ dòng tiền mặt bẩn của gã.”
Huy quyết định chia nhỏ khoản tiền 500 triệu đồng từ một tài khoản quỹ đen của Hắc Hổ mà anh đã định vị được hôm qua thành 25 giao dịch nhỏ, mỗi giao dịch trị giá đúng 19,8 triệu đồng – nằm sát dưới ngưỡng kiểm soát tự động 20 triệu của hệ thống ngân hàng nhà nước.
“Nhưng làm thế nào để gài bẫy Tú?” Khánh hỏi, đôi mắt sau cặp kính cận dày cộp trợn tròn vì tò mò.
“Tôi biết tài khoản ngân hàng của người thân Tú,” Huy đáp, ánh mắt anh sắc lạnh. “Mẹ vợ hụt của gã và em trai gã đều có tài khoản tại ngân hàng Đông Á. Chúng ta sẽ thực hiện các lệnh chuyển tiền Smurfing thực tế chạy từ quỹ đen của Hắc Hổ, qua các tài khoản Mule của Lê Hồng Sơn, rồi đổ thẳng vào tài khoản của người thân Tú. Tôi sẽ gõ các mật mã và tài khoản này trực tiếp trên trình giả lập để keylogger của Tú ghi nhận toàn bộ.”
Khánh bắt đầu gõ phím theo sự chỉ đạo của Huy. Huy cố tình thao tác chậm rãi, gõ từng ký tự mật mã ví lạnh giả, nhưng lại để lộ ra các thông tin chuyển khoản thực sự chạy vào tài khoản gia đình Tú. Anh tính toán thời gian di chuyển dòng tiền chính xác đến từng giây.
Ở nhà riêng tại khu chung cư Đồng Quốc Bình, Trần Minh Tú ngồi dán mắt vào màn hình máy tính cá nhân. Gương mặt bóng bẩy xức nước hoa đắt tiền của gã co rúm lại vì phấn khích khi nhìn thấy các dòng log keylogger gửi về thời gian thực. Gã nhìn thấy Huy đang gõ các lệnh chuyển tiền bẩn của Hắc Hổ sang các tài khoản lạ.
“Mày chết chắc rồi, Huy ạ,” Tú cười lên sằng sặc, tay run rẩy ghi chép lại các số tài khoản nhận tiền. Gã tin chắc rằng mình đã nắm giữ bằng chứng thép chứng minh Huy đang biển thủ tiền quỹ bến bãi của Trần Thắng để bỏ trốn. Gã lập tức nhấc điện thoại gọi cho Trần Thắng để báo cáo lập công hòng tranh chiếc ghế kế toán trưởng.
Nhưng Tú hoàn toàn không biết rằng, Huy đã đi trước gã một bước vạn dặm.
Ngay sau khi 25 giao dịch Smurfing hoàn thành, dòng tiền 500 triệu đồng thực tế đã nằm gọn trong tài khoản của người thân Tú. Huy sử dụng kỹ năng kiểm toán chuyên nghiệp bậc thầy của mình để soạn thảo một bản báo cáo kiểm toán nội bộ giả dưới định dạng PDF. Bản báo cáo được trình bày khoa học, chi tiết và không một kẽ hở, chỉ ra một lỗ hổng thất thoát dòng tiền bến bãi trị giá đúng 500 triệu đồng trong tuần qua, kèm theo các mã hash giao dịch đối chiếu chéo chạy thẳng vào tài khoản của gia đình Trần Minh Tú.
Huy dùng mạng Tor gửi bản báo cáo nặc danh này thẳng vào hòm thư bảo mật của Trần Thắng, kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn: *“Kẻ phản bội nằm ngay trong phòng kế toán của ông.”*
Tại biệt thự Đồ Sơn kiên cố xây trên vách đá ven biển của mình, Trần Thắng đang điên cuồng vì bị phong tỏa tài chính tạm thời do lệnh rà soát thuế. Tiếng chuông báo email mới vang lên từ chiếc máy tính cá nhân bảo mật. Gã mở bản báo cáo PDF ra xem. Đôi mắt ti hí của gã trùm Hắc Hổ quét qua các con số đối chiếu chéo chuẩn xác 100%. Giao dịch thành công, số dư tài khoản của gia đình Tú tăng vọt đúng 500 triệu đồng từ nguồn quỹ bến bãi của gã.
Gương mặt Trần Thắng chuyển từ nghi ngờ sang tím tái vì giận dữ. Sự phản bội và làm thất thoát dòng tiền bẩn là thứ gã căm ghét nhất trong thế giới ngầm này.
“Dũng Sắt!” Thắng gầm lên, giọng run rẩy vì phẫn nộ.
Gã sát thủ cận vệ lạnh lùng bước ra từ bóng tối biệt thự: “Dạ, đại ca.”
“Đi tìm thằng Tú kế toán thuế. Thu hồi nợ, lột da nó ra cho tao!”
Ở góc tối tiệm sửa xe Ông Đạo, Huy tắt nguồn máy tính bảng bảo mật, giật chiếc khóa vật lý YubiKey ra khỏi cổng kết nối. Toàn bộ dữ liệu trên RAM biến mất không dấu vết. Anh tựa đầu vào lốp xe rỉ sét, khẽ thở phào, biết rằng nước cờ ly gián đã chính thức được kích hoạt, loại bỏ hoàn toàn một mắt xích chỉ điểm nguy hiểm bám gót anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!