Mạng Lưới Công Nghệ Bóng Tối
Căn phòng khám chui của bác sĩ Phạm Thị Thu nồng nặc mùi cồn sát trùng và rỉ sắt lạnh lẽo. Nguyễn Huy ngồi tựa lưng vào thành ghế, lồng ngực phập phồng thở dốc sau khi lớp bảo mật Poisson đầu tiên của cuốn Sổ Cái Máu bị bẻ gãy. Cái tên Vũ Văn Hoàng hiện ra như một vết chàm đen ngòm trên trang giấy phản quang, kéo theo một thực tế tàn khốc: kẻ đứng sau chỉ đạo Thượng tá Phạm Duy săn lùng anh không chỉ là một ông trùm giang hồ bến cảng, mà là một đầu sỏ quyền lực kiểm soát cả hệ thống pháp lý đất đai của thành phố cảng Hải Phong.
“Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn nữa,” Trịnh Vy lên tiếng, giọng cô đanh lại khi nhìn qua khe hở của tấm rèm cửa kính mờ. Cơn mưa bão số 5 ngoài kia vẫn đang quất liên hồi vào những mái tôn rách nát của khu Port District, tạo nên những tiếng gầm rú điên cuồng. “Phạm Duy đã phát lệnh truy nã đỏ toàn quốc. Cảnh sát hình sự quận và tay chân của Sơn Lôi đang rà soát từng mét vuông của khu ổ chuột này. Phòng khám của Thu là nơi đầu tiên chúng sẽ sờ gáy nếu có kẻ chỉ điểm.”
Thu nhanh chóng thu dọn đống gạc đẫm máu vào thùng rác y tế, gương mặt cô tái nhợt dưới ánh đèn mổ trắng gắt: “Vy nói đúng đấy, Huy. Tôi vừa nhận được tin nhắn từ một bệnh nhân quen ở đầu ngõ, bọn đòi nợ thuê của băng Hắc Hổ đang chặn các lối ra vào hẻm Lê Lợi để kiểm tra nhận dạng từng người. Anh phải đi ngay.”
Huy cố gắng đứng dậy, nhưng cổ chân trái bị trật khớp sưng vù đau nhức khiến anh suýt chút nữa quỵ ngã. Vy kịp thời đỡ lấy bả vai trái của anh, dìu anh đứng vững. Bàn tay phải của anh vừa được khâu mười hai mũi sống không thuốc tê, quấn băng gạc trắng muốt dính vệt máu đỏ tươi, cứng đờ và mất hoàn toàn khả năng cầm nắm. Vũ khí duy nhất anh còn lại lúc này là bộ não lập trình toán học và cuốn sổ cái đen đang được giắt chặt trong ngực áo sơ mi rách nát.
“Tôi biết một nơi,” Vy thầm thì sát tai Huy. “Phòng trọ số 4 hẻm Lê Lợi, ngay sát vách tiệm sửa xe cũ của Ông Đạo. Đó là nhà trọ của bà cụ Mơ. Bà cụ neo đơn, không bao giờ khai báo tạm trú tạm vắng với công an phường vì sợ phiền hà pháp lý. Ở đó hẻm cụt chằng chịt, xe máy còn khó lách qua chứ đừng nói đến xe ô tô tuần tra của cảnh sát.”
Dưới sự che chở của màn đêm mưa bão và sự dìu đỡ dứt khoát của Vy, Huy lê từng bước chân khập khiễng qua những vũng bùn lầy lội của khu ổ chuột. Nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào vết sẹo hóa chất toluene trên gò má trái của anh, tạo nên một cảm giác co rút rát bỏng như có hàng ngàn cây kim châm cứu cắm sâu vào da thịt. Căn phòng trọ số 4 hiện ra sau một cánh cửa gỗ mục nát, ẩm thấp và bốc mùi nấm mốc của những mảng tường bong tróc.
Bà cụ Lê Thị Mơ, một bà lão ngoài bảy mươi tuổi với dáng người còng rạp và khuôn mặt nhân hậu đầy nếp nhăn thời gian, mở cửa đón họ trong im lặng. Ánh mắt bà dừng lại trên vết sẹo rách trên mặt Huy và bàn tay quấn gạc đẫm máu của anh. Trực giác của một người mẹ từng có con trai hy sinh khi làm nhiệm vụ cảnh sát biển cho bà biết chàng trai thư sinh này đang trốn chạy một thứ gì đó vô cùng tàn khốc. Bà không hỏi một câu, chỉ lẳng lặng kéo chiếc chiếu cói cũ ra sát góc tối nhất của căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông.
“Cứ trốn ở góc này, bật đèn dầu nhỏ thôi con. Có động tĩnh gì bà sẽ gõ ấm trà cảnh báo đầu ngõ,” bà cụ Mơ nói, giọng run rẩy nhưng chứa đựng một sự bao bọc thầm lặng khiến Huy dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Căn phòng trọ chật hẹp này đột ngột cho anh một cảm giác gia đình ấm áp, thứ mà anh đã mất đi kể từ ngày người cha giáo viên toán Nguyễn Văn Tuyên qua đời.
“Vy,” Huy khàn giọng nói khi nằm nghiêng người trên chiếc chiếu cói, cố gắng giữ cho bàn tay phải không chạm đất. “Tôi cần thiết bị. Cuốn sổ cái này đã được bẻ gãy lớp mã hóa Poisson đầu tiên, nhưng để truy cập vào hệ thống tài khoản đen của Vũ Văn Hoàng và phong tỏa dòng tiền bến bãi của Trần Thắng, tôi cần một trạm máy chủ di động bảo mật tuyệt đối. Điện thoại cá nhân cũ của tôi đã bị định vị trạm BTS, bật nguồn lên là tự sát.”
Vy gật đầu, gương mặt cô nghiêm nghị dưới ánh đèn dầu leo lét: “Tôi đã tính đến việc này. Để đối phó với cảnh sát công nghệ Nguyễn Tấn của C50 – kẻ đang sử dụng các siêu máy tính để rà quét dải IP toàn thành phố – chúng ta cần một chuyên gia thực địa. Tôi sẽ đi đón Nguyễn Duy Khánh.”
“Khánh?” Huy nheo mắt nghi ngờ. “Cậu nhóc lập trình viên tự do hai mươi hai tuổi từng cộng tác với công ty vỏ bọc An Bình?”
“Đúng. Cậu ta là thiên tài mật mã trẻ tuổi đang hoạt động trên các diễn đàn mạng tối. Khánh tôn sùng tư duy số liệu của anh từ lâu, và cậu ta ghét cay ghét đắng băng Hắc Hổ vì bị chúng quỵt tiền viết code hệ thống sòng bạc. Cậu ta là người duy nhất ở Hải Phong lúc này có thể chế tạo cho anh một thiết bị sạch.”
Vy rời đi trong mưa bão, để lại Huy đơn độc trong căn phòng tối tăm. Khoảng lặng hai tiếng đồng hồ trôi qua dài như một thế kỷ. Huy nằm im, lắng nghe tiếng gió bão quật liên hồi vào mái tôn, đầu óc anh liên tục phân tích các dãy số tài khoản hối lộ của Vũ Văn Hoàng. Anh biết, chỉ cần một sơ suất nhỏ trong việc kết nối mạng, Nguyễn Tấn sẽ định vị được tọa độ của anh trong vòng ba mươi giây.
Cửa phòng trọ khẽ kẹt mở. Vy bước vào cùng một thanh niên trẻ tuổi, mặc chiếc áo hoodie rộng sùm sụp che nửa khuôn mặt bù xù, ba lô nặng trĩu trên vai. Đó là Nguyễn Duy Khánh. Cậu nhóc nhìn thấy Huy nằm trên chiếu thì lập tức quỳ sụp xuống, ánh mắt lộ rõ vẻ phấn khích pha lẫn sợ hãi.
“Anh Huy! Em không ngờ anh còn sống sau vụ cháy văn phòng An Bình. Cả giới công nghệ Hải Phong đang đồn anh ôm mười tỷ biến mất,” Khánh nói nhanh, giọng run run.
“Nếu tôi ôm mười tỷ, tôi đã không nằm ở đây với bàn tay nát bét này,” Huy lạnh lùng đáp, chỉ tay vào chiếc ba lô của Khánh. “Cậu mang theo những gì?”
Khánh nhanh chóng đặt chiếc ba lô xuống nền nhà bê tông nứt nẻ, lôi ra một chiếc máy tính bảng bảo mật cũ kỹ nhưng đã được độ chế lại phần cứng, một vài sợi cáp kết nối và một cuộn giấy bạc bọc thực phẩm lớn.
“Đây là Máy tính bảng bảo mật Tails OS do tự tay em cấu hình phần cứng,” Khánh tự hào nói, ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính thiết bị. “Nó chạy hoàn toàn trên RAM thông qua Giao thức Tails OS sạch. Khi anh tắt nguồn hoặc rút chiếc khóa vật lý YubiKey này ra, toàn bộ lịch sử duyệt web, cookie và nhật ký hoạt động trên RAM sẽ bị xóa sạch ngay lập tức không để lại một byte dữ liệu nào trên ổ cứng vật lý. Không có một chuyên gia bảo mật nào của C50 có thể khôi phục lại dữ liệu.”
“Tốt,” Huy gật đầu, ánh mắt anh sáng lên dưới cặp kính gọng kim loại mỏng. “Nhưng còn kết nối mạng? Nguyễn Tấn đang sử dụng hệ thống định vị tam giác trạm BTS để quét tất cả các thiết bị phát sóng di động tại khu cảng.”
Khánh cười khẩy, rút ra chiếc điện thoại Nokia cổ điển đã bị tháo bỏ hoàn toàn chip định vị GPS và micro thu âm nền: “Em đã độ lại con máy này. Chúng ta không dùng mạng di động thông thường. Em sẽ kết nối máy tính bảng của anh với một trạm phát sóng wifi ảo được định tuyến qua ba quốc gia trung gian bằng mạng Tor. Nhưng trước hết, chúng ta phải xử lý chiếc điện thoại cá nhân cũ của anh để đánh lạc hướng trinh sát.”
Huy rút chiếc điện thoại cá nhân cũ đã tắt nguồn từ trong túi quần ra. Khánh nhận lấy chiếc điện thoại, trải cuộn giấy bạc bọc thực phẩm ra nền nhà. Cậu nhóc tỉ mỉ quấn chặt chiếc điện thoại qua ba lớp giấy bạc sáng loáng, miết chặt các góc cạnh không để hở một khe nhỏ nào.
“Chế tạo lồng Faraday thủ công,” Huy lẩm nhẩm quan sát quy trình. “Giấy bạc kim loại sẽ tạo ra một hàng rào điện từ trường chặn hoàn toàn mọi sóng vô tuyến GSM, GPS và Wifi đi vào hoặc đi ra từ thiết bị bên trong. Sóng định vị của thiết bị sẽ biến mất ngay lập tức trên bản đồ quét của Nguyễn Tấn.”
“Chính xác, anh Huy,” Khánh gật đầu, đặt khối bạc tròn trịa vào góc phòng. “Bây giờ, con máy cũ của anh hoàn toàn biến mất khỏi thế giới số. Nguyễn Tấn sẽ nghĩ thiết bị đã bị tiêu hủy hoặc ném xuống sông Cấm. Chúng ta có thể an tâm khởi động Tails OS.”
Huy dùng bàn tay trái lành lặn cắm chiếc USB bảo mật YubiKey vào cổng Type-C của máy tính bảng. Màn hình đen xuất hiện những dòng lệnh màu xanh lá chạy dọc với tốc độ chóng mặt, trước khi hiển thị giao diện Tails OS tối giản màu xám sẫm.
“Khánh,” Huy ra lệnh, giọng điệu chuyển sang trạng thái lạnh lùng của một kế toán trưởng điều hành. “Xâm nhập vào hệ thống camera giám sát IP giá rẻ đầu ngõ hẻm Lê Lợi cho tôi. Tôi cần một mắt xích cảnh giới sớm bằng hình ảnh thực địa.”
Khánh gõ phím điêu luyện trên chiếc laptop phụ của mình, khai thác lỗ hổng mật khẩu mặc định của một chiếc camera an ninh lắp chui tại tiệm tạp hóa đầu ngõ. Chỉ sau hai phút, một luồng video thời gian thực hiển thị trên góc màn hình máy tính bảng của Huy. Hình ảnh đen trắng dưới cơn mưa bão nhòe nhoẹt hiện ra.
Đột ngột, màn hình camera IP rung lắc dữ dội.
Ba chiếc xe máy không biển số phanh gấp ngay trước cổng hẻm Lê Lợi. Sơn Lôi bước xuống xe, gương mặt sẹo ngang dọc đỏ ngầu dưới ánh chớp bão. Gã cầm một chiếc gậy sắt ba khúc bằng thép titan, vung mạnh đập nát cánh cửa gỗ của căn nhà trọ kế bên phòng trọ số 4.
Tiếng gỗ vỡ vụn và tiếng la hét thất thanh của người hàng xóm dội thẳng qua bức tường mỏng dính của căn phòng trọ chật hẹp, tiến sát đến ranh giới sinh tử của Nguyễn Huy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!