Nhạc nềnMystery_Detective

Ẩn Mình Trong Bóng Tối Port District

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ của chiếc Suzuki Raider gầm rú nghẹn ngào rồi lịm tắt hẳn khi bánh xe trượt qua một vũng nước bùn đen ngòm, sộc lên mùi dầu nhớt và rác rưởi phân hủy. Sương mù từ sông Cấm tràn vào khu Port District – khu ổ chuột bến cảng Hải Phong – đậm đặc đến mức nuốt chửng cả ánh sáng đỏ le lói từ chiếc đèn hậu duy nhất của xe. Cơn mưa bão số 5 bắt đầu trút xuống những hạt nặng trịch, quất rát rạt vào da thịt.


Nguyễn Huy đổ ập người về phía trước, trán tựa vào tấm lưng đẫm nước mưa của Trịnh Vy. Cơn sốt chấn thương từ đêm qua giờ đây đã bùng lên như một lò lửa thiêu đốt tâm trí anh. Bàn tay phải bị bỏng nặng cấp độ hai của anh, sau cú tuột ống nước sinh tử từ tầng năm chung cư Lạch Tray, đã rách toạc hoàn toàn. Lớp da phồng rộp vỡ nát, rỉ ra thứ dịch vàng lẫn lộn với máu tươi đầm đìa, bám chặt vào vạt áo khoác da của Vy. Mỗi nhịp xóc của chiếc Raider đi qua những ổ gà ngập nước lại khiến cổ chân trái bị trật khớp sưng vù của anh nhói lên một cơn đau buốt óc, khiến anh phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


Vy chống chân xuống mặt đất sình lầy, tắt hẳn đèn pha để tránh tai mắt của các toán tuần tra đêm do Phạm Duy điều động. Cô quay đầu lại, ánh mắt sắc sảo nhìn lướt qua gương mặt xám xịt của Huy dưới ánh chớp loé của cơn dông ven biển.


“Bám chặt lấy tôi. Chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi.”


Vy xuống xe, một tay đỡ lấy bả vai lành lặn bên trái của Huy, dìu anh đi khập khiễng vào sâu trong con hẻm hẹp chỉ vừa một người đi lọt. Hai bên vách ngõ là những mái tôn rách nát ghép tạm bợ, nước mưa dội xuống xối xả tạo nên những âm thanh ầm ĩ che giấu tiếng bước chân kéo lê của họ.


Họ dừng lại trước một cánh cửa kính mờ luôn kéo kín rèm, nằm khuất sau một tiệm sửa xe máy cũ đã đóng cửa. Đây là phòng khám tư nhân của bác sĩ Phạm Thị Thu – bạn học cũ thời đại học của Nguyễn Mai, em gái Huy. Phòng khám này hoạt động chui, chuyên nhận chữa trị ca đêm cho dân lao động nghèo và cả những kẻ giang hồ bến bãi không có giấy tờ tùy thân.


Vy gõ ba tiếng ngắn, hai tiếng dài lên tấm kính. Gần như ngay lập tức, cánh cửa hé mở ra một khe nhỏ. Một gương mặt nữ bác sĩ trẻ, mệt mỏi với quầng thâm mắt sâu hoắm hiện ra sau lớp khẩu trang y tế.


“Vy? Sao lại đến giờ này?” Thu hốt hoảng nhìn Vy, rồi ánh mắt cô lập tức chuyển sang người đàn ông gầy gò đang tựa hẳn vào người Vy, áo sơ mi trắng flat-iron phẳng phiu ngày nào giờ rách bươm, đẫm nước mưa và máu.


“Thu, cứu người. Anh ấy bị bỏng nặng và nhiễm trùng. Tuyệt đối không được lưu hồ sơ bệnh án,” Vy nói nhanh, giọng khàn đặc nhưng dứt khoát.


Thu nheo mắt nhìn vết sẹo dài đang co rút rát buốt trên gò má trái của Huy, rồi nhìn bàn tay phải đẫm máu của anh. Trực giác của một bác sĩ phòng khám chui cho cô biết người đàn ông này đang trốn chạy một thứ gì đó vô cùng nguy hiểm. Nhưng cái tên Nguyễn Mai và mối quan hệ ơn nghĩa cũ khiến cô không thể từ chối. Cô kéo cửa rộng hơn, nghiêng người cho họ lách vào trong.


“Vào nhanh đi. Khóa trái cửa lại.”


Không gian bên trong phòng khám rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, nồng nặc mùi cồn sát trùng, mùi rỉ sắt và mùi ẩm mốc của những mảng tường bong tróc. Thu chỉ tay vào chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ lạnh ngắt ở giữa phòng. Vy đỡ Huy nằm lên đó. Khi lưng anh tiếp xúc với mặt thép lạnh, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến Huy rùng mình, cơn sốt càng lúc càng bùng lên dữ dội.


Thu nhanh chóng kéo chiếc đèn mổ công suất lớn xuống, ánh sáng trắng gắt gao rọi thẳng vào bàn tay phải của Huy. Cô rạch nhẹ lớp vải sơ mi dính chặt vào vết thương, chân mày nhíu chặt lại khi nhìn thấy mức độ tàn phá của vết bỏng.


“Bỏng nhiệt cấp độ hai sâu, diện tích mười phần trăm bàn tay. Lớp biểu bì đã bị xé rách hoàn toàn do ma sát mạnh, dính nhiều bụi bẩn và rác thải sinh hoạt. Vết mổ cũ ở ngón út bị toác miệng. Nhiễm trùng đang lan rộng, nếu không cắt lọc hoại tử và khâu lại ngay, anh ta sẽ bị hoại tử xương tay.” Thu quay sang tủ thuốc, lục lọi một lát rồi thở dài bất lực. “Vy, tôi hết sạch thuốc gây tê cục bộ rồi. Tuần trước công an phường vừa đi kiểm tra hành chính các phòng khám tư, tôi phải giấu hết thuốc đặc trị đi.”


Huy nằm trên bàn thép, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết sẹo hóa chất toluene trên má trái của anh co rút lại dưới ánh đèn mổ rực sáng, rát buốt như có ai đang đổ axit trực tiếp vào da thịt. Nghe thấy lời Thu, anh cố gắng mở bờ mi nặng trĩu, giọng nói khàn đặc nhưng lạnh lùng và tỉnh táo đến mức đáng sợ:


“Không cần thuốc tê. Cứ khâu đi.”


Thu khựng lại, nhìn Huy như nhìn một kẻ điên: “Anh có biết cắt lọc hoại tử và khâu da sống đau đớn thế nào không? Anh sẽ bị sốc phản vệ và ngất đi vì đau đấy.”


“Tôi không được phép ngất,” Huy nghiến chặt răng, ngón tay trái lành lặn bám chặt vào thành bàn thép. “Thuốc tê sẽ làm chậm hệ thần kinh trung ương của tôi trong vòng bốn tiếng. Tôi cần đầu óc mình phải hoạt động với công suất tối đa ngay bây giờ để giải mã. Cứ làm đi. Tôi chịu được.”


Vy đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn Huy. Cô biết anh không hề nói khoác. Kẻ có thể tính toán chính xác tải trọng của ống nước nhựa PVC trong lúc bị Sơn Lôi truy sát chỉ có thể là một kẻ điên lý trí tuyệt đối. Cô bước lại gần, đặt bàn tay ấm áp của mình lên bả vai trái của anh để giữ chặt cơ thể anh không bị co giật.


“Bắt đầu đi, Thu. Tôi sẽ giữ anh ấy.”


Thu thở dài, lấy ra một chiếc kìm kẹp panh, một kéo phẫu thuật và cuộn chỉ khâu polymer. Khi mũi kéo sắc lạnh chạm vào lớp da chết màu xám xịt trên bàn tay phải của Huy, một cơn đau buốt óc lập tức dội thẳng lên đại não của anh. Cơ thể Huy căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo quá mức.


Huy lập tức nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng giữ nhịp tim ổn định dưới áp lực. Anh bắt đầu hít thở sâu bằng bụng theo nhịp thiền định 4-7-8 mà anh từng được học tại chùa Linh Phong.


*Hít vào bằng mũi trong 4 giây. Giữ khí lại trong lồng ngực 7 giây. Thở ra từ từ bằng miệng trong 8 giây.*


Anh tập trung toàn bộ ý thức vào nhịp đếm của những con số trong đầu, cố gắng cô lập cơn đau thể xác ra khỏi hệ thống phân tích của đại não.


*Một, hai, ba, bốn...*


Tiếng kéo cắt vào da thịt rào rạo vang lên ghê rợn trong phòng khám yên tĩnh. Mồ hôi lạnh của Huy tuôn ra như tắm, ướt sũng cả chiếc gối da dưới đầu. Nhịp tim của anh nhảy vọt lên 110 nhịp/phút, adrenaline tiết ra điên cuồng thúc đẩy bản năng muốn co giật bộc phát. Huy cắn chặt răng, cơ hàm bạnh ra đau đớn, tiếp tục ép nhịp thở chậm lại.


*Năm, sáu, bảy, tám...*


Nhịp tim từ từ hạ xuống. 95... 80... rồi dừng lại ở mức 68 nhịp/phút. Gương mặt Huy điềm tĩnh một cách kỳ lạ, không một tiếng kêu la, chỉ có những giọt mồ hôi chảy dài qua vết sẹo hóa chất toluene trên gò má trái, làm vệt sẹo đỏ hồng lên như một đường ranh giới rỉ máu.


Thu vừa tỉ mỉ khâu từng mũi chỉ vừa không giấu nổi sự kinh ngạc trong mắt. Cô chưa từng thấy một người bình thường nào có khả năng tự ức chế cơn đau sinh lý xuất sắc đến thế.


Trong lúc Thu đang hoàn thành những mũi khâu cuối cùng trên bàn tay rách nát của Huy, Vy đứng bên cạnh, khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt sắc như dao găm nhìn chằm chằm vào cuốn Sổ Cái Máu bọc da đen đang giắt trong túi áo sơ mi rách của Huy, giờ đã dính bám những vệt dịch vàng rỉ ra từ vết thương.


“Huy,” Vy lên tiếng, giọng cô trầm xuống, mang theo sự nghi ngờ của một cảnh sát hình sự dạn dày kinh nghiệm. “Bây giờ chúng ta tạm thời an toàn. Anh giải thích cho tôi nghe đi. Tại sao anh lại mạo hiểm cả tính mạng, nhảy từ tầng năm xuống đống rác chỉ để giữ bằng được cuốn sổ cái bẩn thỉu đó? Anh muốn dùng nó để tống tiền Trần Thắng? Hay anh muốn bán nó cho băng Tam Điệp để lấy mười tỷ đồng tham ô kia?”


Huy từ từ mở mắt, ánh mắt anh qua cặp kính gọng kim loại mỏng đã bị mờ đi vì mồ hôi vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, lý trí. Anh nhìn thẳng vào mắt Vy, không hề né tránh.


“Vy, cô nghĩ một kẻ muốn ôm tiền chạy trốn sẽ chọn cách nhảy từ tầng năm xuống ống nước PVC giòn cũ để tự sát sao? Nếu tôi muốn thỏa hiệp, tôi chỉ cần giao cuốn sổ này cho Sơn Lôi ngay tại phòng khách, nhận hai trăm triệu tiền thưởng chỉ điểm và tiếp tục làm một kế toán trưởng bẩn thỉu cho Hắc Hổ.”


Vy nheo mắt: “Nhưng báo cáo hiện trường của Phạm Duy ghi rõ anh là nghi phạm duy nhất có mặt tại văn phòng An Bình đêm xảy ra hỏa hoạn. Nam bị giết bằng một vết đâm xuyên tim, và văn phòng bị phóng hỏa ngay sau đó để phi tang chứng cứ. Anh giải thích thế nào về việc này?”


“Nhìn vào má trái của tôi đi,” Huy khàn giọng nói, nghiêng đầu để ánh đèn mổ rọi thẳng vào vết sẹo co rút trên gò má. “Cô là cảnh sát hình sự, cô chắc chắn phải biết mùi của toluene.”


Vy bước lại gần hơn, cúi người quan sát vết sẹo của Huy. Cô ngửi thấy một mùi hắc nhẹ, rất đặc trưng của dung môi công nghiệp hòa lẫn trong mùi máu và mồ hôi.


“Vết rách này không phải do bỏng lửa thường,” Huy phân tích, giọng điệu điềm tĩnh như thể đang đọc một báo cáo tài chính của người khác. “Nó được tạo ra bởi một mảnh kính vỡ bay ra từ vụ nổ dung môi toluene nồng độ cao. Đêm đó, Lê Văn Tám – giám đốc công ty An Bình – đã dùng toluene để tẩy rửa lớp mực in bảo mật trên các cọc tiền polymer cũ bến bãi trước khi phóng hỏa tiêu hủy sổ sách. Tôi đã có mặt ở đó trước khi đám cháy bùng phát lớn. Tôi vào phòng để cứu chiếc ổ cứng chứa dữ liệu kế toán gốc vì tôi phát hiện ra Nam đã bị sát hại từ trước.”


Vy khựng lại, đồng tử co thắt: “Anh nói Nam bị giết từ trước?”


“Đúng,” Huy gật đầu, cơn đau từ mũi khâu cuối cùng của Thu khiến anh khẽ nhíu mày. “Nam bị giết không phải vì vô tình cầm nhầm cuốn sổ cái này. Cậu ấy bị giết vì chiều hôm đó, khi đi kiểm hóa tại cảng cá, Nam đã vô tình chứng kiến và chụp ảnh lại một giao dịch ma túy bẩn của Trần Thắng với đối tác nước ngoài. Cuốn sổ cái đen này thực chất chỉ là cái cớ hoàn hảo để Phạm Duy và Trần Thắng dựng lên một kịch bản mưu sát tham ô, biến tôi thành kẻ thế mạng hoàn hảo nhằm đóng hồ sơ vụ án mạng của Nam.”


Huy dùng tay trái lành lặn, run rẩy rút cuốn Sổ Cái Máu từ trong ngực áo ra, đặt lên mặt thép lạnh của bàn mổ.


“Nếu tôi chết, hoặc nếu cuốn sổ này rơi vào tay Phạm Duy, cái chết của Nam sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới danh nghĩa một vụ giết người cướp của thông thường. Cô muốn tìm ra sự thật vụ án của Nam đúng không? Đây là bằng chứng duy nhất.”


Vy nhìn cuốn sổ cái đen rách nát, mép giấy cháy xém dính vệt máu khô. Những lời phân tích logic của Huy kết hợp với vết sẹo hóa chất thực tế trên mặt anh đã hoàn toàn đập tan những nghi ngờ cuối cùng trong lòng cô. Cô nhận ra mình và gã kế toán gầy gò này đang đứng chung trên một chiến tuyến sinh tử chống lại cả hệ thống tha hóa của Phạm Duy.


“Được rồi,” Vy hít một hơi thật sâu, dứt khoát nói. “Tôi tin anh. Nhưng cuốn sổ này hoàn toàn được mã hóa bằng các ký hiệu viết tay kỳ lạ. Anh định giải mã nó thế nào nếu không có khóa bảo mật?”


Huy nhìn chăm chăm vào trang đầu tiên của cuốn sổ cái đen vừa được lật mở dưới ánh đèn mổ rực sáng. Trên mặt giấy tráng nilon chống nước, hàng loạt các dãy ký tự đối xứng phức tạp hiện ra:


`[7.3.15] -> 12.04.85 // (P=0.87) -> 0x4F9B̀

`[2.9.11] -> 24.11.90 // (P=0.62) -> 0x1A2C̀


Khánh từng cố gắng giúp anh nhập các dãy số này trực tiếp vào một phần mềm giải mã AES-256 trên điện thoại cũ nhưng hệ thống liên tục báo lỗi do thiếu khóa vật lý xác thực đa chữ ký. Huy hiểu rằng, đây không phải là một hệ mật mã công nghệ thông thường. Nó là một hệ thống bảo mật sinh học được thiết kế dựa trên tư duy toán học cá nhân.


Anh nhắm mắt lại, kích hoạt Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory).


Trong bóng tối của tâm trí, những ký hiệu khô khan bắt đầu chuyển động, liên kết với những ký ức xa xưa từ thời thơ ấu. Anh nhìn thấy hình ảnh người cha quá cố của mình, Nguyễn Văn Tuyên, một giáo viên toán trung học khắc khổ đeo kính gọng kim loại mỏng, đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ dưới ánh đèn dầu vùng biên Quảng Ninh. Cha anh thường bắt anh giải những bài toán xác suất phức tạp bằng phương pháp tính nhẩm siêu tốc.


*“Huy, con số không bao giờ biết nói dối. Nhưng con người có thể dùng con số để che giấu sự thật. Để tìm ra chân tướng, con phải tìm ra hằng số biến thiên trong cấu trúc hình học của chúng.”*


Huy mở mắt ra, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Anh đã nhận ra quy luật.


Các dãy số ngày tháng̀12.04.85` và24.11.90` không phải là ngày diễn ra giao dịch. Đó là ngày sinh của những người thân trong gia đình anh, được cha anh dùng làm hằng số gốc. Còn các ký hiệù(P=0.87)` và(P=0.62)` chính là các chỉ số xác suất phân phối Poisson mà cha anh đã nghiên cứu cả đời trong cuốn sổ tay toán học cũ.


“Thu, cho tôi mượn một cây bút và một tờ giấy kiểm nghiệm,” Huy khàn giọng nói.


Thu nhanh chóng đưa cho anh một cây bút bi và một tờ giấy trắng. Huy dùng bàn tay trái lành lặn, bắt đầu viết nhanh các phép tính nhẩm xác suất lên giấy. Bộ óc của một thiên tài số liệu hoạt động với tốc độ tối đa, phân tích cấu trúc hình học của các ký tự đối xứng.


`X = (0.87 * 120485) mod 256`

`Y = (0.62 * 241190) mod 256`


Các con số nhảy múa trong đầu anh, khớp nối hoàn hảo với các ký tự hex̀0x4F9B̀ và0x1A2C̀. Lớp bảo mật đối xứng đầu tiên của Sổ Cái Máu, vốn thách thức mọi siêu máy tính của C50, đã bị bẻ gãy hoàn toàn chỉ bằng một cây bút bi và tư duy toán học của một người cha quá cố.


Huy đặt bút xuống, hơi thở dồn dập. Anh lật trang giấy đầu tiên của cuốn sổ cái, nơi lớp mực bảo mật phản quang từ từ hiện rõ dưới ánh đèn mổ trắng gắt.


Một cái tên viết bằng mực xanh hiện ra ở đầu danh sách nhận hối lộ định kỳ, kèm theo số tài khoản ngân hàng Đông Á Hải Phong chứa khoản tiền chung chi trị giá năm tỷ đồng:


*Vũ Văn Hoàng – Trưởng phòng pháp chế sở tài nguyên thành phố Hải Phong.*


Huy nhìn chằm chằm vào cái tên, gương mặt anh đông cứng lại vì kinh hoàng. Anh quay sang nhìn Vy, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một áp lực nghẹt thở:


“Vy... chúng ta gặp rắc rối lớn rồi. Vũ Văn Hoàng chính là kẻ phê duyệt pháp lý cho toàn bộ các dự án đất đai ven biển của tập đoàn Vanguard Marine. Và lão ta chính là người đứng sau giật dây Phạm Duy để diệt khẩu tôi.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!