Thoát Hiểm Trên Mái Tôn
Tiếng búa tạ đầu tiên nện thẳng vào cánh cửa sắt rỉ sét của căn hộ 502 dội lên một âm thanh chói tai, tựa như tiếng sét đánh ngang tai giữa bầu không khí đặc quánh sương muối của buổi sớm Hải Phong. Lớp vôi vữa mục nát trên trần nhà chung cư Lạch Tray lả tả rơi xuống, bám đầy vào mái tóc rối bù và vai áo sơ mi rách rưới của Nguyễn Huy. Căn hộ tập thể năm tầng này, vốn là nơi trú ngụ yên bình duy nhất của anh sau chuỗi ngày dài ngập chìm trong các báo cáo tài chính bẩn, giờ đây đã biến thành một cái bẫy xi măng khép kín.
Nguyễn Tuấn giật nảy mình, chiếc bật lửa Zippo khắc hình rồng trên tay gã suýt nữa rơi xuống sàn gạch bông cũ kỹ. Gương mặt gầy rộc, xám xịt của gã anh họ biến dạng vì hoảng sợ, nhưng đôi mắt híp vẫn không ngừng đảo qua đảo lại giữa cánh cửa sắt đang rung lên bần bật và lồng ngực của Huy, nơi cuốn Sổ Cái Máu đang nhô lên một góc bìa da xém cạnh.
"Chúng... chúng nó đến rồi! Sơn Lôi đến rồi!" Tuấn lắp bắp, giọng run rẩy nhưng đôi chân gầy guộc lại có xu hướng tiến về phía Huy. "Huy... mày đưa cuốn sổ đây cho anh! Anh đem ra nộp cho đại ca Sơn Lôi, anh xin gạt nợ cho mày! Cả hai anh em mình cùng sống!"
Huy lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn với gã anh họ nghiện ngập. Bản năng của một kẻ ám ảnh với sự chính xác bắt đầu hoạt động để chế ngự cơn sốt đang nhen nhóm trong đầu. Ánh mắt anh lạnh lùng khóa chặt lấy từng cử động nhỏ trên cơ mặt của Tuấn. Gò má trái của Tuấn giật nhẹ liên tục, bả vai gã co rụt lại, hai bàn tay nắm chặt lấy vạt áo thun cáu bẩn.
"Anh Tuấn," Huy lên tiếng, giọng khàn đặc do ngạt khói từ đêm qua nhưng vô cùng điềm tĩnh. "Anh nói dối tệ lắm. Nếu tôi giao cuốn sổ này cho anh, Sơn Lôi sẽ dùng nó để tống tiền Trần Thắng. Và việc đầu tiên Trần Thắng làm sau khi lấy lại được sổ cái là nghiền nát cả anh lẫn tôi dưới máy ép phế liệu để xóa sạch dấu vết. Khoản nợ hai trăm triệu của anh tại sòng Hắc Long thực chất chỉ là cái cớ để chúng biến anh thành một con chó chỉ điểm."
"RẦM!"
Cú nện thứ hai khiến cánh cửa sắt rỉ sét lõm hẳn vào trong. Tiếng chốt khóa cơ học nghiến rít lên đau đớn. Từ phía bên ngoài hành lang, giọng nói ồm ồm, khàn khàn của Sơn Lôi dội qua khe cửa sổ thông gió:
"Thằng kế toán! Tao biết mày đang ở trong! Khôn hồn thì mở cửa giao sổ ra, tao còn chừa cho mày một con đường sống! Bằng không, tao đốt sạch cái ổ chuột này!"
Tuấn nhìn thấy cánh cửa sắp đổ, lòng tham và sự hèn nhát trong gã sụp đổ hoàn toàn, biến thành sự liều lĩnh của kẻ cùng đường. Gã đột ngột lao về phía Huy, hai bàn tay thô ráp vươn ra định giật phắt cuốn sổ cái giắt trong ngực áo anh.
Huy hoàn toàn không biết võ thuật, cơ thể gầy gò của một kế toán viên văn phòng càng không cho phép anh đối đầu vật lý với gã nghiện đang trong cơn túng quẫn. Nhưng anh có sự nhạy bén của một bộ óc toán học. Không lùi lại theo bản năng, Huy xoay người né sang bên trái, đồng thời dùng vai trái – bả vai lành lặn duy nhất – húc mạnh vào cạnh chiếc tủ gỗ đựng sách cũ bên cạnh.
Chiếc tủ gỗ ép mục nát, nặng gần năm mươi cân chứa đầy tài liệu kiểm toán cũ, mất thăng bằng dưới lực đẩy chuẩn xác vào trọng tâm lực học của Huy. Nó đổ sụp xuống, chắn ngang lối đi hẹp nối giữa phòng khách và cửa chính, đè nghiến lên chân của Nguyễn Tuấn. Tiếng hét thảm thiết của gã anh họ vang lên khi chồng sách cũ đè nặng lên người gã, tạm thời khóa chặt gã dưới nền nhà.
"Huy! Thằng khốn... cứu anh!" Tuấn gào lên trong bất lực.
Huy không ngoảnh lại. Anh quay lưng chạy nhanh ra phía ban công rách nát của căn hộ tầng năm. Gió bão từ cửa biển Đồ Sơn thổi về rít lên từng hồi qua khe cửa kính vỡ, quất thẳng vào vết rách chứa hóa chất toluene trên má trái của anh, gây nên một cơn đau rát buốt đến tận xương tủy. Bàn tay phải bị bỏng nặng cấp độ hai rộp nước rỉ dịch của anh run rẩy bám vào thành lan can bằng bê tông đã mục trơ cả cốt thép rỉ sét.
Anh nhìn xuống phía dưới. Độ cao từ tầng năm xuống mặt đất khoảng mười lăm mét. Dưới kia, sương mù dày đặc che phủ con ngõ nhỏ của khu tập thể Lạch Tray, nhưng Huy vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn flash của điện thoại và bóng dáng của vài trinh sát hình sự thuộc Đội Hình sự Quận Ngô Quyền đang chạy vào từ đầu ngõ.
Phía trước là họng súng của cảnh sát tha hóa do Phạm Duy chỉ đạo, phía sau là lưỡi búa của Sơn Lôi. Huy chỉ có một lối thoát duy nhất: chiếc đường ống nước thải bằng nhựa PVC màu xanh thẫm chạy dọc vách tường chung cư, nằm cách lan can ban công khoảng không phẩy tám mét.
Bộ óc của một thiên tài số liệu lập tức thực hiện các phép tính cơ học dồn dập trong đầu.
*Đường kính ống nhựa: 110mm. Chất liệu: nhựa PVC cũ đã phơi nắng mưa hơn mười lăm năm, độ giòn tăng 40%, khả năng chịu lực kéo giảm xuống còn khoảng 80kg. Trọng lượng cơ thể của anh: 62kg. Khoảng cách giữa các vòng đai sắt giữ ống vào tường xi măng: 1.2m. Lực ma sát giữa đế giày vải cũ và bề mặt nhựa ẩm ướt dưới trời mưa: gần như bằng không.*
Nếu anh bám vào ống và tuột thẳng xuống, gia tốc trọng trường sẽ khiến tốc độ rơi tăng nhanh, lực tác động lên các vòng đai sắt ở tầng dưới sẽ vượt quá giới hạn bền của xích neo, gây gãy ống rụng tự do. Anh buộc phải dùng chân kẹp chặt ống để tạo lực hãm, đồng thời chỉ được phép dùng tay trái để chịu lực chính, tuyệt đối không được để bàn tay phải bỏng rách da chạm mạnh vào ống.
"RẦM!"
Cánh cửa sắt chính thức đổ sập vào trong phòng khách. Tiếng bước chân thô bạo của đàn em Sơn Lôi dẫm đạp lên đống sách đổ nát vang lên sát sườn.
"Nó ở ngoài ban công! Bắt lấy nó!"
Huy không do dự nữa. Anh trèo qua thành lan can bê tông rách nát, bước chân trái đạp nhẹ vào gờ tường xi măng để lấy điểm tựa, rồi rướn người ôm lấy chiếc đường ống nước thải nhựa PVC.
Ngay khi toàn bộ trọng lượng cơ thể sáu mươi hai cân của anh dồn vào chiếc ống, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ vòng đai sắt giữ ống ở tầng năm. Chiếc ống nhựa cong hẳn đi dưới sức nặng đột ngột. Cơn đau thấu xương dội thẳng từ bàn tay phải bỏng nặng lên đại não khi anh vô thức dùng nó để bám víu trong một tích tắc mất thăng bằng. Lớp da phồng rộp rách toạc ra, máu tươi và dịch vàng rỉ ra đầm đìa, bám vào bề mặt nhựa trơn trượt.
"Chết tiệt!" Huy nghiến răng đến bật máu, lập tức buông lỏng tay phải, dùng khuỷu tay trái quấn chặt lấy thân ống, hai chân co lại kẹp chặt lấy đường ống nhựa như gọng kìm.
Anh tuột xuống. Tốc độ rơi tự do bị hãm lại bởi lực ma sát từ đùi và bắp chân, nhưng sự chà xát mạnh bạo vào thân ống nhựa nhám đầy rêu mốc khiến chiếc quần vải mỏng của anh rách bươm, da thịt đùi trong bỏng rát như bị cào xé.
Khi tuột đến tầng bốn, một tiếng "rắc" thứ hai lớn hơn vang lên. Vòng đai sắt giữ ống ở tầng này đã bị rỉ sét ăn mòn hoàn toàn, không chịu nổi lực giật từ cú trượt của Huy, bật tung ra khỏi vách tường xi măng mục nát. Cả đoạn ống nhựa năm mét phía trên lung lay dữ dội, nghiêng hẳn ra phía ngoài khoảng không năm mươi độ.
Huy suýt nữa rơi tự do từ độ cao mười mét. Cơ thể anh treo lơ lửng giữa không trung, chỉ được giữ lại bằng bàn tay trái đang siết chặt lấy khớp nối ống nhựa với một lực siết của kẻ sắp chết. Khớp xương bả vai trái của anh phát ra tiếng kêu khục đau đớn do bị kéo căng quá mức.
"Thằng khốn! Đứng lại!"
Từ ban công tầng năm, Sơn Lôi thò đầu ra ngoài, gương mặt sẹo đầy sát khí gầm lên. Gã vung chiếc gậy bóng chày bằng sắt nện mạnh xuống đoạn ống nhựa phía trên nhằm bẻ gãy đường thoát của Huy.
"Rắc! Khục!"
Đoạn ống nhựa PVC giòn cũ nứt toác ra một đường dài từ tầng năm chạy dọc xuống tầng ba. Huy cảm nhận được sự sụp đổ của cấu trúc chịu lực dưới tay mình. Anh không thể leo lên, cũng không thể tuột xuống một cách bình thường được nữa. Anh nhìn xuống phía dưới chân mình, ở khoảng cách tầng hai, có một đống rác lớn của khu tập thể – nơi người dân gom các bao tải rác thải sinh hoạt và phế liệu chưa phân loại bốc mùi hôi thối.
Huy buông tay.
Cơ thể anh rơi thẳng xuống dưới sương mù. Tiếng gió rít qua tai rợn người chỉ kéo dài trong vòng chưa đầy hai giây.
"BÙM!"
Huy tiếp đất bằng cả tấm lưng nện thẳng vào đống bao tải rác lớn. Lực giảm chấn từ những túi rác chứa đầy vỏ hộp xốp, quần áo cũ và rau củ thối của chợ dân sinh cứu mạng anh khỏi một cú dập nát cột sống. Nhưng cú va chạm mạnh vẫn khiến toàn bộ dưỡng khí trong phổi anh bị ép sạch ra ngoài. Huy nằm ngửa trên đống rác, mắt trợn trừng nhìn lên bầu trời xám xịt của Hải Phong, miệng há hốc cố hít lấy một ngụm khí nhưng chỉ ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc và mùi hóa chất toluene rát buốt trên mặt.
Cơn đau từ cú ngã bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng đau đớn nhất là ở cổ chân trái. Khi tiếp đất, chân trái của anh bị kẹt vào khe giữa hai bao tải phế liệu cứng, khớp cổ chân bị lật sang một bên với một tiếng "khục" trầm đục.
Trật khớp cổ chân trái. Vết bỏng tay phải bị rách miệng rỉ máu dữ dội.
Huy cố lết thân xác bầm dập ra khỏi đống rác. Mỗi bước di chuyển lúc này đối với anh đều là một cực hình thực sự. Anh phải dùng tay trái bám vào vách tường gạch rêu phong của ngõ hẹp Lạch Tray, kéo lê chiếc chân trái đang sưng vù lên nhanh chóng.
"ĐOÀNG!"
Tiếng súng ngắn K54 khô khốc vang lên từ đầu ngõ, xé toạc màn sương mù ẩm ướt. Viên đạn găm thẳng vào bức tường gạch sát bên tai Huy, bắn ra những mảnh gạch đỏ vụn găm vào da mặt anh.
"Đứng lại! Nghi phạm Nguyễn Huy, anh đã bị bao vây! Giao nộp tài liệu và đầu hàng ngay lập tức!"
Đại úy Lê Minh, Đội phó hình sự Quận Ngô Quyền, đang đứng ở đầu ngõ dưới cơn mưa phùn. Khẩu K54 trên tay anh ta vẫn còn bốc khói nhẹ, ánh mắt sắc như dao khóa chặt lấy bóng dáng gầy gò, mặc áo sơ mi rách rưới đẫm máu của Huy. Phía sau Minh, ba trinh sát hình sự mặc thường phục đang nhanh chóng tản ra hai bên vách ngõ để khép chặt vòng vây.
Huy khựng lại. Cổ chân trái đau đớn khiến anh không thể chạy nổi một bước nào nữa. Phía sau anh là ngõ cụt được chắn bởi bức tường rào của nhà máy dệt cũ cao ba mét. Phía trước là họng súng của Lê Minh – một cảnh sát mẫn cán nhưng đang bị Phạm Duy lừa dối thông tin, tin rằng Huy là kẻ giết hại dã man đồng nghiệp Nam.
*Thời gian trinh sát tiếp cận: 15 giây. Khả năng vượt tường rào với cổ chân trật khớp: 0%. Khả năng đàm phán thành công với Lê Minh trong trạng thái kích động bắn chỉ thiên: dưới 5%.*
Huy đưa bàn tay trái lên ngực áo, chạm vào bề mặt ráp nhẹ của cuốn Sổ Cái Máu. Anh đã đi đến tận cùng của các phương án logic. Không còn lối thoát nào khả thi trên bảng tính toán của anh.
"VÙUUUUU!"
Tiếng gầm rú xé gió của một động cơ xe máy 150cc đột ngột bùng phát từ phía đầu ngõ ngược lại, át cả tiếng gió bão rít trên mái tôn.
Một chiếc xe côn tay Suzuki Raider màu đen sẫm, không biển số, lao vút ra từ màn sương mù dày đặc với tốc độ kinh hoàng. Người lái xe mặc áo khoác da tối màu chống nước, đội mũ bảo hiểm fullface kín mít, người rạp sát xuống ghi-đông xe.
Lê Minh giật mình xoay họng súng về phía chiếc xe lạ: "Cảnh sát đây! Dừng xe!"
Nhưng người lái xe không hề có ý định giảm ga. Tiếng ống xả độ nổ giòn giã, gầm rú điên cuồng trong không gian hẹp của ngõ nhỏ. Chiếc xe lao thẳng về phía Lê Minh với tốc độ hơn sáu mươi cây số một giờ. Minh buộc phải nhảy lách sang bên hông để tránh một cú đâm trực diện, cú ngã khiến khẩu K54 trên tay anh ta sượt mạnh xuống nền bê tông ẩm ướt.
Chiếc xe Suzuki Raider thực hiện một cú drift trượt bánh sau điêu luyện ngay sát đống rác nơi Huy đang đứng. Đuôi xe quét qua một vòng tròn hoàn hảo, hất tung những bao rác cũ để tạo màn chắn bụi bẩn.
Người lái xe bật kính mũ bảo hiểm lên một khoảng nhỏ, lộ ra đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng của một nữ cảnh sát hình sự đang bị đình chỉ công tác.
Trịnh Vy.
"Lên xe! Nhanh lên!" Vy quát lớn, giọng nói đanh thép xé tan bầu không khí căng thẳng.
Huy không lãng phí một phần mười giây nào để thắc mắc tại sao Vy lại xuất hiện ở đây. Anh dùng chút tàn lực còn lại, nhảy lên yên sau chiếc Raider, bám chặt tay trái vào thắt lưng da của Vy, trong khi chân trái trật khớp buông thõng đau đớn.
"Đứng lại!" Lê Minh gào lên từ phía sau, gã lồm cồm bò dậy nhặt lại khẩu súng ngắn, hướng thẳng về phía đuôi xe máy.
Vy rú ga điên cuồng. Chiếc xe Raider chồm lên, bánh trước nhấc bổng khỏi mặt đất trong một tích tắc rồi lao vút vào bóng tối sâu thẳm của những ngõ hẻm chằng chịt nối ra khu Port District – vùng đất dữ ngoài vòng kiểm soát của cảnh sát quận.
Sau lưng họ, tiếng gầm rú bất lực của Sơn Lôi trên ban công tầng năm hòa lẫn với tiếng còi hú dồn dập của xe cảnh sát bị bỏ lại phía sau màn sương mù xám xịt của thành phố cảng Hải Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!