Nhạc nềnMystery_Detective

Lệnh Truy Nã Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão rớt vẫn chưa chịu buông tha cho thành phố cảng Hải Phong. Những hạt mưa lạnh buốt, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi dầu máy nồng nặc từ phía bến cảng, quất liên hồi vào những bức tường rêu phong của ngõ tối quận Ngô Quyền.


Nguyễn Huy lết thân xác bầm dập ra khỏi đống rác ngập nước dưới mái tôn nhà kho cũ. Mỗi cử động nhỏ lúc này đều là một cực hình đối với gã kế toán thư sinh chưa từng biết đến va chạm vật lý. Bàn tay phải của anh – vết bỏng cấp độ hai từ tay nắm cửa bốc cháy ở văn phòng An Bình – lúc này đã phồng rộp lên thành những mọng nước đỏ hực, rỉ dịch vàng hòa lẫn với nước mưa bẩn thỉu. Nhưng cơn đau rát buốt ở tay vẫn không khủng khiếp bằng cảm giác bỏng rát trên gò má trái. Mảnh kính vỡ từ vụ nổ không chỉ để lại một vết rách sâu hoắm, mà thứ hóa chất tẩy rửa tiền giấy toluene trộn lẫn trong xăng bẩn đã thấm sâu vào thớ thịt, ăn mòn da biểu bì và tạo nên một vệt sẹo co rút, nóng ran như có ai gí tàn thuốc vào mặt.


Huy quấn chặt cuốn Sổ Cái Máu vào sát lồng ngực đẫm nước mưa, cố giữ cho lớp da đen tuyền của nó không bị tổn hại thêm dưới lớp sơ mi trắng rách nát. Tiếng còi hú của xe cảnh sát và xe cứu hỏa ngoài đường lớn Lạch Tray dội vào vách tường ngõ cụt, vang lên dồn dập như những nhịp gõ của tử thần. Anh biết, nếu lảng vảng ở đây thêm năm phút nữa, anh sẽ bị xích tay ngay lập tức.


Huy cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút tàn lực còn lại để đứng dậy. Bản năng của một kẻ ám ảnh với sự chính xác và logic bắt đầu hoạt động để chế ngự cơn sốt đang nhen nhóm trong đầu. Anh không chạy ra đường lớn. Hải Phong những năm này đã phủ kín camera giám sát giao thông tại các giao lộ chính. Một kẻ mặc sơ mi trắng đẫm máu, tay bỏng nặng, mặt rách sâu sẽ lập tức kích hoạt hệ thống cảnh báo nhận diện của sở cảnh sát quận. Anh cúi đầu, nhặt chiếc khẩu trang y tế cũ dính đầy bùn đất dưới đất lên đeo vào để che đi vết sẹo hóa chất trên má trái, rồi lầm lũi rẽ vào con đường ngách ven sông Cấm – lối đi không có ánh đèn đường, chỉ có mùi bùn non và những bóng thuyền chài im lìm trong đêm bão.


***


Nửa đêm trôi qua trong cơn mê man của sốt chấn thương. Huy ẩn nấp dưới gầm một chiếc sà lan bỏ hoang sát mép nước, dùng nước mưa sạch hứng từ mái tôn để rửa qua vết bỏng ở tay. Khi trời hửng sáng, sương mù dày đặc đặc trưng của vùng biển bọc lấy thành phố cảng, tạo ra một màn sương mờ đục che mắt những chốt tuần tra.


Huy lết bước đến một quán nước chè chén xập xệ bên rìa cảng cá, nơi những phu bốc xếp nghèo đang ngồi uống trà nóng trước ca làm việc sáng. Anh ngồi nép mình vào góc tối nhất của quán, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai cũ nhặt được trên đường. Người đàn bà chủ quán vừa rót nước vừa bật chiếc tivi màu CRT cũ kỹ treo trên vách gỗ mục.


Trên màn hình, bản tin thời sự khẩn cấp của đài truyền hình Hải Phong đang phát sóng trực tiếp. Gương mặt béo tròn, nghiêm nghị của Thượng tá Phạm Duy – Cảnh sát trưởng quận Ngô Quyền – xuất hiện chính diện trong bộ cảnh phục chỉnh tề.


"...Vào lúc hai mươi ba giờ ba mươi phút đêm qua, một vụ hỏa hoạn đặc biệt nghiêm trọng đã xảy ra tại văn phòng Công ty Xuất Nhập Khẩu An Bình. Tại hiện trường, lực lượng chức năng phát hiện thi thể của nạn nhân Lê Văn Nam, kế toán viên của công ty, bị sát hại dã man bằng nhiều nhát đâm trước khi hung thủ phóng hỏa tiêu hủy chứng cứ. Qua điều tra dấu vết hiện trường và lời khai của Giám đốc Lê Văn Tám, cơ quan cảnh sát điều tra quận Ngô Quyền xác định nghi phạm duy nhất của vụ án là Nguyễn Huy, kế toán trưởng của công ty."


Gương mặt của Huy xuất hiện trên màn hình tivi. Đó là bức ảnh thẻ chụp từ ba năm trước khi anh mới nhận việc: sơ mi trắng phẳng phiu, đeo kính gọng kim loại mỏng, phong thái tri thức và hiền lành. Nhưng lúc này, dưới dòng chữ đỏ chạy dọc màn hình: "TRUY NÃ ĐỎ – ĐỐI TƯỢNG ĐẶC BIỆT NGUY HIỂM", bức ảnh ấy trông như một lời phán quyết tử hình danh dự đối với anh.


"Đối tượng Nguyễn Huy đã biển thủ mười tỷ đồng quỹ bến bãi của công ty, sau khi bị nạn nhân Nam phát hiện đã ra tay sát hại đồng nghiệp để bịt đầu mối và phóng hỏa đốt văn phòng. Hiện đối tượng đang lẩn trốn và mang theo tài liệu bảo mật của doanh nghiệp. Thượng tá Phạm Duy đề nghị người dân cảnh giác, đối tượng cực kỳ xảo quyệt và có thể sử dụng vũ khí chống trả..."


Tiếng bàn tán xôn xao của những phu bến cảng xung quanh vang lên, nhưng tai Huy đã hoàn toàn ù đi.


Mười tỷ đồng. Mưu sát đồng nghiệp. Phóng hỏa diệt khẩu.


Phạm Duy đã bóp méo hoàn toàn sự thật. Lão không chỉ muốn bảo vệ Trần Thắng và quỹ đen của băng Hắc Hổ, mà còn muốn biến Huy thành con dê tế thần hoàn hảo nhất để khép lại vụ án. Không ai nghi ngờ lời nói của một Thượng tá cảnh sát trưởng quận. Không ai quan tâm đến lời giải thích của một gã kế toán đào tẩu. Danh tính sạch sẽ mà anh cố công gìn giữ, danh dự của người cha giáo viên toán liêm khiết quá cố – tất cả đã bị nghiền nát dưới gót giày của những kẻ thực thi pháp luật tha hóa chỉ trong một đêm.


Huy run rẩy rút chiếc điện thoại Nokia cũ từ trong túi quần ra. Ngón tay anh vô thức định bấm số điện thoại của Nguyễn Mai, em gái anh đang học y khoa tại Hà Nội. Mai là người thân duy nhất còn lại của anh trên đời này. Anh cần nghe giọng nói của cô, cần biết cô vẫn an toàn.


Nhưng ngay khi ngón tay cái chuẩn bị chạm vào phím gọi, tư duy logic lạnh lùng của một kiểm toán viên điều tra đã giật anh lại.


Không được.


Phạm Duy chắc chắn đã bàn giao số điện thoại của anh cho C50. Lực lượng cảnh sát công nghệ cao của Nguyễn Tấn chắc chắn đã thiết lập hệ thống quét định vị thời gian thực. Nếu anh bật nguồn và thực hiện cuộc gọi, hệ thống "Định vị tam giác trạm BTS" sẽ lập tức đo độ lệch thời gian sóng di động từ ba trạm phát gần nhất xung quanh cảng cá này để thu hẹp bán kính tìm kiếm xuống dưới mười mét. Trong vòng ba phút, tổ trinh sát của Lê Minh sẽ ập đến khóa chặt lối ra.


Huy nghiến răng, dùng bàn tay trái lành lặn giật phắt nắp lưng chiếc điện thoại, tháo pin khẩn cấp và bẻ gãy chiếc sim rác bên trong. Anh ném những mảnh nhựa vụn xuống dòng nước đục ngầu của sông Cấm. Anh đã chính thức bị cô lập hoàn toàn khỏi thế giới sạch.


***


Huy biết mình không thể trốn chạy mãi trong các ngõ hẻm với hai bàn tay trắng và một cơ thể đang kiệt quệ vì nhiễm trùng. Anh cần tài nguyên. Anh cần những tài liệu toán học cũ của cha mình để giải mã các dãy mật mã đối xứng AES-256 trong cuốn Sổ Cái Máu. Và những thứ đó chỉ có ở một nơi duy nhất: Căn hộ chung cư cũ Lạch Tray.


Khu chung cư năm tầng xây dựng từ thời bao cấp hiện ra trước mắt Huy dưới màn sương mù ẩm ướt. Những bức tường vàng ố, bong tróc từng mảng lớn, chằng chịt những đường dây điện và ống nước rỉ sét trông như một con quái vật bê tông khổng lồ đang ngái ngủ. Đây là nơi Huy sống đơn độc suốt ba năm qua sau khi mẹ mất.


Anh không đi lối cầu thang bộ chính ở sảnh trước. Nơi đó quá trống trải và chắc chắn đã bị tay mắt của công an phường hoặc đàn em của Sơn Lôi canh gác. Huy rẽ vào lối ngõ sau, nơi có những dãy chuồng cọp bằng sắt tự chế nhô ra từ ban công các căn hộ.


Bàn tay phải bỏng rộp của anh run rẩy bám vào đường ống nước thải bằng nhựa cũ kỹ chạy dọc vách tường. Cơn đau thấu xương dội thẳng vào đại não khi lớp da non bị chà xát vào bề mặt nhựa nhám đầy bụi bẩn. Huy phải dùng răng cắn chặt vạt áo sơ mi để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh đu người bằng tay trái, nhích từng centimet một lên phía ban công tầng năm của căn hộ mình.


Khi hai chân chạm được vào bậu xi măng nứt nẻ của ban công phòng mình, Huy thở dốc, mồ hôi lạnh đầm đìa vạt áo. Cửa kính ban công đã bị khóa trong. Anh dùng chiếc thước sắt mang theo từ đêm qua, khéo léo lách qua khe hở cửa để gạt chốt khóa cơ học. Tiếng "cạch" nhỏ vang lên, Huy lách người vào trong căn hộ tối tăm, nhanh chóng khép chặt cửa rèm.


Căn phòng nồng nặc mùi giấy cũ và bụi ẩm. Nhưng ngay khi bước chân vào phòng khách, trực giác nhạy bén của một kẻ quen đối phó với rủi ro khiến Huy khựng lại.


Có người đã ở đây.


Những cuốn sổ sách kế toán trên kệ bị xê dịch nhẹ. Chiếc ngăn kéo bàn làm việc – nơi anh giấu chiếc chìa khóa két sắt cũ – hơi hé mở một khoảng nhỏ bằng bề ngang một ngón tay. Huy đứng im trong bóng tối, nín thở, lắng nghe tiếng động.


Từ phía góc bếp tối tăm, một bóng người gầy rộc, da xám xịt bước ra. Gã đang cầm trên tay một chiếc bật lửa Zippo khắc hình rồng – món quà từ một gã bảo kê sòng bạc ngầm Hắc Hổ.


Nguyễn Tuấn. Người anh họ nghiện ngập cờ bạc của anh.


"Mày... mày về thật à Huy?" Tuấn lắp bắp, giọng run rẩy nhưng đôi mắt ti hí của gã lập tức đảo nhanh xuống ngực áo của Huy, nơi cuốn Sổ Cái Máu đang nhô lên một góc đen tuyền.


Huy không trả lời ngay. Anh đứng im dưới ánh sáng yếu ớt lọt qua khe rèm, tập trung quan sát gương mặt của gã anh họ. Kỹ năng "Đọc vị vi biểu cảm (Micro-expressions)" mà anh từng nghiên cứu thời đại học bắt đầu hoạt động như một bộ lọc phân tích.


Đồng tử của Tuấn co thắt lại trong vòng không phẩy năm giây khi nhìn thấy anh. Hai cánh mũi gã phập phồng nhanh, ngón tay trỏ tay phải gõ liên tục vào thân chiếc bật lửa Zippo – những dấu hiệu điển hình của sự lo lắng cực độ và hành vi che giấu tội lỗi. Gã không ngạc nhiên khi thấy Huy là một kẻ trốn nã; gã đang lo sợ vì kế hoạch của mình bị đảo lộn.


"Anh Tuấn," Huy lên tiếng, giọng khàn đặc nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. "Anh tìm gì trong nhà tôi?"


"Ơ... anh nghe tin công ty mày bị cháy, thằng Nam chết... anh lo cho mày nên qua đây xem có giúp được gì không." Tuấn bước tới một bước, cố nở một nụ cười giả tạo, nhưng gò má trái của gã giật nhẹ một nhịp, và ánh mắt gã liên tục liếc về phía chiếc điện thoại thông minh giá rẻ đặt trên bàn ăn.


Liar. Kẻ nói dối.


Huy phân tích nhanh cấu trúc tâm lý của Tuấn. Gã nợ nần ngập đầu tại các sòng bạc ngầm của băng Hắc Hổ dưới trướng Trần Thắng. Trần Thắng đang phát lệnh truy sát đỏ để thu hồi sổ cái. Một kẻ nghiện ngập túng quẫn như Tuấn là mục tiêu dễ dàng nhất để Trần Thắng mua chuộc bằng một khoản tiền xóa nợ hoặc tiền thưởng chỉ điểm.


"Anh đã báo cho Sơn Lôi đúng không?" Huy hỏi thẳng, giọng không một chút dao động.


Tuấn giật nảy mình, mặt gã biến sắc, xám xịt như tro tàn. Gã lùi lại một bước, tay phải vô thức thọc vào túi quần: "Mày... mày nói cái gì thế Huy? Anh em ruột thịt với nhau, sao anh lại làm thế..."


"Cơ mặt của anh đang co thắt không đối xứng," Huy cắt lời, bước lên một bước, ánh mắt sắc lạnh sau cặp kính cận dính nước mưa khóa chặt lấy Tuấn. "Khi anh nói từ 'anh em', vai trái của anh hơi nhếch lên – đó là phản xạ tự vệ vật lý khi tiềm thức biết mình đang phản bội. Và anh không dám nhìn thẳng vào mắt tôi quá hai giây. Anh đã bán đứng vị trí của tôi để đổi lấy khoản nợ cờ bạc hai trăm triệu ở sòng Hắc Long."


Tuấn cứng đờ người. Gã nhìn Huy như nhìn một con quái vật có khả năng đọc thấu suy nghĩ của gã. Lòng tham và sự hèn nhát trong gã sụp đổ, biến thành sự liều lĩnh của kẻ cùng đường. Gã đột ngột lao về phía chiếc điện thoại trên bàn ăn.


Nhưng Huy nhanh hơn. Dù tay phải bị bỏng nặng, anh vẫn dùng tay trái chộp lấy chiếc ghế gỗ cũ bên cạnh, chuẩn xác đẩy mạnh vào chân bàn. Chiếc bàn ăn xê dịch, hất văng chiếc điện thoại của Tuấn xuống khe hở giữa tủ lạnh và vách tường.


"Mày điên rồi Huy! Mày là kẻ giết người! Cả Hải Phong đang lùng mày! Mày không thoát được đâu!" Tuấn gào lên, gã rút chiếc bật lửa Zippo ra định dùng làm vũ khí nắm đấm lao vào Huy.


Đúng lúc đó, một âm thanh khô khốc dội lên từ phía dưới cầu thang bộ của tòa nhà chung cư.


Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của nhiều người đang chạy Huỳnh huỵch trên những bậc thềm bê tông nứt nẻ từ tầng một hướng thẳng lên tầng năm. Đi kèm với đó là tiếng quát tháo dõng dạc của lực lượng công an phường và tiếng kim loại va chạm của những chiếc gậy sắt ba khúc.


"Công an đây! Đề nghị các hộ dân ở yên trong nhà! Tiến hành kiểm tra hành chính đột xuất căn hộ năm trăm linh hai!"


Tiếng hét từ loa cầm tay vang vọng khắp giếng trời chung cư cũ nát, khép chặt mọi ngóc ngách của tòa nhà Lạch Tray vào một vòng vây nghẹt thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!