Trận Chiến Giấy Tờ Giả
Sương mù Hải Phong lúc gần trưa không những không tan đi mà càng lúc càng đặc quánh, nhớp nháp như một lớp mỡ xám xịt bao phủ lấy những dãy nhà kho rỉ sét vùng ven cảng. Cơn mưa phùn rả rích mang theo cái lạnh buốt của gió biển thổi dọc qua những con ngõ chật hẹp của khu phố cổ, nơi những bức tường vôi vàng ố đã bong tróc từng mảng lớn dưới sự tàn phá của thời gian và độ ẩm.
Nguyễn Huy lê từng bước chân khập khiễng trên mặt đường nhựa loang lổ những vũng nước đục. Mỗi bước đi là một cực hình tột cùng đối với thể xác đang kiệt quệ của anh. Cổ chân trái bị trật khớp sưng vù như quả bưởi nhỏ, đau buốt lên tận đỉnh đầu mỗi khi phải chịu lực. Ngón tay út bên bàn tay trái bị Dũng Sắt giẫm gãy nát nay được nẹp tạm bằng hai thanh tre nhỏ quấn băng gạc trắng dính đầy bụi than, tê dại và mất cảm giác. Bàn tay phải – nơi vết mổ khâu mười hai mũi sống tại phòng khám của bác sĩ Thu vừa bị rách nhẹ sau cuộc gặp với Trung Còi – đang âm ỉ rỉ ra những vệt máu tươi thấm đỏ một góc lớp băng gạc mới quấn. Trên gò má trái, vết sẹo rách dính hóa chất toluene tẩy rửa tiền giấy từ vụ nổ văn phòng An Bình đang co rút lại dưới làn nước mưa lạnh, rát bỏng như có ai gí đầu thuốc lá cháy dở vào da thịt.
Vy đi sát bên cạnh, bả vai phải bị thương do mảnh đạn sượt qua vẫn còn quấn băng chặt dưới lớp áo khoác da tối màu ẩm ướt. Cô khéo léo ghé vai đỡ lấy bả vai trái lành lặn của Huy, giúp anh chia sẻ bớt trọng lượng cơ thể nhưng ánh mắt sắc sảo của nữ trung úy hình sự bị đình chỉ công tác không ngừng cảnh giác quét qua các góc tối của con ngõ hẹp.
“Cố lên một chút nữa, Huy,” Vy thầm thì, giọng cô khàn đi vì thiếu ngủ nhưng vô cùng cương nghị. “Tiệm in của lão Lộc nằm ngay khúc quanh phía trước. Chỉ có lão mới giúp chúng ta có danh tính mới sạch sẽ trước khi Lê Minh hoàn thành xét nghiệm ADN mẫu máu của anh tại bệnh viện Việt Tiệp.”
Huy không đáp, anh chỉ cắn chặt môi đến bật máu để kìm nén những tiếng rên rỉ đau đớn. Trí não anh đang hoạt động hết công suất để chế ngự cơn sốt chấn thương đang nhen nhóm trở lại. Anh hiểu rằng chiếc Thẻ căn cước giả mang tên Trần Huy sắp được chế tác chính là lá bài sinh tồn duy nhất giúp anh bước ra khỏi bóng tối của một kẻ đào tẩu bị truy nã đỏ, cho phép anh thuê phòng trọ chui và mở các tài khoản ngân hàng ảo để tiếp tục cuộc đấu trí với ba băng đảng lớn.
Họ dừng lại trước một ngôi nhà ống hai tầng cũ kỹ nằm khuất sâu trong ngõ hẻm phố cảng. Phía trước treo một tấm biển quảng cáo bạc màu ghi vỏn vẹn ba chữ: “In Ấn Vũ Lộc”. Mùi dung môi hữu cơ, mùi mực in hóa học nồng nặc và tiếng máy chạy ro ro đều đặn dội ra từ cánh cửa xếp sắt rỉ sét hé mở một nửa.
Vy đẩy cửa đưa Huy bước vào trong. Không gian tiệm in chật hẹp, ngập tràn những chồng giấy cuộn khổng lồ, những khay mực in công nghiệp dính đầy vết màu loang lổ. Giữa căn phòng, một người đàn ông mập mạp ngoài bốn mươi tuổi, đeo cặp kính cận dày cộp dính đầy bụi mực, đang ngồi lầm lì hút thuốc lá trước chiếc máy in phun kỹ thuật số cỡ lớn nhập khẩu từ Nhật Bản. Đó chính là Vũ Văn Lộc – một kẻ thực dụng, liều lĩnh vì tiền nhưng sở hữu tay nghề làm giả giấy tờ thuộc hàng bậc thầy ở thế giới ngầm Hải Phong.
Lộc liếc nhìn bộ dạng thảm hại của Huy qua gọng kính cận dày, rồi dừng mắt lại ở vết sẹo rách rỉ dịch trên má trái của anh. Gã rít một hơi thuốc dài, phả làn khói xám xịt vào khoảng không gian sực mùi hóa chất.
“Vy, cô dẫn theo một cái xác không hồn đến tiệm của tôi đấy à?” Lộc gằn giọng, giọng nói khàn khàn đặc trưng của kẻ nghiện thuốc lá nặng. “Tôi đã nói rồi, dạo này sở cảnh sát quận quét rát lắm. Làm phôi thẻ căn cước thật nhưng thông tin giả lúc này là ăn án phản quốc như chơi.”
Vy không thèm quanh co, cô bước tới đặt thẳng một cọc tiền polymer mệnh giá năm trăm ngàn đồng lên mặt bàn gỗ dính đầy mực in của Lộc. “Năm mươi triệu. Phôi thật, chip từ hoạt động được trên các máy quét hành chính thông thường. Lão Lộc, tôi biết lão luôn giữ lại vài phôi thẻ căn cước sạch của những người nghèo bán lại để trừ nợ.”
Ánh mắt Lộc lập tức sáng lên khi nhìn thấy cọc tiền mặt sạch sẽ không dính vết bẩn. Gã dụi tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn đầy ắp đầu lọc, nhanh tay thu cọc tiền vào hộc tủ khóa chặt. “Cô đúng là biết cách đàm phán, Vy ạ. Được rồi, đưa thông tin đây. Nhưng tôi nói trước, chỉ có thông tin Trần Huy, sinh năm 1992, quê quán Thủy Nguyên. Đây là phôi thật của một gã công nhân cảng đã trốn nợ ra nước ngoài, tôi chỉ in đè ảnh và mã hóa lại chip RFID.”
Huy lết đến ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ cạnh máy in, dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất rút chiếc máy tính bảng bảo mật Tails OS ra khỏi ba lô, kết nối với cổng hồng ngoại của máy in qua một sợi cáp bảo mật do Khánh độ chế. “Tôi đã nạp sẵn file ảnh chân dung đã qua xử lý thuật toán làm mờ góc cạnh nhận diện camera giám sát và thông số mã hóa chip. Anh chỉ việc quét phôi và ghi đè dữ liệu.”
Lộc nhìn Huy với ánh mắt kinh ngạc trước sự chuyên nghiệp công nghệ của gã thư sinh què quặt này. Gã không nói thêm lời nào, nhanh chóng nhét chiếc phôi thẻ căn cước thật vào khay nạp của chiếc máy in phun kỹ thuật số độ phân giải cực cao. Tiếng đầu phun bắt đầu hoạt động, kêu lên những tiếng *xoẹt xoẹt* đều đặn trong không gian kín.
Tuy nhiên, ngay khi tiến trình in đè thông tin Trần Huy đạt đến mức bảy mươi phần trăm, Vy – người vẫn luôn đứng cảnh giới sát khe cửa xếp sắt – đột ngột giật bắn mình. Đôi mắt cô co thắt lại đầy cảnh giác khi nhìn qua tấm kính mờ ra con ngõ nhỏ sũng nước mưa.
“Huy, có động tĩnh,” Vy thầm thì, giọng cô lạnh đi vài phần. “Hai gã đàn ông mặc vest đen chống nước, tai đeo bộ đàm ống khí đang đứng chốt ở đầu ngõ. Bọn chúng không phải người của Lê Minh. Cách di chuyển giãn cách đội hình và ánh mắt dò xét các tiệm vàng xung quanh... Đó là người của Băng Kim Sa.”
Huy giật mình, nhịp tim anh bắt đầu có xu hướng tăng vọt. Anh cố gắng điều hòa hơi thở theo quy tắc thiền định 4-7-8 để đè nén cơn sốt đang làm đại não đau nhức. “Băng Kim Sa của Bà Trùm Phượng Hoàng... Thúy Mẫu Đơn đang tăng cường tay mắt lùng sục khu phố cổ sau bài báo nặc danh sáng nay. Chúng biết tôi sẽ cần một danh tính mới để tẩu thoát khỏi Hải Phong.”
“Chúng ta phải nổ súng dẹp đường rút lui ngay,” Vy siết chặt báng khẩu súng ngắn K54 giắt sau lưng, ngón tay cô đã chạm vào chốt an toàn.
“Không được!” Huy ngăn lại khẩn cấp, giọng anh trầm thấp nhưng đầy uy lực buộc Vy phải dừng động tác. “Ngõ này là ngõ cụt độc đạo. Nếu cô nổ súng tại đây, tiếng súng sẽ kích hoạt toàn bộ mạng lưới tai mắt của Kim Sa phong tỏa hoàn toàn khu vực trong vòng ba phút. Với cái chân trật khớp này của tôi, chúng ta không thể thoát ra ngoài ba mét.”
“Vậy phải làm sao? Lũ sát thủ đang tiến vào ngõ rồi!” Lộc lắp bắp, gương mặt mập mạp của gã cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy hai bóng đen đang từ từ tiến lại gần tiệm in.
“Lộc, tắt hết đèn sảnh ngoài, giả vờ như tiệm đang nghỉ ca trưa,” Huy ra lệnh nhanh chóng, ánh mắt anh lóe lên sự lạnh lùng của một chuyên gia phân tích rủi ro. “Vy, giúp tôi lách vào hốc chứa mực in phía sau máy in phun lớn.”
Hốc chứa mực in phía sau chiếc máy in công nghiệp Nhật Bản là một khoảng không gian vô cùng chật hẹp, chỉ rộng chưa đầy nửa mét, chứa đầy những can hóa chất tẩy rửa, dung môi toluene và những hộp mực rỗng bám bụi. Huy cố gắng nén cơn đau dữ dội từ hai chiếc xương sườn bị gãy gập dưới gót giày của Dũng Sắt, cùng Vy lách người vào sâu trong góc tối hẻo lánh đó. Vy đứng chắn phía trước Huy, khẩu K54 cầm chắc trong tay, lưng cô áp sát vào lồng ngực đang phập phồng thở dốc của anh. Mùi dung môi hữu cơ nồng nặc trộn lẫn với mùi mồ hôi lạnh và mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương tay phải của Huy tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Cánh cửa xếp sắt của tiệm in đột ngột bị đẩy mạnh ra, tiếng xích sắt va chạm vào nhau kêu lên những tiếng loảng xoảng chói tai.
Một mùi hương nước hoa hoa hồng ngọt ngào nhưng nồng đậm chất độc dược lập tức xộc thẳng vào không gian tiệm in, lấn át cả mùi hóa chất tẩy rửa. Thúy Mẫu Đơn – nữ phó băng Kim Sa xảo quyệt – bước vào tiệm với nụ cười ngọt ngào đầy độc dược trên môi. Cô ta mặc một bộ sườn xám lụa màu đỏ sẫm ôm sát cơ thể quyến rũ, bên ngoài khoác chiếc áo măng tô chống nước màu xám nhạt. Đi sau cô ta là hai gã vệ sĩ vạm vỡ, gương mặt vô cảm và tay luôn giắt trong túi áo khoác chứa vũ khí.
“Anh Lộc dạo này chăm chỉ quá nhỉ, trưa nắng thế này vẫn mở máy in chạy ro ro,” Thúy Mẫu Đơn lên tiếng, giọng nói ngọt ngào, lảnh lót của cô ta vang lên trong tiệm in trống trải như tiếng chuông gió, nhưng lại mang theo một áp lực tâm lý cực kỳ nặng nề.
Lộc run rẩy đứng dậy, cố gắng nở một nụ cười giả lả để che giấu sự hoảng loạn. “Dạ... chào chị phó. Tôi... tôi đang in gấp vài tờ hóa đơn quảng cáo cho khách hàng ở cảng. Chị phó đột ngột ghé thăm tiệm nhỏ của tôi có việc gì chỉ dạy ạ?”
Thúy Mẫu Đơn không trả lời ngay. Cô ta thong thả đi dạo quanh tiệm in, ngón tay thon dài sơn móng màu đỏ lòe loẹt lướt nhẹ qua những cuộn giấy in bám bụi. Ánh mắt sắc sảo của cô ta quét qua chiếc bàn làm việc, dừng lại đúng vị trí chiếc máy in phun kỹ thuật số vẫn đang chạy những nhịp cuối cùng để hoàn thành chiếc thẻ căn cước Trần Huy.
“Bà Trùm Phượng Hoàng đang tìm một gã kế toán què tay phải, mặt sẹo,” Thúy Mẫu Đơn thản nhiên nói, cô ta rút từ trong túi áo khoác ra một thiết bị điện tử cầm tay màu đen có màn hình LCD nhỏ – thiết bị quét RFID cầm tay chuyên dụng của giới an ninh ngầm để dò tìm các chip thẻ thông minh mới kích hoạt. “Tôi nghe nói gã kế toán đó rất thông minh, biết cách dùng danh tính giả để di chuyển. Tiệm in của anh Lộc lại là nơi làm giả giấy tờ uy tín nhất khu phố cổ này. Anh có thấy gã nào giống thế ghé qua đây không?”
“Dạ... làm gì có ạ!” Lộc đổ mồ hôi hột, gã liên tục dùng vạt áo thun dính mực lau trán. “Tiệm tôi chỉ làm hóa đơn quảng cáo vặt vãnh kiếm cơm qua ngày, làm sao dám chứa chấp những kẻ bị truy nã đỏ như thế.”
Thúy Mẫu Đơn khẽ cười một tiếng lạnh lẽo. Cô ta bật công tắc thiết bị quét RFID cầm tay lên. Chiếc máy bắt đầu phát ra những tiếng *tít... tít...* đều đặn dải tần ngắn khi bắt đầu quét tìm tín hiệu sóng vô tuyến của các chip từ trong phòng.
Trốn sau bức tường ngăn mỏng dính của chiếc máy in phun, Huy nhìn qua khe hở nhỏ giữa thân máy và vách tường gỗ, thấy rõ Thúy Mẫu Đơn đang từ từ đưa thiết bị quét về phía chiếc bàn làm việc của Lộc – nơi chiếc Thẻ căn cước giả mang tên Trần Huy vừa được máy in nhả ra khay chứa.
Tiếng *tít... tít...* của máy quét đột ngột tăng tần số nhanh hơn khi nó tiếp cận chiếc thẻ mới in. Chip RFID trên phôi thẻ thật vẫn chưa được mã hóa bảo mật hoàn toàn nên đang phát ra tín hiệu sóng mở cực mạnh.
*Tít! Tít! Tít!*
Màn hình LCD của máy quét trên tay Thúy Mẫu Đơn bắt đầu hiển thị vệt sóng màu xanh lục nhấp nháy báo hiệu đã phát hiện một chip RFID hoạt động ở cự ly gần dưới hai mét.
Huy biết, nếu Thúy Mẫu Đơn cầm chiếc thẻ lên và quét mã đối soát, danh tính Trần Huy cùng phôi thẻ giả sẽ bị lộ hoàn toàn. Và ngay lập tức, hai gã vệ sĩ của cô ta sẽ nổ súng lục soát toàn bộ tiệm in để tìm ra nơi ẩn náu của anh và Vy.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử mỏng manh ấy, Huy không hề hoảng loạn. Trí óc anh lạnh lùng phân tích cấu trúc của chiếc máy quét cầm tay của Mẫu Đơn. Thiết bị quét RFID tầm ngắn hoạt động dựa trên dải tần số 13.56 MHz thông thường, cực kỳ nhạy cảm với các vùng nhiễu sóng điện từ trường hoặc các vật liệu cô lập kim loại.
Huy dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất, khéo léo lách qua khe hẹp phía sau máy in, kéo chiếc Túi bảo vệ Faraday mini bằng vải lót sợi kim loại đặc biệt chặn sóng do Khánh tự may thủ công ra khỏi túi áo khoác gió. Anh nhẹ nhàng thò tay ra ngoài góc khuất của vách ngăn, dùng ngón tay trái kẹp lấy chiếc thẻ căn cước Trần Huy vừa rớt xuống khay chứa của máy in (Lộc đã nhanh trí dùng cùi chỏ gạt nhẹ chiếc thẻ về phía khe hở của vách ngăn từ trước) rồi nhét nhanh chiếc thẻ vào trong túi Faraday, miết chặt miệng túi bằng khóa dán bảo mật.
Toàn bộ động tác của Huy diễn ra vô cùng chuẩn xác, nhanh gọn và không phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào.
Ngay lập tức, tiếng *tít! tít!* dồn dập của chiếc máy quét cầm tay trên tay Thúy Mẫu Đơn đột ngột tắt lịm. Màn hình LCD hiển thị dòng chữ đỏ nhấp nháy: “Signal Loss / Error” (Mất tín hiệu / Lỗi).
Thúy Mẫu Đơn nhíu mày, cô ta lắc nhẹ thiết bị quét, đưa sát vào chiếc bàn làm việc nhưng chiếc máy vẫn hoàn toàn im lặng, không ghi nhận được bất kỳ dải sóng vô tuyến nào phát ra từ khu vực khay chứa của máy in.
“Sao thế này?” Thúy Mẫu Đơn lẩm bẩm, ánh mắt cô ta lóe lên sự nghi ngờ sắc lạnh.
Lộc nhanh trí bước tới, gã cố tình dùng bàn tay dính đầy mực in gõ mạnh vào thân chiếc máy in phun công nghiệp Nhật Bản đang chạy ro ro bên cạnh. “Chị phó ơi, cái máy in phun công nghiệp Nhật Bản đời cũ này của tôi phát ra sóng cao tần mạnh lắm. Mỗi lần nó chạy sấy mực nhiệt độ cao là hệ thống điện từ trường xung quanh bị nhiễu loạn hết cả lên. Thiết bị công nghệ cao của chị quét ở đây không chính xác được đâu ạ.”
Thúy Mẫu Đơn nhìn chằm chằm vào chiếc máy in phun khổng lồ đang xả ra làn hơi nóng sực mùi mực hóa học, rồi nhìn gương mặt đầm đìa mồ hôi đầy vẻ thật thà hèn nhát của Lộc. Sự nghi ngờ trong mắt cô ta vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng tiếng máy in chạy ầm ĩ và lời giải thích hợp lý về mặt vật lý điện từ của Lộc khiến cô ta không có đủ căn cứ để ra lệnh nổ súng lục soát.
Cô ta khẽ gõ nhẹ chiếc quạt lụa thêu hình phượng hoàng vàng xuống mặt bàn gỗ dính mực, nở một nụ cười ngọt ngào đầy độc dược. “Được rồi, anh Lộc. Tôi tin anh lần này. Nhưng nhớ kỹ lời tôi nói: kẻ nào dám bao che cho gã kế toán tội phạm đó tại khu phố cổ này, Băng Kim Sa sẽ khiến tiệm in của kẻ đó biến thành đống tro tàn chỉ trong vòng một đêm.”
“Dạ... dạ... tôi biết rồi ạ!” Lộc cúi đầu vâng dạ liên tục.
Thúy Mẫu Đơn quay người, vạt áo sườn xám đỏ sẫm lướt nhẹ qua không khí ẩm ướt của tiệm in. Cô ta dẫn theo hai gã vệ sĩ bước ra ngoài ngõ nhỏ, tiếng xích sắt của cánh cửa xếp sắt rít lên một tiếng dài rồi đóng sập lại.
Trong hốc tối chật hẹp phía sau máy in, Huy đổ gục người về phía trước, hai đầu gối anh run lên bần bật vì kiệt sức. Vy vội vàng quay người lại đỡ lấy cơ thể gầy gò đang nóng ran vì sốt chấn thương của anh. Cô cảm nhận được nhịp tim của Huy đang đập dồn dập qua lớp áo sơ mi mỏng dính nước mưa bão.
“Họ đi rồi, Huy,” Vy thở phào nhẹ nhõm, cô cất khẩu súng ngắn K54 vào lại bao da sau lưng.
Huy mở mắt ra, ánh mắt sau cặp kính gọng kim loại mỏng của anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh lạnh lùng đáng sợ. Anh đưa chiếc Túi bảo vệ Faraday mini chứa chiếc Thẻ căn cước giả mang tên Trần Huy cho Vy giữ. “Chúng ta... lấy được thẻ rồi. Nhưng tiệm in của Lộc... chính thức bị niêm phong ngầm bởi tai mắt của Kim Sa từ hôm nay.”
Lộc bước vào phía sau máy in, gương mặt gã vẫn còn xám ngoét vì sợ hãi. “Huy... Vy... hai người đi ngay đi! Bọn chúng sẽ quét các camera đường phố xung quanh ngõ này để nhận diện khách hàng ra vào tiệm tôi đấy!”
Huy dùng bàn tay trái lành lặn rút thêm bốn tờ tiền mệnh giá năm mươi đô la Mỹ sạch sẽ từ ví bảo mật ra đặt lên bàn của Lộc. “Lão Lộc, đây là hai trăm USD phí bảo mật khẩn cấp để anh giữ bí mật về chiếc thẻ Trần Huy này. Hãy xóa sạch toàn bộ file gốc quét phôi thẻ trên máy tính của anh ngay lập tức.”
Lộc nhanh tay giật lấy số tiền đô la, gật đầu lia lịa: “Tôi biết rồi! Đi ngay đi!”
Huy khập khiễng vịnh vào vai Vy bước ra khỏi tiệm in qua lối cửa sau thông ra con mương hoang ngập sương mù của khu phố cổ. Cơn mưa phùn Hải Phong vẫn rơi xối xả dưới bầu trời xám xịt của đêm dông ven biển bão táp.
Khi bước đi trong sương mù ẩm ướt, mỗi lần nhắm mắt lại để chịu đựng cơn đau thể xác dội lên từ ngón tay gãy nẹp gỗ và vết mổ rách tay phải, Huy vẫn như thấy Thúy Mẫu Đơn bước vào tiệm in với nụ cười ngọt ngào đầy độc dược, trong khi Huy và Vy đang trốn ngay phía sau bức tường ngăn mỏng dính của máy in phun.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!