Con Cờ Ly Gián Đầu Tiên
Sương mù trên sông Cấm buổi sáng hôm đó dày đặc và nhớp nháp như một tấm màn lụa ẩm ướt bị nhúng nước bẩn. Gió từ cửa biển thổi vào mang theo vị mặn chát của muối và mùi rác rưởi tự phân hủy dọc theo các bãi bồi bùn lầy. Tại một góc hẻo lánh thuộcPort District, nơi những chiếc cọc tre mục nát cắm sâu xuống dòng nước đục ngầu để nâng đỡ các dãy nhà sàn lụp xụp, quán cà phê “Bến Đợi” nằm im lìm như một cái xác không hồn. Quán thực chất chỉ là một gian nhà gỗ ghép bằng những mảnh ván tận dụng từ thùng container cũ, mái lợp tôn rỉ sét kêu lên những tiếng lách cách đều đặn dưới sức gió dông ven biển.
Nguyễn Huy lê từng bước chân khập khiễng đi vào quán. Cổ chân trái bị trật khớp sau cuộc đào thoát dưới cống ngầm đã sưng tấy lên như một quả bưởi nhỏ, đau nhức đến tận xương tủy mỗi khi anh đặt chân xuống nền ván gỗ mục. Bàn tay phải vừa được khâu mười hai mũi sống tại phòng khám của bác sĩ Thu nay đã được quấn lại bằng lớp gạc trắng mới, nhưng cơn sốt chấn thương âm ỉ vẫn khiến các thớ cơ của anh run lên nhè nhẹ. Trên gò má trái, vết sẹo rách do mảnh kính vỡ chứa hóa chất toluene rỉ dịch rát đỏ, co rút đau đớn mỗi khi anh mím chặt môi để chịu đựng cơn đau từ hai chiếc xương sườn bị gãy dưới gót giày của Dũng Sắt.
Anh ngồi xuống chiếc bàn gỗ mục nát sát cửa sổ nhìn ra dòng sông đục ngầu. Đối diện anh, Trung Còi đã ngồi đợi sẵn từ bao giờ. Gã cựu kế toán của băng Hắc Hổ trông gầy rộc và thảm hại hơn nhiều so với thời còn làm việc tại văn phòng bến bãi. Bộ vest cũ màu xám sậm sờn vai, rộng thênh thang so với bờ vai rụt rè của gã. Hàm răng gã vàng khè vì khói thuốc lá, hai bàn tay cáu bẩn liên tục gõ nhịp xuống mặt bàn đầy vết ố dầu mỡ.
“Mày đến muộn mười lăm phút, Huy,” Trung Còi thầm thì, giọng gã khàn đặc và rít qua kẽ răng như tiếng gió luồn qua khe cửa hẹp. Gã không nhìn thẳng vào Huy mà đảo mắt liên tục ra lối cửa chính, nơi sương mù đang cuộn dày đặc. “Tao suýt nữa đã nghĩ mày bị chó săn của Trần Thắng tóm cổ rồi.”
Huy khẽ kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu để che đi vết sẹo rách trên gò má trái. Anh dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất kéo chiếc ba lô bảo mật chứa máy tính bảng Tails OS sát vào lòng. “Cổ chân tôi không cho phép di chuyển nhanh hơn. Anh biết rõ điều đó mà, Trung.”
Trung Còi khẽ hừ một tiếng, gã rít một hơi thuốc lá thật sâu, để mặc làn khói xám xịt phả thẳng vào mặt Huy. “Tao đã đọc bài báo của thằng Ngô Quốc Bảo sáng nay. Cách phân bổ dòng tiền Smurfing dưới hai mươi triệu đồng chảy vào hai mươi lăm tài khoản ma ở khu Port District này... cách hạch toán chênh lệch doanh thu bến bãi qua các hóa đơn khống xuất nhập khẩu... Cả cái thành phố cảng này, ngoài lão Đạo mù đã chết, chỉ có tao và mày là hiểu được cấu trúc toán học của nó. Mày chính là kẻ đã rò rỉ dữ liệu cho tòa soạn đúng không?”
“Bài báo đó chỉ là một tiếng chuông cảnh báo,” Huy điềm tĩnh đáp, giọng anh trầm thấp nhưng vô cùng dứt khoát. Anh cố ý điều hòa hơi thở theo nhịp thiền định 4-7-8 để đè ép nhịp tim đang có xu hướng tăng vọt do cơn đau thể xác dội lên. “Nó ép Phạm Duy phải co cụm phòng thủ để tự bảo vệ danh tiếng chính trị. Và nó cũng chứng minh một điều: liên minh bảo kê giữa lão ta và Trần Thắng không còn vững chắc như trước nữa.”
Trung Còi chợt tắt nụ cười giả lả trên môi. Ánh mắt gã lóe lên một tia sáng tàn nhẫn và hám lợi. Gã thò tay vào túi áo vest cũ, rút ra một chiếc dao găm bấm rỉ sét, lưỡi dao bật ra kêu một tiếng *xoạch* sắc lạnh dưới ánh sáng tù mù của quán cà phê. Gã gí mũi dao sát vào mép bàn gỗ, hướng thẳng về phía ngực Huy.
“Tao không quan tâm đến chính trị hay liên minh của tụi nó,” Trung Còi gằn giọng, bả vai gã co rụt lại đầy cảnh giác. “Trần Thắng đang treo thưởng hai tỷ đồng tiền mặt cho cái đầu của mày và cuốn sổ cái đen vật lý. Tao đang nợ ngập đầu tại các sòng bạc ngầm. Nếu tao mang cái đầu của mày hoặc cái ba lô kia về dâng cho đại ca Thắng, tao không chỉ xóa được nợ mà còn lấy lại được vị trí kế toán trưởng bến bãi. Đưa cái ổ cứng chứa sổ cái đây, Huy. Đừng bắt tao phải dùng đến bạo lực với một kẻ què quặt như mày.”
Huy vẫn ngồi im lặng, tấm lưng gầy gò tựa chặt vào vách gỗ mục của quán. Anh không hề nhìn vào lưỡi dao găm đang chĩa về phía mình. Thay vào đó, anh tập trung toàn bộ nhãn lực sau cặp kính gọng kim loại mỏng vào gương mặt của Trung Còi.
Sử dụng kỹ năng Đọc vị vi biểu cảm (Micro-expressions) mà anh đã rèn luyện suốt nhiều năm, Huy quan sát thấy cơ mắt trái của Trung giật nhẹ liên tục hai nhịp trong vòng chưa đầy nửa giây. Khóe môi gã mím chặt nhưng hơi run, bả vai gã dù cố rướn cao nhưng phần cơ cổ lại co cứng bất thường. Đây không phải là biểu cảm của một sát thủ máu lạnh sẵn sàng giết người. Đây là biểu cảm của một con nợ đang bị dồn vào đường cùng, cực kỳ lo sợ bị phát hiện và đang cố sử dụng bạo lực giả tạo để tống tiền tự cứu mình.
“Anh nói dối tệ lắm, Trung,” Huy thản nhiên nói, nhịp tim của anh vẫn duy trì ổn định dưới bảy mươi nhịp một phút nhờ hơi thở sâu bằng bụng. “Anh không dám giết tôi. Vì anh biết rõ, nếu không có mật mã giải mã trang cuối của sổ cái từ miệng tôi, cuốn sổ vật lý hay chiếc ổ cứng kia đối với Trần Thắng chỉ là một đống giấy lộn và sắt rỉ.”
Trung Còi mím chặt môi, mũi dao găm run lên nhè nhẹ dưới sức ép tâm lý. “Mày...”
“Hãy nói về món nợ thực tế của anh đi,” Huy tiếp tục, giọng anh trầm ấm và lạnh lùng như một chiếc máy tính đang đọc số liệu. “Hai tỷ tám trăm bốn mươi triệu đồng nợ cờ bạc tại sòng bạc ngầm Hắc Long của băng Hắc Hổ. Anh nghĩ tại sao Trần Thắng lại cho phép anh nợ một khoản tiền khổng lồ như vậy trong khi anh chỉ là một gã kế toán thuế bị sa thải?”
Trung Còi trợn mắt nhìn Huy, lưỡi dao găm hơi hạ xuống một chút. “Làm sao mày biết con số đó?”
“Vì tôi đã rà soát toàn bộ Hệ thống ghi sổ kép ngụy trang của công ty An Bình trước khi văn phòng bị phóng hỏa,” Huy nói, khéo léo dùng bàn tay trái lành lặn rút từ trong túi áo khoác gió ra một tờ giấy chứng từ được gấp nhỏ, đặt nhẹ lên mặt bàn. “Trần Thắng không hề dùng sòng bạc để cho anh chơi giải trí. Hắn sử dụng hệ thống ghi sổ kép để chuyển đổi các khoản tiền mặt rác thu từ bảo kê bến bãi thành các khoản nợ cờ bạc ảo đứng tên anh. Anh nghĩ anh nợ sòng bạc? Không, anh đang đứng tên đại diện cho các khoản quỹ đen hối lộ của Trần Thắng chuyển cho Vũ Văn Hoàng – Trưởng phòng pháp chế sở tài nguyên.”
Trung Còi run rẩy dùng bàn tay trái cáu bẩn cầm tờ giấy lên. Đó là một bản in trích xuất từ phân vùng bảo mật của hệ thống ghi sổ kép ngụy trang An Bình, ghi chép chi tiết ngày giờ, mã giao dịch và con dấu tươi của sòng bạc Hắc Long khớp khống hoàn toàn với khoản nợ hai tỷ tám trăm bốn mươi triệu của gã, nhưng ở cột đối ứng, tên người thụ hưởng thực tế lại là tài khoản ma đứng tên người thân của Vũ Văn Hoàng.
“Hệ thống ghi sổ kép này là bằng chứng thép,” Huy phân tích, ánh mắt anh sắc lạnh khóa chặt lấy đối thủ. “Nếu Trần Thắng có được cuốn sổ cái đen vật lý từ tay anh, việc đầu tiên hắn làm là thủ tiêu anh ngay lập tức tại bãi phế liệu xe hơi để bịt đầu mối về khoản quỹ đen hối lộ này. Hắn sẽ quỵt luôn khoản nợ của anh bằng một phát đạn bồi vào đầu. Anh nghĩ hắn sẽ trả ơn anh hai tỷ đồng tiền mặt sao? Không, hắn sẽ trả ơn anh bằng một chuyến xe tải chở xác xuống sông Cấm.”
Trung Còi nhìn chằm chằm vào tờ giấy, mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn ra đầm đìa trên trán gã, làm nhòe đi những vệt bụi than trên gò má hốc hác. Gã nhận ra logic tài chính của Huy là hoàn toàn không thể chối cãi. Trần Thắng là kẻ tàn nhẫn và đa nghi tột độ, gã đã chứng kiến quá nhiều đàn em bị thủ tiêu sau khi biết quá nhiều bí mật dòng tiền bẩn của bang hội.
“Nhưng... nhưng tao phải làm sao?” Trung Còi lắp bắp, lưỡi dao găm trên tay gã đã hạ hẳn xuống mặt bàn gỗ rỉ sét. “Tao không có tiền trả nợ, tụi đòi nợ thuê của Sơn Lôi sẽ chặt chân tao trong vòng ba ngày nữa nếu tao không giao nộp mày hoặc sổ cái!”
“Anh không cần giao nộp tôi,” Huy ghé sát người lại gần, giọng anh trầm xuống đầy ma mị. “Anh sẽ dùng chính tờ chứng từ nợ này để đi tống tiền ngược lại Vũ Văn Hoàng.”
Trung Còi bàng hoàng nhìn Huy như nhìn một gã điên. “Mày điên rồi! Vũ Văn Hoàng là Trưởng phòng pháp chế sở tài nguyên, lão ta đứng sau giật dây cả Thượng tá Phạm Duy! Tao tống tiền lão thì khác nào tự sát?”
“Hoàng là kẻ cực kỳ sợ mất chức và danh tiếng chính trị,” Huy giải thích, ngón tay út trái nẹp gỗ của anh khẽ gõ nhẹ xuống mặt bàn tạo ra những tiếng động trầm đục. “Lão ta đang bị Bộ Công an giám sát sau bài báo rò rỉ sáng nay. Nếu anh gửi cho lão một tối hậu thư nặc danh chứa bản sao của tờ chứng từ này, đe dọa sẽ công bố toàn bộ hệ thống ghi sổ kép ngụy trang của An Bình lên báo chí trung ương, lão ta sẽ phát điên. Lão ta sẽ nghĩ rằng Trần Thắng đang cố tình rò rỉ thông tin để tống tiền lão nhằm lấy tiền bù đắp khoản 50 tỷ bị phong tỏa.”
Trung Còi nuốt nước bọt cái ực, đôi mắt híp của gã co thắt lại khi não bộ bắt đầu tính toán theo hướng đi mới mà Huy vạch ra. “Lão Hoàng sẽ nghĩ... Trần Thắng phản bội lão?”
“Đúng thế,” Huy mỉm cười lạnh lùng. “Lòng tham và sự nghi kị luôn là điểm yếu lớn nhất của liên minh bọn chúng. Vũ Văn Hoàng sẽ lập tức ép Phạm Duy phải rút bớt lực lượng cảnh sát đang phong tỏa căn nhà cũ của bố mẹ tôi để tập trung đối phó và tiêu diệt Trần Thắng nhằm bịt đầu mối. Khoảng trống quyền lực đó sẽ là lối thoát duy nhất của anh và là cơ hội để tôi lấy lại những di vật của cha.”
Trung Còi vẫn còn do dự, bàn tay gã cầm tờ giấy nợ run lên bần bật. Sự tham lam và nỗi sợ hãi sinh tồn đang đấu tranh dữ dội trong đầu gã kế toán sa cơ. Gã bất ngờ trợn mắt, ngón tay siết chặt lấy chuôi dao găm, định lao người qua bàn để giật chiếc ba lô của Huy: “Không được! Tao phải cướp cái ba lô này trước! Có sổ cái trong tay, tao mới có quyền thương lượng thực sự với lão Hoàng!”
Nhưng ngay khi Trung Còi vừa nhổm người dậy, một tiếng *cạch* khô khốc và lạnh lẽo đột ngột vang lên ngay phía sau gáy gã.
Qua khe hở của bức tường gỗ mục nát sát cửa sổ, một họng súng ngắn màu đen ngòm đã gí sát vào màng tang của Trung Còi từ bao giờ. Lam đứng khuất trong bóng tối của sương mù sông Cấm ngoài hiên quán, mái tóc đen ngắn dính những hạt nước nhỏ lấp lánh, đôi mắt cô lạnh lùng như mắt chim ưng đêm.
“Thử nhúc nhích xem,” Lam thầm thì, giọng cô trầm lạnh và dứt khoát đến mức khiến toàn bộ các thớ cơ trên người Trung Còi lập tức đông cứng lại.
Trung Còi từ từ buông chuôi dao găm ra, hai tay giơ lên cao quá đầu, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Gã run rẩy nhìn Huy, nhận ra bản thân đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy tâm lý và thực địa được sắp đặt hoàn hảo từ trước.
“Anh không có quyền lựa chọn, Trung,” Huy nói, anh điềm tĩnh dùng bàn tay trái thu hồi chiếc dao găm rỉ sét trên mặt bàn bỏ vào ba lô, rồi đẩy tờ chứng từ nợ sát về phía Trung Còi. “Hãy làm theo lời tôi. Gửi tối hậu thư cho Vũ Văn Hoàng trước năm giờ chiều nay. Nếu không, tệp tin gốc chứa danh sách nợ cờ bạc của anh sẽ được gửi thẳng cho đội đòi nợ của Sơn Lôi với ghi chú: anh chính là kẻ đã rò rỉ dữ liệu An Bình cho báo chí để quỵt nợ.”
Trung Còi run rẩy cầm tập hồ sơ nợ do Huy cung cấp, nhận ra nếu hắn không làm theo lời Huy, Trần Thắng sẽ nghiền nát hắn trước khi hắn kịp chạm vào sổ cái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!