Nhạc nềnMystery_Detective

Tiếng Chuông Cảnh Báo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số 5 đã đi qua, nhưng thành phố cảng Hải Phong vẫn chưa thể rũ bỏ lớp không khí ẩm ướt, nhớp nháp đặc trưng của vùng biển bão táp. Trời mờ sáng, sương mù dày đặc từ cửa sông Cấm tràn vào, quấn chặt lấy những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Port District. Trên những con hẻm chằng chịt rác thải và sình lầy, tiếng còi tàu từ phía cảng cá dội lại, trầm đục và cô độc.


Trong căn phòng khám tư nhân chật hẹp của bác sĩ Phạm Thị Thu, Nguyễn Huy khẽ cựa mình. Cơn đau từ ngón tay út bên bàn tay trái bị gãy nát dội lên từng đợt buốt nhói, kéo theo một cơn sốt âm ỉ chạy dọc sống lưng. Bàn tay phải vừa được khâu mười hai mũi sống từ đêm hỏa hoạn văn phòng An Bình giờ đây cứng đờ dưới lớp băng gạc trắng muốt dính vệt dịch vàng nhạt. Trên gò má trái, vết sẹo rách do mảnh kính vỡ chứa hóa chất toluene rát đỏ, co rút đau đớn mỗi khi anh mím môi.


Huy tựa lưng vào mép giường bệnh, mắt đăm đăm nhìn chiếc máy tính bảng bảo mật Tails OS đang nằm lặng im trong ba lô chống nước. Đêm qua, anh đã giải mã thành công trang thứ hai của cuốn Sổ Cái Máu, phơi bày toàn bộ hệ thống rửa tiền qua thủ thuật Smurfing của Thượng tá Phạm Duy. Nhưng tấm bản đồ dòng tiền bẩn đó sẽ là vô dụng nếu nó chỉ nằm im trong bóng tối của căn hầm này. Anh cần một tiếng chuông cảnh báo đủ lớn để ép Phạm Duy phải co cụm phòng thủ, tước đi quyền lực cảnh sát mà lão đang lạm dụng để truy sát anh.


“Anh thực sự muốn đi sao?” Vy bước vào từ góc tối của hành lang, khẩu súng ngắn K54 giắt chặt sau thắt lưng da. Đôi mắt nữ trung úy hình sự hằn rõ những quầng thâm vì thiếu ngủ. “Lê Minh đã thu giữ mẫu máu tươi của anh tại bệnh viện Việt Tiệp. Chỉ trong vòng mười hai giờ nữa, kết quả xét nghiệm ADN sẽ có. Toàn bộ trinh sát quận đang rà soát từng mét vuông của khu Port District này.”


“Nếu tôi tiếp tục trốn ở đây, Phạm Duy sẽ có đủ thời gian để dọn dẹp căn nhà cũ của bố mẹ tôi và bịt đầu mối tất cả những người liên quan,” Huy thào thào, giọng khàn đặc do di chứng ngạt khói nhưng vô cùng kiên định. Anh đeo lại chiếc kính gọng kim loại mỏng, khéo léo dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất để chỉnh lại chiếc áo khoác gió sẫm màu dính bẩn giả dạng công nhân bốc xếp. “Chúng ta phải tấn công vào điểm yếu nhất của lão: danh tiếng chính trị và nỗi sợ bị phanh phui trước Bộ Công an.”


Vy im lặng nhìn anh. Cô biết Huy đúng. Nhưng sự giằng xé giữa quy trình nghiệp vụ cảnh sát chính quy và phương pháp bất hợp pháp của Huy vẫn là một vết rạn nứt lớn trong tâm trí cô. Cô bước lại gần, giúp anh chỉnh lại chiếc khẩu trang vải đen che kín vết sẹo rát đỏ trên má trái.


“Tôi sẽ giám sát từ xa,” Vy trầm giọng. “Nếu có động tĩnh từ đội trinh sát, tôi sẽ phát tín hiệu qua bộ đàm dải tần ngắn của Tèo. Anh tuyệt đối không được bật điện thoại cá nhân cũ.”


Huy gật đầu. Anh bước ra khỏi phòng khám của Thu, lê từng bước đi khập khiễng do cổ chân trái vẫn còn trật khớp sưng vù. Sương mù buổi sớm lạnh buốt phả vào mặt, làm dịu đi cảm giác bỏng rát của vết thương toluene.


Khu ngõ hẻm Lê Lợi lúc sáu giờ sáng đã bắt đầu nhộn nhịp tiếng người qua lại. Dân vạn chài, công nhân bốc xếp bến cảng, và những người lao động nghèo di chuyển vội vã trong ánh sáng lờ mờ. Tại đầu ngõ, cô bé bán trà đá Nguyễn Thị Na mười sáu tuổi đang ngồi rửa những chiếc cốc thủy tinh cũ kỹ bên chiếc bàn gỗ mục. Na mặc bộ đồ bộ giản dị, đôi mắt lanh lợi liên tục quét qua dòng người đổ ra đường lớn.


Ngay khi bóng dáng khập khiễng của Huy xuất hiện ở khúc quanh, Na không hề nhìn thẳng vào anh. Cô bé thản nhiên cầm chiếc ấm trà bằng đất nung cũ gõ nhẹ ba tiếng lên mặt bàn gỗ: *Cộc, cộc... cộc*.


Đó là tín hiệu cảnh giới thủ công mà Huy đã hướng dẫn cho cô bé từ hai ngày trước. Tiếng gõ ấm trà thanh thoát, tự nhiên, hoàn toàn vô hại trong mắt bất kỳ kẻ theo dõi nào, nhưng đối với Huy, nó là lời khẳng định: ngõ không có tay mắt bám đuôi. Huy khẽ kéo sụp mũ lưỡi trai, lướt qua bàn trà đá của Na mà không dừng lại, hòa vào dòng người hướng về phía bến cảng cá.


Địa điểm hẹn gặp nằm tại Quán cơm bình dân Thắm Béo cạnh cảng cá số 3. Đây là khu vực sầm uất nhất bến cảng vào giờ giao ca, nơi hàng trăm công nhân bốc xếp bến cảng đổ về ăn sáng. Tiếng rú ga của xe container, tiếng bốc dỡ hàng hóa huyên náo và mùi mỡ hành, mùi cá tanh nồng nặc tạo nên một bộ lọc âm thanh tự nhiên hoàn hảo.


Huy bước vào quán cơm, chọn chiếc bàn gỗ nằm sâu trong góc khuất, nơi góc chết của chiếc camera an ninh của một tiệm tạp hóa đối diện không thể quét tới. Anh ngồi xuống, tựa lưng vào vách tường gạch bong tróc, cố gắng điều hòa hơi thở để giảm bớt cơn đau tức ngực do xương sườn gãy cọ xát vào phổi.


Dì ruột của Huy, Trần Thị Liên, đang tất bật bưng bê những khay cơm nóng hổi cho khách. Dì Liên mập mạp, đôn hậu, chiếc tạp dề dính đầy dầu mỡ. Dù trong lòng đang lo lắng tột độ cho đứa cháu ruột đang bị truy nã đỏ, dì vẫn giữ được vẻ mặt bình thản của một tiểu thương dạn dày sương gió.


Dì Liên bước lại gần bàn của Huy, đặt một đĩa cơm sườn nóng hổi xuống bàn, giả vờ lớn tiếng: “Cơm sườn của chú em đây! Ăn nhanh còn đi làm ca sáng kẻo chủ nó phạt!”


Trong lúc đặt đĩa cơm xuống, bàn tay thô ráp của dì Liên khéo léo che khuất tầm nhìn của bàn bên cạnh. Huy dùng bàn tay trái lành lặn lướt nhẹ dưới đáy đĩa cơm, nhét một mẩu giấy nhỏ được gấp chặt vào lòng bàn tay dì Liên.


Mẩu giấy đó không chứa bất kỳ chữ viết nào. Nó chỉ chứa một chuỗi ký tự mật mã viết tay—mật khẩu của một ví lạnh tiền số rác chứa toàn bộ dữ liệu PDF về các hóa đơn khống của công ty An Bình và danh sách tài khoản ma của Phạm Duy mà Huy đã tải lên mạng tối từ đêm trước. Đây là phương thức chuyển tin vật lý ngắt kết nối số hoàn toàn, tương tự như hệ thống Hawala không biên giới của giới thương nhân bóng tối, ngăn chặn tuyệt đối mọi nỗ lực dò quét dải IP hay định vị trạm BTS của Đại úy Nguyễn Tấn thuộc phòng chống tội phạm công nghệ cao.


Dì Liên bình thản palming mẩu giấy vào túi tạp dề, lau sạch mặt bàn rồi quay lưng bước đi. Đúng lúc đó, từ phía cửa chính của quán cơm, một người đàn ông mặc chiếc áo gió màu xám sậm, đầu đội mũ bảo hiểm sụp kín mặt bước vào.


Trực giác của một kẻ từng làm việc trong thế giới ngầm lập tức báo động đỏ trong đầu Huy. Qua khe hở của chiếc khẩu trang vải, anh quan sát vi biểu cảm của người mới vào. Gã đàn ông không nhìn vào thực đơn, bước đi vững chãi, hai mắt liên tục đảo quét qua từng bàn ăn với sự chuyên nghiệp lạnh lùng của một trinh sát hình sự mặc thường phục.


Đó là người của Đội Hình sự Quận Ngô Quyền.


Nhịp tim của Huy bắt đầu tăng vọt. Cơn đau từ ngón tay út gãy nhói lên dữ dội dưới áp lực tinh thần. Anh không thể chạy; cổ chân trái trật khớp sưng vù sẽ khiến anh lộ dạng ngay lập tức nếu đứng dậy di chuyển. Huy hít một hơi thật sâu bằng bụng theo nhịp 4-7-8, cố gắng đè ép nhịp tim xuống dưới 70 nhịp/phút để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối.


Vy giám sát từ xa qua bộ đàm dải tần ngắn của Tèo, giọng cô vang lên khàn đặc đầy lo âu bên tai Huy qua chiếc tai nghe dây siêu nhỏ: “Huy, trinh sát hình sự của Lê Minh vừa vào quán. Lão ta đang di chuyển về phía góc của anh. Rút lui ngay cửa sau!”


Nhưng đường rút lui phía sau bếp lại quá hẹp và đầy rác thải bến bãi, Huy không thể di chuyển nhanh mà không gây tiếng động. Gã trinh sát đã tiến đến cách bàn của Huy chỉ còn ba mét, tay gã lén đưa vào trong vạt áo gió chuẩn bị rút thẻ ngành.


Giữa ranh giới sinh tử mỏng manh ấy, chị Thắm béo—chủ quán cơm bình dân—bất ngờ quay người từ bục bếp. Chị bưng một bát canh xương nóng hổi, bốc khói nghi ngút. Nhìn thấy gã trinh sát đang chắn lối đi hẹp giữa các bàn ăn, chị Thắm cố ý bước hụt chân, vấp phải chiếc chân bàn gỗ rỉ sét.


“Ối giời đất ơi!”


Chị Thắm hét lớn, toàn bộ bát canh xương nóng hổi đổ ụp trực tiếp vào ngực áo và đôi giày da của gã trinh sát thường phục. Nước canh nóng bỏng khiến gã trinh sát giật bắn người, đau đớn lùi lại phía sau, miệng chửi thề tục tĩu. Đám đông công nhân bốc xếp xung quanh lập tức xôn xao, người né tránh, người cười cợt, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn cực độ.


“Tôi xin lỗi cán bộ! Tay chân tôi hậu đậu quá, bão gió xong nền nhà nó trơn trượt quá!...” Chị Thắm béo vờ khóc lóc, cầm chiếc giẻ lau cáu bẩn nhào vào lau chùi ngực áo gã trinh sát, cố tình dùng thân hình mập mạp của mình che khuất hoàn toàn tầm nhìn của gã hướng về phía bàn của Huy.


Khoảng trống vàng xuất hiện. Huy tận dụng cơ hội, lách người cực nhanh qua cánh cửa gỗ mục nát dẫn ra lối đi thoát hiểm phía sau nhà bếp. Anh bước đi khập khiễng trong bóng tối của ngõ sau sũng nước mưa, biến mất vào mạng lưới ngõ hẻm chằng chịt của cảng cá trước khi gã trinh sát kịp đẩy chị Thắm béo ra.


Trong khi đó, ở phía đối diện quán cơm, tại một quán trà đá vỉa hè sập sệ, phóng viên điều tra Ngô Quốc Bảo đang ngồi trầm ngâm bên ly nước chè xanh đã nguội. Bảo gầy gò, mắt cận nặng sau cặp kính dày, mặc chiếc áo khoác nhiều túi chứa đầy sổ ghi chép.


Dì Liên bình thản đi ngang qua bàn trà đá của Bảo, vờ như vô tình làm rơi chiếc bật lửa gas rẻ tiền xuống đất ngay cạnh chân gã phóng viên. Khi cúi xuống nhặt bật lửa, dì Liên khéo léo thả mẩu giấy mật mã nhỏ vào chiếc túi áo khoác ngoài đang để mở của Bảo, rồi bước đi mà không để lại bất kỳ lời nói hay ánh mắt giao thoa nào.


Bảo khẽ giật mình, nhưng gã nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh của một phóng viên điều tra kỳ cựu. Gã trả tiền trà đá, xách chiếc ba lô sờn rách chứa chiếc máy ghi âm kỹ thuật số siêu nhỏ bước nhanh ra hướng ga tàu Hải Phòng, nơi gã đã chuẩn bị sẵn một máy tính xách tay hoàn toàn ngắt kết nối mạng nội bộ để làm việc.


Ba giờ sau.


Trời Hải Phong đổ mưa rào sầm sập. Tại phòng làm việc của Thượng tá Phạm Duy ở sở cảnh sát quận Ngô Quyền, bầu không khí căng thẳng bao trùm như một chiếc lò áp suất sắp nổ tung.


Phạm Duy đứng tựa lưng vào cửa sổ kính lớn nhìn xuống sân sở cảnh sát sũng nước mưa, tay cầm chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng. Trên màn hình máy tính cá nhân của lão, một bài viết điều tra nặc danh vừa được xuất bản trên diễn đàn độc lập lớn nhất thành phố và đang được chia sẻ với tốc độ chóng mặt trên các nền tảng mạng xã hội chui.


Tiêu đề bài viết nổi bật bằng phông chữ đỏ rực: **“VỎ BỌC AN BÌNH: ĐƯỜNG ĐI CỦA DÒNG TIỀN ĐEN TẠI CẢNG HẢI PHONG VÀ CHIẾC Ô BẢO KÊ BỊ RÒ RỈ”**.


Bài viết mô tả chi tiết, chính xác đến từng con số về 25 tài khoản ma đứng tên người nghèo tại khu Port District, kèm theo danh sách các hóa đơn khống trị giá hàng chục tỷ đồng của công ty An Bình chuyển tiền định kỳ cho các công ty ma dưới danh nghĩa Smurfing. Dù bài viết viết dưới dạng nặc danh và không trực tiếp nêu tên Phạm Duy, nhưng mọi chi tiết về chức vụ, địa bàn quận Ngô Quyền và thời gian giao dịch đều chỉ thẳng vào chiếc ghế Thượng tá của lão.


Phạm Duy điên cuồng lao lại bàn làm việc, dùng bàn tay béo múp giật phắt chiếc điện thoại bàn ném mạnh vào vách tường gạch. Chiếc điện thoại vỡ vụn thành nhiều mảnh nhựa đen, tiếng chuông báo đứt quãng vang lên thảm hại. Lão quét sạch mọi hồ sơ tài liệu, ấm trà gốm sứ đắt tiền trên bàn xuống đất, tạo nên những tiếng đổ vỡ loảng xoảng chát chúa.


“Thằng ranh con kế toán đó... nó dám bóp nghẹt tôi!” Duy gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp cảnh phục xộc xệch.


Lão nhấc chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng lên, bấm số gọi trực tiếp cho Trần Thắng. Giọng Duy run rẩy vì phẫn nộ tột độ át cả tiếng sấm rền ngoài cửa sổ:


“Họp khẩn cấp ngay lập tức tại biệt thự Đồ Sơn! Thằng ranh con Nguyễn Huy đã kích hoạt tiếng chuông tử thần rồi! Nếu anh không tìm cách thu hồi cuốn sổ cái vật lý và dập tắt bài báo này ngay lập tức, cả tôi và anh đều sẽ đứng trước vành móng ngựa tối cao của Bộ Công an!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!