Nhạc nềnMystery_Detective

Bản Thiết Kế Đường Dây Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa xối xả của cơn bão số 5 dội sầm sập xuống lớp mái tôn rỉ sét của khu công nhân đường Nguyễn Đức Cảnh, tạo nên những âm thanh hỗn loạn như tiếng trống trận. Trong căn phòng khám tư nhân chật hẹp, nồng nặc mùi thuốc sát trùng và javen của bác sĩ Phạm Thị Thu, ánh đèn tuýp trắng gắt chập chờn theo từng nhịp chớp của dông bão ngoài cửa sổ.


Nguyễn Huy nằm nghiêng trên chiếc giường bệnh bọc da giả đã sờn rách, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu môi để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Thuốc tê Lidocaine từ ca mổ cắt lọc hoại tử tại bệnh viện Việt Tiệp đã tan hoàn toàn, để lại một cơn hỏa ngục thực sự thiêu đốt mu bàn tay phải của anh. Vết mổ khâu mười hai mũi bị rách nhẹ trong cuộc trốn chạy nghẹt thở khỏi tổ trinh sát của Lê Minh đang rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm, thấm đẫm lớp băng gạc mới quấn. Ở bàn tay bên kia, ngón tay út trái bị Dũng Sắt giẫm gãy nát sưng vù, biến dạng hoàn toàn dưới lớp nẹp gỗ tạm bợ, nhức buốt lên từng nhịp theo tiếng mạch đập ở cổ tay. Trên má trái, vết sẹo rách do mảnh cao su toluene rỉ dịch rát đỏ, co rút đau đớn mỗi khi anh cử động cơ mặt.


Bác sĩ Thu cẩn thận dùng chiếc panh y tế gắp từng miếng gạc đẫm máu ra khỏi tay phải của Huy, sắc mặt cô vô cùng căng thẳng: “Vết khâu thẩm mỹ của bác sĩ Hoàng rất tốt, nhưng do anh vận động mạnh quá sớm nên hai mũi khâu ở kẽ ngón cái đã bị đứt chỉ. Tôi đã sát trùng và tiêm thêm một mũi kháng sinh liều cao, nhưng nếu anh không nằm yên, hoại tử sẽ quay lại trong vòng mười hai giờ.”


“Tôi không có mười hai giờ, bác sĩ,” Huy thào thào qua kẽ răng, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán làm mờ đi cặp kính gọng kim loại mỏng dính đầy nước mưa. Anh quay sang Trịnh Vy đang đứng thủ thế sát vách tường gỗ mục, khẩu súng ngắn K54 cầm chắc trong tay. “Vy... lấy cho tôi chiếc máy tính bảng... nhanh lên.”


Vy nhìn Huy với ánh mắt giằng xé giữa sự xót xa và kỷ luật nghiệp vụ. Cô bước lại gần, đặt chiếc ba lô chống nước lên bàn, lột bỏ chiếc áo khoác da tối màu ẩm ướt. Vy lén lấy ra chiếc máy tính bảng bảo mật Tails OS từ trong túi bảo vệ Faraday quấn giấy bạc, cắm chiếc khóa vật lý YubiKey 5C vào cổng Type-C rồi đỡ Huy ngồi dậy tựa lưng vào tường.


“Huy, anh điên rồi. Anh vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần của Lê Minh ở bệnh viện,” Vy trầm giọng, tông giọng cô chứa đựng áp lực nghẹt thở. “Mẫu máu tươi của anh đã bị Minh thu giữ. Kết quả xét nghiệm ADN sẽ có trong vòng hai mươi tư giờ tới. Nếu anh không nghỉ ngơi để hồi phục, anh sẽ không có cơ hội đứng trước tòa để giải oan đâu.”


“Nếu tôi không làm việc ngay bây giờ, chúng ta sẽ vĩnh viễn không có cơ hội đến được tòa án,” Huy lạnh lùng đáp, bàn tay trái lành lặn duy nhất của anh lướt nhanh trên bàn phím ảo của máy tính bảng. Đồng tử anh co thắt lại, tập trung cao độ khi hệ điều hành Tails OS khởi động trực tiếp trên RAM, xóa sạch mọi log file cũ.


Huy sử dụng kỹ năng Đọc nhanh báo cáo tài chính (Speed Reading) để rà quét phân vùng dữ liệu thứ hai của Sổ Cái Máu vừa được giải mã. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory) của anh hoạt động như một bộ lọc quét quang học, ghi nhận hàng ngàn dòng số liệu, mã hóa tài khoản và bảng đối chiếu thuế cũ của Công ty Xuất Nhập Khẩu An Bình mà anh đã âm thầm sao lưu trước đêm văn phòng bị phóng hỏa.


Ngón tay trái của Huy gõ liên tục, trích xuất siêu dữ liệu từ các hóa đơn khống của An Bình năm 2024. Một mạng lưới các công ty ma (shell companies) dần hiển thị trên màn hình dưới dạng một bản thiết kế đường dây bóng tối phức tạp.


“Nhìn vào đây đi, Vy,” Huy xoay màn hình máy tính bảng về phía Vy, ánh mắt anh lạnh lẽo như những con số trên màn hình. “Đây chính là Bản thiết kế Quỹ bảo kê của Thượng tá Phạm Duy. Nó không phải là những khoản tiền mặt thô sơ được trao tay trong ngõ tối. Nó là một hệ thống rửa tiền tinh vi được ngụy trang hoàn hảo dưới danh nghĩa hoạt động thương mại hợp pháp.”


Vy bước lại gần, cúi đầu nhìn vào sơ đồ dòng tiền. Đôi lông mày thanh tú của nữ trung úy hình sự nhíu chặt lại khi cô đọc các tên công ty ma: “Công ty Vận tải biển Thành Đạt... Công ty Thương mại Ngô Quyền... Tại sao các khoản thanh toán bến bãi của An Bình cho các công ty này lại luôn ở mức dưới hai mươi triệu đồng?”


“Đó là thủ thuật Smurfing chia nhỏ dòng tiền,” Huy giải thích, giọng anh trầm xuống đầy tính chuyên môn kế toán. “Hệ thống cảnh báo tự động phòng chống rửa tiền của Ngân hàng Đông Á Hải Phong sẽ lập tức báo động đỏ nếu có bất kỳ giao dịch nào vượt quá giới hạn kiểm soát dòng tiền của Ngân hàng Nhà nước. Bằng cách chia nhỏ khoản tiền mặt rác bến bãi mười tỷ đồng thành hàng ngàn giao dịch nhỏ dưới hai mươi triệu đồng chuyển vào tài khoản rác của các công ty ma này, Trần Thắng đã hợp thức hóa quỹ bảo kê mà không để lại bất kỳ dấu vết số nào.”


Anh dùng ngón tay chỉ vào một dải tài khoản ngân hàng ảo đứng tên những người nghèo tại khu ổ chuột Port District: “Sau khi tiền sạch chảy vào tài khoản các công ty ma, chúng sẽ được rút ra dưới dạng tiền mặt tại các tiệm vàng đối tác hoặc chuyển đổi sang ví lạnh Monero. Và kẻ thụ hưởng cuối cùng của các tài khoản này chính là người thân của Phạm Duy. Đây là lý do tại sao Đội Hình sự Quận Ngô Quyền lại truy sát tôi quyết liệt đến thế. Họ không tìm một nghi phạm giết người, họ đang bảo vệ chiếc két sắt của sếp mình.”


Vy đứng lặng người, gương mặt cô tái đi dưới ánh đèn tuýp. Sự tha hóa sâu sắc của người cấp trên trực tiếp mà cô từng tôn kính hiện ra rõ ràng qua các con số không thể chối cãi. Nhưng ngay lập tức, bản năng của một cảnh sát chính trực trỗi dậy, cô nắm chặt lấy vai Huy:


“Huy, chúng ta có bản đồ dòng tiền này rồi. Con đường duy nhất là tôi phải tìm cách liên lạc nặc danh với thanh tra của Bộ Công an, chuyển toàn bộ dữ liệu này cho họ để lập ban chuyên án đặc biệt lật đổ Phạm Duy. Chúng ta không thể tự mình hành động ngoài vòng pháp luật.”


“Báo cáo lên bộ?” Huy bật cười, một nụ cười khan đầy mỉa mai rát buốt gò má trái. “Vy, cô vẫn còn quá ngây thơ. Cô nghĩ Phạm Duy có thể tự mình thiết lập một đường dây rửa tiền xuyên quốc gia đi qua cảng Hải Phong mà không có sự bảo kê từ cấp cao hơn sao? Vũ Văn Hoàng – Trưởng phòng pháp chế sở tài nguyên – chính là kẻ phê duyệt pháp lý cho các dự án đất đai của Vanguard Marine. Nếu cô gửi báo cáo theo quy trình chính quy, tệp tin của cô sẽ bị chặn đứng tại phòng văn thư của sở trước khi nó kịp rời khỏi Hải Phong. Và mười hai giờ sau, đặc nhiệm tha hóa của Duy sẽ gõ cửa phòng khám này để dọn dẹp cả tôi, cô và bác sĩ Thu.”


“Vậy anh muốn làm gì?” Vy phản đối, giọng cô run lên vì giận dữ và bất đồng. “Dùng tài liệu này để tống tiền ngược Phạm Duy? Biến bản thân anh thành một kẻ tội phạm thực sự giống như tụi nó? Tôi đồng hành cùng anh là để đòi lại công lý cho Nam, chứ không phải để tham gia vào trò chơi chia chác bẩn thỉu của giới giang hồ!”


“Đây không phải là tống tiền, Vy. Đây là sinh tồn,” Huy nhìn thẳng vào mắt Vy, sự lạnh lùng và lý trí tối thượng trong ánh mắt anh khiến cô phải lùi lại một bước. “Nếu không bẻ gãy lá chắn pháp lý của Phạm Duy, chúng ta sẽ vĩnh viễn là những kẻ đào tẩu bị săn lùng như chó hoang. Tôi sử dụng phương pháp Financial Profiling để phân tích thói quen của Duy. Lão ta chỉ rút tiền mặt từ các tài khoản ma vào ngày 15 hàng tháng – trùng khớp với lịch cập cảng của các tàu lậu của Hắc Hổ. Điều đó chứng tỏ lão là kẻ cực kỳ cẩn trọng và sợ để lại dấu vết số. Chúng ta phải dùng chính nỗi sợ hãi đó của lão để ép lão phải dừng tay súng truy sát.”


Cuộc đối chất trí tuệ giữa hai người kéo căng sợi dây liên kết định mệnh. Vy giằng xé giữa quy trình nghiệp vụ cảnh sát và thực tế tàn khốc của sự sinh tồn. Cô biết Huy nói đúng, hệ thống chính quy tại Hải Phong đã bị lũng đoạn sâu sắc, nhưng việc sử dụng “con đường bẩn” để đạt mục đích vẫn là một vết rạn nứt lớn chạm vào ranh giới đạo đức của cô. Vy im lặng cúi đầu, sự im lặng đồng nghĩa với việc chấp nhận hợp tác, nhưng khoảng cách giữa cô và Huy đã vô hình trung bị kéo giãn ra.


Giữa bầu không khí ngột ngạt ấy, một tiếng gõ nhẹ đặc trưng ba nhịp ngắn từ cửa sau phòng khám vang lên. Vy lập tức cảnh giác, tay mở chốt an toàn khẩu K54, lách người ra phía hành lang tối.


Cửa sau hé mở, một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ lao động dính đầy dầu mỡ đen và sũng nước mưa bước vào. Đó là Trần Văn Tùng, bạn nối khố từ thuở nhỏ của Huy, một thợ sửa khóa chuyên nghiệp tại Hải Phong.


“Tùng,” Huy khẽ gọi khi thấy gương mặt phong trần của bạn mình hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt của hành lang.


Tùng đóng chặt cửa, thở hổn hển, đặt chiếc túi vải bạt cáu bẩn lên bàn. Gã nhìn vết thương quấn băng gạc dính máu của Huy, xót xa nói: “Huy... mày ra nông nỗi này sao? Tao nghe tin cả thành phố đang truy nã đỏ mày, tụi Hắc Hổ thì lùng sục khắp các tiệm khóa để tìm tao.”


“Tôi không sao, Tùng. Thiết bị tôi nhờ cậu chế tạo thế nào rồi?” Huy hỏi, cố gắng nén cơn đau tức ngực do xương sườn gãy cọ xát.


Tùng lén mở túi vải bạt, lấy ra một thiết bị cơ học nhỏ gọn bằng thép titan siêu cứng sáng loáng dưới ánh đèn. Đó là một bộ dụng cụ mở khóa cơ học đa năng tự chế, được gá đặt tỉ mỉ với các đầu kim quét tần số cơ học cực kỳ tinh vi.


“Đây là bộ dụng cụ mở khóa đa năng hệ cơ cấp độ 4,” Tùng thì thầm, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của gã vuốt ve thiết bị đầy tự hào. “Tao chế tạo nó bằng thép titan siêu cứng lấy từ xưởng đóng tàu. Nó có thể mở được mọi loại khóa từ, khóa cơ của các két sắt văn phòng bến cảng mà không để lại bất kỳ dấu vết cạy phá vật lý nào. Chỉ cần đưa đầu quét vào, các lá nhíp cơ học sẽ tự động khớp theo chu kỳ xoay.”


Huy đón lấy thiết bị bằng bàn tay trái lành lặn, cảm nhận sự lạnh lẽo và chính xác của kim loại. Đây chính là chiếc chìa khóa vật lý vô giá mà anh cần để đột nhập lại văn phòng An Bình bị niêm phong ở các bước sau của kế hoạch.


“Cảm ơn cậu, Tùng. Cậu đã mạo hiểm tính mạng vì tôi,” Huy chân thành nói.


Tùng lắc đầu, gương mặt gã bỗng trở nên xám ngoét, giọng gã run lên vì một nỗi sợ hãi thực tế: “Huy... tao đến đây không chỉ để giao đồ. Có một tin sét đánh tao vừa thu thập được từ đám đàn em Sơn Lôi thường xuyên lảng vảng quanh tiệm khóa của tao.”


Huy và Vy cùng lúc nín thở, bầu không khí phòng khám lập tức hạ xuống nhiệt độ đóng băng.


“Trần Thắng... gã ông trùm băng Hắc Hổ đã phát điên vì bị đóng băng dòng tiền,” Tùng ghé sát tai Huy, giọng thì thào đầy kinh hoàng. “Hắn biết mày rất hiếu thảo và coi trọng gia đình. Hắn đã cử ba tay súng chuyên nghiệp của đội bảo kê bến cảng đến giám sát chặt chẽ, khóa chặt mọi lối ra vào căn nhà cũ của bố mẹ mày ở Lạch Tray. Hắn muốn gài bẫy chờ mày quay lại đó lấy di vật của cha mày để bắt sống mày dâng lên cho Phạm Duy.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!