Nhạc nềnMystery_Detective

Đột Kích Bệnh Viện Việt Tiệp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số 5 vẫn điên cuồng gầm rú ngoài cửa sông Cấm, trút những đợt mưa như roi quất xuống mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Port District. Trong căn phòng trọ số 4 hẻm Lê Lợi, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi dầu hỏa tù mù từ chiếc đèn bão đặt trên chiếc hòm gỗ cũ, và cả mùi amoniac nồng nặc bốc lên từ lớp quần áo đẫm nước thải cống ngầm chưa kịp ráo.


Nguyễn Huy nằm nghiêng trên chiếc chiếu cói rách mép, toàn thân co quắp trong những cơn co giật sinh lý không thể kiểm soát. Cơn sốt nhiễm trùng máu bắt đầu tấn công trực diện vào hệ thần kinh của gã kế toán. Trán Huy nóng như hòn than nung, nhưng sâu trong xương tủy, anh lại cảm thấy một cái lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng. Trên má trái, vệt sẹo rách do mảnh cao su nóng văng trúng từ vụ nổ lốp xe trước đó đang rỉ dịch đỏ lòm, rát bỏng như có ai gí than hồng vào da thịt.


Bà cụ Mơ quỳ dưới nền xi măng nứt nẻ, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết đồi mồi run rẩy chỉ vào vệt dịch vàng nhạt trộn lẫn máu tươi đang rỉ ra từ dưới lớp đai dán velcro của chiếc Áo giáp Kevlar siêu nhẹ quấn quanh mu bàn tay phải của Huy. Vệt dịch độc ấy loang ra dưới khe cửa gỗ mục, hòa vào dòng nước mưa sũng bến cảng, tạo thành một dấu vết vật lý đỏ sẫm dẫn thẳng từ hẻm ngoài vào phòng trọ.


“Vy ơi... máu... máu của nó chảy dọc ngõ ngoài kia rồi,” giọng bà cụ Mơ run lên bần bật vì kinh hãi. “Chó săn của tụi nó... tụi Sơn Lôi dắt theo chó bến bãi, sẽ lần theo vệt máu này quay lại đây mất!”


Trịnh Vy siết chặt báng khẩu súng ngắn K54 trong tay, bả vai phải bị thương do mảnh đạn sượt qua nhói lên một nhịp đau buốt. Cô nhìn vệt máu loang, rồi nhìn gương mặt xám ngoét, đôi môi nứt nẻ rỉ máu của Huy. Sốt cao 40 độ đã khiến đồng tử của anh bắt đầu giãn ra, nhịp thở đứt quãng. Nếu không được can thiệp ngoại khoa cắt lọc hoại tử ngay lập tức, chất độc từ nước thải sông Cấm sẽ đi thẳng vào tim anh.


“Bà Mơ, bà dùng ấm nước gừng nóng pha với giấm dội ngay lên vệt máu ở khe cửa và ngoài thềm,” Vy dứt khoát ra lệnh, đầu óc cô hoạt động với tốc độ của một trinh sát hình sự dạn dày. “Vị cay nồng của gừng và tính axit của giấm sẽ phá hủy tạm thời các phân tử mùi, khiến chó nghiệp vụ của tụi nó mất phương hướng. Con phải đưa Huy đi ngay.”


Bà cụ Mơ lật đật gật đầu, ôm ấm nước gừng lao ra ngoài mưa bão. Vy cúi xuống, ghé vai xốc bả vai trái lành lặn của Huy lên. Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ lồng ngực Huy, xương sườn bị gãy từ cuộc tra tấn của Dũng Sắt cọ sát vào nhau đau đớn đến mức anh suýt ngất lịm. Nhưng bằng một nghị lực phi thường, Huy vẫn dùng bàn tay trái với ngón út gãy nát tím đen siết chặt lấy chiếc túi bảo vệ Faraday bằng giấy bạc chứa chiếc điện thoại độ chống định vị của Tèo.


“Không... không được đến phòng khám của bác sĩ Thu,” Huy thào thào qua kẽ răng rỉ máu, hơi thở nóng hầm hập phả vào cổ Vy. “Sơn Lôi... đã cho người phong tỏa hẻm Lê Lợi... Chúng ta... không thể lọt qua.”


“Tôi biết một nơi,” Vy nghiến răng, đỡ Huy lết từng bước khập khiễng ra cửa sau phòng trọ, hướng về phía chiếc xe Suzuki Raider đang dựng trong góc tối của rặng chuối hột. “Bố tôi có một người bạn cũ. Bác sĩ trưởng khoa cấp cứu Bệnh viện Hữu nghị Việt Tiệp – Nguyễn Huy Hoàng. Bác ấy từng nợ bố tôi một mạng sống mười năm trước. Chỉ có bác ấy mới đủ quyền lực để mổ kín cho anh và xóa dấu vết bệnh án.”


Vy đỡ Huy lên yên sau xe máy, dùng chiếc thắt lưng da của mình buộc chặt hông anh vào lưng cô để tránh anh bị rơi xuống khi di chuyển. Chiếc Suzuki Raider rú ga nổ máy dưới tiếng sấm rền của cơn bão số 5, lao vút ra khỏi khu ổ chuột Port District qua lối đường mòn ven sông Cấm, để lại sau lưng những ánh đèn pin loang loáng của toán đòi nợ thuê Sơn Lôi đang điên cuồng lục lọi trong mưa.


***


Mười một giờ đêm. Bệnh viện Hữu nghị Việt Tiệp hiện ra dưới màn mưa trắng xóa như một pháo đài bê tông xám xịt. Ánh đèn neon từ phòng cấp cứu hắt ra những vệt sáng xanh xao, lạnh lẽo lên những chiếc xe cứu thương đậu dọc sảnh.


Vy tắt đèn pha từ khoảng cách năm mươi mét, lén đưa Huy đi vòng qua lối cửa sau dành cho nhân viên nhà đại thể, tránh hoàn toàn hệ thống camera giám sát ở sảnh chính. Cô dìu Huy lết qua dãy hành lang tối tăm, nồng nặc mùi thuốc sát trùng và ete, hướng thẳng lên văn phòng Trưởng khoa Cấp cứu ở tầng ba.


*Cộc. Cộc.*


Cửa phòng hé mở. Bác sĩ trưởng khoa Nguyễn Huy Hoàng xuất hiện trong chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, mái tóc chải gọn gàng và cặp kính không gọng tri thức. Gương mặt ông đĩnh đạc, điềm tĩnh, nhưng ngay khi nhìn thấy Trịnh Vy và gã thanh niên đang gục trên vai cô với mu bàn tay phải quấn giáp Kevlar sũng máu, đôi lông mày ông lập tức nhíu chặt lại.


“Vy? Chuyện này là sao?” Bác sĩ Hoàng trầm giọng hỏi, nhanh chóng kéo hai người vào trong phòng và chốt cửa lại.


“Bác Hoàng, con xin lỗi vì đã mạo hiểm đến đây,” Vy thở hổn hển, đặt Huy nằm xuống chiếc ghế sofa da trong góc phòng. “Nhưng đây là Nguyễn Huy, người đang bị Thượng tá Phạm Duy phát lệnh truy nã đỏ oan sai. Tay phải của anh ấy bị bỏng nặng và nhiễm trùng sâu do nước thải sông Cấm sau khi thoát khỏi cống ngầm. Con cần bác mổ cắt lọc hoại tử khẩn cấp. Và... tuyệt đối không được lưu lại bất kỳ hồ sơ bệnh án nào trên hệ thống điện tử.”


Bác sĩ Hoàng nhìn Vy, rồi cúi xuống lột bỏ lớp giáp Kevlar quấn quanh tay Huy. Ngay khi lớp sợi tổng hợp nhấc ra, mùi hôi thối của mủ hoại tử xộc lên nồng nặc. Những mép da thịt đỏ lựng, sưng tấy như những con rết đỏ rỉ ra dịch vàng nhạt. Ông Hoàng dùng ngón tay ấn nhẹ quanh mu bàn tay Huy, sắc mặt ông trở nên cực kỳ nghiêm trọng.


“Nhiễm trùng máu giai đoạn đầu rồi. Độc tố đã bắt đầu lan theo đường tĩnh mạch lên cẳng tay,” Bác sĩ Hoàng đẩy gọng kính, giọng nói chứa đựng sự cẩn trọng của một chuyên gia lâm sàng lâu năm. “Vy, con có biết việc che giấu một nghi phạm truy nã đỏ và làm giả hồ sơ bệnh án là vi phạm pháp luật nghiêm trọng không? Nếu thanh tra sở phát hiện, bác sẽ bị tước chứng chỉ hành nghề ngay lập tức.”


“Con biết, thưa bác,” Vy nhìn thẳng vào mắt bác sĩ Hoàng, ánh mắt cô cương nghị không hề dao động. “Nhưng con cũng biết bác là người coi trọng y đức hơn những điều luật bẩn thỉu của Phạm Duy. Bố con, cựu thanh tra Trịnh Cao, đã gởi lời chào đến bác. Ông ấy nói rằng công lý thực sự của Hải Phong đang nằm trên bàn mổ này.”


Nhắc đến tên Trịnh Cao, bác sĩ Hoàng im lặng hồi lâu. Ông nhìn bức di ảnh người con trai cảnh sát biển của bà cụ Mơ treo trong tâm trí mình—những người lương thiện đã ngã xuống vì sự im lặng của hệ thống. Ông khẽ thở dài, ánh mắt chuyển từ do dự sang quyết đoán.


“Được rồi. Bác nợ bố con một mạng sống, và bác nợ nền y tế này một sự liêm chính,” Bác sĩ Hoàng quay sang phía tủ thuốc cá nhân, lấy ra một khay inox chứa dụng cụ phẫu thuật dã chiến và ba lọ kháng sinh liều cao. “Bác sẽ đưa cậu ta vào phòng tiểu phẫu số 3 ở cuối hành lang tầng hai. Phòng đó hiện đang bảo dưỡng, camera giám sát đã bị ngắt nguồn. Nhưng chúng ta phải nhanh lên. Ca trực đêm nay có người của Phạm Duy cài cắm.”


Huy cố gắng hé mở nửa mắt, nhìn vị bác sĩ trung niên lịch lãm. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm của anh lập tức ghi nhận chiếc thẻ truy cập đặc quyền màu xanh sẫm dắt trong túi áo blouse của ông Hoàng. Đó là chiếc chìa khóa vạn năng cho phép truy cập và sửa đổi toàn bộ hệ thống lưu trữ bệnh án điện tử của thành phố.


“Bác sĩ... cảm ơn bác,” Huy thào thào, giọng yếu ớt nhưng đầy lý trí. “Cháu cần... bác dùng chiếc thẻ đó... xóa sạch mọi log file truy cập mạng của cháu... nếu hệ thống của bệnh viện có ghi nhận dải IP lạ.”


“Cậu lo cho mạng sống của mình trước đi,” Bác sĩ Hoàng lạnh lùng nói, rồi cùng Vy đỡ Huy đứng dậy, lách qua lối hành lang tối tăm dẫn xuống phòng tiểu phẫu tầng hai.


***


Phòng tiểu phẫu số 3 lạnh ngắt, nồng nặc mùi cồn và nước javen tẩy rửa. Ánh đèn mổ tròn phía trên hắt xuống một luồng sáng trắng buốt, lạnh lẽo.


Huy nằm trên bàn mổ bằng thép không gỉ, hai tai anh lùng bùng tiếng gió bão đập vào cửa kính chịu lực. Bác sĩ Hoàng nhanh chóng sát trùng tay, đeo găng tay cao su vô trùng và chuẩn bị ống tiêm thuốc tê Lidocaine.


“Huy, bác sẽ tiêm tê tại chỗ để cắt lọc hoại tử,” Bác sĩ Hoàng nói khi mũi kim tiêm chuẩn bị đâm vào mu bàn tay sưng tấy của Huy. “Bác không thể dùng thuốc mê toàn thân vì đầu óc cậu cần phải tỉnh táo để di chuyển ngay sau ca mổ. Cậu sẽ phải chịu đựng một cơn đau rất lớn đấy.”


“Cháu chịu được,” Huy nghiến chặt răng, bàn tay trái nắm chặt lấy thành bàn mổ thép để giữ cho cơ thể không bị co giật. Nhịp tim của anh tăng vọt lên một trăm hai mươi nhịp mỗi phút. Anh bắt đầu hít thở sâu bằng bụng theo nhịp 4-7-8 để chế ngự cơn đau sắp tới.


Mũi kim đâm vào da thịt sưng mủ. Cơn đau buốt óc dội thẳng lên đại não khiến Huy trợn ngược mắt, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm tấm lưng áo sơ mi rách nát. Bác sĩ Hoàng dùng dao mổ chuyên dụng khéo léo rạch rộng những mép vết thương bị rách, cắt bỏ những mảng thịt thối xám xịt do ngấm nước bẩn sông Cấm. Tiếng kéo cắt lách cách vang lên tàn nhẫn trong không gian yên tĩnh. Từng giọt mủ vàng trộn lẫn máu sẫm rỉ ra, được Vy dùng gạc vô trùng thấm sạch liên tục.


Trong lúc ông Hoàng đang tỉ mỉ khâu lại từng mũi chỉ thẩm mỹ để bảo vệ các bó cơ tay phải cho Huy, Vy đứng cạnh bỗng giật mình khi chiếc bộ đàm dải tần ngắn của Tèo giắt trong túi áo khoác của cô rung lên ba nhịp ngắn.


Đó là tín hiệu cảnh báo từ Lam từ phía mái nhà đối diện bệnh viện.


Cùng lúc đó, từ hệ thống loa phát thanh nội bộ của bệnh viện vang lên giọng nói nghiêm nghị của nhân viên trực ban trực kỹ thuật: “Yêu cầu toàn bộ các khoa phòng tạm dừng việc tiếp nhận bệnh nhân mới. Lực lượng cảnh sát hình sự quận Ngô Quyền đang tiến hành kiểm tra hành chính đột xuất.”


Sắc mặt Vy lập tức biến đổi: “Bác Hoàng! Tụi nó đến rồi. Lê Minh đang dẫn quân quét qua các phòng bệnh.”


Bác sĩ Hoàng vẫn giữ đôi bàn tay cực kỳ điềm tĩnh, mũi kim khâu cuối cùng vừa hoàn thành xuyên qua lớp da tay Huy. Ông thắt nút chỉ dứt khoát, dùng kéo cắt phăng sợi chỉ y tế: “Xong rồi. Vy, con đưa cậu ta nằm xuống xe đẩy cứu thương ngay lập tức. Bác sẽ lén dùng máy tính trạm của phòng tiểu phẫu này truy cập vào hệ thống xóa sạch lịch sử tiếp nhận.”


Ông Hoàng lao lại phía chiếc máy tính trạm đặt góc phòng, quét chiếc thẻ đặc quyền màu xanh sẫm vào đầu đọc thẻ. Ngón tay ông gõ phím liên hồi trên màn hình hiển thị cơ sở dữ liệu bệnh nhân trực tuyến.


Trên màn hình, tên của “Trần Huy” – danh tính giả mà Lộc in ấn chế tác – vừa xuất hiện ở mục tiếp nhận khẩn cấp lúc mười một giờ mười lăm phút lập tức bị ông Hoàng xóa sạch hoàn toàn khỏi bộ nhớ đệm và nhật ký hệ thống.


“Xóa xong rồi. Không còn dấu vết số nào trên mạng lưới bệnh viện nữa,” Bác sĩ Hoàng thở hắt ra, gương mặt ông đẫm mồ hôi. “Nhưng Lê Minh có danh sách nhận dạng vật lý của cậu ta. Con phải ngụy trang cho cậu ta ngay.”


Vy nhanh chóng lấy một cuộn băng gạc lớn, quấn nhiều vòng quanh đầu và gương mặt của Huy, chỉ để lộ ra đôi mắt mệt mỏi sau tròng kính nứt và chiếc mũi dọc dừa. Cô đắp chiếc chăn bông màu trắng của bệnh viện lên người anh, che giấu hoàn toàn mu bàn tay phải vừa mổ và ngón út trái bị gãy gập sưng vù dưới lớp chăn.


“Huy, anh phải giả vờ như một bệnh nhân đột quỵ đang hôn mê,” Vy rỉ tai Huy, giọng cô dồn dập đầy áp lực. “Tuyệt đối không được cử động hay phát ra tiếng động nào.”


Huy gật đầu nhẹ, mí mắt anh sụp xuống. Thuốc tê Lidocaine bắt đầu có tác dụng phụ khiến cơ thể anh tê dại, nhưng đại não anh vẫn hoạt động điên cuồng để tính toán thời gian di chuyển của Lê Minh qua các tầng.


Vy đẩy chiếc xe gurney chở Huy ra khỏi phòng tiểu phẫu số 3, hướng thẳng về phía sảnh thang máy trung tâm tầng hai. Cô mặc chiếc áo khoác blouse trắng của nữ điều dưỡng trực đêm do ông Hoàng cung cấp, cúi đầu đẩy xe di chuyển nhanh chóng.


***


*Keng.*


Tiếng cửa thang máy sảnh tầng hai mở ra. Ngay khi Vy vừa đẩy xe gurney bước ra hành lang chính, cô bỗng khựng lại.


Cách đó mười mét, Đại úy Lê Minh – Đội phó đội cảnh sát hình sự quận Ngô Quyền – đang dẫn đầu một tổ trinh sát bốn người mặc thường phục rà soát từng phòng bệnh. Minh mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu dính nước mưa bão, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, đôi mắt sắc như dao quét qua từng ngóc ngách.


“Kiểm tra kỹ cho tôi,” tiếng Lê Minh dõng dạc vang lên dọc hành lang yên tĩnh. “Kẻ tình nghi bị bỏng nặng ở bàn tay phải. Bất kỳ ai có băng bó ở tay hoặc có vết thương mới đều phải đối chiếu nhận dạng với ảnh truy nã.”


Vy cắn chặt môi, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Lối thoát hiểm cửa sau đã bị hai trinh sát của Lê Minh khóa chặt gác cổng từ trước, cô đã quan sát thấy điều đó qua khe cửa kính hành lang. Con đường duy nhất để thoát ra nhà xe lúc này là lách qua sảnh thang máy trung tâm nơi Lê Minh đang đứng chốt chặn.


“Này! Cô điều dưỡng kia, dừng lại!” Lê Minh đột ngột quay đầu, ánh mắt sắc bén của gã khóa chặt vào chiếc xe gurney do Vy đang đẩy.


Vy giữ nhịp tim ổn định, cô không dừng xe mà tiếp tục đẩy gurney tiến lại gần sảnh thang máy, giọng cô giả vờ lo lắng, gấp gáp của một nhân viên y tế: “Đại úy, đây là ca đột quỵ xuất huyết não cấp tính từ khoa hồi sức cấp cứu chuyển xuống phòng chụp cắt lớp vi tính (CT) gấp. Bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch, xin anh tránh đường!”


Lê Minh không lùi lại. Gã bước tới, chặn ngay trước đầu xe đẩy, bàn tay gã đặt lên chuôi khẩu súng ngắn K54 giắt bên hông.


“Đột quỵ?” Minh nhíu mày nhìn gã đàn ông nằm bất động dưới lớp chăn trắng, đầu quấn băng gạc kín mít. “Tại sao đầu lại quấn băng gạc thế kia? Cho tôi kiểm tra nhận dạng.”


“Anh điên rồi sao? Bệnh nhân bị ngã chấn thương sọ não dẫn đến đột quỵ, chúng tôi vừa phải băng ép cầm máu đầu!” Vy lớn tiếng, cố tình tạo ra sự phẫn nộ của một nhân viên y tế bị cản trở công việc để đánh lạc hướng tâm lý của Minh. “Nếu chậm trễ ba phút nữa, máu tụ chèn ép bán cầu não gây tử vong, anh có gánh nổi trách nhiệm pháp lý trước ban giám đốc không?”


Lê Minh vẫn cứng nhắc, gã từ từ đưa bàn tay trái lên, chuẩn bị lật mở mép chăn bông đang che giấu bàn tay phải quấn băng của Huy.


Ngay trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử mỏng manh ấy, Vy quyết định hành động. Cô cố ý dùng cùi chỏ bả vai phải bị thương của mình va mạnh vào chiếc khay đựng thuốc bằng inox đặt trên chiếc xe đẩy y tế bên cạnh.


*Rầm! Xoảng!*


Hàng chục lọ thủy tinh chứa dung dịch kháng sinh, panh kẹp kim loại và các ống tiêm rơi xuống nền đá hoa cương, vỡ vụn ra tạo thành một tiếng động cực lớn vang dội khắp hành lang. Những mảnh thủy tinh văng tung tóe dưới chân Lê Minh.


Cùng lúc đó, bác sĩ trưởng khoa Nguyễn Huy Hoàng từ trong phòng tiểu phẫu bước ra, gương mặt ông đầy uy nghiêm và tức giận. Ông chỉ tay thẳng vào mặt Lê Minh, gầm lên:


“Đại úy Lê Minh! Anh đang làm cái trò gì ở khoa của tôi thế này? Cản trở ca cấp cứu khẩn cấp, làm đổ vỡ toàn bộ thuốc đặc trị của chúng tôi! Tôi sẽ gọi điện trực tiếp cho Giám đốc Sở Y tế để phản ánh về hành vi lạm quyền của các anh!”


Sự xuất hiện đầy uy lực của vị Trưởng khoa Cấp cứu có uy tín lớn tại địa phương khiến Lê Minh bị phân tâm. Gã trinh sát quay đầu lại nhìn đống đổ nát dưới chân, rồi nhìn vẻ giận dữ không hề giả tạo của bác sĩ Hoàng. Sự do dự xuất hiện trong ánh mắt sắc lạnh của gã đại úy mẫn cán.


“Bác sĩ Hoàng, chúng tôi chỉ đang thực hiện nhiệm vụ truy bắt nghi phạm nguy hiểm giết người...” Minh cố giải thích.


“Nhiệm vụ của các anh là bắt tội phạm ngoài đường, còn nhiệm vụ của tôi là cứu mạng người trong bệnh viện này!” Bác sĩ Hoàng quát lớn, bước tới đứng chắn giữa Lê Minh và chiếc xe gurney. “Vy! Đẩy bệnh nhân đi chụp CT ngay! Nhanh lên!”


Vy không chần chừ một phần mười giây. Cô dùng hết sức lực đẩy mạnh chiếc xe gurney lách qua sườn người của Lê Minh đang bị phân tâm, hướng thẳng vào cánh cửa thoát hiểm màu đỏ dẫn xuống lối cầu thang bộ thoát hiểm hành lang phía Tây.


“Đứng lại!” Lê Minh chợt nhận ra có điều phi lý trong thái độ gấp gáp của cô điều dưỡng. Gã định đuổi theo nhưng bác sĩ Hoàng đã cố tình bước lên một bước, chặn ngay tầm di chuyển của gã để phản đối.


Vy đẩy Huy lao qua cánh cửa thoát hiểm, tiếng cửa sắt đóng sầm lại sau lưng dập tắt tiếng la hét của Lê Minh.


***


Dưới lối cầu thang bộ tối tăm dốc đứng, thuốc tê Lidocaine bắt đầu tan dần, những cơn đau dữ dội từ vết mổ cắt lọc hoại tử ở tay phải bắt đầu dội lên như những nhát dao đâm trực diện vào xương tủy Huy. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, hai hàng nước mắt sinh lý chảy dài dưới lớp băng gạc quấn kín mặt. Vết mổ mới khâu bị sức căng của chuyển động xe đẩy làm rách nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm thấm qua lớp gạc trắng muốt dưới chăn.


“Huy, ráng lên anh! Chúng ta sắp ra tới xe rồi,” Vy thầm thì, đôi vai cô run lên vì kiệt sức nhưng đôi tay vẫn đẩy xe lao nhanh xuống tầng hầm nhà xe.


Ở lối ra nhà xe phía Tây, chiếc taxi công nghệ do Vy đặt trước đã nổ máy chờ sẵn trong bóng tối của cơn mưa bão. Vy đỡ Huy lết ra khỏi xe gurney, dìu anh chui vào băng ghế sau xe taxi. Mu bàn tay phải của Huy lại rỉ máu tươi, thấm ướt một góc ghế da xe.


“Đi ngay bác tài! Đến ngõ tối khu công nhân đường Nguyễn Đức Cảnh,” Vy ra lệnh cho tài xế, rồi nhanh chóng đóng chặt cửa xe.


Chiếc taxi lao vút đi trong đêm bão, hướng về phía Phòng khám tư nhân bác sĩ Thu – nơi an toàn duy nhất để Huy có thể hồi sức sau ca mổ nghẹt thở.


***


Nửa giờ sau vụ tẩu thoát.


Tại phòng tiểu phẫu số 3 Bệnh viện Việt Tiệp, không khí đặc quánh sát khí lạnh lẽo.


Đại úy Lê Minh đứng chôn chân trước chiếc bàn mổ thép trống rỗng. Ánh đèn mổ tròn phía trên hắt xuống gương mặt gầy gò, nghiêm nghị của gã những vệt bóng tối xám xịt.


Minh cúi xuống, ánh mắt sắc như dao khóa chặt vào chiếc khay inox đựng dụng cụ phẫu thuật bị bỏ lại trên bàn. Giữa đống gạc vô trùng dính mủ vàng hoại tử, có một vệt máu đỏ tươi còn chưa kịp đông hoàn toàn, rỉ ra từ khay phẫu thuật.


Gương mặt Lê Minh co thắt dữ dội vì phẫn nộ tột độ. Gã nhận ra mình đã bị dắt mũi ngay trước mắt bởi chính người đồng nghiệp cũ Trịnh Vy và gã kế toán trưởng đào tẩu.


Minh rút khẩu súng ngắn K54 giắt bên hông ra, lên nòng kêu một tiếng *rắc* lạnh lùng, rồi quay sang ra lệnh cho ba trinh sát hình sự đang đứng khép nép phía sau:


“Thu giữ ngay mẫu máu tươi này đưa về phòng kỹ thuật hình sự để xét nghiệm ADN đối chiếu với hiện trường vụ cháy văn phòng An Bình. Thằng Huy vừa mới mổ xong, nó không thể chạy xa được.”


Gã đại úy hình sự nghiến răng, giọng gã vang lên khàn đặc, lạnh lẽo át cả tiếng sấm rền ngoài cửa sổ:


“Khóa chặt toàn bộ lối ra vào nhà xe bệnh viện! Kiểm tra toàn bộ các camera giám sát hành trình của tất cả các xe taxi ra vào cổng viện trong vòng ba mươi phút qua cho tôi!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!