Vết Nhiễm Trùng Sông Cấm
Cơn bão số 5 vẫn gầm rú ngoài cửa sông Cấm, trút những đợt mưa như roi quất xuống mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Port District. Trong căn phòng trọ số 4 hẻm Lê Lợi, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi dầu hỏa tù mù từ chiếc đèn bão đặt trên chiếc hòm gỗ cũ, và cả mùi amoniac nồng nặc bốc lên từ lớp quần áo đẫm nước thải cống ngầm chưa kịp ráo.
Nguyễn Huy nằm nghiêng trên chiếc chiếu cói rách mép, toàn thân co quắp trong những cơn co giật sinh lý không thể kiểm soát. Cơn sốt nhiễm trùng máu bắt đầu tấn công trực diện vào hệ thần kinh của gã kế toán. Trán Huy nóng như hòn than nung, nhưng sâu trong xương tủy, anh lại cảm thấy một cái lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng.
“Ráng chịu một chút, Huy. Đừng ngất lúc này,” Trịnh Vy thầm thì, giọng cô khản đặc vì mệt mỏi và sương lạnh.
Bộ đồ da đen của nữ trung úy hình sự bị đình chỉ công tác ướt sũng, bết chặt vào người. Vết thương do mảnh đạn bắn tỉa sượt qua bả vai phải của cô dù đã ngừng chảy máu nhưng vẫn nhói lên theo mỗi cử động. Vy quỳ bên cạnh Huy, đôi bàn tay run rẩy nhúng chiếc khăn tay rách vào chậu nước ấm pha chút muối hạt và vài giọt cồn sát trùng thô sơ mà cô tìm thấy trong tủ thuốc cũ của bà cụ Mơ.
Vy cẩn thận nới lỏng lớp đai dán velcro của chiếc Áo giáp Kevlar siêu nhẹ đang quấn chặt quanh mu bàn tay phải của Huy. Ngay khi lớp sợi tổng hợp màu xám sậm nhấc ra, một mùi hôi thối nồng nặc của bùn lưu huỳnh và dịch hoại tử lập tức xộc thẳng vào mũi hai người. Vết mổ khâu mười hai mũi từ vụ hỏa hoạn văn phòng An Bình đã bị rách toác hoàn toàn sau ba giờ lặn ngụp dưới dòng nước bẩn của hệ thống cống ngầm sông Cấm. Những mép da thịt đỏ lựng, sưng tấy lên như những con rết đỏ, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt trộn lẫn máu sẫm.
“Nhiễm trùng sâu rồi,” Vy cắn chặt môi, mắt cô dại đi vì lo lắng. “Hóa chất toluene từ vụ nổ bám trên má anh đã tệ, giờ lại thêm nước cống sông Cấm bẩn thỉu. Nếu không có kháng sinh liều cao và dụng cụ cắt lọc hoại tử chuyên dụng, anh sẽ bị hoại tử toàn bộ bàn tay trong vòng mười hai giờ tới.”
Huy không trả lời nổi. Tròng kính cận gọng kim loại mỏng của anh đã bị nứt một bên, phản chiếu ánh lửa tù mù của ngọn đèn dầu. Ngón tay út bên bàn tay trái bị Dũng Sắt giẫm gãy gập từ cuộc tra tấn trước đó sưng vù lên như một quả quả chuối chín nẫu, tím đen và mất hoàn toàn cảm giác. Huy cố gắng hít một hơi thật sâu bằng bụng, áp dụng kỹ thuật thở thiền định 4-7-8 để ức chế adrenaline đang tàn phá tim mình. Hít vào bốn giây. Giữ bảy giây. Thở ra tám giây. Nhịp tim của anh từ một trăm ba mươi nhịp từ từ hạ xuống dưới chín mươi, giữ cho đại não thư sinh không bị nhấn chìm hoàn toàn vào cơn mê sảng.
“Không được... đến bệnh viện công,” Huy thốt ra từng từ một qua kẽ răng rỉ máu. “Phạm Duy đã ra lệnh... phong tỏa toàn bộ các trạm y tế quận Ngô Quyền. Lê Minh... sẽ quét danh sách tiếp nhận bệnh nhân bị bỏng tay... ngay lập tức.”
“Tôi biết. Nhưng anh thế này thì làm sao chịu đựng nổi?” Vy dùng chiếc panh rỉ tìm được trong hộp y tế thô sơ, cố gắng lau đi lớp mủ vàng bám trên mép vết mổ.
Cơn đau dữ dội dội thẳng lên đại não khiến Huy co rúm người lại, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng ken két. Anh không có sức để hét, chỉ có những giọt mồ hôi lạnh toát ra như tắm, chảy dài xuống vết sẹo hóa chất toluene đang co rút rát bỏng trên gò má trái.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Ba tiếng gõ cửa ngắn, dồn dập vang lên giữa tiếng mưa gầm rú ngoài mái tôn. Vy lập tức đứng phắt dậy, phản xạ của một trinh sát hình sự khiến cô rút nhanh khẩu súng ngắn K54 giắt sau hông, ngón tay cái gạt chốt an toàn không tiếng động. Cô áp lưng vào vách tường sát mép cửa gỗ mục, họng súng đen ngòm hướng thẳng ra ngoài.
“Vy ơi... bà đây,” tiếng nói thều thào, run rẩy của bà cụ Lê Thị Mơ vang lên qua khe cửa hở.
Vy thở phào nhẹ nhõm, nhưng khẩu súng vẫn giữ ở tư thế sẵn sàng chiến đấu. Cô hé mở cửa một khoảng nhỏ đủ để bà cụ Mơ lách cái dáng lưng còng rạp vào trong. Bà cụ ngoài bảy mươi tuổi, mặc bộ đồ bà ba đen sờn cũ dính đầy nước mưa, tay bưng một bát cháo hành bốc khói nghi ngút và một ấm nước gừng nóng.
“Bà nghe tiếng động dưới ngõ,” bà cụ Mơ đặt bát cháo xuống hòm gỗ, đôi mắt đã mờ đục nhìn lướt qua tình trạng thê thảm của Huy rồi dừng lại ở vệt máu trên bả vai Vy. Bà khẽ thở dài, gương mặt đầy nếp nhăn thời gian hiện lên một nỗi buồn u uất. “Có ba đứa xăm trổ, mặc áo mưa cánh dơi, tay cầm gậy sắt đang đi dọc hẻm Lê Lợi. Tụi nó vừa đi qua tiệm tạp hóa đầu ngõ, ghé vào hỏi thăm dò xem có thấy một gã thanh niên đeo kính gãy tay nào thuê trọ quanh đây không. Tụi nó là người của thằng Sơn Lôi.”
Vy siết chặt báng súng K54: “Chúng cách đây bao xa, thưa bà?”
“Chỉ cách phòng trọ này chừng bốn căn nhà. Tụi nó đang soi đèn pin vào từng ngách nhỏ,” bà cụ Mơ run run nói, tay bà chỉ lên bức ảnh thờ cũ kỹ treo góc tường—bức ảnh thờ người con trai duy nhất của bà, một sĩ quan cảnh sát biển đã hy sinh mười năm trước trong cuộc chiến chống buôn lậu cảng của Trần Thắng. “Bà đã khóa chặt cổng ngoài, nhưng cánh cửa gỗ này không cản nổi tụi nó đâu. Vy ơi, con đưa thằng bé này trốn đi lối sau. Đừng để tụi nó tìm thấy.”
Huy nghe thấy từ 'Sơn Lôi', lý trí anh lập tức hoạt động như một bộ vi xử lý máy tính. Sơn Lôi là trùm đòi nợ thuê của băng Hắc Hổ, kẻ cai quản khu chợ đen Port District này dưới sự bảo kê của Phạm Duy. Nếu Sơn Lôi tìm thấy họ ở đây, Phạm Duy sẽ lập tức có lý do chính đáng để điều động lực lượng cảnh sát quận Ngô Quyền đến nổ súng tiêu diệt nghi phạm truy nã đỏ ngay tại chỗ.
Anh không thể di chuyển với cái chân trái trật khớp sưng vù. Và quan trọng hơn, Quy tắc 24 giờ di động buộc anh phải biến mất khỏi nơi này trước khi trời sáng. Ở lại đây là tự sát, không chỉ cho anh và Vy, mà còn kéo theo mạng sống của bà cụ Mơ lương thiện.
“Vy... băng tay lại cho tôi,” Huy thầm thì, giọng anh kiên định một cách đáng sợ giữa cơn sốt. “Dùng chiếc áo giáp Kevlar siêu nhẹ... quấn thật chặt. Nén chặt vết mổ lại.”
“Anh điên rồi! Nén chặt như vậy sẽ gây tắc nghẽn mạch máu, cơn đau sẽ khiến anh ngất đi!” Vy phản đối.
“Làm đi!” Huy nhìn thẳng vào mắt Vy, ánh mắt sắc lạnh sau tròng kính nứt vỡ không hề dao động. “Nếu vệt mủ và máu tiếp tục rỉ ra dòng nước mưa ngoài hẻm, chó nghiệp vụ của Sơn Lôi sẽ đánh hơi thấy ngay lập tức. Chúng ta phải triệt tiêu hoàn toàn dấu vết vật lý.”
Vy cắn răng, cô biết Huy đúng. Cô quỳ xuống, dùng hết sức lực của đôi tay trinh sát, quấn chiếc áo giáp Kevlar siêu nhẹ bọc chặt lấy mu bàn tay phải của Huy, kéo căng các dải velcro khóa chặt lại. Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng Huy, gương mặt anh co giật dữ dội, hai mắt trợn ngược vì đau đớn tột cùng. Sợi Kevlar nhám và cứng của áo giáp ép chặt vào vết mổ hoại tử, ép toàn bộ dịch mủ và máu ngược vào trong, tạm thời ngăn không cho nó rò rỉ ra ngoài nhưng cũng khiến hệ thần kinh của Huy chịu một áp lực khủng khiếp.
Ngay lúc đó, một tiếng huýt sáo trầm, ngắn và ngắt quãng vang lên từ phía mái tôn dột nước phía trên đầu họ.
*Hai ngắn, một dài.*
Đó là tín hiệu của Lam. Nữ sát thủ của băng Tam Điệp đang ẩn mình trên mái nhà tôn dột nước giữa trời bão để cảnh giới vòng ngoài hẻm Lê Lợi. Tín hiệu đó nghĩa là: toán truy sát của Sơn Lôi đã tiến vào ngõ cụt sát sườn phòng trọ số 4.
Vy tắt phụt ngọn đèn bão. Căn phòng trọ lập tức rơi vào bóng tối dày đặc, chỉ còn tiếng mưa bão gầm rú dội xuống mái tôn nghe như tiếng sấm rền liên hồi. Vy áp sát tai vào khe cửa gỗ mục, họng súng K54 hướng thẳng ra ngoài khoảng sân tối tăm sũng nước.
Qua khe hở, ánh đèn pin cực mạnh của toán đòi nợ thuê quét qua quét lại trên những vách tường bong tróc của con hẻm hẹp. Tiếng bốt da giẫm lên nước sình lầy loàm xoạp tiến sát đến cổng sắt rỉ của nhà bà cụ Mơ.
“Có ai ở nhà không? Kiểm tra hành chính!” Tiếng gầm khàn đặc của một tên đàn em Sơn Lôi vang lên, đi kèm là tiếng gậy sắt gõ mạnh vào cánh cổng sắt rỉ kêu *xoảng xoảng*.
Bà cụ Mơ nhìn Vy một cái đầy ẩn ý, rồi điềm tĩnh quay người bước ra ngoài sân bão, giọng bà già nua nhưng thẳng thắn: “Ai đó? Đêm hôm mưa gió thế này kiểm tra cái gì? Tôi sống neo đơn một mình mười năm nay cả khu này ai chả biết!”
“Bà già, câm miệng!” Tên đàn em Sơn Lôi quát lớn, ánh đèn pin của gã rọi thẳng vào mặt bà cụ. “Có thấy một gã thư sinh đeo kính gãy tay lảng vảng qua đây không? Khai báo gian dối tao đốt cả cái nhà trọ này!”
Trong phòng tối, Huy nằm im, tay phải quấn chặt giáp Kevlar áp sát vào ngực để nén cơn đau, tay trái gãy ngón út siết chặt chiếc túi bảo vệ Faraday chứa điện thoại cũ. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Nếu gã đàn em Sơn Lôi đẩy cửa bước vào, Vy sẽ buộc phải nổ súng. Phát súng đầu tiên vang lên sẽ kích hoạt toàn bộ hệ thống định vị của Nguyễn Tấn và lực lượng cảnh sát quận Ngô Quyền đang phục kích ngoài đường lớn Lạch Tray.
*Bịch. Bịch.*
Một tiếng động lớn vang lên từ phía hẻm bên cạnh, đi kèm là tiếng một chiếc xô nhựa bị đá đổ loảng xoảng. Lam từ mái nhà đối diện đã khéo léo ném một viên đá lớn sang hẻm đối diện để tạo ra tiếng động ngụy trang đánh lạc hướng.
“Đại ca! Bên kia có bóng người chạy qua!” Một tên đàn em Sơn Lôi hét lên.
“Đuổi theo! Mau!” Tiếng xích sắt nện xuống đường nhựa bão xa dần khi toán lùng sục di chuyển sang hẻm bên cạnh.
Tiếng bước chân của tụi đòi nợ thuê mất hút dưới tiếng mưa gầm rú. Bà cụ Mơ khép cổng sắt, lật đật bước nhanh vào phòng trọ số 4, chốt chặt cửa gỗ mục.
Bà cụ run rẩy bật lại ngọn đèn dầu bão. Ánh sáng vàng tù mù vừa hiện lên, Vy lập tức nhìn xuống nền nhà dưới chân Huy. Gương mặt cô biến sắc, khẩu súng K54 suýt rơi khỏi tay.
Dù lớp giáp Kevlar siêu nhẹ đã quấn chặt, nhưng dưới áp lực co giật của cơn sốt và chuyển động cơ thể của Huy, vệt mủ vàng nhạt trộn lẫn máu tươi vẫn rỉ qua kẽ đai velcro, chảy dọc theo bắp tay anh, nhỏ giọt xuống nền xi măng nứt nẻ và lết thành một vệt đỏ sẫm kéo dài từ khe cửa chính thẳng vào góc giường trọ.
Bà cụ Mơ cúi người xuống, nhìn vệt máu tươi rỉ ra dưới khe cửa gỗ mục dẫn thẳng ra ngoài sân sũng nước mưa bão, giọng bà run lên bần bật vì kinh hãi: “Vy ơi... máu... máu của nó chảy dọc ngõ ngoài kia rồi. Chó săn của tụi nó... sẽ lần theo vệt máu này quay lại đây mất!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!