Hành Trình Dưới Lòng Đất
Khối sắt khổng lồ nặng hàng tấn mất đi đối trọng, rơi tự do xuống tạo ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc, va chạm mạnh vào khung đế ghế sắt của Huy. Cú va chạm khủng khiếp làm rung chuyển toàn bộ nền bê tông nứt nẻ của nhà xưởng ép phế liệu. Khói bụi rỉ sét, tàn tro giấy và hơi dầu thủy lực khét lẹt bùng lên như một đám mây xám xịt, che mắt hoàn toàn tầm nhìn của Dũng Sắt và toán bảo kê bến bãi đang lồm cồm bò dậy từ góc xưởng.
Trong màn sương bụi mịt mù ấy, một bóng đen thon gọn đáp xuống đất không một tiếng động. Lam. Đôi mắt cô lạnh lùng như hai lưỡi dao găm phản chiếu ánh lửa lập lòe từ những chiếc lốp xe đang cháy dở ngoài sân. Bàn tay bọc găng da của cô lướt nhanh, rút từ thắt lưng ra một chiếc kìm cộng lực mini chuyên dụng. Không một động tác thừa, cô ghìm chặt mũi kìm vào chốt khóa xích sắt đang quấn quanh ngực Huy, dùng lực của cả bả vai ép mạnh.
*Cạch. Cạch.*
Hai mắt xích sắt rỉ sét đứt phăng, rơi loảng xoảng xuống nền đất đầy dầu mỡ. Huy đổ gục về phía trước như một cái xác không hồn. Cơn đau từ ngón tay út bên bàn tay trái bị gãy nát dội lên từng đợt như những nhát búa đóng thẳng vào đại não, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, chỉ còn lại những vệt sáng tối hỗn độn. Bàn tay phải vừa được khâu mười hai mũi sống tại phòng khám của bác sĩ Thu cũng bị rách miệng dưới sức căng của sợi xích, máu tươi rỉ ra ướt đẫm lớp băng gạc trắng muốt. Trên má trái, vệt sẹo rách do mảnh cao su nóng văng trúng từ vụ nổ lốp xe trước đó đang rỉ dịch đỏ lòm, rát bỏng như có ai gí than hồng vào da thịt.
“Vy đâu?” Huy thốt lên, giọng khàn đặc, ngực anh phập phồng đau đớn do hai xương sườn bị gãy từ cuộc tra tấn của Dũng Sắt.
“Đang cản hậu ở tháp cẩu phía Đông,” Lam thầm thì, giọng cô trầm lạnh nhưng dứt khoát. Cô xốc một bên nách Huy lên, kéo anh lết đi trên nền đất sình lầy. “Bóng Ma đang rà quét hồng ngoại từ trên cao. Lính đánh thuê của Vanguard Marine đã khóa chặt cổng chính bãi phế liệu Thành Công. Chúng ta không có đường ra bằng đường bộ.”
Huy ngoảnh đầu lại qua làn khói bụi. Cách đó mười mét, Dũng Sắt đang đứng chôn chân giữa đống phế liệu, bàn tay gã vẫn siết chặt cuốn Sổ Cái Máu bìa da đen tuyền dính máu của Huy. Gương mặt gã sát thủ cận vệ co thắt dữ dội dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn nhà xưởng. Gã không nổ súng. Gã nhìn cuốn sổ, rồi nhìn theo bóng Huy đang bị Lam kéo đi, đôi mắt vô hồn của gã lần đầu tiên xuất hiện một sự hoang mang tột độ. Lời vạch trần tài chính của Huy—về khoản nợ cờ bạc hai tỷ tám bị gài bẫy và mười lăm tỷ tiền hoa hồng bến bãi bị Trần Thắng ăn chặn để chung chi cho Phạm Duy—đã cắm một cái dằm rỉ sét vào lòng trung thành của gã. Gã biết mình chỉ là một con chó săn bị xích bằng nợ nần.
“Dũng Sắt! Bắn chết tụi nó! Thằng kế toán giữ mật mã!” Tiếng gầm rú của một tên đàn em Hắc Hổ vang lên từ phía cửa xưởng.
Dũng Sắt từ từ hạ khẩu súng ngắn K54 xuống, quay người lại, lạnh lùng nổ súng vào gã đàn em vừa hét lên: “Mày im miệng cho tao. Tao tự biết phải làm gì.” Phát súng của gã không nhắm vào Huy, gã đang tự dọn đường lui cho chính mình.
Lam kéo Huy lách qua khe hở của một chiếc container rỉ sét bị nghiền nát, hướng về phía chân tháp cẩu phía Đông. Vy đã đợi sẵn ở đó, khẩu súng ngắn K54 trên tay cô nóng hổi, khói súng quyện vào sương mù ẩm ướt của bão biển Đồ Sơn. Gương mặt nữ trung úy hình sự bị đình chỉ công tác đẫm nước mưa, ánh mắt cô sắc sảo nhưng đầy lo âu khi nhìn thấy tình trạng kiệt quệ của Huy.
“Cổng bãi phế liệu đã bị hai xe Land Cruiser của Hắc Hổ khóa chặt,” Vy nói nhanh, đỡ lấy bả vai trái của Huy. “Lê Minh dẫn đầu tổ trinh sát quận cũng đang tiến vào từ đường lộ chính. Chúng ta bị kẹt giữa hai gọng kìm.”
“Lối thoát duy nhất nằm dưới chân chúng ta,” Huy thở dốc, mỗi lời nói ra đều khiến lồng ngực anh đau nhói như bị kim châm. Anh dùng bàn tay trái gãy ngón út run rẩy chỉ xuống mặt đất sình lầy sát mép rào sắt bãi phế liệu. “Hệ thống cống ngầm sông Cấm.”
Lam khựng lại, đôi mắt sắc lạnh của nữ sát thủ băng Tam Điệp nheo lại: “Cống ngầm? Đó là vùng chết của khí mê-tan và nước thải bẩn. Chưa có kẻ nào đi vào đó mà sống sót ra ngoài sông Cấm.”
Huy nhìn thẳng vào mắt Lam, sự điềm tĩnh lý trí của một gã kế toán trưởng dạn dày số liệu hiện rõ sau tròng kính cận bị nứt một bên: “Lưu Văn Bằng—cựu thủ kho cảng Hải Phong thời bao cấp—đã vẽ tay một bản đồ quy hoạch chi tiết hệ thống này từ năm 1985. Hệ thống cống ngầm này do người Pháp xây dựng, có các cửa xả lớn thoát thẳng ra sông Cấm. Vy có bản đồ đó trong đầu. Và quan trọng hơn, nước thải lạnh dưới lòng đất là lá chắn tự nhiên hoàn hảo nhất để triệt tiêu hoàn toàn dấu vết nhiệt cơ thể của chúng ta trước kính ngắm hồng ngoại của sát thủ Bóng Ma.”
Lam im lặng một giây, rồi gật đầu. Cô nhận ra gã kế toán thư sinh không biết võ công này có một bộ óc tính toán lạnh lùng vượt xa bất kỳ đại ca giang hồ nào cô từng gặp.
Vy dìu Huy áp sát vào vách tường rào sắt rỉ sét, nơi có một nắp cống bằng gang tròn, rêu phong phủ kín và bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của bùn lầy lưu huỳnh. Vy dùng báng súng K54 gõ mạnh vào chốt sắt rỉ của nắp cống, rồi cùng Lam dùng hết sức lực bẩy tấm gang nặng nề sang một bên. Một hốc tối sâu hoắm, ẩm ướt và tối tăm hiện ra dưới lòng đất.
*Đoành!*
Một tiếng nổ khô khốc vang lên từ phía mái nhà xưởng đối diện. Viên đạn bắn tỉa cự ly siêu xa của Bóng Ma găm thẳng vào thanh sắt rào ngay sát tai Vy, tóe lên những tia lửa xanh và mảnh sắt vụn găm vào bả vai cô. Vy khẽ rên lên một tiếng, máu tươi lập tức thấm đỏ lớp áo da đen ẩm ướt.
“Xuống! Mau!” Lam hét lên, cô đẩy Huy xuống trước, rồi đỡ lấy Vy nhảy xuống hốc tối ngay khi phát đạn thứ hai của Bóng Ma xé toạc khoảng không gian sương mù nơi họ vừa đứng.
Tấm gang nắp cống được Lam dùng chân kéo sập lại từ bên dưới, nhốt cả ba vào bóng tối hoàn toàn của lòng đất Hải Phong.
***
Không gian dưới hệ thống cống ngầm sông Cấm ngột ngạt và tối tăm đến mức nghẹt thở. Mùi hôi thối của nước thải sinh hoạt tích tụ lâu ngày, quyện với mùi khí mê-tan ẩm ướt và rêu mục tạo nên một hỗn hợp không khí độc hại, khiến phổi của Huy bỏng rát sau mỗi nhịp thở dốc. Tiếng nước chảy rầm rì dưới chân vang vọng vào những vách cuốn vòm bằng gạch đỏ từ thời Pháp thuộc, tạo nên những âm thanh u uất như tiếng thì thầm của những linh hồn bị lãng quên.
Vy bật chiếc đèn pin chuyên dụng có kính lọc đỏ bảo mật, luồng ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi rõ những mảng tường gạch phủ đầy chất nhầy đen ngòm và những đàn chuột cống lớn đang nháo nhào chạy trốn khi có ánh sáng lạ.
“Vy, vai cô...” Huy khàn giọng nói, anh lết người tựa vào vách gạch ẩm ướt, chân trái trật khớp sưng vù không thể đặt xuống dòng nước thải ngập đến đầu gối.
“Mảnh đạn sượt qua bả vai, không vào xương,” Vy cắn răng trả lời, gương mặt cô tái đi dưới ánh sáng đỏ của đèn pin. Cô nhanh chóng tháo chiếc Áo giáp Kevlar siêu nhẹ mặc lót bên trong áo sơ mi của mình ra. Chiếc áo giáp này đã cứu mạng Huy khỏi phát đạn bắn tỉa trước đó, nay cô dùng các đai dán velcro dẻo dai của nó để quấn chặt vết thương vai của mình, rồi quay sang nhìn bàn tay phải đang rách mổ rỉ máu của Huy.
“Đưa tay đây,” Vy ra lệnh, giọng cô run lên vì lạnh nhưng đầy quyết đoán. Cô xé một dải vải sạch từ lót áo khoác, quấn đè lên lớp băng gạc đẫm máu của Huy, sau đó dùng chính chiếc áo giáp Kevlar siêu nhẹ quấn chặt bên ngoài mu bàn tay phải của anh để nén vết thương, ngăn không cho nước thải bẩn thỉu đầy vi khuẩn dưới cống ngầm tiếp xúc trực tiếp với vết mổ mười hai mũi.
“Nước cống này đầy hóa chất toluene và vi khuẩn hoại tử,” Vy thầm thì khi siết chặt đai velcro quanh cổ tay Huy. “Nếu không nén chặt, vết bỏng và vết mổ của anh sẽ bị nhiễm trùng máu trong vòng ba giờ.”
Cơn đau từ ngón tay út gãy nát ở tay trái và vết mổ tay phải bị nén chặt khiến Huy run lên bần bật. Cơn sốt chấn thương từ đêm qua gặp nước lạnh dưới lòng đất bắt đầu bùng phát dữ dội, khiến trán anh nóng như lửa đốt. Anh phải cắn chặt răng vào vai áo rách để không phát ra tiếng hét. Anh hít thở sâu bằng bụng theo nhịp 4-7-8 để giữ cho nhịp tim ổn định dưới bảy mươi nhịp một phút, ép bộ não lập trình của mình phải hoạt động giữa cơn mê sảng.
Lam đứng cảnh giới phía sau, khẩu súng ngắn của cô hướng về phía nắp cống họ vừa chui xuống. Đôi mắt nữ sát thủ lạnh lùng quan sát từng cử động của Huy và Vy. Luật Im Lặng (Omerta) của giới giang hồ Hải Phong quy định rõ: kẻ nào bắt tay với cảnh sát hoặc tiết lộ thông tin tài chính của bang hội sẽ bị tru di gia tộc, xác sẽ bị nghiền nát và ném xuống biển làm mồi cho cá. Cô đã phá vỡ quy ước đó khi nổ súng cứu Huy. Cô biết, giờ đây mình đã là kẻ phản đồ bị cả ba băng đảng và tập đoàn Vanguard Marine truy sát đỏ.
“Tại sao cô lại cứu tôi?” Huy lên tiếng, giọng anh vang vọng yếu ớt vào vách cống vòm. Anh nhìn Lam, ánh mắt sau tròng kính nứt vỡ vẫn sắc bén như muốn đọc vị tâm lý của cô. “Lý Hải đã hứa sẽ chia cho cô mười phần trăm sòng bạc ngầm nếu cô mang được sổ cái về. Cứu tôi, cô sẽ mất trắng danh vọng và tiền tài.”
Lam cười lạnh, cô tựa lưng vào vách gạch ẩm ướt, rút chiếc bật lửa Zippo cũ rỉ sét khắc hình hoa hồng đen ra khỏi túi, nhưng không bật lửa để tránh kích nổ khí mê-tan dưới hầm tối: “Lý Hải là một gã điên phê thuốc. Hắn hứa chia mười phần trăm, nhưng hắn có nói cho anh biết băng Tam Điệp đang nợ tập đoàn quốc tế Vanguard Marine bao nhiêu tiền không?”
Huy nheo mắt, trí nhớ hình ảnh của anh lập tức truy xuất các con số báo cáo tài chính nội bộ của Tam Điệp mà anh từng quét qua: “Bốn triệu sáu trăm ngàn đô la Mỹ. Khoản nợ phát sinh từ chuyến hàng vũ khí lậu bị biên phòng bắt giữ tại cửa sông Cấm ba tháng trước.”
“Đúng,” Lam cúi đầu, ngón tay cô mân mê hình khắc hoa hồng đen trên chiếc bật lửa cũ—kỷ vật duy nhất từ người mẹ quá cố của cô. “Vanguard Marine đã gửi tối hậu thư cho Lý Hải. Nếu trước ngày mười lăm tháng này hắn không thanh toán đủ khoản nợ đó, chúng sẽ kích hoạt chiến dịch diệt khẩu toàn bộ băng Tam Điệp để xóa dấu vết dòng tiền bẩn xuyên quốc gia. Lý Hải cử tôi đi cướp Sổ Cái Máu từ tay anh không phải để cứu băng đảng, mà để dùng cuốn sổ đó làm vũ khí tống tiền ngược lại Trần Thắng và Kim Sa nhằm lấy tiền trả nợ. Hắn đã gài bom xăng vào xe của tôi, chuẩn bị kích nổ ngay khi tôi mang sổ cái về điểm hẹn để bịt đầu mối.”
Cô ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Huy: “Anh đã dùng logic tài chính để bóc trần khoản nợ của Dũng Sắt. Và anh cũng đã gián tiếp cứu mạng tôi khi chỉ ra cấu trúc dòng tiền thâm hụt của Tam Điệp trong bức thư nặc danh gửi cho báo chí. Tôi không muốn làm một con tốt thí chết thay cho những kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực bẩn thỉu đó nữa.”
“Cô đã chọn đúng đường, Lam,” Vy lên tiếng, cô vừa dùng chiếc điện thoại Nokia 105 độ chống định vị của Tèo để nhắn tin mật mã Morse cho Khánh nhưng màn hình chỉ hiển thị dòng chữ báo lỗi kết nối. “Tường bê tông cốt thép dày của hệ thống cống ngầm Pháp thuộc này chặn hoàn toàn sóng vô tuyến dải tần ngắn. Chúng ta không thể liên lạc được với Khánh hay nhóm hacker Cá Voi Trắng để báo vị trí.”
“Không cần liên lạc,” Huy nói, anh dùng tay trái gãy ngón út lết người đi từng mét một dưới dòng nước thải đen ngòm, hôi thối. “Chúng ta phải di chuyển liên tục theo Quy tắc 24 giờ di động. Nguyễn Tấn và lực lượng C50 của cảnh sát công nghệ đang quét trạm BTS diện rộng trên mặt đất. Chỉ cần chúng ta dừng lại một chỗ quá ba mươi phút, thuật toán định vị tam giác của họ sẽ thu hẹp phạm vi và Lê Minh sẽ cho quân bao vây các cửa xả.”
Vy đỡ lấy Huy, cả ba bắt đầu cuộc hành trình nghẹt thở dưới lòng đất Hải Phong.
***
Họ đi sâu vào hệ thống cống ngầm, nơi dòng nước thải bắt đầu dâng cao lên đến ngang hông do triều cường sông Cấm đang đẩy nước ngược vào lòng thành phố dưới sức ép của cơn bão số 5. Không gian xung quanh ẩm ướt và lạnh buốt. Những mảng gạch cuốn vòm từ thế kỷ trước thỉnh thoảng lại rơi rụng vài viên xuống dòng nước bẩn, tạo nên những tiếng *tõm* khô khốc vang vọng đầy đe dọa.
Huy cảm thấy cơ thể mình đang chạm dần đến ngưỡng giới hạn vật lý. Cơn sốt cao khiến đầu óc anh quay cuồng, vết bỏng ở tay phải bị quấn chặt dưới lớp giáp Kevlar bắt đầu có cảm giác căng tức, nóng ran và giật liên hồi theo nhịp đập của mạch máu—dấu hiệu rõ ràng của một vết nhiễm trùng nghiêm trọng đang lan sâu vào hệ tuần hoàn. Mỗi bước kéo lê chân trái trật khớp dưới lòng nước bẩn là một lần anh phải chịu đựng cơn đau xé thịt dội thẳng lên cột sống.
“Vy,” Huy khàn giọng hỏi để giữ cho mình không bị ngất đi vì sốt. “Làm sao cô biết bản đồ cống ngầm của Lưu Văn Bằng chính xác?”
Vy im lặng một nhịp, ánh đèn pin đỏ của cô soi rõ một ngã ba cống vòm bằng gạch phía trước. Cô thở dài, giọng cô trầm xuống đầy u uất: “Con trai duy nhất của bà cụ Mơ... anh ấy từng là sĩ quan cảnh sát biển Hải Phong. Mười năm trước, anh ấy là đồng nghiệp thân cận của bố tôi, cựu thanh tra Trịnh Cao, trong chuyên án điều tra đường dây buôn lậu cảng cá của Trần Thắng.”
Cô dừng lại, ánh mắt nhìn vào khoảng tối vô tận của đường ống thoát nước: “Anh ấy đã hy sinh ngay tại cửa xả sông Cấm này khi cố gắng bảo vệ tập chứng từ gốc chứng minh mối quan hệ bảo kê giữa Phạm Duy và Hắc Hổ. Trước khi chết, anh ấy đã dùng máu vẽ lại sơ đồ các lối thoát hiểm ngầm này lên mặt sau của một bức ảnh thờ cũ để gửi lại cho mẹ mình. Bố tôi đã giữ bí mật đó suốt mười năm qua để bảo vệ bà cụ Mơ khỏi sự trả thù của Phạm Duy. Đó là lý do tại sao tôi biết lối đi này.”
Huy khựng lại một nhịp. Trí nhớ siêu phàm của anh lập tức kết nối bức ảnh thờ đứa con trai mặc cảnh phục biển cũ kỹ trên bàn thờ nhà bà cụ Mơ với những con số hối lộ mười năm trước trong trang đầu sổ cái đen. Anh nhận ra, cái chết của người đồng nghiệp Nam đêm qua, nỗi oan sai mất chức của cựu thanh tra Trịnh Cao, và cái chết của con trai bà cụ Mơ mười năm trước... tất cả đều chảy chung một dòng tiền bẩn thỉu do Lá chắn của Thượng tá Phạm Duy bảo kê.
“Phạm Duy chính là anh rể hờ của Trần Thắng,” Huy lẩm nhẩm, đôi mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng giữa cơn sốt. “Lượng tiền mặt rác thu từ bến bãi cảng cá Hải Phong suốt mười năm qua được Trần Thắng chuyển đổi thành các chứng chỉ tiền gửi ngân hàng Đông Á đứng tên người thân của Phạm Duy để đổi lấy sự im lặng của luật pháp quận Ngô Quyền. Tôi đã nhìn thấy chữ ký tươi của Thắng phê duyệt các khoản chi đó trong trang thứ hai của sổ cái khi Dũng Sắt đưa nó cho tôi tại bãi phế liệu.”
“Trang thứ hai của sổ cái đã được giải mã?” Vy quay đầu lại, gương mặt cô lộ rõ sự bàng hoàng.
“Đúng,” Huy cắn răng chịu đựng một cơn co thắt ngực do xương sườn gãy ép vào phổi. “Dũng Sắt đã ép tôi giải mã trang cuối để lấy mật mã ví lạnh Monero. Nhưng khi gã lục ngực áo tôi lấy cuốn sổ cái, gã đã lật sang trang thứ hai và tự tay bóc trần danh sách các tài khoản Mule nhận hối lộ của Phạm Duy. Gã sát thủ cận vệ đã nhận ra mình chỉ là một con tốt thí bị Trần Thắng ăn chặn mười lăm tỷ tiền hoa hồng bến bãi để làm quỹ hối lộ bảo kê. Gã đã dao động. Đó là lý do gã hạ súng xuống trước khi Lam nổ súng bắn đứt xích treo máy ép.”
Lam đi phía sau đột ngột dừng bước, cô giơ tay trái lên ra hiệu im lặng. Thính giác nhạy bén của nữ sát thủ chuyên nghiệp đã nghe thấy một tiếng động lạ phát ra từ phía nắp cống sắt cách đó khoảng năm mươi mét phía sau.
*Tiếng bước chân nện xích sắt dồn dập. Tiếng chó sủa vang vọng dưới lòng đất.*
“Truy binh của Hắc Hổ,” Lam thầm thì, giọng cô lạnh tanh không một chút sợ hãi. “Chúng dắt theo chó săn bến bãi để đánh hơi mùi máu của anh. Nước thải sông Cấm dâng cao đã làm loãng mùi cơ thể, nhưng vệt máu từ tay phải của anh vẫn đang rỉ ra dòng nước chảy ngược.”
“Chúng cách chúng ta bao xa?” Vy hỏi, cô rút khẩu súng ngắn K54 ra, lên nòng khẽ khàng trong bóng tối.
“Khoảng hai phút di chuyển,” Lam trả lời, cô rút từ sau lưng ra một thanh dao găm quân dụng bằng thép titan đen bóng. “Tôi sẽ ở lại cản hậu. Hai người đi tiếp hướng rẽ trái của ngã ba phía trước. Cửa xả sông Cấm chỉ còn cách đó ba trăm mét.”
“Không được dùng bạo lực cận chiến ở đây,” Huy lên tiếng ngăn cản, giọng anh yếu ớt nhưng đầy uy quyền của một kẻ nắm giữ chiến thuật. “Khí mê-tan tích tụ lâu ngày dưới cống ngầm Pháp thuộc này đang ở nồng độ cực cao do triều cường bóp nghẹt các cửa thông gió. Một phát súng, hoặc một tia lửa nhỏ từ dao găm va chạm vào rào sắt sẽ kích nổ toàn bộ hệ thống cống ngầm này thành một hỏa ngục lòng đất. Tất cả chúng ta sẽ bị thiêu rụi trước khi kịp thoát ra sông.”
Lam khựng lại, thanh dao găm trên tay cô dừng lại giữa không trung. Cô nhìn Huy, nhận ra sự chính xác tuyệt đối trong lời cảnh báo của anh.
“Vậy phải làm sao?” Vy hỏi, tiếng chó sủa phía sau ngày một gần hơn, tiếng móng vuốt cào sột soạt vào vách gạch vòm dội lại nghe vô cùng rùng rợn.
“Dùng lồng Faraday và sim rác để đánh lạc hướng định vị của Nguyễn Tấn,” Huy nói nhanh, anh dùng bàn tay trái gãy ngón út lôi từ trong túi áo khoác ra chiếc điện thoại Nokia cổ đã được Tèo độ chế chống định vị. Anh nhanh tay bóc lớp giấy bạc quấn quanh thiết bị, bật nguồn khẩn cấp.
“Anh điên rồi sao?” Vy hốt hoảng. “Bật nguồn lúc này là tự lạy ông tôi ở bụi này! Nguyễn Tấn sẽ quét trạm BTS định vị tọa độ của chúng ta trong vòng mười giây!”
“Đó chính là mục đích của tôi,” Huy cười lạnh, gương mặt anh xám xịt dưới ánh sáng đỏ của đèn pin. Anh dùng tay trái bấm phím gán sẵn lệnh chuyển tiếp tự động mười vạn yêu cầu giao dịch ảo trị giá một ngàn đồng từ Danh sách tài khoản Mule của Sơn chảy vào tài khoản cá nhân của Phạm Duy. “Tôi kích hoạt dải sóng BTS giả để dụ Nguyễn Tấn báo tọa độ cho Lê Minh. Lê Minh sẽ dẫn quân phong tỏa nắp cống phía Đông—nơi có dải sóng phát ra mạnh nhất. Nhưng thực chất, tôi sẽ thả chiếc điện thoại này vào một chiếc hộp xốp nhỏ dính đầy mỡ bò bôi trơn thủy lực, để dòng nước triều dâng đẩy nó trôi ngược về phía đường ống xả bến bãi cảng cá phía Bắc.”
Huy quấn nhẹ một lớp giấy bạc mỏng quanh ăng-ten điện thoại để làm giảm công suất phát sóng, khiến tín hiệu hiển thị trên máy quét của Tấn như thể có một kẻ đang lẩn trốn di chuyển chậm rãi về hướng Bắc. Anh đặt chiếc điện thoại vào chiếc hộp xốp nhỏ nhặt được dưới dòng nước bẩn, rồi đẩy mạnh chiếc hộp trôi theo dòng nước ngược về phía ngã ba đường ống dẫn ra cảng cá bến số 3.
“Đi thôi,” Huy nói, anh lết người đi về hướng rẽ trái dẫn ra cửa xả sông Cấm. “Dòng nước lạnh của triều cường sẽ che giấu nhiệt độ cơ thể chúng ta, còn chiếc hộp xốp phát sóng sẽ dẫn toàn bộ trinh sát của Lê Minh và tay chân của Hắc Hổ chạy ngược về phía cảng cá.”
Vy và Lam đỡ lấy Huy, cả ba dìm mình sâu xuống dòng nước thải lạnh buốt đến ngang ngực, chỉ chừa lại gương mặt để hít thở sát trần cống vòm ẩm ướt. Họ di chuyển lặng lẽ như những bóng ma dưới lòng đất, lách qua những mảng rêu phong bẩn thỉu.
Phía sau họ, tiếng sủa của lũ chó săn đột ngột chuyển hướng tại ngã ba. Tiếng bước chân dồn dập của toán bảo kê bến bãi đuổi theo tiếng tín hiệu định vị giả chạy hút về phía đường ống phía Bắc, xa dần lối thoát của họ.
***
Sau gần ba giờ bò rạp trong bóng tối và nước bẩn, một luồng gió biển lạnh buốt mang theo mùi mặn mòi của muối và sương bão dội thẳng vào gương mặt đầm đìa mồ hôi sốt của Huy. Ánh sáng xám xịt của buổi chiều tà rọi qua một khung cửa sắt rỉ sét lớn bị niêm phong bằng những sợi xích sắt dày từ thời Pháp thuộc.
Cửa xả sông Cấm.
Vy dùng báng súng K54 gõ đứt khóa rỉ sét mục nát của cánh cửa. Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, để lộ ra khoảng không gian bao la của dòng sông Cấm đang cuộn sóng dữ dội dưới cơn mưa bão bắt đầu gầm rú. Sương mù dày đặc tràn xuống từ các sườn núi đá vôi vùng biên, che phủ toàn bộ mặt nước thành một màu trắng xóa vô tận.
Huy đổ gục xuống bệ đá sát mép nước cửa xả. Cơ thể thư sinh của anh đã hoàn toàn chạm ngưỡng kiệt quệ thể chất. Vết bỏng ở tay phải bị nén chặt dưới lớp giáp Kevlar đau nhức kinh hoàng, cơn sốt cao khiến anh run rẩy không ngừng, hơi thở đứt quãng.
Vy quỳ xuống cạnh Huy, cô lén lấy chiếc máy tính bảng bảo mật Tails OS ra khỏi ba lô chống nước của Khánh găm lại trước đó. Cô bật màn hình. Phân vùng bảo mật thứ hai của Sổ Cái Máu dính máu của Huy—nhờ thuật toán bẻ khóa Poisson của người cha quá cố được lưu trữ trong USB lego—đã tự động hoàn thành tiến trình giải mã dưới hầm tối.
Màn hình máy tính bảng hiện lên những dòng chữ số màu xanh lá chạy dọc, hiển thị chi tiết danh sách mười hai tài khoản ngân hàng ảo trung chuyển tiền hối lộ định kỳ trị giá hàng chục tỷ đồng chảy từ công ty vỏ bọc An Bình của Trần Thắng vào tài khoản cá nhân đứng tên người thân của chính Thượng tá Phạm Duy.
Lá chắn của Thượng tá Phạm Duy chính thức bị bóc trần hoàn toàn dưới ánh sáng xám xịt của đêm bão sông Cấm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!