Hỏa Ngục Phòng Kế Toán
Cơn mưa rào cuối mùa của thành phố cảng Hải Phong trút xuống lớp kính mờ bụi của tòa nhà văn phòng cũ thuộc quận Ngô Quyền, tạo nên những tiếng gõ lộp bộp liên hồi dường như không bao giờ dứt. Trong căn phòng kế toán chật hẹp ở tầng ba của Công ty Xuất Nhập Khẩu An Bình, ánh đèn huỳnh quang chập chờn tỏa ra thứ ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo, soi rõ hai bóng người đang ngồi lọt thỏm giữa những chồng hồ sơ cao ngất ngưởng.
Nguyễn Huy đẩy nhẹ gọng kính kim loại mỏng lên sóng mũi, đôi mắt mệt mỏi nhưng sắc bén vẫn không rời khỏi bảng cân đối kế toán trên màn hình máy tính. Anh ba mươi hai tuổi, vóc dáng thư sinh gầy gò, chiếc sơ mi trắng luôn được là phẳng phiu dù đã là nửa đêm. Đối diện anh, Lê Văn Nam – cậu kế toán viên hai mươi lăm tuổi mới vào làm được một năm – đang ngáp dài, chiếc sơ mi xanh nhạt sờn cổ đẫm mồ hôi vì hệ thống điều hòa cũ kỹ của tòa nhà vừa bị hỏng.
“Anh Huy này,” Nam vừa uể oải lật sổ vừa nói, giọng khàn đi vì thiếu ngủ. “Em thấy sổ sách tháng này lệch kỳ lạ lắm. Các khoản chi cho đội xe vận tải bến cảng cứ như được vẽ ra vậy. Hóa đơn đầu vào toàn của mấy công ty ma ở tận Quảng Ninh, Hải Dương. Em tính thử, tổng số tiền khớp khống đã lên tới gần chục tỷ đồng rồi.”
Huy im lặng. Bản năng của một kẻ từng làm kiểm toán viên nội bộ chuyên nghiệp cho anh biết Nam nói đúng. Công ty An Bình thực chất chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch, một trạm trung chuyển dòng tiền bẩn cho băng Hắc Hổ của ông trùm Trần Thắng. Nhưng ở thế giới ngầm này, kẻ biết giữ im lặng mới là kẻ sống lâu nhất. Anh vuốt lại nếp áo phẳng phiu, giọng trầm xuống đầy cảnh cáo: “Nam, việc của cậu là nhập số liệu. Đừng hỏi, đừng thắc mắc, và tuyệt đối đừng đối chiếu chéo ngoài phạm vi công việc. Cậu muốn mua nhà trả góp đúng không? Muốn giữ mạng thì nhắm mắt lại mà làm.”
Nam rụt cổ lại, khẽ thở dài rồi cúi đầu tiếp tục gõ phím. Huy quay lại với đống hồ sơ giấy trước mặt. Cánh cửa tủ tài liệu bằng gỗ ép ở góc phòng bị kẹt cứng từ chiều nay. Huy đứng dậy, cầm chiếc thước sắt dài bước đến, lách mũi thước vào khe hở phía sau ngăn kéo để nạy chốt khóa bị kẹt. Tiếng “rắc” khô khốc vang lên, ngăn kéo bật ra, nhưng lực đẩy quá mạnh khiến miếng gỗ ép lót đáy của hộc tủ phía dưới cũng bị xê dịch, lộ ra một khoảng trống hẹp ẩn giấu sát vách tường.
Huy nheo mắt. Với tư duy hình học nhạy bén thừa hưởng từ người cha quá cố là giáo viên toán, anh lập tức nhận ra chiều sâu thực tế của chiếc tủ ngắn hơn cấu trúc bên ngoài khoảng mười xăng-ti-mét. Một ngăn bí mật.
Anh thọc tay vào khoảng trống tối tăm, ngón tay chạm phải một bề mặt da thô ráp. Khi rút tay ra, trên tay Huy là một cuốn sổ tay bìa da màu đen tuyền, mép giấy xém nhẹ như thể từng suýt bị thiêu rụi trong quá khứ. Bìa sổ không ghi bất kỳ chữ gì, nhưng ngay khi lật trang đầu tiên, tim Huy bỗng đập lệch một nhịp.
Đó không phải là sổ sách kế toán thông thường. Những dòng chữ viết tay bằng mực xanh đã mờ, xen lẫn những dãy ký tự mật mã phức tạp và các tọa độ địa lý. Nhưng thứ khiến Huy lạnh gáy chính là những cái tên viết bằng chữ in hoa ở cột bên trái: tên của những quan chức cấp cao của sở tài nguyên, sở cảnh sát quận, và bên cạnh là những con số chuyển khoản khổng lồ chạy vào các tài khoản offshore tại đảo Cayman. Mỗi dòng giao dịch đều có một chữ ký tươi và con dấu đỏ nhỏ xíu hình đầu hổ – biểu tượng của băng Hắc Hổ.
“Sổ Cái Máu...” Huy lầm bầm, cổ họng khô khốc. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory) của anh lập tức hoạt động như một chiếc máy quét kỹ thuật số, ghi lại từng chi tiết, từng dãy số tài khoản và chữ ký trên trang giấy đầu tiên vào sâu trong não bộ.
“Có chuyện gì thế anh Huy?” Nam tò mò ngẩng đầu lên hỏi.
“Không có gì. Cậu lo làm việc đi,” Huy nhanh chóng kẹp cuốn sổ vào giữa tập hồ sơ kiểm toán của mình, cố giữ cho giọng nói không bị run rẩy. Anh biết mình vừa chạm vào thứ cấm kỵ nhất của thành phố cảng này. Bản danh sách hối lộ trị giá hàng trăm triệu đô la.
Đúng lúc đó, âm thanh ù ù của chiếc quạt thông gió đột ngột tắt lịm. Toàn bộ hệ thống đèn huỳnh quang trong văn phòng phụt tắt, đẩy căn phòng vào bóng tối đậm đặc. Chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ màn hình laptop chạy pin của hai người.
“Mất điện à? Sao không thấy máy phát điện dự phòng chạy nhỉ?” Nam lầm bầm, đứng dậy định bước ra ngoài hành lang kiểm tra cầu dao.
“Đợi đã!” Huy chộp lấy vai Nam kéo lại. Bản năng sinh tồn dưới áp lực cực cao khiến nhịp tim anh vẫn duy trì ở mức ổn định kỳ lạ. Trong không gian tĩnh lặng đột ngột của đêm mưa, anh nghe thấy những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập ngoài hành lang gỗ. Đi kèm với đó là một âm thanh metallic sắc lạnh cực kỳ quen thuộc: tiếng xích sắt đang được quấn quanh tay nắm cửa chính của văn phòng, tiếp theo là tiếng khóa cơ sập mạnh.
Họ đã bị khóa chặt bên trong.
Ngay sau đó, một mùi hăng hắc, nồng nặc xộc vào qua khe cửa dưới sàn. Mùi xăng A95 pha lẫn dung môi hóa chất toluene – thứ chất tẩy rửa công nghiệp cực kỳ dễ cháy mà công ty thường dùng để xóa mực in hóa đơn.
“Có mùi xăng! Anh Huy, có người đổ xăng ngoài cửa!” Nam hoảng loạn hét lên, giọng lạc đi.
“Im lặng! Thấm ướt áo mau!” Huy quát lớn. Anh vớ lấy ấm trà lạnh trên bàn, dốc ngược nước trà lên chiếc sơ mi trắng phẳng phiu của mình, rồi giật phắt chiếc kéo văn phòng trên bàn chạy ra cửa chính. Anh thọc mũi kéo vào khe khóa cửa sắt, cố gắng nạy chốt khóa cơ học theo những kỹ thuật mở khóa cơ bản mà anh từng thấy thợ sửa khóa Trần Văn Tùng thực hiện. Nhưng tay nắm cửa bằng đồng lúc này đã bắt đầu nóng rực lên. Nhiệt độ bên ngoài đang tăng với tốc độ khủng khiếp.
Một vệt lửa đỏ rực liếm qua khe cửa dưới sàn, nhanh chóng bùng lên thành một bức tường lửa ngùn ngụt. Khói đen kịt, đặc quánh chứa đầy khí độc toluene bốc lên nghi ngút, nhanh chóng lấp đầy trần nhà tầng ba. Huy bị sặc, ho sặc sụa, phổi như bị thiêu đốt. Anh buộc phải lùi lại, dùng chiếc áo sơ mi đẫm nước trà bịt chặt mũi và miệng.
“Anh Huy! Cứu em!”
Nam chạy ra phía vách kính mờ ngăn cách văn phòng với hành lang. Qua lớp kính ám khói đen, Huy bàng hoàng thấy bóng dáng mập mạp của Giám đốc Lê Văn Tám đang đứng cùng một gã đàn ông lực lưỡng cầm can xăng rỗng. Gương mặt bóng dầu của Tám loé sáng dưới ánh lửa, lạnh lùng và hèn nhát.
“Giám đốc Tám! Mở cửa ra! Chúng tôi vẫn ở bên trong!” Nam điên cuồng đập tay vào vách kính, gào khóc thảm thiết.
Tám không trả lời. Gã gật đầu với tên sát thủ bên cạnh. Tên sát thủ vung chiếc xà-beng sắt đập nát vách kính mờ. Nhưng hắn không cứu Nam. Hắn thọc tay qua khe kính vỡ, nắm lấy cổ áo Nam lôi xềnh xệch ra ngoài hành lang đang bốc cháy. Nam gào rú, đôi chân giãy giụa điên cuồng trên đống mảnh kính vỡ.
“Anh Huy! Cứu...”
Tiếng hét của Nam đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng “phập” ghê rợn của kim khí đâm vào da thịt. Qua làn khói đen kịt, Huy nhìn thấy một lưỡi dao găm sắc lạnh cắm ngập vào ngực Nam, máu tươi bắn tung tóe lên vách kính vỡ. Đôi mắt Nam trợn ngược, dại đi, nhìn thẳng vào Huy qua khe hở của ngọn lửa trước khi thân xác cậu đổ gục xuống nền hành lang đang bốc cháy hừng hực.
Huy chết lặng. Sự tàn bạo dã man diễn ra chỉ trong vòng vài giây ngay trước mắt khiến đầu óc gã kế toán thư sinh hoàn toàn trống rỗng. Nhưng ngọn lửa từ hành lang đã bắt đầu liếm vào phòng, thiêu rụi đống sổ sách trên bàn làm việc. Nhiệt độ trong phòng lúc này đã vượt quá năm mươi độ C. Lớp sơn trên tường bắt đầu phồng rộp và bong tróc.
“Phải sống...” Huy tự nhủ, lồng ngực co thắt dữ dội vì thiếu oxy. Anh không thể mở cửa chính – hành lang đã là một hỏa ngục và bọn sát thủ vẫn ở đó. Anh phải tìm đường thoát khác.
Trí nhớ hình ảnh siêu phàm của Huy lập tức tái hiện sơ đồ kiến trúc của tòa nhà văn phòng cũ này trong tâm trí. Tòa nhà được xây dựng từ thời Pháp thuộc, vách tường dày nhưng hệ thống cửa sổ hướng ra mặt ngõ phía sau rất sát với mái tôn của dãy nhà kho một tầng bên cạnh. Khoảng cách rơi tự do từ cửa sổ tầng ba xuống mái tôn là khoảng 3.5 mét, cự ly ngang là 2 mét.
Huy vớ lấy cuốn Sổ Cái Máu bìa da đen, nhét chặt vào trong ngực áo sơ mi đẫm nước, ôm chặt lấy nó như một báu vật bảo mệnh duy nhất. Anh lao đến cửa sổ kính chịu lực ở phía sau phòng. Cửa sổ bị khóa chặt bằng chốt đồng rỉ sét từ lâu không mở.
Huy vớ lấy chiếc ghế văn phòng bằng gỗ nặng, dồn toàn bộ sức lực yếu ớt của một kẻ thư sinh đập mạnh vào lớp kính. Tiếng kính vỡ loảng xoảng vang lên giữa tiếng nổ của lửa. Gió mưa lạnh buốt từ bên ngoài ùa vào, mang theo một chút dưỡng khí quý giá giúp Huy tỉnh táo lại trong giây lát.
Nhưng một mảnh kính vỡ lớn sắc lẹm từ góc khung cửa bay ngược lại, sượt qua gò má trái của Huy. Cơn đau rát buốt ập đến, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước mưa lạnh và những hạt bụi hóa chất rửa tiền màu xám xịt lơ lửng trong không khí bám chặt vào vết thương, bắt đầu hình thành một vết sẹo nhỏ co rút trên gò má anh.
Huy không màng đến cơn đau trên mặt. Anh nhìn xuống mái tôn dốc rỉ sét phía dưới dưới cơn mưa tầm tã. Lửa phía sau đã bén vào lưng áo sơ mi của anh. Anh không còn lựa chọn nào khác.
Huy trèo lên bậu cửa sổ, tính toán nhanh góc nghiêng của mái tôn và lực cản của gió mưa để giảm thiểu tối đa lực va đập khi tiếp đất. Anh co chân, ôm chặt cuốn sổ trước ngực, và nhảy thẳng vào khoảng không tối tăm dưới màn mưa lạnh buốt.
Một tiếng “rầm” chói tai vang lên khi thân xác Huy đập mạnh xuống lớp tôn rỉ sét dốc đứng. Lực chấn động cực mạnh dội ngược từ gót chân lên cột sống khiến Huy nghẹt thở, toàn bộ xương sườn đau nhói như muốn gãy vụn. Bàn tay phải của anh quẹt mạnh vào mép tôn sắc nhọn bốc khói do tàn lửa từ tầng ba rơi xuống, tạo nên một vết bỏng sâu cấp độ hai rát buốt tột cùng.
Huy lăn mấy vòng trên mái tôn trơn trượt trước khi trượt dài xuống đống rác bẩn thỉu trong ngõ tối phía sau tòa nhà. Anh nằm gục giữa vũng nước mưa lạnh ngắt, toàn thân run rẩy, hơi thở đứt quãng. Gò má trái rỉ máu dính đầy hóa chất rửa tiền, bàn tay phải bỏng rát rộp da, nhưng cánh tay trái của anh vẫn ôm chặt lấy cuốn Sổ Cái Máu rách nát dưới ngực áo sơ mi đẫm nước.
Phía trên cao, ngọn lửa từ tầng ba tòa nhà An Bình bùng lên dữ dội, nhuộm đỏ cả một góc trời đêm Hải Phong. Giữa tiếng mưa rơi tầm tã, từ đầu phố vọng lại tiếng còi hú dồn dập, xé lòng của xe cứu hỏa và lực lượng cảnh sát bắt đầu siết chặt vòng vây hiện trường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!