Nhạc nềnTeatime

Kẽ Hở Không Khí Trong Vạn Tiên Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng chiều ở lối ra của cấm địa Đầm Lầy Sương Mù đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối nhập nhẹm của buổi hoàng hôn sườn núi. Nguyễn Ship Nhanh bực dọc chỉnh lại chiếc khẩu trang vải kháng khuẩn ba lớp màu cam chói lọi của bà ngoại khâu, chân vẫn đi đôi ủng cao su Đồng Nai màu xanh dầy cộp bám đầy bùn độc axit đã khô cứng. Phía sau lưng anh, Độc sư tà phái Phùng Độc Thủ – kẻ vừa bị một làn sương dầu gió Trường Sơn làm cho sặc sụa, tê liệt toàn bộ độc công – vẫn đang quỳ sụp dưới đất cát, khóc lóc van xin tha mạng với vẻ mặt đầy kính sợ.


"Này ông già!" Ship Nhanh làu bàu qua lớp khẩu trang vải dày, giọng nói nghẹt nghẹt vang lên đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. "Tôi đã bảo là tôi chỉ xịt tí dầu gió đuổi muỗi rừng thôi, ông không mua hàng thì thôi chứ đừng có nằm ăn vạ ở đây! Tránh đường giùm cái để tôi đi giao hàng. Lão sếp Tạ Tiền Cò bủn xỉn mà thấy tôi trễ đơn này là lão gõ thước gỗ bay sạch tiền chuyên cần tháng này của tôi đấy!"


Phùng Độc Thủ run rẩy dập đầu, không dám hé răng nửa lời, chỉ biết lồm cồm bò né sang một bên đường đèo dốc đứng. Trong mắt lão, vị "đại lão ẩn thế" mặc áo mưa nylon màu xanh lá cây kỳ dị này đang dùng những khẩu quyết vô thượng của phàm trần để rèn luyện đạo tâm. Cái gì mà "chạy deadline", cái gì mà "trừ lương"? Đó chắc chắn là những lời tiên tri huyền bí liên quan đến nhân quả tối cổ của thiên đạo!


Không thèm liếc nhìn lão già tà tu thêm một cái, Ship Nhanh gạt chân chống chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển lên. Nhờ có bình Linh dầu vạn năm quý giá mà Đại sư tỷ Tần Dược Nhi của Linh Dược Các vừa tài trợ hồi chiều, bộ xích líp rỉ sét của xe giờ đây chạy hoàn toàn êm ru, không phát ra bất kỳ một tiếng động cơ học nhỏ nào. Anh nhún chân, gồng cơ đùi phàm nhân đã được rèn luyện suốt mười năm leo dốc bốn mươi lăm độ, đạp xe lướt nhanh như bay hướng thẳng lên đỉnh núi Đỉnh Vấn Thiên.


Đồng hồ đeo tay phàm nhân rẻ tiền của anh đã chỉ sáu giờ mười lăm phút tối. Trời tối rất nhanh, sương mù ban đêm bắt đầu bao phủ các lối mòn sườn núi. Khi Ship Nhanh đạp xe đến rìa thung lũng dẫn lên đỉnh núi cao nhất của Vân Tiên Tông, anh đột ngột bóp phanh dừng lại.


Trước mắt anh, cả một vùng không gian rộng lớn của Đỉnh Vấn Thiên đang bị bao phủ bởi một vòm ánh sáng khổng lồ lấp lánh hàng vạn luồng kiếm khí xanh biếc. Đó chính là Vạn Tiên Trận – đại trận phòng ngự đệ nhất tông môn, phòng tuyến bất khả xâm phạm suốt ngàn năm qua của Vân Tiên Tông. Từng luồng kiếm khí sắc bén như sấm sét lơ lửng trên không trung, phát ra tiếng vo ve rợn người của năng lượng hủy diệt. Chỉ cần phát hiện ra một chút dao động linh lực hoặc sinh cơ của kẻ xâm nhập, vạn luồng kiếm khí sẽ ngay lập tức lao xuống băm vằn mục tiêu thành tro bụi.


"Trời đất ơi, cái gì mà xanh xanh đỏ đỏ như đèn nhấp nháy ngày Tết thế này?" Ship Nhanh gãi gãi chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu, thở dài ngao ngán. "Đường chính lên đỉnh núi bị cái đống lưới điện này chặn sạch rồi. Đi vòng đường khác thì chắc chắn trễ giờ đóng cửa bưu cục."


Anh dừng xe sát mép ranh giới trận pháp, thò tay vào balo dứa cam khổng lồ, lôi ra một tấm bản đồ giấy phàm trần cũ kỹ bám đầy bụi phấn. Đây là tấm bản đồ do Cổ Trận Kỳ – một lão già mù hai mắt, cựu trận sư bị phế tu vi hiện đang sống ẩn dật ở Phàm Vân Trấn – đưa cho anh để đổi lấy một ấm trà đá mát lạnh hồi tuần trước.


Cổ Trận Kỳ lúc đó đã run rẩy chỉ vào một đường vẽ mờ nhạt trên bản đồ và nói: "Tiền bối... Vạn Tiên Trận của Vân Tiên Tông thực chất được thiết kế dựa trên sơ đồ quy hoạch giao thông phàm nhân từ ngàn năm trước của một kiến trúc sư hạ giới. Các vị tổ sư tiên môn chỉ việc phủ linh lực lên các con đường cũ để làm trận nhãn. Vì thế, giữa các luồng kiếm khí đối lưu cực mạnh, luôn tồn tại một kẽ hở khí động học rộng đúng ba mươi lăm phân – bằng chiều ngang của một bánh xe bò phàm trần cổ đại. Nơi đó hoàn toàn không có linh khí dao động, là điểm mù tuyệt đối của trận pháp phòng ngự."


Ship Nhanh nhìn kỹ tấm bản đồ giấy dưới ánh hoàng hôn mờ nhạt. Đúng như lời lão mù nói, kẽ hở khí động học đó chạy ngoằn ngoèo xuyên qua tâm Vạn Tiên Trận, phẳng lặng và hẹp đến mức mắt thường không thể phát hiện ra nếu không có bản vẽ quy hoạch giao thông cổ đại.


"Rộng ba mươi lăm phân à?" Ship Nhanh dùng ngón tay đo đo lốp xe đạp Phượng Hoàng của mình. "Bánh xe của mình rộng đúng năm phân. Dư sức lách qua! Chỉ cần đi đúng con đường đất phẳng lặng này là không sợ bị vấp ngã sập vành."


Với một shipper phàm nhân mang chấp niệm giao hàng tuyệt đối như anh, nguy hiểm của kiếm khí hủy diệt hoàn toàn vô nghĩa trước nỗi sợ hãi bị trừ mười phần trăm lương cứng. Anh áp dụng ngay Quy tắc 'Không nhìn hai bên đường'. Mắt anh dán chặt vào tấm bản đồ giấy kẹp trên ghi-đông bằng băng keo đen cách điện và chiếc đồng hồ đeo tay chạy deadline. Đối với anh, những luồng kiếm khí lấp lánh xung quanh chỉ là những "biển quảng cáo đèn led" gây phân tâm dọc đường đi.


Ship Nhanh khom lưng sát ghi-đông xe đạp, nhổm cao mông để giảm tối đa sức cản của gió núi sườn đèo dốc đứng. Anh nhún chân đạp mạnh, chiếc xe đạp Phượng Hoàng không chứa một chút linh lực nào lập tức lăn bánh lao thẳng vào ranh giới của Vạn Tiên Trận.


*VÙNG!*


Ngay khi bánh xe đạp chạm vào ranh giới, Vạn Tiên Trận tự động kích hoạt do cảm nhận được luồng không khí đối lưu đột ngột tiến vào sườn núi. Hàng vạn luồng kiếm khí xanh biếc lơ lửng trên không trung bắt đầu xoay tròn dữ dội, sẵn sàng giáng xuống tiêu diệt kẻ xâm nhập. Thế nhưng, vì cơ thể Ship Nhanh hoàn toàn không có linh căn, và chiếc xe đạp Phượng Hoàng làm bằng sắt rỉ cơ học thuần túy không chứa linh khí, hệ thống dò tìm tự động của trận pháp bị "mất mục tiêu" hoàn toàn. Kiếm khí chỉ có thể lơ lửng trên đầu anh, xoay tròn trong sự hỗn loạn vì không tìm thấy dao động linh lực để khóa mục tiêu.


Đúng lúc đó, Ship Nhanh chợt nhận ra bóng tối sườn núi đang làm mờ đi dòng địa chỉ ghi trên phong bì bưu phẩm chứa gói mì tôm tự sôi vị bò cay. Anh cần phải kiểm tra lại xem người nhận có đúng là "Thái thượng lão tổ Lý Trường Sinh đang bế quan tại mật thất đỉnh núi" hay không để tránh giao nhầm địa chỉ bị khách hàng bom hàng.


Anh quyết định thực hiện tuyệt kỹ đổ đèo quen thuộc của dân shipper: Thả cả hai tay khỏi ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng đang lao dốc bằng quán tính thuần túy, thò tay vào balo dứa cam bóc phong bì bưu phẩm để đối chiếu hóa đơn biên nhận đỏ.


Động tác thả hai tay bất ngờ làm trọng tâm cơ thể phàm nhân của anh thay đổi, chiếc xe đạp Phượng Hoàng nghiêng nhẹ sang bên phải năm độ theo quán tính vật lý cơ học. Sự nghiêng người ngẫu nhiên này vô tình trùng khớp hoàn hảo với hướng uốn lượn của kẽ hở khí động học rộng ba mươi lăm phân dưới đất sườn núi.


*HƯU! HƯU! HƯU!*


Ba luồng kiếm khí tầm trung sắc bén như sấm sét lao sạt qua sát vành chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu của Ship Nhanh, chém đứt vài sợi tóc tơ bay trong gió núi rồi cắm thẳng xuống đất cát phía sau tạo ra những tiếng nổ nhỏ bốc khói. Nhưng nhờ cú nghiêng xe năm độ điệu nghệ để bóc phong bì bưu phẩm, Ship Nhanh đã hoàn toàn né sạch quỹ đạo tấn công của kiếm khí mà không hề hay biết. Mắt anh vẫn dán chặt vào tờ biên nhận đỏ, miệng lẩm bẩm càu nhàu:


"À, đúng rồi, địa chỉ ghi rõ là Động bế quan đỉnh núi Vân Tiên Tông. May quá không đi nhầm đường."


Từ phía xa, Trận sư về hưu Cổ Trận Kỳ đang dùng thần thức tàn tạ của mình để quan sát trận pháp, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó liền rơi nước mắt vì xúc động và kính phục tột cùng. Lão run rẩy quỳ sụp xuống đất cát sườn núi, miệng lẩm bẩm trong sự bàng hoàng:


"Trời đất ơi... Chân lý trận pháp tối cổ ngàn năm qua thực chất chỉ là sơ đồ quy hoạch giao thông phàm nhân! Vị tiền bối này... ngài ấy thả hai tay ngự khí hai bánh, khom lưng lướt qua Vạn Tiên Trận mà không mất một sợi tóc! Bộ pháp 'Thần Hành Kiếm Khách' của ngài ấy đã đạt đến cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu, hoàn toàn coi thường đại trận phòng ngự tối cao của đệ nhất tiên môn! Ngài ấy đang dùng thân pháp phàm trần để dạy cho ta một bài học về quy luật vận hành tự nhiên của vũ trụ!"


*Két... két...*


Tiếng má phanh cao su phàm trần rít lên chói tai khi Ship Nhanh bóp nhẹ phanh để giảm tốc độ sau cú đổ đèo điên cuồng. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển dừng lại hoàn toàn phẳng lặng ngay trước cửa chính điện nội môn của Vân Tiên Tông.


Ship Nhanh bước xuống xe, thở phào nhẹ nhõm quẹt mồ hôi trên trán. Anh dắt xe đi thêm vài bước, tiến thẳng đến trước cửa động bế quan của Thái thượng lão tổ Lý Trường Sinh. Thế nhưng, nụ cười trên môi anh lập tức tắt ngóm khi nhìn thấy cánh cửa đá khổng lồ của động phủ đang đóng chặt, được bao phủ bởi một lớp kết giới năng lượng màu lam nhạt phát ra tiếng u u trầm mặc – kết giới âm thanh câm lặng tối cao chặn đứng mọi bưu phẩm từ bên ngoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!