Nhạc nềnTeatime

Ủng Cao Su Đi Xuyên Độc Vụ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng hoàng hôn tím thẫm nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màn sương mù dày đặc của Đầm Lầy Sương Mù. Nơi đây vốn là một trong những vùng cấm địa hiểm trở nhất nằm trên con đường độc đạo dẫn lên Đỉnh Vấn Thiên của Vân Tiên Tông. Đối với các tu sĩ, đây là vùng đất tử thần ngập tràn chướng khí hủ thực, nơi mà ngay cả một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nếu không có giải độc đan hộ thể cũng sẽ bị độc vụ ăn mòn da thịt, biến thành một bộ xương khô chỉ trong vòng nửa canh giờ.


Thế nhưng, đối với Nguyễn Ship Nhanh, Đầm Lầy Sương Mù trong mắt anh chỉ đơn giản là... một bãi sình lầy bốc mùi hôi thối kinh khủng, giống hệt cái cống rãnh chưa được thông ở phía đông Phàm Vân Trấn vào những ngày mưa bão đổ lửa.


"Eo ôi, cái mùi gì mà như trứng thối trộn với nước tẩy rửa thế này?"


Ship Nhanh dừng xe sát mép đầm lầy, khịt khịt mũi đầy vẻ chán ghét. Anh đưa tay quẹt vệt mồ hôi ròng ròng trên trán, nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay phàm trần rẻ tiền đã chỉ năm giờ mười lăm phút chiều. Màn đêm đang buông xuống rất nhanh, và màn sương mù màu xanh lục nhạt bắt đầu phập phồng, sủi lên những bong bóng khí độc chết người từ dưới đáy bùn đen.


Trong đầu anh lúc này, tiếng thước gỗ gõ bàn cạch cạch của lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò lại vang lên dồn dập như tiếng trống trận. *"Giao trễ hẹn làm hỏng uy tín bưu cục, tao sẽ phạt trừ sạch lương tháng này, cộng thêm mười phần trăm lương cứng, và tịch thu luôn chiếc xe đạp Phượng Hoàng của cậu để gán nợ!"*


"Tịch thu xe đạp? Trừ mười phần trăm lương cứng?" Ship Nhanh lẩm bẩm, hai mắt anh đột ngột đỏ ngầu lên vì hoảng loạn. "Không được! Lương cứng của mình là mười lăm đồng tiền đồng, đủ mua mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm đầu trấn! Còn chiếc xe Phượng Hoàng này là báu vật duy nhất của bố Chậm để lại! Lão sếp bóc lột kia đừng hòng đụng vào một sợi căm xe!"


Cơn thịnh nộ cơm áo gạo tiền bùng nổ đã hoàn toàn đè bẹp mọi nỗi sợ hãi mơ hồ về cái gọi là 'cấm địa tu tiên'. Ship Nhanh quyết định dừng xe bên một tảng đá phẳng để chuẩn bị trang bị bảo hộ lao động dã chiến.


Đầu tiên, anh ngồi xuống, cẩn thận cởi đôi dép tổ ong phàm nhân cũ kỹ đã bị mòn vẹt một góc đế. Anh nâng niu đôi dép như bảo vật, lau sạch bụi đất rồi nhét cẩn thận vào ngăn bên hông chiếc balo dứa cam khổng lồ. Anh không muốn bùn độc thối hoắc kia làm hỏng đôi dép kỷ niệm này.


Tiếp theo, Ship Nhanh thò tay vào đáy balo, lôi ra một đôi 'Ủng cao su Đồng Nai màu xanh' dày cộp. Đây là món đồ anh mua từ cửa hàng tạp hóa của Chú họ Nguyễn Văn Bán Buôn sau một hồi kỳ kèo bớt một thêm hai. Đôi ủng làm từ cao su lưu hóa phàm trần siêu dày, bốc lên mùi polyme công nghiệp nồng nặc. Anh xỏ chân vào, kéo cổ ủng lên cao sát đầu gối. Cảm giác dày dặn, vững chãi của lớp cao su phàm nhân khiến anh vô cùng an tâm.


"Bụi bặm và sương mù thế này, không đeo khẩu trang thì viêm phổi chết mất," Ship Nhanh làu bàu tự nhủ. Anh rút ra chiếc 'Khẩu trang vải kháng khuẩn ba lớp' màu cam chói lọi có viền phản quang do chính tay Bà ngoại Nguyễn Thị Kỹ Lưỡng khâu tặng. Chiếc khẩu trang được may bằng ba lớp vải cotton phàm trần siêu khít, thơm phức mùi xà phòng bột hạ giới. Anh đeo hai quai thun vào vành tai, kéo kín từ sống mũi xuống tận cằm.


Chưa hết, để tránh sương mù ẩm ướt làm bẩn bộ đồng phục cam bưu cục, Ship Nhanh lôi tiếp chiếc 'Áo mưa nylon màu xanh lá' mua với giá năm đồng phàm trần ra trùm kín từ đầu đến chân. Lúc này, trông anh không khác gì một con ếch khổng lồ hai màu xanh - cam kỳ dị đang đứng giữa cấm địa tu tiên.


Cuối cùng, nhìn bầy muỗi vằn linh khí to bằng ngón tay cái đang vo ve bay quanh, Ship Nhanh lôi ra chai 'Dầu gió Trường Sơn màu xanh' nhỏ xíu bằng thủy tinh mua từ tiệm thuốc của Phạm Thầy Thuốc. Anh mở nắp, thoa dầu gió đầy cổ, cổ tay, rồi hung hãn xịt xịt vài giọt vào không khí xung quanh xe đạp Phượng Hoàng.


Một làn sương mỏng màu xanh lục nhạt phát ra mùi bạc hà và khuynh diệp nồng nặc lập tức bùng nổ, quét sạch mọi mùi hôi thối của đầm lầy trong bán kính ba trượng, tạo thành một lớp màng khứu giác phàm trần cực mạnh xua đuổi toàn bộ trùng độc linh khí đang định lao vào tấn công.


"Hoàn hảo! Đi thôi!"


Ship Nhanh gạt chân chống xe đạp Phượng Hoàng lên. Nhờ sợi xích được bôi trơn bằng bình Linh dầu vạn năm của Linh Dược Các, chiếc xe đạp di chuyển hoàn toàn êm ru, không phát ra bất kỳ một tiếng động cơ học nhỏ nào. Anh dắt xe đi bộ, chậm rãi bước thẳng vào vùng bùn lầy ngập sương độc của Đầm Lầy Sương Mù.


***


Cùng lúc đó, sâu trong làn sương độc mù mịt của đầm lầy, Độc sư tà phái Phùng Độc Thủ đang ngồi xếp bằng trên một thân cây khô héo. Lão già gầy gò này mặc một chiếc áo choàng màu xanh lục bốc khói độc nghi ngút, đôi tay đeo găng tay da độc đen sì, khuôn mặt xám xịt đầy nếp nhăn lộ rõ vẻ tàn nhẫn.


Phùng Độc Thủ vốn là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ tám, nổi tiếng tàn ác với tuyệt kỹ độc môn. Hôm nay, lão đang ẩn nấp tại đây để rải bột độc xanh lục, thiết lập trận pháp 'Vạn Độc Hủ Thực Trận' hòng chặn đường một nhóm truy binh của chính phái. Lão vô cùng tự tin vào độc trận của mình. Bùn độc dưới chân lão đã được tinh luyện từ oán khí và độc tố ngàn năm, chỉ cần chạm vào chân tu sĩ là có thể ăn mòn cả hộ thể linh lực, hủ thực da thịt thành vũng máu.


*Xào xạc...*


Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên từ phía lối vào đầm lầy. Phùng Độc Thủ nheo mắt nhìn qua làn sương độc dày đặc.


"Kẻ nào dám xông vào độc trận của ta?" Lão thầm nghĩ, tay đã thủ sẵn một lọ bột độc xanh lục phát ra mùi hôi thối nhẹ.


Thế nhưng, khi nhìn rõ bóng dáng đang tiến lại gần, đạo tâm của vị độc sư tà phái suýt chút nữa nứt vỡ ra làm đôi.


Hiện ra trước mắt lão không phải là một vị đại lão tu tiên ngự kiếm lộng lẫy, cũng không phải là vệ sĩ chấp pháp của Vân Tiên Tông đầy sát khí. Đó là một sinh vật kỳ dị khoác trên mình lớp giáp nylon màu xanh lá cây chói mắt (áo mưa nylon), đầu đội mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu lấp lánh phản chiếu sương mù, mặt đeo tấm che màu cam có sọc phản quang (khẩu trang bà ngoại), và dưới chân là hai chiếc ống trụ màu xanh lục bảo phát ra ánh sáng bóng loáng (ủng cao su Đồng Nai).


Sinh vật kỳ dị đó đang thong thả dắt một con quái thú bằng sắt hai bánh (xe đạp Phượng Hoàng) đi bộ trên vũng bùn độc sủi bọt axit.


"Cái... cái gì thế này?" Phùng Độc Thủ trợn tròn hai mắt, lẩm bẩm đầy kinh hoàng. "Hắn không hề bộc lộ một chút linh lực nào! Hoàn toàn không có hộ thể linh lực! Nhưng tại sao hắn lại có thể đi bộ thản nhiên trong Đầm Lầy Sương Mù mà không bị độc vụ ăn mòn da thịt?!"


Nghi ngờ đối phương là một cao nhân ẩn thế đang giả dạng phàm nhân để trêu đùa mình, Phùng Độc Thủ quyết định ra tay thử nghiệm. Lão vận hành 'Vạn Độc Hủ Thực Thuật', vung tay rải một nắm bột độc xanh lục cực mạnh vào không khí, tạo ra một làn sương độc hủ thực đậm đặc bay thẳng về phía Ship Nhanh.


Ship Nhanh đang dắt xe đi thì thấy một luồng gió cuốn theo đám bụi màu xanh lục kỳ lạ bay thẳng về phía mình.


"Ơ kìa, gió núi ở đây bụi bặm quá, toàn phấn hoa độc hại gì đâu không à! Lỡ dính vào mặt kính đồng hồ quả lắc của khách hàng thì đền ốm!"


Ship Nhanh càu nhàu, nhanh tay rút chiếc 'Ô thép cán gỗ phàm trần' của mợ ba gửi sửa đang giắt bên hông xe đạp Phượng Hoàng. Anh bấm nút lò xo dứt khoát.


*CẠCH!*


Chiếc ô thép phàm trần bung rộng ra như một chiếc khiên khổng lồ, chắn ngay trước mặt anh. Khung ô bằng hợp kim sắt phàm trần siêu dày và lớp vải chống thấm nước dẻo dai tạo thành một lá chắn vật lý hoàn hảo.


*Rào rào...*


Đống bột độc xanh lục bám đầy oán khí ma tu đập thẳng vào bề mặt chiếc ô thép, nhưng vì lớp vải ô hoàn toàn không chứa linh lực hay tạp chất hữu cơ nhạy cảm, bột độc không thể kích hoạt phản ứng ăn mòn ma pháp. Chúng chỉ đơn giản là những hạt bụi vật lý trượt dài trên lớp nylon chống thấm rồi rơi xuống đất bùn.


Phùng Độc Thủ đứng xa chứng kiến cảnh tượng đó, hai mắt muốn lồi cả ra ngoài, trong lòng dậy sóng liên hồi:


"Không thể nào! Hắn dùng một chiếc ô... một chiếc ô hoàn toàn không có dao động linh lực để gạt phăng Hủ Cốt Độc Phấn của ta?! Lớp vải ô kia được dệt bằng tơ tằm thái cổ gì mà có thể miễn nhiễm hoàn toàn với tính chất hủ thực của độc trận?!"


Chưa dừng lại ở đó, Ship Nhanh tiếp tục dắt xe bước thẳng vào vũng bùn lầy lội nhất, nơi bong bóng độc axit đang sủi bọt phập phồng dữ dội.


*Bộp... bộp...*


Đôi ủng cao su Đồng Nai màu xanh của anh dẫm thẳng xuống vũng bùn độc đen sì bốc khói. Phùng Độc Thủ nín thở chờ đợi, nụ cười tàn nhẫn chuẩn bị nở trên môi: *"Chết đi! Bùn độc dưới đáy đầm lầy sẽ ăn mòn đôi ủng của ngươi tới tận xương tủy!"*


Thế nhưng, một giây, hai giây, rồi mười giây trôi qua...


Đôi ủng cao su màu xanh lục bảo của Ship Nhanh vẫn lấp lánh ánh sáng bóng loáng dưới sương mù. Bùn độc axit cực mạnh chạm vào lớp cao su lưu hóa phàm trần dẻo dai liền trượt đi hoàn toàn, không thể để lại dù chỉ là một vết xước nhỏ.


Lý do cực kỳ đơn giản nhưng giới tu tiên không bao giờ hiểu nổi: Cao su lưu hóa phàm trần là chất polymer có tính trơ hóa học cực cao đối với các loại axit hữu cơ yếu trong đầm lầy. Hơn thế nữa, vì đôi ủng Đồng Nai hoàn toàn là đồ phàm nhân, không chứa một chút linh lực hay sinh khí nào, nên các quy luật ma pháp hủ thực (vốn hoạt động dựa trên việc ăn mòn linh khí và sinh cơ của đối thủ) hoàn toàn bị 'mất mục tiêu'. Đối với độc trận, đôi ủng cao su kia chỉ giống như một tảng đá vô tri vô giác nằm dưới đất bùn, chẳng có gì để ăn mòn cả!


"Trời đất ơi!" Phùng Độc Thủ ôm đầu, đạo tâm Trúc Cơ suýt chút nữa nổ tung vì kinh hoàng. "Đôi ủng của hắn... đôi ủng màu xanh lục bảo kia chắc chắn là 'Huyền Kỳ Lục Bảo Thần Ủng' trong truyền thuyết thượng cổ! Chỉ có thần vật được chế tác từ da của Độc Long Thái Cổ mới có thể đi lại tự do trong độc trận của ta mà không hề hấn gì! Vị tiền bối này... quả nhiên là một đại lão ẩn thế tối cổ sở hữu 'Vạn Độc Bất Xâm Thánh Thể'!"


Trong lúc Phùng Độc Thủ còn đang chìm đắm trong sự hoảng loạn và tự suy diễn vĩ mô, Ship Nhanh lại đang gặp phải một rắc rối cực kỳ phàm trần.


Bầy muỗi vằn linh khí khổng lồ trong đầm lầy, bị mùi amoniac từ sình lầy kích thích, bắt đầu bay vo ve dày đặc quanh mặt anh. Dù đã đeo khẩu trang ba lớp của bà ngoại, nhưng tiếng vo ve chói tai của chúng làm anh vô cùng bực mình.


"Muỗi rừng ở đây dai như đỉa đói ấy! Phải xịt thêm dầu gió mới được!"


Ship Nhanh dừng xe, thọc tay vào túi áo đồng phục cam, lôi chai dầu gió Trường Sơn màu xanh ra. Anh mở nắp bóp mạnh, xịt xịt liên tục vào không khí xung quanh để tạo một làn sương cay nồng bạc hà bảo vệ khứu giác.


*Xịt! Xịt! Xịt!*


Làn sương mỏng chứa tinh dầu bạc hà tinh khiết và methyl salicylate nồng độ cực cao lập tức phát tán vào không khí sương mù.


Đối với người phàm, mùi dầu gió Trường Sơn chỉ là mùi thơm cay nồng dễ chịu giúp thông mũi mát họng. Thế nhưng, đối với một độc sư tà phái như Phùng Độc Thủ – kẻ quanh năm suốt tháng phải hít thở khí độc và có khứu giác nhạy cảm gấp trăm lần người thường để điều chế độc chất – mùi dầu gió Trường Sơn nồng nặc bạc hà này lại là một thứ... vũ khí hóa học hủy diệt hàng loạt!


Cơn gió nhẹ từ chiếc ô thép của Ship Nhanh vô tình thổi luồng sương dầu gió Trường Sơn bay thẳng về phía bụi rậm nơi Phùng Độc Thủ đang ẩn nấp.


Phùng Độc Thủ đang hít thở sâu để vận chuyển độc khí, bỗng nhiên hít phải một ngụm lớn làn sương bạc hà cay nồng cực hạn.


*SẶC!!! Khụ... khụ... khụ... khụ!!!*


Một cảm giác cay xè, lạnh buốt thấu tận xương tủy và đại não lập tức bùng nổ trong khoang mũi của vị độc sư tà phái. Toàn bộ hệ thống hô hấp, xoang mũi và phế quản của lão như bị hàng vạn cây kim băng cực lạnh đâm thẳng vào.


"Aaaa! Thần... thần độc gì thế này?!" Phùng Độc Thủ gào lên trong đau đớn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng không thể kiểm soát.


Lực bạc hà cực mạnh phàm trần đã hoàn toàn làm tê liệt các dây thần kinh khứu giác tinh vi của lão, khiến luồng độc khí hủ thực trong cơ thể lão bị mất kiểm soát, quay ngược lại phản phệ vào kinh mạch. Độc sư tà phái khét tiếng giờ đây mặt mũi tím tái, ho sặc sụa đến mức nghẹn cổ, toàn thân run rẩy ngã nhào từ trên thân cây khô xuống đất cát.


"Tiền bối... tha mạng! Đây là chí cao thần độc 'Thần Tiên Khấp' trong truyền thuyết sao?! Chỉ một hơi thở đã phế sạch độc công của vãn bối! Khụ khụ khụ!"


Phùng Độc Thủ khóc lóc thảm thiết, bò lồm cồm ra khỏi bụi rậm lầy lội, hướng về phía bóng dáng màu cam chói mắt đang đứng ngơ ngác giữa đầm lầy.


Ship Nhanh đang đứng gãi đầu nhìn bầy muỗi bay đi mất, bỗng nhiên thấy một lão già mặc áo xanh lục, mặt mũi đen nhẻm, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng từ trong bụi rậm bò ra, quỳ sụp xuống trước bánh xe đạp Phượng Hoàng của mình mà dập đầu lia lịa.


"Ơ kìa ông già!" Ship Nhanh nhíu mày dưới lớp khẩu trang vải, giọng nói nghẹt nghẹt vang lên đầy vẻ bực bội. "Ông bị sặc khói hay sao mà khóc lóc thảm thiết thế? Tránh đường giùm cái đi, tôi đang vội chạy deadline giao mì tôm tự sôi lên đỉnh núi, lỡ trễ giờ bị trừ lương là tôi bắt đền ông đấy nhé!"


Phùng Độc Thủ quỳ lạy sát đất, run rẩy dâng hai tay lên trời, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi và kính phục tột cùng trước vị "đại lão" mặc áo mưa xanh lá cây đang dắt xe đạp đứng trước mặt mình...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!