Nhạc nềnTeatime

Mỡ Bôi Trơn Vạn Năm Và Đơn Hàng Thần Bí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù xám xịt của Khe núi Hắc Phong vừa bị bỏ lại phía sau, nhưng Nguyễn Ship Nhanh thậm chí còn chẳng buồn ngoảnh đầu lại nhìn cái hố sập bốc khói đen sì của gã sát thủ xấu số. Trong đầu anh lúc này chỉ có một chiếc đồng hồ cát vô hình đang chảy ngược dồn dập.


Bốn giờ năm mươi mốt phút chiều!


Chỉ còn đúng chín phút nữa là đến thời hạn năm giờ – deadline tối thượng mà lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò đã áp đặt cho bao phân bón hóa học urê đầu trâu năm mươi ký thồ phía sau xe. Nếu trễ hẹn, mười phần trăm lương cứng của tháng này – tương đương với mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm, hay nửa liều thuốc bắc của mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành ở quê nhà – sẽ bay màu không một dấu vết.


"Trừ lương... Tuyệt đối không được trừ lương!"


Ship Nhanh lẩm bẩm như tụng chú, hai cơ đùi phàm nhân rèn luyện suốt mười năm leo dốc gồng lên như hai khối thép nguội. Anh đổ người về phía trước, áp dụng triệt để 'Bộ pháp đạp xe khí động học' dã chiến để giảm tối đa lực cản của gió núi.


*Xè xè... xè xè...*


Tiếng xích líp của chiếc xe đạp Phượng Hoàng vang lên những tiếng rên rỉ khô khốc đầy mệt mỏi. Lớp mỡ bò đen phàm trần mà Trần Thiết tra cho anh hồi chiều đã bắt đầu bốc hơi gần hết dưới ma sát nhiệt độ cao của cú đổ đèo điên cuồng vừa rồi. Xích xe bắt đầu rít lên, mỗi vòng đạp lại nặng thêm một tông lực, như thể có hàng vạn sợi dây vô hình đang kéo ghì bánh xe lại.


Phía trước, sương mù của Linh Dược Các bắt đầu loãng dần, lộ ra những dãy nhà lợp ngói đỏ rực nằm ẩn hiện giữa thung lũng ngập tràn linh thảo. Mùi thảo dược thơm nồng quyện với mùi khói lò đan bốc lên nghi ngút, tạo nên một bầu không khí tiên gia thoát tục. Thế nhưng, sự thoát tục ấy ngay lập tức bị phá vỡ bởi mùi amoniac hăng hắc, khai nồng nặc bốc ra từ bao phân bón dứa cam thồ sau xe của Ship Nhanh.


"Đến rồi! Cổng Linh Dược Các!"


Ship Nhanh mừng rỡ khi nhìn thấy hai cột đá khổng lồ khắc chữ tiên uốn lượn. Anh không thèm giảm tốc độ, tay bóp nhẹ phanh nhấp nhả liên tục để bánh xe Phượng Hoàng trượt một đường dài điệu nghệ trên con đường lát đá cẩm thạch, dừng lại ngay sát thềm chính điện Linh Dược Các đúng bốn giờ năm mươi lăm phút chiều!


*Két... két...*


Tiếng má phanh cao su phàm trần rít lên chói tai, kéo theo một vệt khói nhẹ bốc ra từ vành bánh xe bám đầy bồ hóng và lá mục bẩn thỉu.


Ngay tại quảng trường Linh Dược Các, Đại sư tỷ Tần Dược Nhi – nữ tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tầng thứ năm, mái tóc buộc cao dính đầy lá thuốc, tay vẫn cầm bình linh dầu – đang cùng đám đệ tử nhóm lửa đứng ngồi không yên. Khi nhìn thấy bóng dáng màu cam chói mắt của Ship Nhanh lao ra từ màn sương, đôi mắt cô lập tức sáng lên như nhìn thấy cứu tinh.


"Thần Hành Kiếm Khách! Ngài cuối cùng cũng đến rồi!" Tần Dược Nhi vội vã chạy xuống bậc thềm đá, không thèm để ý đến phong thái đại sư tỷ thường ngày.


Ship Nhanh thở hổ hển, quẹt vệt mồ hôi ròng ròng trên trán, vội vàng gạt chân chống thép Phượng Hoàng xuống đất phát ra tiếng *kịch* vững chãi. Anh tháo chiếc balo dứa cam trên vai xuống, thở phào nhẹ nhõm khi nhìn chiếc đồng hồ đeo tay: "Vẫn kịp! Vẫn kịp năm phút! Chào chị, Nguyễn Ship Nhanh của trạm Tốc Hành Ba Miền giao hàng đây ạ."


Nói đoạn, anh thò tay ra sau giá thồ hàng, nhanh nhẹn cởi phăng những sợi dây cao su dán chặt bao phân bón urê đầu trâu năm mươi ký, vác thẳng lên vai rồi đặt huỵch xuống trước mặt Tần Dược Nhi.


Một luồng mùi hương hăng hắc, khai nồng đặc trưng của phân bón hóa học phàm trần lập tức bùng nổ, quét sạch mùi thơm thanh khiết của vạn hoa linh thảo trong bán kính mười trượng. Đám đệ tử nhóm lửa đứng gần đó lập tức bịt mũi, ho sặc sụa, mặt mũi tím tái vì không chịu nổi luồng khí hắc ám này.


Thế nhưng, Tần Dược Nhi lại không hề lùi bước. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt trợn tròn lên vì kinh ngạc, khuôn mặt lộ rõ vẻ cuồng nhiệt tột độ:


"Mùi hương này... hăng hắc nhưng lại ẩn chứa hàm lượng sinh khí nồng đậm đến mức cực hạn! Linh lực hoàn toàn ngưng tụ không hề hiển lộ ra ngoài, phản phác quy chân! Trời đất ơi, đây chắc chắn là 'Linh dược khai thiên' trong truyền thuyết thượng cổ! Chỉ có những đại lão ẩn thế tối cao mới có thể luyện chế ra thứ thần dược thô sơ nhưng vĩ đại thế này!"


Đám đệ tử nhóm lửa nghe vậy cũng ngơ ngác nhìn nhau, lẩm bẩm đầy sùng bái: "Đại sư tỷ nói không sai! Nhìn xem, bao tải dứa màu cam kia dệt bằng những sợi gai phàm trần thô sơ, không hề có một vệt trận pháp nào, nhưng lại có thể phong ấn hoàn toàn dược lực của thần dược năm mươi ký! Đây chính là cảnh giới 'vô chiêu thắng hữu chiêu' của đan đạo!"


Nghe đám tu sĩ tâng bốc bao phân bón hóa học urê giá một trăm đồng dưới hạ giới thành "Linh dược khai thiên", khóe mắt Ship Nhanh giật giật kịch liệt. Anh lười giải thích với đám người tự suy diễn này, liền lút tay vào túi áo đồng phục cam, lôi ra tấm 'Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày' và chiếc 'Bút bi Thiên Long mực xanh' dí sát vào mặt Tần Dược Nhi:


"Dạ, phân bón urê đầu trâu năm mươi ký, cước phí đã thanh toán. Vui lòng ký nhận vào biên lai đỏ giùm em để em hoàn thành thủ tục giao nhận, kẻo hệ thống bưu cục tự động khóa đơn phạt lương em ạ."


Tần Dược Nhi nhìn chiếc bút bi nhựa phàm trần có lò xo cơ học bấm cạch cạch trên tay Ship Nhanh, trong lòng thầm nghĩ: *"Pháp bảo ký nhận khế ước nhân quả không chứa linh lực! Tiền bối quả nhiên muốn dùng quy tắc phàm trần để thử thách đạo tâm của ta!"*


Cô vội vàng cung kính nhận lấy chiếc bút bi, cẩn thận ký tên "Tần Dược Nhi" lên tờ biên lai màu đỏ đóng dấu chót của bưu cục Tốc Hành Ba Miền. Ngay khi nét chữ hoàn thành, Ship Nhanh nhanh tay giật lại tờ biên lai, kiểm tra kỹ lưỡng rồi cất vào túi áo với vẻ mặt nhẹ nhõm tột cùng. KPI đã hoàn thành! Lương cứng tháng này đã được bảo toàn!


Cảm kích trước tốc độ giao hàng thần tốc cứu sống vườn linh thảo đang héo úa của mình, Tần Dược Nhi vội vàng quay sang đệ tử nhóm lửa, nhận lấy một chiếc bình bằng ngọc bích lấp lánh linh quang xanh biếc, dâng bằng hai tay trước mặt Ship Nhanh:


"Tiền bối thần hành không mệt mỏi, Linh Dược Các chúng ta vô cùng cảm kích. Đây là một bình 'Linh dầu vạn năm Linh Dược Các' được chiết xuất từ hoa linh dược vạn năm đun sôi trong lò đan suốt chín chín tám mốt ngày. Một giọt quý giá hơn ngàn vàng, có khả năng chống rỉ sét do ma pháp ăn mòn và gia tốc phi kiếm gấp mười lần. Xin kính tặng tiền bối để tỏ lòng biết ơn của đối tác bưu chính!"


Đám đệ tử nhóm lửa xung quanh nhìn thấy chiếc bình ngọc liền hít một hơi lạnh, xót xa thầm nghĩ: *"Đại sư tỷ điên rồi! Đó là bảo vật trấn các dùng để bảo dưỡng phi kiếm cấp cao của Nguyên Anh lão tổ! Vậy mà cô ấy lại đem tặng cho một tên phàm nhân shipper đi xe đạp?!"*


Mạc Luyện Đan – gã đan sư thất bại mặt đen nhẻm đứng bên cạnh – cũng không nhịn được, vội vàng xông lên chen ngang:


"Tiền bối! Chiếc xe đạp Phượng Hoàng của ngài quả thực là thần binh hộ tông ẩn thế! Hay là ngài đổi chiếc xe này cho ta? Ta nguyện ý dùng mười viên 'Tụ Khí Đan' thượng phẩm giúp ngài thăng cấp thẳng lên Luyện Khí Kỳ để đổi lấy nó!"


Ship Nhanh nhìn gã đan sư mặt đen như bao công, nhíu mày xua tay từ chối thẳng thừng:


"Đổi cái gì mà đổi? Xe này là di sản gia truyền của bố tôi để lại, lại là phương tiện kiếm cơm chính chủ của bưu cục, không có giấy tờ chuyển nhượng thì đố ai dám chạy! Với lại tôi là người phàm, ăn đan dược của các người vào lỡ ngộ độc thực phẩm thì bưu cục có đền bảo hiểm y tế đâu!"


Nói xong, Ship Nhanh không thèm nhìn vẻ mặt sụp đổ tinh thần của Mạc Luyện Đan, quay sang nhận lấy bình Linh dầu vạn năm từ tay Tần Dược Nhi. Anh lắc lắc chiếc bình ngọc, nghe tiếng dầu sóng sánh bên trong, lại nhìn xuống bộ xích líp xe đạp Phượng Hoàng đang khô khốc, rỉ sét bám đầy bụi đen sau vụ nổ ở khe núi.


"Ừm, dầu này ngửi cũng thơm, chắc là trơn lắm đây. Đúng lúc xích xe đang bị rít..."


Trước sự chứng kiến của Tần Dược Nhi và hàng chục đệ tử Linh Dược Các đang nín thở chờ đợi vị "cao nhân" cất giữ bảo vật vào túi trữ vật ẩn thế, Nguyễn Ship Nhanh thản nhiên mở nắp bình ngọc bích.


*Ực... ực... ực...*


Anh nghiêng bình ngọc, đổ thẳng luồng chất lỏng lấp lánh linh quang xanh biếc trực tiếp lên sợi xích sắt rỉ sét và líp xe bám đầy bụi bẩn của chiếc xe đạp Phượng Hoàng!


"Trời đất ơi!!!"


Một tiếng gào thét đau đớn, xót xa đồng loạt vang lên từ lồng ngực của đám đệ tử nhóm lửa. Có kẻ thậm chí không chịu nổi cú sốc này, ôm ngực lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu:


"Hắn... hắn đem Linh dầu vạn năm trấn các... để tra xích xe đạp?! Một giọt có thể mua được cả một tòa thành trì phàm trần! Hắn đổ cả bình vào đống sắt vụn rỉ sét kia?! Tiền bối! Ngài có cần phải xa hoa, lãng phí đến mức tàn nhẫn thế không?!"


Tần Dược Nhi cũng sững sờ trong giây lát, nhưng ngay lập tức, đạo tâm Trúc Cơ của cô lại tự động vận hành cơ chế tự suy diễn tối cao. Cô nhìn chăm chú vào sợi xích xe đạp Phượng Hoàng đang từ từ hấp thụ luồng linh dầu vạn năm.


Kỳ lạ thay, sợi xích sắt rỉ sét bẩn thỉu sau khi dính linh dầu liền lập tức trở nên sáng bóng như gương, toàn bộ bụi bẩn bồ hóng đen sì tự động trượt đi không tì vết. Sợi xích phát ra một luồng ánh sáng xanh mờ ảo, chạy êm ru, hoàn toàn không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào dù là ma sát cơ học.


"Ta hiểu rồi!" Tần Dược Nhi run rẩy lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ giác ngộ sâu sắc. "Tiền bối làm vậy là muốn cảnh tỉnh chúng ta! Trong mắt ngài, bảo vật vạn năm cũng chỉ là công cụ thường nhật phục vụ cho trật tự vận chuyển phàm trần! Ngài không màng đến danh lợi, không màng đến tu vi, chỉ tập trung vào đạo đức nghề nghiệp shipper tối thượng! Cảnh giới này... quả thực đã vượt xa khỏi phạm vi tiên đạo của chúng ta!"


Ship Nhanh quay bánh xe đạp thử, thấy bàn đạp nhẹ bẫng, xích xe chạy êm ru không tiếng động, liền gật đầu cười hớn hở:


"Ồ, dầu này tốt thật nha! Nhẹ hẳn đi chín mươi phần trăm lực đạp cơ đùi luôn! Cảm ơn chị Tần nhé, dịch vụ bưu cục Tốc Hành Ba Miền luôn sẵn sàng phục vụ chị lần sau!"


Anh vui vẻ gạt chân chống lên, định dắt xe ra về thì đột nhiên, từ bên hông túi đồng phục cam, chiếc truyền tin phù – pháp bảo liên lạc dã chiến do bưu cục cấp phát – bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra những luồng ánh sáng đỏ chói mắt cùng tiếng gõ bàn tính lạch cạch quen thuộc.


Giọng nói khàn khàn, hung dữ của sếp bóc lột Tạ Tiền Cò từ bên trong truyền tin phù gào lên như sấm nổ:


"Ship Nhanh! Cậu còn ở Linh Dược Các không?! Có đơn hàng khẩn cấp cấp độ tối cao vừa đổ bộ xuống bưu cục! Một gói 'Mì tôm tự sôi vị bò cay' ký gửi gấp lên Đỉnh Vấn Thiên! Phải giao tận tay người nhận trước mười hai giờ đêm nay!"


Ship Nhanh giật mình, suýt chút nữa đánh rơi cả truyền tin phù: "Sếp đùa em à? Đỉnh Vấn Thiên là đỉnh núi cao nhất Vân Tiên Tông, dốc đứng chín mươi độ, đường lên toàn đá sạt lở! Giờ đã gần năm giờ chiều rồi, làm sao em đạp xe lên đó kịp trước nửa đêm?"


"Tao không cần biết!" Tiếng thước gỗ gõ bàn cộc cộc vang lên chói tai qua phù truyền tin. "Khách hàng là Thái thượng lão tổ Lý Trường Sinh đang bế quan ngàn năm! Đơn hàng này có phí ship lên tới năm mươi linh thạch vụn! Nếu cậu giao trễ hẹn làm hỏng uy tín bưu cục, tao sẽ phạt trừ sạch lương tháng này, cộng thêm mười phần trăm lương cứng, và tịch thu luôn chiếc xe đạp Phượng Hoàng của cậu để gán nợ!"


*Tịch thu xe đạp Phượng Hoàng!*


Bốn chữ này giống như một luồng sét đánh ngang tai, lập tức kích hoạt trạng thái hoảng loạn tột độ của Ship Nhanh. Chiếc xe đạp là báu vật duy nhất của bố để lại, là cần câu cơm của anh, tuyệt đối không thể để rơi vào tay lão sếp bủn xỉn kia!


"Sếp... sếp giữ máy! Em nhận! Em nhận đơn này!" Ship Nhanh hét lên vào truyền tin phù, mặt cắt không còn giọt máu.


Anh vội vàng quay sang nhìn Tần Dược Nhi, định hỏi đường tắt lên Đỉnh Vấn Thiên. Thế nhưng, ngay khi nghe thấy ba chữ "Đỉnh Vấn Thiên", khuôn mặt xinh đẹp của Đại sư tỷ Linh Dược Các đã hoàn toàn biến sắc, trở nên trắng bệch vì sợ hãi:


"Tiền bối... ngài nói ngài phải giao hàng lên Đỉnh Vấn Thiên? Cho Thái thượng lão tổ đang bế quan tử quan ngàn năm dưới lòng đất?!"


"Dạ đúng rồi chị, đơn hàng ghi rõ địa chỉ: 'Động bế quan sâu dưới lòng đất Đỉnh Vấn Thiên'. Chị biết đường nào đi tắt không chỉ em với, em vội quá rồi!" Ship Nhanh sốt ruột nói.


Tần Dược Nhi hít một hơi lạnh, run rẩy lùi lại, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng:


"Không thể nào! Nơi đó chính là cấm địa tối cao của Vân Tiên Tông chúng ta! Để bảo vệ Thái thượng lão tổ bế quan, xung quanh Đỉnh Vấn Thiên được bao phủ bởi 'Vạn Tiên Trận' phòng ngự đệ nhất tông môn, chứa hàng vạn luồng kiếm khí hủy diệt sẵn sàng băm nát bất kỳ Nguyên Anh lão tổ nào xâm nhập! Hơn thế nữa, sâu dưới lòng đất còn có cấm chế lôi điện diệt thế hoạt động tự động, chỉ cần phát hiện một tia linh lực lạ là sẽ giáng xuống lôi kiếp thiêu rụi vạn vật! Ngài... ngài thực sự muốn đạp chiếc xe đạp kia xông vào nơi vạn kiếp bất phục đó sao?!"


Đám đệ tử nhóm lửa xung quanh nghe đến đây cũng run rẩy quỳ sụp xuống đất, khóc lóc van xin: "Tiền bối! Xin ngài nghĩ lại! Cho dù ngài có là cao nhân ẩn thế 'Thần Hành Kiếm Khách', nhưng Vạn Tiên Trận và cấm chế lôi điện của tổ sư để lại không phải là trò đùa đâu! Xông vào đó là tự tìm đường chết!"


Ship Nhanh nhìn đám tu sĩ đang khóc lóc thảm thiết, trong lòng chỉ thấy một bầu trời mệt mỏi và bực dọc.


*"Vạn Tiên Trận? Kiếm khí hủy diệt? Cấm chế lôi điện diệt thế?"*


Mấy thứ danh từ hù dọa của giới tu tiên này làm sao đáng sợ bằng chiếc thước gỗ gõ bàn đòi trừ lương và tịch thu xe đạp của lão Tạ Tiền Cò! Đối với một shipper phàm nhân nghèo khổ, mất việc làm và mất xe đạp mới chính là diệt thế kiếp thực sự!


"Kiếm khí hay lôi điện gì thì cũng phải tránh ra cho tôi giao hàng!"


Ship Nhanh nghiến răng, khuôn mặt trở nên lạnh lùng, kiên định đến mức đáng sợ. Anh chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu, kéo kính chắn bụi xuống che kín mắt. Đôi dép tổ ong màu cam dưới chân dẫm chặt lên bàn đạp sắt rỉ sét, xích xe đạp Phượng Hoàng bôi linh dầu vạn năm lập tức sáng bóng, sẵn sàng bộc phát lực lượng cơ học phàm trần cực hạn.


Anh thò tay gạt lẫy chiếc 'Chuông xe đạp kính coong bằng đồng' trước ghi-đông.


*Kính coong... Kính coong...*


Tiếng chuông đồng phàm trần vang lên trong trẻo, vang dội khắp thung lũng Linh Dược Các, mang theo một tần số chấn động cơ học đều đặn, như một lời tuyên chiến ngạo nghễ của shipper phàm nhân trước mọi phòng tuyến cấm địa của giới tu tiên.


"Cảm ơn dầu xích của chị Tần nhé! Tôi đi giao hàng đây!"


Nguyễn Ship Nhanh hét lớn, gồng cơ vai, khom lưng đạp mạnh. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng lướt đi êm ru không một tiếng động xích, bóng cam chói mắt của anh lao vút vào màn sương mù u ám, hướng thẳng về phía đỉnh núi Đỉnh Vấn Thiên đang bị mây đen lôi điện bao phủ kín trời...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!