Sát Thủ Sập Hố Và Thần Hành Kiếm Khách
Gió hú rít qua những vách đá dựng đứng của Khe núi Hắc Phong, tạo nên những âm thanh u uẩn như tiếng quỷ khóc thần than. Nơi đây quanh năm sương mù xám xịt bao phủ, linh khí đối lưu hỗn loạn tạo thành những luồng gió lốc vô hình sẵn sàng thổi bay những tu sĩ ngự kiếm non tay. Nhưng lúc này, giữa không gian âm u rợn người ấy, lại vang lên một tiếng động cơ học vô cùng lạc quẻ.
*Xè xè... xè xè...*
Đó là tiếng xích líp của chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển dã chiến, nhờ được thợ sửa xe Trần Thiết tra mỡ bò đen phàm trần tạm thời hồi chiều nên đã bớt đi tiếng cót két chói tai, chỉ còn lại những tiếng rít đều đặn, êm ái bám theo từng vòng lăn bánh.
Nguyễn Ship Nhanh, thanh niên hai mươi hai tuổi, mặc chiếc đồng phục cam sờn vai chói mắt, đang khom lưng sát ghi-đông xe đạp. Đầu anh đội chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu, kính chắn bụi đã kéo xuống để ngăn những hạt cát bụi li ti của khe núi găm vào mắt. Trên vai anh đeo chiếc balo dứa cam khổng lồ dệt từ bao tải dứa gia cố nylon, bên trong chứa đầy các bưu phẩm phấn son phàm trần của Bạch Tiểu Thư vừa gom được ở ngoại môn. Phía sau giá thồ hàng, bao tải dứa màu cam chứa năm mươi ký phân bón hóa học urê đầu trâu được quấn chặt bằng những sợi dây cao su dẻo dai bốc mùi amoniac hăng hắc, khai nồng nặc.
Ship Nhanh quẹt vệt mồ hôi ròng ròng trên trán, mắt dán chặt vào chiếc bản đồ giấy phàm trần được kẹp tạm bợ trên ghi-đông bằng băng keo đen cách điện. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền: Bốn giờ mười bảy phút chiều! Chỉ còn đúng mười ba phút nữa là đến năm giờ – deadline giao bao phân bón urê lên Linh Dược Các!
"Trời đất ơi, còn đúng mười ba phút! Lão Tạ Tiền Cò bủn xỉn mà thấy mình trễ một giây thôi là lão gõ thước gỗ bay mất mười phần trăm lương cứng của tháng này! Trừ lương... tuyệt đối không được trừ lương!" Chấp niệm cơm áo gạo tiền lập tức kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của Ship Nhanh. Anh gồng cứng hai cơ đùi phàm nhân đã rèn luyện mười năm qua dốc đứng, đạp dồn dập lên bàn đạp sắt rỉ sét, bất chấp bóng tối u ám của khe núi đang dần nuốt chửng lấy mình.
Trong khi đó, ngay tại một khúc cua hẹp dưới chân vách đá Khe núi Hắc Phong, sát thủ tà đạo Hắc Phong Sát đang nín thở ẩn nấp dưới một cái hố sập phủ đầy lá mục. Gã là một sát thủ chuyên nghiệp có tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ tám, nổi tiếng với thân pháp di chuyển không tiếng động trong bóng tối và độc chiêu phóng ám khí độc bách phát bách trúng. Hôm nay, gã nhận nhiệm vụ phục kích ám sát một đệ tử nội môn Vân Tiên Tông đi ngang qua con đường đèo này.
Hắc Phong Sát đã chuẩn bị vô cùng chu đáo. Gã đào một cái hố sập ngụy trang hoàn hảo bằng cành cây khô và lá mục, bên dưới đặt sẵn trận pháp "Hắc Phong Liên Hoàn Lôi Châm" tự chế – một loại bẫy nổ chứa hàng vạn cây phi tiêu độc bám đầy chướng khí hủ thực. Bản thân gã thì bịt mặt đen từ đầu đến chân, chỉ lộ ra đôi mắt ti hí tràn đầy sát khí, tay cầm sẵn ống phóng ám khí độc, nín thở chờ đợi mục tiêu xuất hiện.
*Xè xè... xè xè...*
Hắc Phong Sát khẽ nhíu mày. Gã nghe thấy một tiếng động lạ truyền đến từ phía xa. Tiếng động ấy rất nhỏ, đều đặn, không hề chứa một chút linh lực dao động nào.
"Kẻ nào?" Hắc Phong Sát cảnh giác nghĩ thầm. "Lướt đi trong Khe núi Hắc Phong u ám này mà không hề bộc lộ linh lực hộ thể, cũng không dùng thần thức dò đường? Chẳng lẽ... là một vị đại lão ẩn thế đang dùng 'Huyền Vũ Quy Tức Thân Pháp' để vi hành phàm trần? Không, không đúng, tiếng động kia nghe giống như tiếng ma sát của sắt thép rỉ sét..."
Gã nấp sâu hơn dưới hố lá mục, tay siết chặt ống phóng ám khí, chuẩn bị sẵn sàng kích hoạt trận pháp nổ dưới chân khi mục tiêu bước vào phạm vi cạm bẫy.
Từ phía khúc cua, bóng cam chói mắt của Ship Nhanh đột ngột lao ra như một luồng gió lốc. Vì mải nhìn chiếc bản đồ giấy phàm trần để tìm lối tắt tránh đoạn đường đèo sạt lở, Ship Nhanh hoàn toàn không sử dụng thần thức dò tìm linh khí, cũng không biết có một tên sát thủ Luyện Khí tầng tám đang rình rập phía trước.
Nhưng ngay khi bánh xe trước của chiếc Phượng Hoàng chỉ còn cách hố sập của sát thủ ba thước, bản năng tránh ổ gà đường đèo mười năm qua của một shipper phàm nhân lập tức cảnh báo. Qua lăng kính chắn bụi của mũ bảo hiểm, Ship Nhanh nhìn thấy một khoảng đất phủ đầy lá mục nằm ngay giữa lối đi tắt.
"Ổ gà!" Ship Nhanh giật mình nghĩ thầm. "Kinh nghiệm mười năm chạy xe của mình không bao giờ sai! Một đống lá mục phủ đầy một cách bất thường thế kia chắc chắn là một cái hố sụt sâu hoắm do sạt lở đất cát sa mạc! Nếu để bánh trước sập xuống đó với tốc độ đổ đèo này, vành xe Phượng Hoàng của bố để lại sẽ méo xẹo, bao phân bón năm mươi ký phía sau sẽ đổ nhào, và mình sẽ bị trễ KPI!"
Không một giây chần chừ, Ship Nhanh lập tức kích hoạt Pháp tắc 'Tránh ổ gà đường đèo'. Anh gồng chặt hai cơ vai, hai tay ghì chặt lấy tay nắm ghi-đông quấn băng keo đen, gồng cứng cơ đùi dẫm mạnh lên bàn đạp sắt.
*Nảy người nhấc bánh trước vượt ổ gà!*
Bằng một động tác vật lý cơ học vô cùng chuẩn xác và điệu nghệ, Ship Nhanh giật mạnh ghi-đông xe đạp hướng lên trời. Bánh trước của chiếc xe đạp Phượng Hoàng đột ngột bốc đầu, bay lướt qua khoảng không trung phía trên hố sập phủ lá mục một cách hoàn hảo.
Đúng lúc bánh trước của xe đạp vừa bay qua, Hắc Phong Sát ở dưới hố sập nghe thấy tiếng gió rít ngay trên đầu, nghĩ rằng mục tiêu đã bước vào bẫy, gã liền nhô đầu lên khỏi lớp lá mục để thăm dò và chuẩn bị phóng ám khí độc.
*BỐP!!!*
Một tiếng va chạm vật lý vô cùng giòn giã vang lên giữa khe núi u ám.
Hắc Phong Sát vừa mới nhô cái trán bịt vải đen lên khỏi mặt đất thì ngay lập tức ăn trọn một cú đè cực mạnh từ bánh sau của chiếc xe đạp Phượng Hoàng đang đáp xuống đất.
Cần biết rằng, chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển vốn được làm từ hợp kim thép cổ đại siêu dày và nặng đến năm mươi ký, cộng thêm sức nặng của bao phân bón hóa học urê đầu trâu năm mươi ký phía sau, và cả trọng lượng cơ thể phàm nhân săn chắc của Ship Nhanh. Tổng cộng hơn một trăm hai mươi ký lực vật lý thuần túy, bộc phát theo quán tính đổ dốc cực đại, nện thẳng băng vào giữa trán của gã sát thủ Luyện Khí tầng tám đang không hề phòng bị.
"Rắc!"
"Á!!!"
Hắc Phong Sát thét lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn. Cú va chạm vật lý thô bạo khiến gã nổ đom đóm mắt, xương mũi suýt chút nữa gãy vụn, cả người bị lực nặng khổng lồ đè bẹp dí ngược trở lại hầm hố sập tối tăm.
Trong trạng thái đau đớn tột độ và hoảng loạn vì bị tấn công bất ngờ bằng một thứ "pháp bảo hai bánh" nặng như bàn thạch, mười ngón tay của Hắc Phong Sát co quắp kịch liệt theo bản năng. Gã lỡ tay bóp mạnh vào ống phóng ám khí độc, đồng thời kích hoạt toàn bộ trận pháp nổ "Hắc Phong Liên Hoàn Lôi Châm" tự chế ngay bên trong chiếc hố sập chật hẹp dính chặt lấy người gã.
*BÙM!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ dưới lòng đất Khe núi Hắc Phong.
Luồng khói độc màu đen kịt bám đầy chướng khí hủ thực và hàng vạn cây phi tiêu độc lôi châm bùng nổ dữ dội ngay bên trong hố sập. Nhưng vì hố sập đã bị bánh sau của chiếc xe đạp Phượng Hoàng đè bẹp nắp hố bảo vệ, toàn bộ sức công phá và ám khí độc chỉ có thể dội ngược lại xé rách đạo bào đen và găm chi chít vào người của chính Hắc Phong Sát.
"Á... hự... độc của ta... lôi châm của ta... cứu mạng..." Sát thủ tà đạo chuyên nghiệp rên rỉ thảm thiết dưới hố sập bốc khói đen sì, tự hủy hoại hoàn toàn dung nhan và tu vi của bản thân do dính chính độc tố của mình.
Trận nổ dưới hố tạo ra một luồng phản lực vật lý cực mạnh hất thẳng lên phía trên vòm bánh sau xe đạp. Nhưng nhờ có tấm chắn bùn bằng nhựa phàm trần siêu dày dặn dán nylon chống nước do Dì út Nguyễn Thị Tiết Kiệm may gia cố, toàn bộ hàng vạn cây phi tiêu độc và khói độc đen kịt đều bị cản lại hoàn toàn, trượt đi không thể chạm vào bao phân bón dứa cam hay tấm lưng phàm trần của Ship Nhanh.
Hơn thế nữa, luồng sóng xung kích của vụ nổ dưới hố sập lại vô tình đóng vai trò như một lực đẩy cơ học khổng lồ hất mạnh vào bánh sau xe đạp, đẩy cả người lẫn chiếc xe Phượng Hoàng lao vọt về phía trước với tốc độ nhanh gấp đôi, bay vút qua khúc cua hiểm trở như một luồng gió cam chói mắt.
Ship Nhanh bị tiếng nổ lớn bất ngờ dưới bánh xe làm giật nảy mình. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng wobbles kịch liệt, đuôi xe nảy lên không trung khiến anh suýt chút nữa trượt chân khỏi bàn đạp sắt rỉ sét. Anh vội vàng bóp phanh nhấp nhả liên tục để giữ thăng bằng, bánh sau mài xuống đất đá phát ra tiếng rít *két két* chói tai vang vọng khắp khe núi.
Khi xe đạp đã thăng bằng trở lại, Ship Nhanh ngoảnh đầu nhìn lại đống khói đen mù mịt phía sau, rồi nhìn xuống lốp bánh sau xe đạp dính đầy lá mục bẩn thỉu và bồ hóng đen sì. Khuôn mặt anh lập tức méo xệch đi vì xót xa:
"Trời đất ơi! Cái lốp xe bọc da yêu thú của tôi! Dính đầy bùn đất và lá mục bẩn thỉu thế này thì lát nữa làm sao giao hàng cho đệ tử Linh Dược Các đây? Đám tu sĩ trên núi này rảnh rỗi quá hóa rồ hết rồi sao? Đào hố rác giữa đường đèo rồi tự đốt pháo hoa làm gì không biết! Suýt chút nữa làm hỏng vành xe của tôi!"
Anh lẩm bẩm càu nhàu đầy bực dọc, quẹt vệt khói đen bám trên mũ bảo hiểm, rồi không thèm suy nghĩ thêm một giây nào, tiếp tục khom lưng đạp xe vun vút hướng về phía thung lũng Linh Dược Các phía trước để kịp giờ deadline.
Trong lúc đó, ở phía sau con đường đèo sạt lở, Diệp Linh Nhi – thiên kim Linh Kiếm Các – đang ngự trên một thanh linh kiếm nhỏ bay là là mặt đất để bám theo Ship Nhanh hòng học hỏi "bộ pháp đạp xe thần kỳ". Cô đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng vừa diễn ra từ đầu đến cuối.
Diệp Linh Nhi trợn tròn hai mắt, miệng há hốc không thể khép lại nổi, đạo tâm Trúc Cơ Kỳ của cô hoàn toàn bị chấn động đến mức tê liệt:
"Không... không thể nào! Đó chính là Hắc Phong Sát – sát thủ tà đạo chuyên nghiệp có tu vi Luyện Khí tầng tám khét tiếng tàn nhẫn! Gã ẩn nấp ngụy trang hoàn hảo như vậy dưới hố lá mục mà vị tiền bối mặc áo cam kia không cần dùng đến thần thức vẫn phát hiện ra từ xa!"
Cô nhớ lại động tác bốc đầu xe đạp bay lướt qua hố sập của Ship Nhanh, rồi cú đáp bánh sau đè bẹp đầu sát thủ chuẩn xác đến từng milimet, ép gã tự kích nổ trận pháp tự hủy hoại bản thân.
"Quá kinh điển! Quá tàn nhẫn!" Diệp Linh Nhi run rẩy lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ sùng bái tột cùng. "Tiền bối không thèm dùng đến một chút linh lực nào, chỉ dùng một cú đè bánh xe phàm trần để phong bế hoàn toàn kinh mạch khí hải của sát thủ, buộc gã phải tự nổ ám khí tự diệt! Ngay cả phản lực của vụ nổ cũng bị tiền bối tính toán chính xác để làm lực đẩy gia tốc cho xe đạp! Đây... đây chính là cảnh giới 'Thần Hành Kiếm Khách' dùng vạn vật cơ học làm kiếm ý trong truyền thuyết! Tiền bối quả thực là đệ nhất cao nhân ẩn thế giả dạng phàm nhân!"
Diệp Linh Nhi hoàn toàn bị thuyết phục bởi sự tự suy diễn vĩ mô của bản thân. Cô lập tức lôi cuốn sổ tay nhỏ ra ghi chép dồn dập các động tác khom lưng nhổm mông của Ship Nhanh để về nghiên cứu kiếm pháp mới.
Đúng lúc này, từ phía cổng quảng trường ngoại môn phía xa, bỗng vang lên những tiếng gầm rú dồn dập của lôi điện và tiếng hô hoán của đám chấp pháp vệ:
"Kẻ gây rối trật tự đang chạy trốn hướng Khe núi Hắc Phong! Mau đuổi theo bắt giữ tên phàm nhân đi xe đạp Phượng Hoàng kia lại!"
Tiếng nổ lớn của trận pháp tự chế vừa rồi đã làm kinh động đến các tuần tra Chấp pháp đường của Vương Nghiêm Khắc đang truy lùng kẻ gây rối tiếng ồn. Tiếng bước chân dồn dập và hào quang lôi điện lấp lánh đang tiến sát vào khe núi.
Ship Nhanh nghe thấy tiếng lôi điện đùng đoàng phía sau, mặt cắt không còn giọt máu. Anh biết nếu bị đám chấp pháp vệ bắt giữ tịch thu xe đạp, anh không những bị trễ KPI giao hàng Linh Dược Các mà còn có nguy cơ bị sa thải mất việc làm ổn định.
"Trời ơi! Chấp pháp đường đuổi theo đòi tịch thu xe kìa! Chạy lẹ thôi!"
Ship Nhanh hoảng hốt gạt mạnh chân chống, gồng cứng cơ đùi đạp mạnh lên bàn đạp sắt rỉ sét, chiếc xe đạp Phượng Hoàng lao vun vút biến mất vào màn sương mù u ám của lối ra khe núi, hướng thẳng về phía Linh Dược Các...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!