Cuộc Đua Đổ Đèo Vân Tiên
"QUÁC!!!"
Tiếng kêu chói tai của con vịt béo Quác Quác đột ngột bùng nổ ngay giữa bầu không khí căng thẳng tột độ tại Cổng chính Vân Tiên Tông. Sóng âm cơ học phát ra từ cái mỏ vàng bẹt của nó không chứa một chút linh lực nào, nhưng lại mang một tần số dao động vật lý vô cùng kỳ dị. Luồng sóng âm này lan tỏa ra không trung, va chạm trực diện với luồng lôi điện màu xanh lam đang ngưng tụ trên chiếc roi chấp pháp của Trưởng lão ngoại môn Vương Nghiêm Khắc.
Xẹt! Xẹt! Uỳnh!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, luồng lôi điện rực rỡ bỗng chốc tắt ngúm như ngọn nến trước gió. Chiếc roi chấp pháp của Vương Nghiêm Khắc run rẩy kịch liệt, những tia sét lách tách biến mất hoàn toàn, chỉ còn trơ lại lõi roi đen sì bốc khói nhẹ. Rào chắn linh lực khổng lồ màu xanh lam bảo vệ cổng chính cũng bị tiếng kêu vô tri kia làm chấn động, hào quang nhấp nháy liên tục rồi đột ngột tắt lịm, để lộ ra lối đi thông thoáng dẫn lên sườn núi.
Vương Nghiêm Khắc trợn tròn hai mắt, nhìn trân trân vào con vịt béo ú đang ngáp dài trong giỏ tre trước xe đạp của Ship Nhanh. Lão hít một hơi lạnh, đạo tâm Trúc Cơ Kỳ tầng thứ chín suýt chút nữa sụp đổ:
"Cái... cái gì thế này? Một tiếng kêu không có linh lực nhưng lại trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động của đại trận phòng ngự, trực tiếp phá hủy lôi điện chấp pháp của ta? Chẳng lẽ... đây là thần thú thượng cổ giả dạng phàm cầm? Đúng rồi! Con vịt này chắc chắn là 'Cửu Thiên Thần Phượng' tái thế, tiếng kêu của nó chính là 'Thần Âm Phá Trận' trong truyền thuyết!"
Tào Chấp Sự bên cạnh cũng hoảng sợ đến mức đánh rơi cả cuốn sổ phạt tông môn xuống đất cát. Lão lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nhìn Ship Nhanh như nhìn một vị đại lão ẩn thế đang dắt theo hộ tông thần thú đi vi hành phàm trần.
Trong khi hai vị tu sĩ còn đang chìm đắm trong sự tự suy diễn vĩ mô và kinh hãi tột độ, Nguyễn Ship Nhanh hoàn toàn không quan tâm đến việc tại sao cái roi điện kia lại bị hỏng. Đầu óc anh lúc này chỉ có một con số duy nhất đang nhảy múa liên tục: Bốn giờ bốn mươi phút chiều! Chỉ còn đúng hai mươi phút nữa là đến năm giờ chiều – deadline giao hàng của Linh Dược Các! Nếu trễ hẹn, lão sếp Tạ Tiền Cò bủn xỉn chắc chắn sẽ dùng chiếc thước gỗ gõ bàn đòi trừ mười phần trăm lương cứng của anh.
"Trừ lương... tuyệt đối không được trừ lương!"
Chấp niệm cơm áo gạo tiền lập tức kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của Ship Nhanh. Thấy rào chắn linh lực đã biến mất và hai tên tiên nhân cản đường đang đứng ngơ ngác như mất hồn, anh không thèm chần chừ thêm một giây nào. Ship Nhanh dùng chân gạt mạnh chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng lên, gồng cứng hai cơ đùi phàm nhân đã được rèn luyện mười năm qua dốc đứng, đạp mạnh lên bàn đạp sắt rỉ sét.
"Xin lỗi hai vị tiên nhân, tôi trễ giờ chạy deadline rồi! Tránh đường cho tôi nhờ!"
*Kính coong! Kính coong!*
Tiếng chuông đồng vang lên dồn dập, chiếc xe đạp Phượng Hoàng thồ bao phân bón urê đầu trâu nặng năm mươi ký lao vút qua cổng chính như một luồng gió cam chói mắt. Tốc độ di chuyển đột ngột của xe đạp tạo ra một luồng gió mạnh, cuốn theo mùi amoniac hăng hắc, khai nồng nặc của bao phân bón bọc dứa cam thốc thẳng vào mặt Vương Nghiêm Khắc và Tào Chấp Sự.
"Khụ... khụ... mùi gì thế này? Khai nồng nặc và hăng hắc..." Tào Chấp Sự bịt mũi ho sặc sụa, nước mắt dàn dụa.
Vương Nghiêm Khắc nhắm chặt mắt, cố gắng vận hành linh lực để thanh lọc không khí, nhưng mùi khai phàm trần kia quá nồng nặc khiến lão cũng phải ho khan vài tiếng. Lão nhìn theo bóng lưng cam đang đạp xe vun vút lên núi, ánh mắt lộ vẻ tôn kính sâu sắc:
"Đây chắc chắn là 'Hủ Độc Chân Khí' của tà môn ngoại đạo! Không, không phải, đây là uế khí phàm trần cực hạn dùng để rèn luyện thể xác! Vị cao nhân này không hề dùng linh lực nhưng lại có thể thản nhiên ngửi thứ uế khí hôi thối này mà không bị dao động sắc mặt, quả thực là 'Thánh Thể Vô Vi' trong truyền thuyết! Ta quả thực đã quá kiêu ngạo khi định tịch thu thần khí của ngài ấy!"
Trong khi đó, Ship Nhanh đã đạp xe vượt qua con đường dốc dẫn lên Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông. Nơi đây là một khoảng sân rộng hàng ngàn trượng lát đá xanh, sương mù linh khí lờ lững trôi quanh những cột đá khảm rồng phượng. Bình thường, đây là nơi hàng vạn đệ tử ngoại môn nghèo khổ tụ tập để luyện tập kiếm pháp cơ bản. Nhưng hôm nay, quảng trường bỗng chốc trở nên nhộn nhịp một cách kỳ lạ.
Hàng trăm đệ tử ngoại môn mặc áo xám rách rưới đang xếp hàng rồng rắn trước một góc quảng trường. Dẫn đầu đám đông là Lý Học Việc, gã đệ tử tạp dịch phế linh căn vừa bị đuổi học tuần trước, nay đang khoác trên mình chiếc áo thun cam bưu cục rộng thùng thình, tay ôm cuốn sổ ghi chép tốc ký.
"Sư phụ! Sư phụ đã đến!" Lý Học Việc vừa nhìn thấy bóng dáng cam chói mắt của Ship Nhanh liền hớn hở reo lên, chạy vội tới đỡ lấy ghi-đông xe đạp.
Ship Nhanh bóp phanh rít *két két* khẩn cấp, dẫm chân chống thép xuống đất phát ra tiếng *KỊCH* quen thuộc. Anh quẹt mồ hôi trên trán, thở hổn hển hỏi: "Lý Học Việc! Đống đơn hàng đồ ăn vặt và phấn son của các đệ tử ngoại môn đâu rồi? Gom lại cho tôi để tôi đối chiếu hóa đơn ký nhận nhanh lên! Tôi còn phải giao bao phân bón urê này lên Linh Dược Các trước năm giờ!"
"Sư phụ yên tâm! Con đã gom đủ năm mươi mốt đơn hàng của các sư huynh ngoại môn ở đây rồi!" Lý Học Việc dâng cuốn sổ ghi chép lên, ánh mắt đầy sùng bái. "Con đã phân loại theo bảng chữ cái phàm trần như người dạy. Các sư huynh đều đang mong mỏi nhận được bánh mì kẹp thịt và phấn son phàm trần để tặng người yêu đêm nay!"
Đám đông đệ tử ngoại môn thấy Ship Nhanh đến liền xôn xao bàn tán:
"Kìa! Thần Hành Kiếm Khách ẩn danh đã đến rồi!"
"Nghe nói ngài ấy vừa đi xuyên qua Vạn Tiên Trận phòng ngự mà không mất một sợi tóc!"
"Đúng vậy! Ngài ấy di chuyển bằng bộ pháp ngự khí cơ học hai bánh, không cần linh lực mà vẫn nhanh hơn cả phi kiếm Trúc Cơ!"
Ship Nhanh nghe thấy đám đông bàn tán nhảm nhí liền càu nhàu trong lòng: *Mấy tên tu sĩ này bị điên hết rồi sao? Mình chỉ đạp xe chạy deadline trốn phạt lương cứng mà chúng cũng tự nâng tầm thành thần thông kiếm khách? Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!*
Anh vội vàng cầm lấy Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp, lôi chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh ra bắt đầu gọi tên đệ tử ký nhận bưu phẩm để thu tiền tip linh thạch vụn. Mỗi lần một đệ tử cầm chiếc bút bi bấm tách tách ký tên, Ship Nhanh lại cảm thấy lương tháng của mình được bảo toàn thêm một phần.
Đúng lúc bầu không khí giao nhận đang vô cùng nhộn nhịp, từ trên bầu trời quảng trường bỗng vang lên một tiếng rít gió sắc lẹm. Một đạo thanh quang lộng lẫy xé toạc làn sương mù, đáp xuống ngay giữa quảng trường đá xanh.
Luồng gió mạnh từ phi kiếm thổi bay vài chiếc bao tải dứa cam trống rỗng dưới đất. Đứng trên thanh phi kiếm bằng lam ngọc xanh biếc là một thanh niên tuấn tú, mặc đạo bào trắng tinh khôi thêu chỉ bạc lấp lánh, phong thái kiêu ngạo tột cùng. Đó chính là Bạch Tử Phong, đệ nhất thiên tài ngự kiếm của nội môn Vân Tiên Tông.
Bạch Tử Phong khinh khỉnh nhìn quanh quảng trường, ánh mắt dừng lại trên chiếc xe Phượng Hoàng rỉ sét của Ship Nhanh, đặc biệt là vết xước dài mười phân lộ lớp thép trắng trên sườn xe.
"Hừ, một lũ ngoại môn rác rưởi dơ bẩn!" Bạch Tử Phong cao giọng, giọng nói chứa linh lực vang dội khắp quảng trường. "Không lo tu luyện kiếm đạo để thăng tiến nội môn, lại đi tụ tập tôn sùng một tên phàm nhân hạ đẳng cùng đống sắt vụn rách nát kêu cót két kia sao? Nhìn xem, đến cả cái gọi là 'pháp bảo hai bánh' của hắn cũng bị xước sơn rách nát một đường dài, đúng là trò cười cho thiên hạ!"
Đám đông đệ tử ngoại môn lập tức im bặt, cúi đầu sợ hãi trước uy áp của thiên tài nội môn. Chỉ có Lý Học Việc là ấm ức định bước lên cãi lý, nhưng bị Ship Nhanh đưa tay cản lại.
Ship Nhanh nhìn đồng hồ đeo tay: Bốn giờ bốn mươi lăm phút chiều! Chỉ còn đúng mười lăm phút!
Anh nhíu mày, nhìn Bạch Tử Phong với ánh mắt vô cùng khó chịu. Đối với một shipper đang chạy đua với thời gian, bất kỳ kẻ nào đứng chắn đường nói nhảm đều là kẻ thù cản trở KPI.
"Này cậu em tóc trắng thêu chỉ bạc!" Ship Nhanh gắt gỏng nói, tay chỉ thẳng vào thanh phi kiếm lam ngọc của đối phương. "Cậu có tránh đường ra cho tôi làm việc không? Tôi đang chạy deadline giao bao phân bón này lên Linh Dược Các trước năm giờ chiều. Trễ một phút là tôi bị trừ mười phần trăm lương cứng đấy! Tôi không rảnh đứng đây nghe cậu làm màu ngự kiếm đâu!"
Quảng trường bỗng chốc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi. Hàng trăm đệ tử ngoại môn trợn tròn mắt nhìn Ship Nhanh. Họ không thể tin nổi một phàm nhân lại dám gọi đệ nhất thiên tài ngự kiếm nội môn là "làm màu" và coi trọng "lương cứng" hơn cả uy nghiêm của tiên nhân.
Bạch Tử Phong tức giận đến mức khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng lên. Lão ngự kiếm lơ lửng cách mặt đất ba thước, chỉ thẳng mũi phi kiếm Thanh Phong vào mặt Ship Nhanh:
"Vô lễ! Một tên phàm nhân kiến hôi không có linh căn như ngươi, dám sỉ nhục kiếm đạo của ta là 'làm màu'? Ngươi lại còn dám coi thường uy nghiêm của tiên nhân vì mấy đồng tiền đồng rách nát? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là tốc độ thực sự của ngự kiếm phi hành!"
Bạch Tử Phong hất cằm, chỉ tay xuống con đường đèo dốc đứng bốn mươi lăm độ dẫn từ Quảng trường Ngoại môn xuống thung lũng Linh Dược Các phía dưới:
"Ngươi có giỏi thì dùng cái xe sắt rỉ sét này đua tốc độ đổ đèo với ta! Nếu ngươi thắng và đến Linh Dược Các trước năm giờ, ta sẽ tự tay ký xác nhận năm sao cho ngươi và cho phép bưu cục của ngươi tự do hoạt động trên núi. Nhưng nếu ngươi thua, ta sẽ chém nát đống sắt vụn này và trục xuất ngươi xuống núi ngay lập tức! Ngươi có dám nhận lời thách đấu của đệ nhất kiếm tu nội môn không?"
Ship Nhanh nhìn xuống con đường đèo dốc đứng uốn lượn ngoằn ngoèo như rắn bò phía dưới. Con đường chính dẫn đến Linh Dược Các dài hơn mười dặm, nếu đạp xe bình thường dưới nắng gắt thế này thì mất ít nhất hai mươi phút, chắc chắn sẽ bị trễ deadline phạt lương.
Nhưng nếu chấp nhận cuộc đua đổ đèo này, anh có thể áp dụng tuyệt kỹ "Lao dốc không phanh trốn phạt", mượn lực quán tính khổng lồ của bao phân bón urê năm mươi ký thồ phía sau để bứt tốc độ cực đại. Hơn nữa, tên ngốc nội môn này lại bay trên trời dọn đường hộ, giúp anh tránh được các chướng ngại vật dã thú cản đường.
"Được! Đua thì đua!" Ship Nhanh gật đầu cái rụp, khuôn mặt lạnh lùng kiên định. "Nhưng cậu phải hứa nếu tôi thắng, cậu phải ký nhận năm sao vào biên nhận đỏ bưu cục và không được làm hỏng bao phân bón urê của tôi! Nếu bao phân bón bị rách, cậu phải đền gấp đôi giá trị!"
"Hừ, một lời đã định! Để xem cái xe sắt của ngươi trụ được bao lâu trước kiếm khí của ta!" Bạch Tử Phong cười khẩy, xoay người ngự kiếm chuẩn bị xuất phát.
Diệp Linh Nhi, thiên kim Linh Kiếm Các, đứng từ xa quan sát cuộc đối thoại, ánh mắt lấp lánh vẻ tò mò sâu sắc. Cô thầm nghĩ: *Vị cao nhân ẩn thế mặc áo cam này quả thực có phong thái bất phàm! Ngài ấy cố tình nhận lời thách đấu đua tốc độ đổ đèo là để thử thách đạo tâm của Bạch Tử Phong, hay là ngài ấy muốn dùng bộ pháp ngự khí cơ học hai bánh để chỉ dạy cho chúng ta một bài học về kiếm ý chân chính?*
Lý Học Việc chạy tới, giơ cao chiếc còi nhựa bưu chính màu đỏ lên miệng, thổi mạnh một tiếng chói tai:
*Toe toe toe!*
"Cuộc đua đổ đèo Vân Tiên chính thức bắt đầu!!!"
Vút!
Bạch Tử Phong lập tức thúc giục linh lực vào thanh phi kiếm Thanh Phong bằng lam ngọc. Thanh kiếm phát ra tiếng reo vút sắc bén, hóa thành một đạo thanh quang lộng lẫy lao vút đi, để lại một dải linh khí màu xanh biếc lấp lánh giữa làn sương mù sườn núi. Tốc độ ngự kiếm phi hành của thiên tài nội môn quả thực nhanh như chớp giật, chỉ trong chớp mắt đã bỏ xa cổng quảng trường hơn trăm trượng.
Nguyễn Ship Nhanh không hề hoảng hốt. Anh khom lưng cúi đầu dưới kính chắn bụi của chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu, hai tay ghì chặt lấy tay nắm ghi-đông đã được quấn băng keo đen cách điện chống trơn trượt. Anh gồng cứng cơ đùi phàm nhân, đạp mạnh ba vòng lấy đà để xe đạp Phượng Hoàng chuyển động.
Khi bánh xe trước vừa chạm vào mép dốc đứng bốn mươi lăm độ của đường đèo, Ship Nhanh lập tức áp dụng "Bộ pháp đạp xe khí động học". Anh khom lưng sát ghi-đông, mông nhổm cao lên không trung để giảm tối đa diện tích tiếp xúc với gió, đầu cúi thấp để luồng gió sạt qua lưng áo cam phản quang.
Trọng lượng khổng lồ của bao phân bón hóa học urê đầu trâu nặng năm mươi ký buộc dọc sườn xe phía sau đóng vai trò như một quả tạ giữ trọng tâm cực thấp, tạo ra một lực quán tính cơ học vô cùng khủng khiếp. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng lao dốc đứng với tốc độ tăng dần theo cấp số nhân, xích xe bôi linh dầu vạn năm chạy êm ru không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, chỉ có tiếng rít gió xé gió cơ học vang dội.
*Vút! Vút! Vút!*
Bóng cam chói mắt của Ship Nhanh lao nhanh như một tia chớp xé gió sườn núi, bụi đất bay mù mịt phía sau tạo thành một dải đuôi khói cam khổng lồ. Chỉ trong vài nhịp thở, chiếc xe đạp Phượng Hoàng đã thu hẹp khoảng cách với phi kiếm của Bạch Tử Phong một cách phi lý.
Bạch Tử Phong ngự kiếm bay phía trước, ngoảnh lại nhìn thấy bóng cam lù lù lao theo sát nút với tư thế vô cùng kỳ dị: nhổm mông, khom lưng, đầu chúi về phía trước. Lão kinh hoàng tột độ, suýt chút nữa mất thăng bằng rơi khỏi phi kiếm:
"Cái... cái tư thế quái đản gì thế kia? Nhổm mông khom lưng... Chẳng lẽ đây chính là 'Huyền Vũ Quy Tức Thân Pháp' ẩn thế dùng để giảm tối đa sức cản của thiên địa quy luật? Không thể nào! Một phàm nhân làm sao có thể ngộ ra loại thân pháp tối cao này?"
Để bảo vệ lòng tự tôn của đệ nhất ngự kiếm, Bạch Tử Phong cắn răng vung mạnh tay áo, giải phóng ba luồng kiếm khí Thanh Phong sắc bén chém sạt qua mặt đường đèo ngay phía trước bánh xe đạp của Ship Nhanh. Kiếm khí chém xuống làm đá dăm bắn tung tóe, tạo ra những luồng gió lốc linh lực xoáy mạnh nhằm ép xe đạp đi sát mép vực sâu hoắm.
"Hừ! Để xem ngươi né tránh kiếm khí áp bức của ta thế nào!" Bạch Tử Phong gầm lên.
Ship Nhanh đang đổ đèo tốc độ cực đại, thấy đá dăm bắn tung tóe và gió lốc nổi lên dữ dội bên mép vực, anh không hề hoảng sợ. Bản năng tránh ổ gà đường đèo mười năm qua giúp anh giữ thăng bằng hoàn hảo. Nhận thấy luồng gió đối lưu thổi mạnh từ dưới vực sâu lên sườn núi, Ship Nhanh lập tức điều chỉnh góc nghiêng của lưng và nhổm mông cao hơn một chút.
Luồng gió đối lưu từ vực sâu đập vào tấm lưng khom của anh và bao tải urê 50kg, tạo ra một phản lực nâng vật lý nâng nhẹ bánh xe đạp lên, đồng thời biến bao phân bón phía sau thành một cánh buồm ngược hứng gió, tạo ra một lực đẩy bị động khổng lồ hất chiếc xe lao vọt đi nhanh gấp đôi!
"Cảm ơn nhé cậu em tóc trắng!" Ship Nhanh gào lên giữa tiếng gió rít. "Gió thổi mạnh thế này đẩy xe đi nhanh quá, đỡ mỏi chân đạp!"
Bạch Tử Phong trợn tròn mắt, đạo tâm rạn nứt dữ dội, suýt nữa thổ huyết tại chỗ:
"Hắn... hắn dùng chính kiếm ý áp bức của ta để làm lực đẩy gia tốc? Ngay cả quy luật gió của ta cũng bị hắn mượn lực một cách dễ dàng như vậy? Đạo tâm của ta... không thể nào!"
Hai bên lao vun vút vào khu vực hiểm trở nhất của đường đèo: Khe núi Hắc Phong. Nơi đây là một khe hẹp hút gió tự nhiên, linh khí đối lưu cực kỳ hỗn loạn tạo thành những trận gió lốc linh lực cực mạnh thổi ngang vách đá. Đây là vùng cấm địa bay lượn, nơi các tu sĩ ngự kiếm rất dễ bị nhiễu loạn từ trường tự nhiên và mất thăng bằng rơi tự do.
Bánh xe đạp Phượng Hoàng dán da yêu thú Lôi Báo phế thải của Ship Nhanh lăn thẳng băng vào khe núi. Vì chiếc xe đạp và bao phân bón hoàn toàn là đồ phàm nhân không chứa một chút linh lực nào, từ trường linh khí hỗn loạn của khe núi hoàn toàn vô hại đối với chúng. Ship Nhanh chỉ cần khom lưng thấp hơn, áp dụng Bộ pháp đạp xe khí động học để giảm tối đa lực cản gió vật lý, lướt qua luồng lốc xoáy một cách dễ dàng như đi trên đường bằng.
Trong khi đó, thanh phi kiếm Thanh Phong bằng lam ngọc của Bạch Tử Phong lại là một pháp bảo cao cấp chứa đầy trận pháp linh lực. Vừa tiến vào khe núi, các trận pháp trên phi kiếm lập tức bị từ trường linh khí hỗn loạn xung đột dữ dội. Thanh kiếm bắt đầu rung lắc kịch liệt, hào quang xanh biếc nhấp nháy liên tục, mất kiểm soát trọng lực.
"Không xong rồi! Linh khí đối lưu quá mạnh, phi kiếm của ta bị kẹt trận pháp!" Bạch Tử Phong hoảng loạn, mồ hôi hột đổ ra như tắm. Lão cuống cuồng vận hành toàn bộ linh lực Trúc Cơ Kỳ vào lòng bàn chân để cố định phi kiếm, cố dùng kiếm ý để chém luồng gió cản nhưng chỉ làm hao tổn linh lực bản thân nhanh hơn.
*Kính coong! Kính coong!*
Tiếng chuông xe đạp bằng đồng vang lên ngay sát bên tai Bạch Tử Phong. Lão ngoảnh mặt nhìn sang, kinh hoàng thấy Ship Nhanh đang đạp xe lướt qua mình với phong thái vô cùng thong thả, mặt không đổi sắc, miệng vẫn đang càu nhàu về việc xích xe dính bụi cát.
"Tránh đường! Tránh đường! Kính coong!" Ship Nhanh gào lên, lướt qua Bạch Tử Phong như một cơn lốc cam chói mắt.
Phụt!
Sự tương phản cực đoan giữa chiếc xe đạp phàm trần đi lại tự do và thanh phi kiếm cao cấp đang bị kẹt cứng làm Bạch Tử Phong sụp đổ đạo tâm hoàn toàn. Linh lực trong cơ thể lão bị rối loạn, đứt mạch đột ngột. Thanh phi kiếm lam ngọc tắt ngúm hào quang, mất hoàn toàn lực nâng.
"Á!!!"
Bạch Tử Phong hét lên một tiếng thảm thiết, cả người lẫn kiếm mất thăng bằng, rơi tự do thẳng xuống vực sâu sườn núi, cắm đầu vào một bụi cây thông mềm phía dưới sườn đèo.
Nguyễn Ship Nhanh không thèm ngoảnh lại nhìn kẻ bại trận. Anh chỉ quan tâm đến con số thời gian trên đồng hồ: Bốn giờ năm mươi lăm phút chiều! Chỉ còn đúng năm phút!
Phía trước mặt anh bỗng xuất hiện một khúc cua gắt, mặt đường bị sạt lở tạo thành một hố sụt khổng lồ sâu hoắm chắn ngang lối đi duy nhất. Ship Nhanh không hề bóp phanh giảm tốc độ, anh gồng cứng cơ đùi phàm nhân, giật mạnh ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng lên không trung theo bản năng tránh ổ gà đường đèo.
*Nảy người nhấc bánh vượt qua ổ gà!*
Chiếc xe đạp Phượng Hoàng nặng nề thồ bao phân bón urê năm mươi ký bay lướt qua hố sụt khổng lồ một cách uyển chuyển như một cánh hạc bay, tiếp đất an toàn bên kia mép dốc đứng sườn núi rồi tiếp tục lao vun vút vào khu vực rừng rậm tối tăm dẫn đến Linh Dược Các.
Diệp Linh Nhi đứng từ xa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng chiếc xe đạp bay qua hố sụt mà không dùng một chút linh lực nào, đôi mắt trợn tròn lên vì kinh ngạc tột độ, miệng lẩm bẩm trong sự tự vỡ mộng sâu sắc:
"Bộ pháp ngự khí cơ học... Không cần dùng linh lực nhưng lại có thể mượn lực quán tính và trọng lực hoàn hảo như vậy! Vị cao nhân ẩn thế mặc áo cam này quả thực đã đạt đến cảnh giới 'Vô Chiêu Thắng Hữu Chiêu' tối thượng! Bạch Tử Phong thua cuộc quả thực không oan chút nào!"
Ship Nhanh biến mất vào màn sương mù u ám của khu rừng rậm tối tăm phía trước, tiếng chuông xe đạp *kính coong* vẫn vang vọng đều đặn giữa núi rừng tiên môn...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!