Nội Quy Lao Động Đối Đầu Tiên Pháp
Bùm!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía sau khúc cua đèo Phàm Vân. Trận pháp nổ tự chế lỗi thời của Hắc Hổ Bang cuối cùng cũng kích hoạt hoàn hảo, nhưng thay vì thổi bay kẻ địch, nó lại nổ tung ngay dưới chân Bang chủ Trần Bạo Lực và đám đàn em. Khói đen cuồn cuộn bốc lên kèm theo mùi khét lẹt của tóc cháy và da thú sém lửa. Trần Bạo Lực cùng năm sáu tên thổ phỉ bị sức ép của vụ nổ hất văng lên không trung rồi rơi bịch xuống đất, mặt mũi đen nhẻm như vừa chui ra từ lò than, nằm rên rỉ bản năng.
Trong khi đó, Nguyễn Ship Nhanh lại may mắn thoát nạn một cách phi vật lý. Nhờ chiếc chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng đang cắm sâu ba phân xuống đất làm điểm tựa chịu lực vững chãi, chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển nặng năm mươi ký không hề bị lung lay trước sóng xung kích. Hơn thế nữa, bao phân bón hóa học urê đầu trâu nặng năm mươi ký thồ phía sau đóng vai trò như một quả tạ giữ trọng tâm cực thấp, giúp chiếc xe bám chặt lấy mặt đất cát lún. Sóng xung kích của vụ nổ ập tới chỉ giống như một luồng gió mạnh đẩy mạnh vào lưng Ship Nhanh, vô tình tạo ra một lực đẩy cơ học khổng lồ hất cả người lẫn xe lao vọt về phía trước với tốc độ cực nhanh.
"Trời đất ơi! Cái xe của tôi!" Ship Nhanh gào lên đầy xót xa khi nhìn thấy vệt xước dài mười phân lộ lớp thép trắng lạnh lẽo trên sườn xe đạp gia truyền. Cơn giận dữ tột độ vì báu vật của bố để lại bị tổn hại khiến anh gồng cứng hai chân, đạp dồn dập lên bàn đạp sắt rỉ sét để thoát khỏi làn khói bụi mịt mù. Anh thầm nghiến răng: "Đám thổ phỉ chết tiệt! Chờ tôi giao xong đơn hàng này, năm trăm đồng tiền sơn xe của các người có trốn đằng trời cũng phải nôn ra!"
Nhưng lúc này, đồng hồ đeo tay phàm trần đã chỉ bốn giờ mười lăm phút chiều. Chỉ còn đúng bốn mươi lăm phút nữa là đến deadline năm giờ chiều của Linh Dược Các! Nếu trễ hẹn, lão sếp Tạ Tiền Cò bủn xỉn chắc chắn sẽ dùng chiếc thước gỗ gõ bàn đòi trừ mười phần trăm lương cứng của anh. Áp lực cơm áo gạo tiền lập tức kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của Ship Nhanh, khiến anh phớt lờ mọi mệt mỏi cơ đùi, đạp xe lao vun vút trên đường đèo.
Phía trước mặt anh bỗng xuất hiện một thử thách địa hình hiểm trở: một vực sâu ngăn cách lối đi, chỉ được nối bằng một chiếc cầu khỉ phàm trần làm từ một thân cây dừa nhỏ trơn trượt bắc ngang. Đây là ranh giới tự nhiên ngăn cách phàm giới và khu vực tu tiên chính thức. Bình thường, các tu sĩ sẽ dùng ngự khí phi hành để bay qua vực sâu này một cách lãng mạn, nhưng Ship Nhanh thì không có linh lực.
Anh lập tức xuống xe, áp dụng "Kỹ thuật dắt xe qua cầu khỉ phàm trần" được ông nội truyền lại trong cuốn sổ tay phu trạm cổ. Ship Nhanh đi chậm rãi, giữ thăng bằng bằng cơ bắp phàm nhân dẻo dai sau mười năm lao động gánh nặng. Đôi dép tổ ong màu cam bám chặt lấy thân cây dừa trơn trượt, hai tay ghì chặt ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng thăng bằng hoàn hảo. Chiếc xe đạp nặng nề thồ bao phân bón urê được dắt qua cầu khỉ một cách uyển chuyển, nhẹ nhàng vượt qua vực sâu mà không tốn một chút linh lực nào.
Khi bánh xe đạp Phượng Hoàng vừa chạm vào thảm cỏ xanh mướt của sườn núi Vân Tiên Tông, Ship Nhanh thở phào nhẹ nhõm, nhảy lên yên xe tiếp tục đạp hướng về phía Cổng chính Vân Tiên Tông lấp lánh linh lực phía trước.
Tại cổng chính, một rào chắn linh lực khổng lồ màu xanh lam đang lấp lánh hào quang, phát ra những tiếng sấm sét lách tách nhỏ để cảnh báo kẻ xâm nhập. Đứng canh gác nghiêm ngặt là Trưởng lão chấp pháp ngoại môn Vương Nghiêm Khắc và Tào Chấp Sự. Vương Nghiêm Khắc, lão già mặt nghiêm nghị với chòm râu cằm tỉa nhọn, khoác trên mình đạo bào chấp pháp đen tuyền khảm lôi vân rực rỡ, tay cầm chiếc roi lôi điện chấp pháp phát ra những tia chớp nhỏ. Tào Chấp Sự đứng bên cạnh lăm lăm cuốn sổ phạt tông môn, mắt ti hí quét nhìn xung quanh.
"Kính coong! Kính coong!"
Tiếng chuông xe đạp bằng đồng cơ học vang dội phá vỡ bầu không khí thanh tịnh của tiên môn. Vương Nghiêm Khắc và Tào Chấp Sự giật mình nhìn xuống sườn núi, lập tức trợn tròn mắt khi thấy một bóng người mặc đồng phục cam chói mắt đang đạp một chiếc xe sắt rỉ sét lao thẳng về phía rào chắn linh lực.
"Đứng lại! Phàm nhân guốc dơ bẩn kia!" Vương Nghiêm Khắc gầm lên, vung tay áo giải phóng một luồng Trúc Cơ uy áp tầng thứ chín đè nặng xuống không gian. Lão cực kỳ phẫn nộ khi thấy một kẻ không có linh căn dám ngang nhiên xông vào khu vực tu tiên tôn nghiêm.
Ship Nhanh bị luồng uy áp đè nặng làm mồ hôi hột đổ ra như tắm, lốp xe đạp Phượng Hoàng dán da yêu thú Lôi Báo phế thải cũng cảm nhận được áp lực linh lực xung quanh nên phát ra những tiếng rít nhẹ dưới đất cát. Anh vội vàng bóp phanh, dẫm chân chống thép Phượng Hoàng xuống đất phát ra tiếng *KỊCH* đanh thép để cố định xe đạp ngay trước rào chắn lấp lánh.
"Hai vị tiên nhân! Tôi là shipper của trạm Tốc Hành Ba Miền!" Ship Nhanh thở hổn hển, hé kính chắn bụi của mũ bảo hiểm nhựa cam lên, lôi chiếc Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp ra kê tờ biên lai đỏ. "Tôi có đơn hàng khẩn cấp giao bao phân bón hóa học urê đầu trâu năm mươi ký lên Linh Dược Các cho Đại sư tỷ Tần Dược Nhi đúng năm giờ chiều! Mong hai vị cho tôi đi qua để kịp deadline!"
Tào Chấp Sự bước lên, nhìn bao tải dứa cam bốc mùi khai nồng nặc phía sau xe đạp, bịt mũi chê bai: "Linh Dược Các làm sao có thể đặt hàng thứ phế thải phàm trần hôi thối này? Hơn nữa, luật tiên môn quy định: Cấm phàm nhân bước chân vào Vân Tiên Tông khi chưa được phép! Tên shipper phàm nhân kia, ngươi dám mang đống sắt vụn này lên núi làm ô nhiễm thanh âm thanh tịnh bằng tiếng chuông kính coong sao?"
Vương Nghiêm Khắc lạnh lùng vung roi lôi điện chỉ thẳng vào chiếc xe đạp Phượng Hoàng: "Chiếc xe sắt hai bánh này di chuyển trái phép trong khu vực tu tiên, lại gây tiếng ồn ô nhiễm tiên cảnh. Chấp pháp đường quyết định tịch thu phương tiện này và trục xuất ngươi xuống núi ngay lập tức!"
"Tịch thu xe đạp của tôi?!"
Nghe thấy hai chữ "tịch thu" và nghĩ đến nguy cơ bị trừ sạch lương thưởng tất niên, nỗi sợ hãi tu sĩ Trúc Cơ trong lòng Ship Nhanh lập tức biến mất, nhường chỗ cho cơn thịnh nộ bủn xỉn tột độ. Đây là chiếc xe đạp gia truyền của bố anh để lại! Nó là cần câu cơm duy nhất của anh!
Ship Nhanh lập tức kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của Bình cảnh 'Bom Hàng'. Anh không hề lùi bước, tay phải cầm chặt bảng kẹp giấy gỗ đào dày, tay trái thọc vào túi áo đồng phục cam rút ra một tờ giấy thông hành đóng dấu đỏ chót nha môn phàm trần do Thư lại Đỗ Đăng Ký cấp phép.
"Khoan đã! Tôi có giấy thông hành hợp pháp của nha môn Phàm Vân Trấn do Thư lại Đỗ Đăng Ký đóng dấu đỏ!" Ship Nhanh dõng dạc đưa tờ giấy ra trước mặt hai vị tu sĩ. "Giấy tờ ghi rõ bưu cục Tốc Hành Ba Miền được quyền đi lại tự do qua trạm gác biên giới để thông thương hàng hóa phàm - tiên!"
Tào Chấp Sự cười khẩy, giật lấy tờ giấy thông hành phàm trần trên tay Ship Nhanh rồi thẳng tay xé rách làm đôi, vứt mảnh vụn xuống đất cát:
"Luật lệ phàm nhân dơ bẩn của nha môn hạ giới làm sao có hiệu lực tại tiên môn tối cao của chúng ta? Đúng là nực cười!"
Nhìn thấy tờ giấy thông hành bị xé rách, Ship Nhanh bị áp lực uy áp Trúc Cơ của Vương Nghiêm Khắc làm đổ mồ hôi hột ướt đẫm lưng áo cam, nhưng anh lập tức lật ngược thế cờ bằng cách bẫy đối thủ vào các kẽ hở thủ tục hành chính bưu chính. Anh biết tu sĩ tu tiên cực kỳ sợ phạm phải nhân quả khi tu luyện, liền cố tình nâng tầm các khoản phạt hành chính bưu cục thành khế ước nhân quả để dọa dẫm chúng.
Ship Nhanh lật nhanh cuốn sổ 'Nội quy lao động bưu cục' dán trên bảng kẹp giấy gỗ đào dày, hắng giọng đọc to bằng giọng đều đều, lạnh lùng như đang tụng khẩu quyết thần thông tối cổ:
"Theo Điều 12 Quy tắc Nội quy lao động bưu cục Tốc Hành Ba Miền bảo chứng: 'Kẻ nào cố tình cản trở shipper đang thi hành công vụ vận chuyển bưu phẩm hợp pháp, làm rách giấy thông hành bưu chính, sẽ bị phạt đền bù gấp đôi lương cứng và chịu hình phạt nhân quả trừ sạch điểm tích lũy công đức lao động của bưu cục vạn giới!'"
Giọng đọc của Ship Nhanh vang vọng đều đều khắp cổng chính tông môn, không hề bị ảnh hưởng bởi luồng gió lôi điện xung quanh. Vương Nghiêm Khắc nghe thấy những từ khóa lạ lẫm liền giật mình, chòm râu cằm run nhẹ. Lão bắt đầu tự suy diễn theo logic tu tiên vĩ mô:
"Cái gì? 'Nội quy lao động bưu cục'? Khẩu quyết này phát ra không hề chứa linh lực nhưng lại mang một quy luật trật tự vô cùng cứng nhắc và nghiêm túc... Chờ đã, 'lương cứng' là cái gì? Chẳng lẽ là một loại linh mạch tối thượng bảo hộ nhân giới, có liên kết nhân quả cực mạnh với Thiên Đạo? Còn 'KPI' và 'trừ lương' là các loại khế ước nhân quả trừng phạt vô hình của phàm trần tối cổ? Nếu ta tịch thu chiếc xe sắt này, chẳng lẽ sẽ kích hoạt đại kiếp nạn nhân quả làm sụp đổ tu vi Trúc Cơ của ta sao?"
Vương Nghiêm Khắc bắt đầu hoang mang lo sợ lộ bí mật, bàn tay cầm roi lôi điện chấp pháp run rẩy nhẹ, lưỡi roi lôi điện bị trì hoãn do gã phải ngồi suy ngẫm ý nghĩa sâu xa của 'lương cứng' và 'KPI'.
Tào Chấp Sự thấy trưởng lão do dự, liền rỉ tai thúc giục: "Trưởng lão! Đừng nghe tên phàm nhân này lừa gạt! Hắn chỉ là một shipper phàm trần không có một chút tu vi nào! Để con dùng lôi vân trừng phạt đuổi hắn đi!"
Vương Nghiêm Khắc nghe vậy liền lấy lại tinh thần, nhưng lòng tự tôn kiêu ngạo của một tu sĩ Trúc Cơ không cho phép lão bị một phàm nhân dọa dẫm bằng vài lời nói kỳ lạ. Lão vung mạnh chiếc roi lôi điện chấp pháp lên không trung, tạo ra một đám mây sét nhỏ màu xanh lam phát ra tiếng nổ đùng đoàng đe dọa:
"Mortal trơ trẽn! Tiên môn tôn nghiêm bất khả xâm phạm! Hôm nay ta quyết định dùng roi lôi điện cưỡng chế thi hành luật tông môn, tịch thu chiếc xe đạp này của ngươi!"
Tia chớp xanh lam từ chiếc roi chấp pháp bắt đầu ngưng tụ, chuẩn bị đánh thẳng vào khung xe đạp Phượng Hoàng đang bị xước sơn. Ship Nhanh đứng gồng chân giữ xe đạp, tim đập thình thịch trước sức nóng của lôi điện tu tiên, nhưng anh vẫn kiên quyết không buông tay lái.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ trong chiếc giỏ tre lót rơm trước xe đạp Phượng Hoàng – lãnh địa bất khả xâm phạm của linh vật bưu cục – một cái đầu trắng muốt béo ú bất ngờ nhô lên. Con vịt béo Quác Quác, cổ đeo chiếc nơ màu cam đặc trưng của bưu cục, nãy giờ vẫn ngủ say sưa sau chuyến đi đèo dốc đứng. Bị tiếng sấm sét lôi điện làm thức giấc, lại thèm ăn rau muống phàm trần, nó bực bội há to cái mỏ vàng bẹt ra, phát ra một tiếng kêu kinh thiên động địa hướng thẳng về phía Vương Nghiêm Khắc:
"QUÁC!!!"
Tiếng kêu vô tri nhưng chứa đựng tần số dao động cộng hưởng cực mạnh đột ngột bùng nổ, vang dội khắp cổng chính Vân Tiên Tông...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!