Nhạc nềnTeatime

Trận Chiến Xước Sơn Xe Đạp Phượng Hoàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm đổ xuống Phàm Vân Sơn Mạch nhanh như một cái chớp mắt của kẻ ngủ gật. Trên con đường đèo dốc đứng bốn mươi lăm độ hiểm trở, sương chiều bắt đầu ngưng tụ thành những dải mây xám xịt, quấn quýt lấy những tán cây cổ thụ vặn vẹo như những cánh tay quỷ. Gió núi rít gào qua các khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi ẩm ướt nồng nặc của chướng khí độc hại từ phía Đầm Lầy Sương Mù bốc lên.


Nhưng đối với Nguyễn Ship Nhanh, cái lạnh hay chướng khí của tu tiên giới chẳng đáng sợ bằng cái nóng hừng hực đang tỏa ra từ hai bắp đùi phàm nhân của anh.


"Hộc... hộc... lão Cò bủn xỉn... bắt mình chở năm mươi ký phân bón leo dốc giờ này... đúng là muốn vắt kiệt sức lao động mà!"


Ship Nhanh khom lưng sát ghi-đông, mông nhổm cao khỏi yên xe đạp để dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào từng nhịp đạp. Đôi dép tổ ong màu cam dưới chân anh bám chặt lấy bàn đạp sắt rỉ sét, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng từ trán xuống, làm nhòe cả kính chắn bụi của chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu.


Phía sau giá thồ hàng, bao tải dứa màu cam chứa năm mươi ký phân bón hóa học urê đầu trâu được quấn chặt bằng những sợi dây cao su dẻo dai của Trần Thiết. Mùi amoniac hăng hắc, khai nồng bốc ra từ bao phân bón quyện với mùi mỡ bò đen phàm trần mà Trần Thiết vừa tra vào xích líp hồi chiều, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị vô cùng kinh khủng. Nhưng nhờ có lớp mỡ bò bôi trơn tạm thời ấy, bộ xích líp rỉ sét của chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển không còn phát ra tiếng kêu "cót két" chói tai nữa, mà chuyển sang những tiếng "xè xè" êm ái, đều đặn bám theo từng vòng lăn bánh.


Lúc này, Ship Nhanh đang tập trung cao độ vào mặt đường đá gồ ghề phía trước. Trong đầu anh không có chỗ cho những suy nghĩ về tiên nhân bay lượn hay yêu thú khát máu. Anh chỉ có một mục tiêu duy nhất: giao bao phân bón này lên Linh Dược Các trước khi trễ deadline phạt lương cứng của bưu cục Tốc Hành Ba Miền.


Khi chiếc xe đạp lướt qua khúc cua hiểm trở gần khu vực Mỏ linh thạch bỏ hoang Phàm Vân, không khí xung quanh đột ngột chùng xuống. Bản năng của một kẻ chạy xe mười năm dọc đường đèo mách bảo anh có điều gì đó không ổn. Mặt đường ở khúc cua này quá sạch sẽ, không có một viên đá dăm hay cành cây khô nào rơi vãi – một dấu hiệu rõ ràng của việc có kẻ cố tình dọn dẹp địa hình.


"Đứng lại! Mortal! Giao nộp thần vật ra đây!"


Một tiếng gầm như sấm nổ vang lên từ phía bụi rậm ven đường.


Ngay lập tức, năm sáu bóng người cao lớn, dữ tợn nhảy xổ ra chặn kín lối đi hẹp của đường đèo. Kẻ đi đầu là một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ, một mắt đeo băng đen, mặc chiếc áo da thú rách vai để lộ khuôn ngực đầy sẹo hằn học. Tay gã lăm lăm một thanh đại đao khổng lồ bằng sắt rỉ khảm những viên linh thạch vụn lấp lánh sát khí hắc ám.


Đó chính là Trần Bạo Lực, Bang chủ của Hắc Hổ Bang khét tiếng chuyên cướp bóc dọc biên cảnh Đông Vực.


Ship Nhanh giật mình, vội vàng bóp nhẹ phanh xe để giảm tốc độ, nhưng không dám phanh gấp vì sợ lực quán tính của bao phân bón 50kg phía sau sẽ hất văng cả người lẫn xe xuống vực. Anh càu nhàu, hé kính chắn bụi lên, gào to:


"Tránh đường! Tránh đường ra! Tôi đang chạy deadline! Trễ một phút là lão sếp Cò trừ mười phần trăm lương cứng của tôi đấy! Các người có biết mười phần trăm lương cứng là bao nhiêu đồng tiền đồng không?"


Trần Bạo Lực chớp chớp con mắt duy nhất còn lại, ngơ ngác nhìn thanh niên mặc đồng phục cam chói mắt đang thở hồng hộc trên chiếc xe sắt hai bánh thô sơ. Gã thổ phỉ bỗng hít một hơi thật sâu, rồi lập tức biến sắc khi ngửi thấy mùi hăng hắc, khai nồng nặc phát ra từ bao tải dứa phía sau xe đạp.


"Trời đất... thứ mùi vị khủng khiếp này..." Trần Bạo Lực lẩm bẩm, mắt trợn tròn nhìn bao dứa cam. "Linh lực hệ Thổ nồng đậm đến mức hóa thành khí độc hôi thối! Đây chắc chắn là 'Thổ hệ tinh thạch' thượng phẩm chưa qua gọt giũa! Đám đệ tử Linh Dược Các dám thuê một phàm nhân vận chuyển bảo vật vô giá này để che mắt thiên hạ sao?"


Đám đàn em Hắc Hổ Bang đứng sau cũng nhốn nháo hít hà, khuôn mặt đứa nào đứa nấy lộ vẻ tham lam tột độ:


"Đúng thế! Đại ca! Thứ mùi này khai nồng hắc ám, chắc chắn là chứa năng lượng thổ hệ cực kỳ bạo liệt! Cướp được bao này, đại ca hấp thụ xong chắc chắn sẽ đột phá lên Luyện Khí Kỳ tầng bảy!"


Ship Nhanh nghe thấy đám thổ phỉ lẩm bẩm về "thần vật" và "linh lực", liền bất lực trợn mắt: "Các người bị điếc mũi à? Đây là phân bón hóa học urê đầu trâu phàm trần! Phân bón bón rau bón lúa đấy! Thần vật cái khỉ mốc gì! Tránh ra cho tôi đi!"


"Láo xược! Mortal ngu muội dám dùng lời lẽ phàm trần để lừa gạt tiên đạo!" Trần Bạo Lực vung đại đao chỉ thẳng vào mặt Ship Nhanh, sát khí Luyện Khí Kỳ tầng sáu giải phóng ra làm sương mù xung quanh rung động nhẹ. "Giao nộp bao dứa cam ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một mạng giữ lại cái xác toàn vẹn!"


Một tên thổ phỉ gầy gò đứng bên cạnh lập tức muốn lập công, gã lách người lao lên, vung thanh sắt nhọn hoắt định chọc thủng bao tải dứa để cướp bưu phẩm.


"Đừng động vào bưu kiện!" Ship Nhanh hét lên.


Trong lúc giằng co hỗn loạn, tên thổ phỉ gầy gò vấp phải bàn đạp xe đạp, loạng choạng ngã nhào. Thanh sắt nhọn hoắt trên tay gã trượt đi, cào mạnh một đường dài dọc theo sườn chiếc xe đạp Phượng Hoàng.


*Xoạttt!*


Một tiếng rít kim loại chói tai vang lên giữa không gian im lặng của núi rừng.


Trên sườn khung chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển – lớp sơn xanh đen nguyên bản bóng loáng do bố đẻ Nguyễn Văn Chậm để lại và bảo trì suốt mấy chục năm – xuất hiện một vệt xước dài mười phân, để lộ lớp thép trắng lạnh lẽo bên trong.


Nguyễn Ship Nhanh đứng chết trân tại chỗ.


Thời gian như ngừng trôi. Tiếng gió núi rít gào, tiếng gầm gừ của đám thổ phỉ, hay mùi hôi thối của phân bón bỗng chốc biến mất khỏi tâm trí anh. Ánh mắt anh dán chặt vào vệt xước màu trắng xám xấu xí trên sườn xe đạp gia truyền. Chiếc xe này là di vật duy nhất của bố anh. Ông Chậm cả đời đi chậm, nâng niu chiếc xe như sinh mạng, chưa từng để nó dính một vết xước nhỏ nào. Vậy mà hôm nay, ngay trên đường đèo Phàm Vân này, chiếc xe đã bị một tên thổ phỉ rách nát làm tổn thương.


Một luồng khí lạnh chạy dọc từ xương sống lên đến đỉnh đầu Ship Nhanh. Không phải linh lực, không phải kiếm ý, mà là cơn thịnh nộ tột cùng của một kẻ bủn xỉn bị xâm phạm tài sản bảo mệnh.


"Vết... xước..."


Ship Nhanh lẩm bẩm, giọng run lên bần bật. Đôi mắt anh đột ngột đỏ ngầu, hai thái dương nổi đầy gân xanh. Anh gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, át cả tiếng gió hú của đèo Tử Thần:


"CÁC NGƯỜI CÓ BIẾT SƠN LẠI KHUNG XE PHƯỢNG HOÀNG CHÍNH HÃNG TỐN BAO NHIÊU TIỀN KHÔNGGG!"


Cơn thịnh nộ của shipper phàm nhân bùng nổ. Ship Nhanh lập tức đạp mạnh chân trái xuống đất, kích hoạt đòn khóa vật lý: anh dẫm mạnh chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng xuống mặt đường đá phát ra một tiếng *KỊCH* đanh thép, cắm sâu ba phân vào nền đất đá sườn núi sạt lở. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng nặng năm mươi ký đứng im bất động như một bàn thạch giữa đường đèo dốc đứng.


Trước sự ngơ ngác của toàn bộ băng nhóm Hắc Hổ Bang, Ship Nhanh thò tay vào balo dứa cam đeo trên vai, rút mạnh chiếc Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp ra. Tấm bảng gỗ đào dầy hai phân, nặng trịch do cậu tư Nguyễn Văn Sửa Sang đục đẽo tặng, được anh cầm chắc bằng tay phải, dí sát vào khuôn mặt đầy sẹo của Trần Bạo Lực.


"Đền tiền!" Ship Nhanh nghiến răng nghiến lợi, sát khí đòi tiền đền bù bủn xỉn tỏa ra lồng lộng, đè bẹp cả uy áp Luyện Khí Kỳ của bang chủ thổ phỉ. "Sơn lại khung xe Phượng Hoàng nhập khẩu từ kinh đô tốn đúng ba trăm đồng tiền đồng! Tiền công thợ rèn Ngô Thợ Rèn cân vành bôi mỡ mất một trăm đồng! Tiền tổn thất tinh thần và hao mòn phương tiện của tôi mất một trăm đồng nữa! Tổng cộng là năm trăm đồng tiền đồng phàm trần! Trả tiền đây, không thì hôm nay không ai được rời khỏi chỗ này!"


Trần Bạo Lực chớp mắt liên tục, lùi lại nửa bước trước tấm bảng gỗ đào đang dí sát mũi mình. Gã thổ phỉ chột mắt hoang mang tột độ. Gã đã cướp bóc dọc biên cảnh Đông Vực mười năm, gặp qua đủ loại tu sĩ kiêu ngạo, kiếm tu lạnh lùng, nhưng chưa từng thấy phàm nhân nào dám cầm một tấm bảng gỗ dí vào mặt đòi tiền đền bù sơn xe với thái độ hung hãn như đi đòi nợ cha thế này.


"Mortal... ngươi điên rồi sao?" Trần Bạo Lực lắp bắp, rồi lập tức nổi giận vì cảm thấy lòng tự tôn của một tu sĩ bị xúc phạm. "Ta là Bang chủ Hắc Hổ Bang! Tu vi Luyện Khí tầng sáu! Ngươi dám đòi năm trăm đồng tiền đồng từ ta? Ta sẽ chém nát cái đống sắt vụn này của ngươi!"


Trần Bạo Lực vung thanh đại đao sắt rỉ lên cao, linh lực hệ Thổ màu vàng đất mờ nhạt bao phủ lưỡi đao, gã vận hành Hắc Hổ Đao Pháp chém thẳng xuống khung xe đạp Phượng Hoàng với lực chém vạn cân.


"Đã bảo là đừng động vào xe của tôi mà!"


Ship Nhanh không hề nao núng. Bản năng sinh tồn mười năm chạy xe tránh chó dữ đầu trấn lập tức được kích hoạt. Anh không lùi bước, hai tay nắm chặt ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng, hai ngón tay trỏ bóp chặt cả phanh trước và phanh sau, khóa chết hoàn toàn hai bánh xe bọc da yêu thú Lôi Báo phế thải.


Lấy chiếc Chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng đang cắm sâu dưới đất làm điểm tựa chịu lực khổng lồ, Ship Nhanh gồng cứng cơ đùi phàm trần, dùng hết sức lực xoay mạnh đuôi xe đạp sang bên phải một góc bốn mươi lăm độ theo lực ly tâm vật lý cực mạnh.


*Két... két... xèèè!*


Má phanh cao su phàm trần ma sát mạnh vào vành sắt bốc lên một luồng khói nhẹ có mùi khét lẹt. Lực quán tính khổng lồ từ bao phân bón urê 50kg thồ phía sau kết hợp với cú xoay người đột ngột của Ship Nhanh đã tạo ra một lực đẩy ly tâm cực đại. Đuôi xe đạp Phượng Hoàng mang theo bao phân bón quét thành một đường vòng cung hoàn mỹ trong không trung, né tránh đòn chém đao của Trần Bạo Lực trong gang tấc.


Thanh đại đao khổng lồ của Trần Bạo Lực chém hụt sạt qua sườn xe chỉ vài milimet, chém thẳng xuống khoảng không trống rỗng và nện mạnh xuống mặt đường đá xanh phát ra tiếng nổ *UỲNH* lớn, bụi đất bay mù mịt.


Nhưng đòn chém hụt ấy của gã bang chủ thổ phỉ lại dẫn đến một tai nạn vật lý ngoài ý muốn.


Khu vực Mỏ linh thạch bỏ hoang Phàm Vân vốn đầy rẫy các cạm bẫy trận pháp tự chế lỗi thời do Hắc Hổ Bang chôn giấu dưới đất để bẫy các tu sĩ qua đường. Để bảo đảm an toàn cho sào huyệt, Trần Bạo Lực đã tự tay chôn một trận pháp nổ linh lực cực mạnh ngay dưới bãi đất phẳng ở khúc cua này, và đánh dấu tử huyệt kích hoạt bằng một viên đá màu xám.


Trong cú xoay đuôi xe đạp Phượng Hoàng né đòn chém vừa rồi, bánh sau xe đạp của Ship Nhanh – vốn bọc da yêu thú Lôi Báo siêu dày và nặng trĩu dưới sức nặng 50kg phân bón – đã vô tình trượt dài trên mặt đất cát lún, lăn thẳng và đè nghiến lên viên đá xám đánh dấu tử huyệt trận pháp.


*Rắc!*


Viên đá xám vỡ vụn dưới áp lực cơ học phàm trần khổng lồ.


Ngay lập tức, mặt đất dưới chân Trần Bạo Lực và đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những luồng sáng màu đỏ rực hắc ám của trận pháp tự hủy đột ngột bùng lên từ dưới lòng đất, tỏa ra năng lượng linh lực vô cùng bất ổn và nguy hiểm.


Trần Bạo Lực nhìn xuống chân mình, con mắt duy nhất trợn tròn lên vì kinh hoàng tột độ khi nhận ra trận pháp phòng ngự tối cao của bang hội đang bị kích hoạt cưỡng chế ngay dưới chân gã.


"Cái... cái gì? Tử huyệt trận pháp... bị một bánh xe phàm nhân đè nổ rồi sao?!" Trần Bạo Lực hét lên thảm thiết, lưỡi đại đao trên tay gã run rẩy kịch liệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!