Quỹ Đen Rượu Cổ Và Biên Bản Bàn Giao
Sấm sét lôi kiếp màu xanh lam nhạt vẫn nổ đùng đoàng trên đỉnh Đỉnh Vấn Thiên, nhưng Nguyễn Ship Nhanh lúc này không còn tâm trí đâu mà ngắm nhìn thiên tai kỳ vĩ ấy nữa. Tiếng gầm rú của thực thể lôi điện Thiên Lôi Lỗi đang đuổi sát sạt ngay sau vành bánh xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển của anh. Gió rít gào, thổi bay cát bụi sườn núi Vân Tiên Tông thành những vệt xám xịt.
"Trời đất ơi! Chỉ còn đúng mười phút là đến ba giờ chiều!" Ship Nhanh gào lên qua lớp khẩu trang vải kháng khuẩn dầy cộp của bà ngoại khâu. Hai mắt anh đỏ ngầu lên vì hoảng loạn tột độ dưới chiếc kính chắn bụi của chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu. "Lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò đã dặn rồi, đơn hàng này mà trễ một giây, lão sẽ phạt trừ sạch lương chuyên cần, cộng thêm mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của tôi để bù tiền ngói mới nhà kho! Mười lăm đồng tiền đồng! Đó là tiền thuốc bắc cả tuần của mẹ Lành ở quê nhà Phàm Vân Trấn! Lão sếp bóc lột kia đừng hòng đụng vào một xu nào của ông đây!"
Cơn hoảng loạn vì áp lực cơm áo gạo tiền bùng lên, khiến cơ đùi phàm nhân của Ship Nhanh gồng cứng, đạp dồn dập lên bàn đạp sắt rỉ sét. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng lao đi vun vút, bộ xích líp được bôi Linh dầu vạn năm quý giá của Linh Dược Các chạy hoàn toàn êm ru, không hề phát ra một tiếng động rít kim loại nào. Thế nhưng, ngay khi một tia chớp khổng lồ đánh xuống ngay sát sườn núi làm sạt lở một mảng đá dốc đứng, Ship Nhanh theo bản năng sinh tồn liền giật mạnh ghi-đông xe đạp thực hiện cú nhảy né bẫy tránh ổ gà điệu nghệ.
Chiếc xe đạp bay lướt qua rãnh nứt, nhưng mặt đất ẩm ướt đầy bùn rêu trơn trượt phía bên kia vách đá đã phản bội anh. Bánh xe sau dán da yêu thú Lôi Báo bị trượt mạnh, cả người lẫn xe của Ship Nhanh mất thăng bằng, lao thẳng vào một bụi cây rậm rạp che phủ một hốc đá tối om.
Thực chất, hốc đá ấy chính là một lối thoát khí phàm trần được những kiến trúc sư phàm nhân thiết kế từ ngàn năm trước khi xây dựng tông môn, dẫn thẳng xuống lòng đất sâu hoắm. Ship Nhanh chỉ kịp ú ớ một tiếng, cả người anh liền trượt dài xuống một đường ống đá dốc đứng, nhẵn thín và bám đầy bụi bặm.
"Á... á... á! Đường sá cái kiểu gì thế này! Không có biển cảnh báo sạt lở gì cả! Tôi sẽ khiếu nại lên nha môn!" Ship Nhanh gào thét, hai tay ghì chặt chiếc xe đạp Phượng Hoàng ôm khư khư trước ngực để bảo vệ báu vật gia truyền.
Cú trượt dài kéo dài gần một phút, bụi bặm mù mịt bám đầy vào bộ đồng phục cam sờn vai của anh. Vạt áo cam bị vách đá nhọn hoắt quẹt trúng, rách một vệt nhỏ dài ba phân ở tay áo – một cái giá thật sự đau đớn đối với một shipper nghèo khổ. Nhưng bù lại, chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam dẻo dai đã bảo vệ đầu anh khỏi những cú va đập vật lý vào thành đá.
*BÙM!*
Một tiếng động trầm đục vang lên khi Ship Nhanh cùng chiếc xe đạp Phượng Hoàng tiếp đất bằng mông trên một đống rơm khô ẩm ướt. Anh lồm cồm bò dậy, ho sặc sụa vì bụi bặm. Khuôn mặt anh vốn đã đen nhẻm bám đầy bụi khói màu cam từ vụ nổ phế đan của Mạc Luyện Đan ở tập trước, nay lại thêm một lớp bụi đá xám xịt, trông chẳng khác nào một ác quỷ vừa chui lên từ cửu u địa ngục.
"Đau mông quá..." Ship Nhanh nhăn nhó phủi bụi bặm bám trên người. Anh vội vàng kiểm tra chiếc xe đạp Phượng Hoàng. May mắn thay, nhờ có chiếc chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng do Ngô Thợ Rèn đúc bằng hợp kim rèn nguội siêu dày nâng đỡ lực va chạm, chiếc xe chỉ bị bám thêm bụi bặm chứ không hề bị móp méo thêm vệt nào ngoài vết xước dài mười phân lộ thép trắng cũ kỹ trên sườn xe.
Nấp sau một tảng đá lớn ở rìa rừng trúc phía trên sườn núi, Liễu Như Yên – nữ thiên tài ảo thuật ngoại môn đang lén lút bám đuôi – đứng trố mắt nhìn cái hố sụt tối om vừa nuốt chửng Nguyễn Ship Nhanh. Nàng khẽ nín thở, tay giữ chặt chiếc quạt giấy ảo cảnh, khuôn mặt lấm lem bụi khói cam đầy vẻ sùng bái tột cùng:
*"Nguyễn tiền bối... ngài ấy vừa thi triển 'Thổ Độn Đại Pháp' tối cổ để xuyên thẳng vào lòng đất cấm địa! Đối mặt với lôi kiếp diệt thế của Thiên Lôi Lỗi mà ngài ấy không thèm dùng đến phi kiếm, chỉ cần dắt theo thần khí hai bánh lướt nhẹ một cái là đã đi xuyên qua phòng tuyến trận pháp sườn núi. Ngài ấy chắc chắn đang đi thanh trừng kẻ phản đồ tông môn hoặc thực hiện một khế ước nhân quả tối mật dưới hầm ngầm! Ta phải lập tức bám theo để học hỏi đạo tâm vô vi của ngài!"*
Trong khi Liễu Như Yên còn đang tự suy diễn một cách thần thánh hóa, Nguyễn Ship Nhanh lúc này đang đứng ngơ ngác giữa một không gian rộng lớn, tối tăm và ngập tràn mùi hương nồng nàn của rượu cổ quyện với mùi thảo dược quý hiếm.
Nơi đây chính là Hầm rượu cổ Vân Tiên Tông – vùng cấm địa chứa rượu ngàn năm được canh phòng cẩn mật bậc nhất của ban hậu cần ngoại môn. Hàng vạn hũ rượu sành khổng lồ, bọc bằng lụa đỏ chỉ vàng lấp lánh linh quang nhẹ nhàng, được xếp gọn gàng thành từng dãy dài vô tận dưới những cột đá cổ kính bám đầy rêu phong.
"Hắt xì! Mùi gì mà nồng nặc thế này?" Ship Nhanh bịt mũi, càu nhàu đầy bực bội. Anh giơ cổ tay trái lên nhìn đồng hồ: Hai giờ năm mươi ba phút chiều! Chỉ còn đúng bảy phút nữa là đến deadline ba giờ chiều!
"Chết tiệt, mình đang ở cái xó xỉnh nào thế này? Phải tìm lối ra ngay lập tức! Nếu không giao được phong thư này, lão Tạ Tiền Cò sẽ trừ sạch tiền lương của mình mất!" Ship Nhanh hoảng loạn thọc tay vào túi áo đồng phục cam sờn vai, siết chặt lá thư khất nợ bám đầy bụi bẩn của Bác cả Nguyễn Văn Nợ gửi cho đệ tử nội môn Tiền Vô Nghĩa.
Bỗng nhiên, từ phía sau một dãy hũ rượu cổ khổng lồ ở góc hầm, Ship Nhanh nghe thấy tiếng động lạch cạch và tiếng thở dốc lén lút của ai đó. Anh nhíu mày, dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng đi chậm rãi về phía phát ra âm thanh. Nhờ có Linh dầu vạn năm bôi trơn xích xe, chiếc xe đạp di chuyển hoàn toàn êm ru, không phát ra bất kỳ tiếng rít cơ học nào trong không gian câm lặng của hầm cổ.
Ở góc tối của hầm rượu, một gã đàn ông mập mạp béo ú, mặc đạo bào xám dính đầy dầu mỡ đan dược đang lén lút đóng gói những hũ rượu ngàn năm cổ vào một chiếc túi trữ vật khổng lồ. Gã chính là Lý Tham Lam – quản lý kho ngoại môn tham lam khét tiếng của Vân Tiên Tông.
Lý Tham Lam lúc này đang cười híp mắt đầy gian xảo, tay vuốt ve hũ rượu cổ lấp lánh linh quang lục nhạt: "Hắc hắc, đống Linh Vân Cổ Tửu ngàn năm này mà mang ra Chợ đen Phàm Vân Trấn bán cho các thương hội Đông Vực, ít nhất cũng thu về năm vạn linh thạch thượng phẩm! Lũ trưởng lão chấp pháp suốt ngày lo đấu đá nội bộ, làm sao biết được ta đã ăn bớt linh dược và rượu cổ để lập quỹ đen cá nhân suốt mười năm nay!"
*KỊCH!*
Một tiếng động nhẹ vang lên khi chân chống xe đạp Phượng Hoàng của Ship Nhanh vô tình chạm vào một viên đá dăm trên nền đất tối tăm.
"Ai đó?" Lý Tham Lam giật nảy mình, hoảng hốt ôm chặt hũ rượu cổ quay đầu lại. Tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ năm của gã lập tức kích hoạt, linh lực màu xám nhạt dao động quanh thân thể béo ú.
Từ trong màn sương mù bám đầy bụi đá xám và khói màu cam bẩn thỉu, một bóng người mặc đồng phục cam chói mắt, đội mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu lù lù tiến ra. Khuôn mặt kẻ đó đen nhẻm, đôi mắt đỏ ngầu sát khí (thực chất là do lo sợ bị trừ lương), tay phải cầm một tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày bị một vết xước lõm nhỏ ở góc bảng, tay trái dắt chiếc xe đạp sắt rỉ kêu cót két nhẹ.
Đạo tâm của Lý Tham Lam suýt chút nữa nổ tung vì kinh hoàng. Gã trợn tròn mắt, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán béo ú:
*"Cái... cái gì thế này? Kẻ này xuất hiện từ ống thông khí tối mật mà không hề kích hoạt cấm chế bảo vệ của hầm rượu! Hãy nhìn bộ đồng phục cam chói lọi và khuôn mặt bám đầy khói độc màu cam tà môn kia xem! Đôi mắt đỏ ngầu kia chắc chắn là sát ý vô vi của một vị đại lão chấp pháp ẩn thế! Tấm bảng gỗ đào dày kia... chẳng lẽ là Đào Mộc Thần Khiên thượng cổ dùng để phong ấn tu vi? Và tờ giấy trắng có đóng dấu đỏ chói kia... chính là Khế Ước Nhân Quả của Nha môn tối cao phàm giới dùng để tịch thu tài sản quỹ đen của ta?"*
Lý Tham Lam run rẩy lùi lại nửa bước, miệng lắp bắp: "Tiền... tiền bối... ngài... ngài là người của Chấp pháp đường sao? Ta... ta chỉ là quản lý kho nhỏ bé..."
Nguyễn Ship Nhanh thấy gã mập mạp mặc đạo bào xám béo ú đang ôm hũ rượu run rẩy, liền thở phào nhẹ nhõm. Anh bước tới, đưa tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày dí sát vào mặt Lý Tham Lam, giọng càu nhàu đầy bực bội:
"May quá, gặp được người rồi! Này ông béo, ông có phải là Lý Tham Lam quản lý kho ngoại môn không? Tôi là shipper của bưu cục Tốc Hành Ba Miền! Tôi có một đơn hàng thư đòi nợ khẩn cấp của Bác cả Nguyễn Văn Nợ gửi cho tên đệ tử nội môn Tiền Vô Nghĩa. Nhưng tên đó trốn nợ mất tích rồi! Theo Quy tắc 'Giao hàng tận tay' của bưu cục, nếu người nhận không có mặt, quản lý kho bãi bưu chính ngoại môn là ông phải ký nhận thay thế để tôi hoàn thành chỉ tiêu KPI ca chiều! Ký nhanh lên, tôi còn đúng bốn phút thôi!"
Lý Tham Lam nghe xong, đầu óc hoàn toàn mụ mị và hoang mang tột độ:
*"Bác cả Nguyễn Văn Nợ? 'Nợ' (Karma)? Trời đất ơi! Đây chính là vị chí cao tổ sư nắm giữ sổ nợ nhân quả của thiên đạo! Ông ta gửi thư đòi nợ nhân quả cho Tiền Vô Nghĩa, nhưng vì Tiền Vô Nghĩa đã bị giam cầm hầm rượu cổ chấp pháp, nên vị đại lão ẩn thế này bắt ta – kẻ tiếp tay ăn bớt linh dược – phải ký nhận thay thế để gánh chịu nhân quả diệt thế! 'Biên bản bàn giao bưu phẩm'... Đây rõ ràng là tờ sớ luận tội đóng dấu đỏ của Nha môn tối cao phàm giới! Nếu ta ký tên vào đó, linh hồn của ta sẽ bị phong ấn vào Đào Mộc Thần Khiên kia mãi mãi!"*
Lý Tham Lam vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, khóc lóc van xin: "Tiền bối tha mạng! Ta không dám ký! Ta không liên quan đến Tiền Vô Nghĩa! Đống rượu cổ này... đống linh dược ăn bớt này ta xin dâng tặng hết cho ngài! Xin ngài đừng bắt ta ký vào bức Khế Ước Nhân Quả đóng dấu đỏ kia!"
Gã béo ú vội vàng đẩy ba hũ Linh Vân Cổ Tửu ngàn năm quý giá trị giá hàng vạn linh thạch về phía Ship Nhanh, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu hối lộ.
Ship Nhanh nhìn ba hũ rượu bám đầy bụi bặm hôi hám, mặt tối sầm lại vì giận dữ. Anh đập mạnh tấm bảng gỗ đào xuống yên xe đạp Phượng Hoàng phát ra tiếng *bốp* đanh thép cơ học:
"Ông đùa tôi đấy à? Tôi là shipper chính thức, có đạo đức nghề nghiệp đàng hoàng! Sếp Tạ Tiền Cò có nội quy nghiêm cấm shipper nhận hối lộ bưu phẩm hoặc uống rượu bia khi đang thi hành công vụ! Bị phát hiện là phạt năm mươi đồng tiền đồng và đuổi việc ngay lập tức đấy! Tôi không thèm mấy hũ rượu rách này! Tôi chỉ cần mười lăm linh thạch vụn tiền ship và chữ ký xác nhận của ông để hoàn thành KPI! Ông không ký để tôi bị trừ mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của tôi à? Hôm nay ông không ký thì đừng hòng thoát khỏi đây!"
*"Cái gì? Thần thông 'Lương Cứng' mười lăm đồng tiền đồng?"* Lý Tham Lam nghe đến đó thì mặt cắt không còn giọt máu, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ. *"Vị đại lão này quả nhiên đang dùng quy tắc phàm trần để áp chế ta! Ngài ấy coi khinh năm vạn linh thạch rượu cổ, chỉ đòi đúng 'mười lăm đồng tiền đồng' và 'mười lăm linh thạch vụn' – những con số đại diện cho quy luật nhân quả tối giản của thiên đạo! Ngài ấy nói nếu ta không ký thì đừng hòng thoát khỏi đây... Sát ý của ngài ấy đã khóa chặt thần hồn của ta rồi!"*
Trong cơn hoảng loạn cực hạn, bản năng sinh tồn tàn nhẫn của một tà tu ngoại môn bùng lên trong lòng Lý Tham Lam. Gã nghĩ: *"Không được! Ta không thể ký vào khế ước nhân quả đó! Ký là chết, không ký cũng chết! Ta thà đánh liều một phen diệt khẩu tên phàm nhân tà môn này để bảo vệ bí mật quỹ đen rượu cổ! Hắn hoàn toàn không có linh lực dao động, chắc chắn đang dùng bảo pháp ẩn giấu tu vi! Ta sẽ dùng độc tố linh lực Luyện Khí tầng thứ năm để hủ thực hắn thành vũng máu!"*
Lý Tham Lam âm thầm vận hành Tham Ô Chân Kinh, linh lực màu xám nhạt lập tức chuyển sang màu xanh lục độc hại bốc khói nhẹ. Gã béo ú lén lút dồn toàn bộ độc tố linh lực vào lòng bàn tay phải, chuẩn bị tung một đòn chí mạng vỗ thẳng vào ngực Ship Nhanh.
Ship Nhanh đang nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay phàm nhân: Hai giờ năm mươi bảy phút chiều! Chỉ còn đúng ba phút! Cơn giận dữ và hoảng sợ vì nguy cơ bị trừ lương cứng bùng nổ lên đến đỉnh điểm.
"Ký nhanh lên cho tôi nhờ! Tôi không rảnh chơi trò ôm hũ rượu với ông đâu!"
Ship Nhanh gầm lên một tiếng đầy càu nhàu, vung tay phải đẩy mạnh tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày ra phía trước, tay trái rút phắt chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh từ túi áo đồng phục cam ra, dí mạnh ngòi bút vào lòng bàn tay đang phát ra độc sương màu xanh lục của Lý Tham Lam.
"Cầm lấy bút! Ấn nút tạch một cái rồi ký tên vào góc đỏ này nhanh lên!" Ship Nhanh quát lớn.
Lý Tham Lam đang định tung đòn độc tố hủ thực, bất ngờ bị chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh bằng nhựa phàm trần dí thẳng vào lòng bàn tay. Theo bản năng phản xạ, gã béo ú bóp chặt lấy chiếc bút bi.
*TẠCH!*
Tiếng lò xo cơ học của chiếc bút bi Thiên Long vang lên một tiếng giòn giã, dứt khoát.
Ngay trong khoảnh khắc đó, một hiện tượng vật lý vô cùng phi lý đối với giới tu tiên đã xảy ra.
Chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh được làm hoàn toàn bằng nhựa dẻo và hợp kim phàm trần không dẫn điện, không chứa bất kỳ một sợi linh căn hay nguyên tố linh khí nào. Nó là một vật thể "vô vi" tuyệt đối. Khi Lý Tham Lam dồn toàn bộ độc tố linh lực Luyện Khí tầng thứ năm vào lòng bàn tay để chuẩn bị phóng ra, cú bấm nút lò xo cơ học *tạch* một cái của chiếc bút bi đã tạo ra một lực chấn động rung lắc vật lý cực nhỏ nhưng dứt khoát ngay tại điểm tiếp xúc đầu ngón tay gã.
Dòng linh lực độc tố đang lưu chuyển cuồn cuộn chuẩn bị phát tác, bất ngờ va chạm với vật liệu nhựa phàm trần hoàn toàn cách ly linh lực. Chiếc bút bi đóng vai trò như một "vật cách điện" tuyệt đối, chặn đứng hoàn toàn dòng chảy linh lực ở đầu ngón tay gã. Lực nén linh lực bị dội ngược lại đột ngột, gây ra hiện tượng đứt mạch kinh mạch cục bộ trong cơ thể béo ú của Lý Tham Lam.
*ỰC!*
Lý Tham Lam trợn ngược hai mắt, một ngụm máu tươi nghẹn lại nơi cổ họng. Gã cảm thấy toàn bộ linh lực Luyện Khí Kỳ tầng thứ năm trong cơ thể mình đột ngột bị đóng băng hoàn toàn, các mạch kinh mạch tê dại, không thể vận hành thêm một tia độc tố nào. Bàn tay phải của gã bám chặt lấy chiếc bút bi Thiên Long, run rẩy bần bật như bị điện giật.
*"Trời... Trời đất ơi!"* Lý Tham Lam gào thét trong lòng, kinh hoàng tột độ đến mức suýt chút nữa tè ra quần. *"Cái... cái vật thể bằng sắt rỉ màu xanh này... chỉ cần một tiếng 'tạch' cơ học đã hoàn toàn phong ấn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng thứ năm của ta! Đây chính là 'Thiên Địa Vô Vi Sealing Pen' trong truyền thuyết! Một khi cầm vào nó, tu vi của ta bị ngắt kết nối hoàn toàn với thiên địa linh khí! Sức mạnh phản chấn nhân quả này... quả thực quá tàn nhẫn! Ngài ấy chỉ cần dí nhẹ chiếc bút phàm trần là đã phế bỏ hoàn toàn độc công của ta mà không cần tốn một sợi tóc!"*
Lý Tham Lam hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Gã nhận ra trước mặt mình là một vị chí cao đại lão ẩn thế thực thụ, kẻ có thể dùng những vật phẩm phàm trần thô sơ nhất để bẻ gãy mọi tiên pháp tu tiên giới một cách dễ dàng và tàn nhẫn.
"Ta ký! Ta ký! Tiền bối tha mạng! Ta xin ký nhận sớ nhân quả này!"
Lý Tham Lam khóc lóc thảm thiết, tay run rẩy cầm chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh, dốc hết sức tàn phàm nhân để viết nguệch ngoạc ba chữ "Lý Tham Lam" vào góc đỏ của biên nhận đỏ bưu cục kê trên tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày.
Ship Nhanh thấy gã mập mạp cuối cùng cũng chịu ký tên, liền thở phào nhẹ nhõm, cơn giận dữ lập tức tan biến. Anh giật lại chiếc bút bi Thiên Long giắt vào túi áo, rồi rút con dấu đồng đóng dấu đỏ chót bưu cục gõ mạnh cái *bộp* lên chữ ký của gã béo ú để xác nhận hoàn thành quy trình.
"Thế có phải nhanh hơn không? Cứ thích lằng nhằng làm mất thời gian chạy deadline của người khác!" Ship Nhanh càu nhàu, thổi thổi cho mực biên lai khô rồi cẩn thận cất vào balo dứa cam đeo sau vai.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay: Hai giờ năm mươi chín phút chiều! Vừa kịp hoàn thành đơn hàng đòi nợ khẩn cấp trước thời hạn ba giờ chiều đúng một phút!
"Cảm ơn nhé ông béo! Nhớ lên ứng dụng bưu cục đánh giá năm sao cho tôi đấy! Chúc ông bốc xếp rượu vui vẻ!" Ship Nhanh hớn hở vẫy vẫy tay chào, dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng bọc Linh dầu vạn năm quay người đạp xe thong thả hướng về phía lối thoát khí phàm trần dẫn ra ngoài chân núi, để lại một hầm rượu cổ bám đầy khói cam và một gã quản lý kho béo ú đang quỳ sụp dưới đất run rẩy kính sợ.
Lý Tham Lam quỳ rạp dưới đất cát, hai mắt trợn ngược nhìn theo bóng lưng màu cam chói lọi đang biến mất vào bóng tối hầm ngầm, miệng lẩm bẩm trong sự hoang mang cực hạn:
"Nguyễn... Nguyễn tiền bối... Ngài ấy đã nắm giữ bằng chứng quỹ đen rượu cổ của ta trong sớ nhân quả đóng dấu đỏ rồi... Toàn bộ sinh mệnh và tài sản của ta... giờ đây đã nằm gọn trong tay bưu cục phàm trần Tốc Hành Ba Miền..."
Cơn sợ hãi bị vạch trần quỹ đen rượu cổ của Lý Tham Lam run rẩy bùng lên, trong khi Nguyễn Ship Nhanh vẫn vô tư đạp xe Phượng Hoàng kêu cót két nhẹ lướt đi giữa bóng tối cấm địa...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!