Đêm Đèo Tử Thần Và Lũ Sói Sương Đêm
Gió núi rít gào qua khe đá, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng giáp ranh giới tu tiên. Nguyễn Ship Nhanh đứng ghì chặt hai tay vào ghi-đông chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển, mắt trừng trừng nhìn thẳng vào mười con Sói Sương Đêm đang dàn trận chặn lối ra duy nhất của Rừng Trúc Kiếm Khí.
Dưới ánh chiều tà nhập nhẹm, bộ lông xám tro của lũ yêu thú cấp thấp này lấp lánh những luồng linh quang hắc ám màu xanh lục nhạt. Hàm răng nhọn hoắt của con sói đầu đàn nhe ra, nước dãi mang theo oán khí hôi thối nhỏ tong tong xuống đất cát sườn núi. Khứu giác nhạy bén của loài dã thú tu tiên đang bị kích thích tột độ bởi mùi nước mắm nhĩ Phú Quốc rò rỉ bám đầy trên chiếc balo dứa cam đeo sau vai Ship Nhanh, quyện với mùi thơm ngào ngạt của rổ bánh rán mật nóng hổi mà cô em họ Nguyễn Thị Ngọt Ngào vừa tặng lúc trưa.
"Lũ chó dại này, mắt mũi để đi đâu thế hả?" Nguyễn Ship Nhanh càu nhàu, giọng nghẹn lại sau lớp khẩu trang vải kháng khuẩn dầy cộp của bà ngoại khâu. "Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"
Anh giơ cổ tay trái lên, nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay phàm trần rẻ tiền: Hai giờ bốn mươi lăm phút chiều! Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là đến deadline ba giờ chiều – thời hạn tối hậu để giao chiếc hộp gỗ cổ chứa bưu phẩm hoàn trả của Thiên Đạo Pháp Đình lên Đỉnh Vấn Thiên.
Trong đầu Ship Nhanh, hình ảnh lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò cầm chiếc thước gỗ gõ bàn tính lạch cạch lại hiện lên dồn dập như tiếng trống đòi nợ: *"Trễ deadline một giây thôi, tao sẽ phạt trừ sạch lương chuyên cần, cộng thêm mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của cậu để bù tiền ngói mới nhà kho!"*
Mười lăm đồng tiền đồng! Đối với Ship Nhanh, đó không phải là những con số vô tri. Đó là tiền thuốc bắc cả tuần của mẹ Nguyễn Thị Lành ở quê nhà Phàm Vân Trấn. Đó là mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm giúp anh sinh tồn qua những ngày chạy KPI kiệt sức. Cơn hoảng loạn vì áp lực cơm áo gạo tiền bùng lên, kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của một shipper phàm nhân hạng bét.
"Trừ lương... Tuyệt đối không được trừ lương!" Ship Nhanh lẩm bẩm, hai mắt anh đột ngột đỏ ngầu lên dưới chiếc kính chắn bụi của mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu. "Lão sếp bóc lột kia đừng hòng đụng vào một xu nào của ông đây!"
Nấp sau tảng đá lớn ở rìa rừng trúc, Liễu Như Yên – nữ thiên tài ảo thuật ngoại môn đang lén lút bám đuôi – khẽ nín thở, tay giữ chặt chiếc quạt giấy ảo cảnh. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng màu cam chói lọi của Ship Nhanh, trong lòng ngập tràn sự sùng bái tột cùng:
*"Nguyễn tiền bối... ngài ấy đang kích hoạt sát ý vô vi! Hãy nhìn đôi mắt đỏ rực và hào quang kiên định kia xem! Đối mặt với đàn Sói Sương Đêm hung hãn của Đỉnh Vấn Thiên mà ngài ấy không thèm vận hành hộ thể linh lực, chỉ dùng ý chí phàm trần để áp chế tà khí. Ngài ấy chắc chắn đang chuẩn bị sử dụng 'Phản Chấn Nhân Quả Đại Pháp' để diệt sát đàn yêu thú này trong một cái chớp mắt!"*
Thế nhưng, Nguyễn Ship Nhanh chẳng biết "Phản Chấn" là cái gì. Vũ khí đầu tiên anh nghĩ đến là chiếc còi nhựa bưu chính màu đỏ tiêu chuẩn đang treo lủng lẳng trước ngực.
"Tránh đường mau!"
Ship Nhanh ngậm chiếc còi nhựa vào miệng, dồn hết hơi phàm nhân thổi thật mạnh.
*TOE! TOE! TOE!*
Tiếng còi nhựa phàm trần phát ra những âm thanh chói tai, vang vọng khắp thung lũng đá dăm. Ship Nhanh hy vọng tiếng ồn này sẽ dọa bầy chó dại chạy trốn giống như lũ chó hoang dưới trấn phàm mỗi khi anh đi giao hàng.
Thế nhưng, kết quả hoàn toàn trái ngược với mong đợi. Mười con Sói Sương Đêm không hề sợ hãi. Chúng chỉ đồng loạt nghiêng đầu, đôi tai dựng đứng lên, mắt chớp chớp đầy tò mò nhìn tên phàm nhân mặc áo cam đang phồng má trợn mắt thổi một mẩu nhựa đỏ. Con sói đầu đàn thậm chí còn khẽ ngáp một cái, để lộ hàm răng bám đầy oán khí xanh lục, như thể đang cười nhạo sự vô tri của đối phương.
*"Trời đất ơi!"* Liễu Như Yên nấp sau tảng đá khẽ thốt lên, mắt trợn tròn. *"Tiếng còi 'toe toe' kia... không có nửa điểm linh lực nhưng lại phát ra tần số chấn động kỳ lạ, trực tiếp làm nhiễu loạn luồng linh khí xung quanh! Ngài ấy đang dùng âm công phàm trần để thử thách sóng não của đàn yêu thú! Thật là một thủ đoạn thâm sâu khôn lường!"*
"Chết tiệt! Lũ chó này điếc hết rồi sao?" Ship Nhanh bực bội nhổ chiếc còi ra, quẹt mồ hôi trán. "Không thèm tránh đường chứ gì? Được, để ông đây dùng biện pháp mạnh!"
Nhìn thấy con sói đầu đàn bắt đầu hạ thấp trọng tâm, bốn chân gồng cứng chuẩn bị lao thẳng về phía chiếc xe đạp Phượng Hoàng gia truyền – nơi có vết xước dài mười phân lộ thép trắng mà anh vô cùng xót xa – Ship Nhanh lập tức hành động.
Anh thọc tay vào giỏ tre phía trước xe đạp, rút ra chiếc Đèn pin siêu sáng chạy pin mặt trời. Đây là hàng công nghệ phàm trần cao cấp được nhập khẩu từ tổng cục bưu chính, có chóa đèn rộng và khả năng phát ra luồng ánh sáng trắng cực mạnh lên đến hai mươi vạn lumens.
"Mù mắt các người chưa!"
Ship Nhanh gạt mạnh công tắc nhựa trên thân đèn pin, rọi thẳng luồng ánh sáng trắng chói lọi vào mặt con sói đầu đàn đang lấy đà lao tới.
*XOÈ!*
Một luồng ánh sáng trắng rực rỡ, chói mắt như ánh mặt trời giữa trưa đột ngột bùng nổ, xé toạc màn sương mù u ám của vùng chân núi Đỉnh Vấn Thiên.
Loài Sói Sương Đêm vốn quen sống trong bóng tối âm u dưới lòng đất sườn núi, khứu giác và thị giác của chúng cực kỳ nhạy cảm với bóng đêm. Cú rọi đèn pin siêu sáng trực diện ở cự ly chưa đầy ba mét của Ship Nhanh chẳng khác nào một đòn hủy diệt quang học giáng thẳng vào võng mạc của con sói đầu đàn.
*ÁO... U... U...*
Con sói đầu đàn rú lên một tiếng đau đớn, hai mắt nhắm tịt lại, dòng huyết lệ nhỏ ra từ khóe mắt. Lực quán tính khiến nó ngã nhào xuống đất cát, lộn nhào mấy vòng rồi rên rỉ cụp đuôi tháo lui ra phía sau. Đàn sói phía sau thấy thủ lĩnh bị hạ gục trong chớp mắt bởi một luồng "thần quang" kỳ lạ, lập tức hoảng loạn hoang mang, dồn dập lùi bước.
*"Chí... Chí Dương Thần Quang!"* Liễu Như Yên nấp sau tảng đá kinh hoàng đến mức suýt đánh rơi chiếc quạt giấy. *"Không cần niệm chú, không cần kết ấn, chỉ cần gạt nhẹ một vật phẩm bằng sắt rỉ phàm trần mà ngài ấy đã triệu hồi được luồng hào quang thái dương tối cổ! Luồng ánh sáng kia tinh khiết đến mức trực tiếp đốt cháy oán khí hắc ám của đàn yêu thú Trúc Cơ! Nguyễn tiền bối... ngài thực sự là Hóa Thần đại lão ẩn thế vi hành!"*
Thế nhưng, đàn sói sương đêm sau vài giây hoảng loạn đã bắt đầu định thần lại. Mùi nước mắm nhĩ Phú Quốc thơm nồng rò rỉ từ balo dứa cam của Ship Nhanh quá hấp dẫn, lấn át cả nỗi sợ hãi ánh sáng. Ba con sói đô con nhất đàn gầm rú, tách ra hai bên vách đá sườn núi, định dùng chiến thuật gọng kìm lao vào cắn xé giá thồ hàng phía sau xe đạp Phượng Hoàng.
"Lại còn định cướp hàng bưu cục hả?" Ship Nhanh giận dữ quát. "Cái đống này mà hỏng, tôi phải đền tiền gấp đôi cho khách hàng đấy!"
Trong cơn hoảng loạn vì chỉ còn đúng mười phút là trễ deadline phạt lương, Ship Nhanh thọc tay vào balo dứa cam đeo sau vai. Anh sờ trúng một chiếc túi vải dầy cộp bốc mùi hăng hắc nồng nặc khói nổ.
Đó là túi Phế đan nổ lách tách do đan sư thất bại Mạc Luyện Đan nhờ anh mang đi vứt hộ để dọn dẹp vệ sinh lò luyện đan lúc sáng. Mạc Luyện Đan là kẻ chuyên luyện ra những viên đan dược lỗi tà môn, khi gặp lực va chạm vật lý mạnh sẽ tự động nổ tung phát ra tiếng lách tách và khói màu cam chói mắt. Ship Nhanh vốn coi đống phế đan này là pháo hoa phàm trần rẻ tiền dùng để chơi tết, nên đã giữ lại vài viên trong balo để phòng thân.
"Ăn pháo hoa của ông đây này!"
Nguyễn Ship Nhanh bốc một nắm phế đan nổ lách tách, vung cánh tay phàm nhân ném mạnh vào bụi cây khô ven đường ngay trước mặt ba con sói đang lao tới.
*BỐP! BỐP! BỐP!*
Những viên phế đan đất sét va chạm mạnh vào vách đá dốc đứng và bụi gai khô, lập tức kích hoạt phản ứng hóa học unstable của dược liệu luyện lỗi.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Một chuỗi tiếng nổ liên hoàn, kinh thiên động địa bùng nổ dữ dội sườn núi. Tiếng nổ đanh thép, chói tai vang vọng khắp các hốc đá, kèm theo những luồng khói màu cam nồng nặc bốc lên nghi ngút che kín cả góc trời chân núi Đỉnh Vấn Thiên.
Loài dã thú tu tiên hoang dã cực kỳ sợ hãi lửa và những tiếng nổ lớn bất ngờ. Tiếng nổ liên hoàn của phế đan lỗi Mạc Luyện Đan tuy không có sát thương linh lực cao, nhưng âm thanh cơ học cực đại và luồng khói màu cam chói mắt bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc đã đánh gục hoàn toàn bản năng săn mồi của đàn sói đói.
*ÁO... U... U...*
Ba con sói sương đêm đang lấy đà nhảy lên bị tiếng nổ quật ngã sấp mặt xuống đất cát. Luồng khói màu cam nồng nặc xộc thẳng vào mũi làm chúng hắt hơi liên tục, ho sặc sụa và mất phương hướng hoàn toàn. Đàn sói mười con hoảng loạn tột độ, tưởng lầm đây là thiên phạt lôi kiếp rực lửa ráng xuống đầu mình, lập tức đồng loạt quay đầu, cụp đuôi chạy trối chết về phía Hang Sói Sương Đêm sâu hoắm dưới thung lũng, không dám ngoảnh lại nhìn lấy một cái.
*"Ngũ... Ngũ Hành Hỏa Tiễn! Khói độc màu cam tà môn!"* Liễu Như Yên nấp sau tảng đá bị bụi khói thổi bay cả tóc tai, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nhìn cảnh tượng đàn sói Trúc Cơ bị dẹp loạn trong vòng ba nốt nhạc. *"Nguyễn tiền bối chỉ cần vung tay nhẹ đã tạo ra trận pháp nổ liên hoàn hủy thiên diệt địa! Luồng khói màu cam kia chắc chắn là độc sương tối cổ dùng để phong tỏa khứu giác yêu thú! Thần thông của ngài ấy... quả thực đã đạt đến cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu!"*
Giữa bãi đất trống mịt mù khói cam, Nguyễn Ship Nhanh đứng ho sặc sụa, mặt mũi bám đầy bụi khói màu cam đen nhẻm như một phu mỏ vừa chui lên từ lòng đất. Anh phủi phủi vạt áo đồng phục cam sờn vai, nhìn cái túi phế đan trống rỗng mà càu nhàu đầy bực bội:
"Cái tên Mạc Luyện Đan này, thuốc pháo tự chế gì mà toàn bụi khói bẩn thỉu thế này! Làm bám đầy bụi bẩn lên chiếc xe đạp Phượng Hoàng gia truyền của tôi rồi! Về nhà mẹ Lành mà thấy mặt mũi đen nhẻm thế này thế nào mẹ cũng mắng tôi đi làm nghịch đất nghịch cát cho mà xem!"
Anh xót xa quẹt vệt khói cam bám trên sườn xe đạp, lộ ra vết xước dài mười phân lộ thép trắng chưa được sơn lại, trong lòng càng thêm phần tức tối đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang và Vương Nghiêm Khắc.
Thế nhưng, Nguyễn Ship Nhanh hoàn toàn không biết một điều.
Tiếng nổ liên hoàn cực đại của đống phế đan lỗi Mạc Luyện Đan vang vọng khắp thung lũng sườn núi, vô tình truyền thẳng lên đỉnh núi Đỉnh Vấn Thiên cao ngất ngưởng.
Sự chấn động âm thanh cơ học mạnh mẽ ấy đã lọt qua kết giới bảo vệ, truyền thẳng vào sâu trong tầng mây lôi điện hắc ám – nơi một thực thể lôi điện khổng lồ tích tụ năng lượng thiên phạt suốt vạn năm nay đang ngủ say.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Bầu trời sườn núi Vân Tiên Tông đột ngột tối sầm lại nhanh chóng, tối đen như mực đổ mặc dù mới chỉ là buổi chiều.
Những đám mây đen kịt, khổng lồ cuồn cuộn kéo đến che kín cả ánh sáng hoàng hôn yếu ớt, rực lên những tia chớp xanh lam nhạt lấp lánh sát khí hủy diệt. Một luồng uy áp thiên phạt khổng lồ, nặng trĩu bắt đầu đè nặng xuống toàn bộ khu vực chân núi Đỉnh Vấn Thiên.
Thực thể lôi điện chấp pháp của Thiên Đạo – Thiên Lôi Lỗi – đã bị tiếng nổ pháo hoa phàm trần đánh thức hoàn toàn cơn thịnh nộ vạn năm.
Nguyễn Ship Nhanh đứng trân trân nhìn lên bầu trời đang giăng đầy sấm sét xanh lam lách tách ngay sát vành bánh xe đạp Phượng Hoàng, đôi dép tổ ong màu cam mới dưới chân khẽ run nhẹ trước uy thế thiên phạt khổng lồ đang giáng xuống đầu mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!