Nhạc nềnTeatime

Rừng Trúc Kiếm Khí Và Chiếc Ô Thép Mợ Ba

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ phía đỉnh núi Đỉnh Vấn Thiên dường như càng lúc càng đanh hơn, kéo theo những đám mây đen kịt, cuồn cuộn như mực đổ sập xuống sườn núi Vân Tiên Tông. Nguyễn Ship Nhanh khom lưng dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển tiến sát vào bìa cấm địa Rừng Trúc Kiếm Khí.


Mồ hôi phàm nhân nhễ nhại chảy ròng ròng từ trán xuống, làm nhòe cả kính chắn bụi của chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu. Trên vai anh, chiếc balo dứa cam gia cố nylon nặng trịch chứa chiếc hộp gỗ cổ ghi sai địa chỉ của Thiên Đạo Pháp Đình đang rò rỉ linh khí lôi điện màu xanh lam nhạt, thỉnh thoảng lại phóng ra mấy tia chớp nhỏ làm tê nhẹ bả vai phàm nhân. Dọc sườn xe đạp, tấm ván gỗ phàm trần dẻo dai mượn từ Cậu tư Sửa Sang vẫn còn bám đầy bùn đất và rêu phong ẩm ướt sau chuyến vượt thác Linh Vân vừa rồi.


Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền đang nhấp nháy: Hai giờ bốn mươi mốt phút chiều! Chỉ còn đúng mười chín phút nữa là đến deadline ba giờ chiều!


"Lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò mà thấy mình trễ một giây thôi là chiếc thước gỗ của lão lại gõ xuống bàn tính lạch cạch, trừ phắt mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của mình ngay." Ship Nhanh càu nhàu, giọng nghẹn lại sau lớp khẩu trang vải kháng khuẩn dầy cộp của bà ngoại khâu. "Mười lăm đồng! Đó là tiền thuốc bắc cả tuần của mẹ Lành ở quê nhà Phàm Vân Trấn. Lão sếp bóc lột kia đừng hòng đụng vào một xu nào của ông đây! Còn cả cái vết xước dài mười phân lộ thép trắng trên sườn xe này nữa, nhìn xót hết cả ruột. Đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang và tên Trưởng lão Vương Nghiêm Khắc, chờ đấy, năm trăm đồng tiền sơn xe gia truyền của bố Chậm để lại, tôi nhất định sẽ đòi bằng được!"


Đang mải mê tính toán chi phí sơn xe, Ship Nhanh ngẩng đầu nhìn vào Rừng Trúc Kiếm Khí trước mặt. Đây là một cấm địa nổi tiếng của Vân Tiên Tông, nơi hàng vạn cây trúc xanh biếc, thân thẳng đứng như những thanh kiếm cắm ngược vào lòng đất. Những chiếc lá trúc thon dài, sắc lẹm lấp lánh linh quang, khẽ đung đưa trong gió phát ra những tiếng xào xạc lạnh gáy.


Theo lời đồn đại của giới tu tiên, Rừng Trúc Kiếm Khí được một vị kiếm tu cổ đại trồng từ ngàn năm trước để thử nghiệm kiếm ý. Trận pháp phòng ngự tự động của khu rừng cực kỳ nhạy cảm với linh lực. Bất kỳ tu sĩ nào bước vào mà bộc lộ dù chỉ một chút linh lực dao động, trận pháp sẽ lập tức kích hoạt, biến hàng vạn lá trúc thành những luồng kiếm khí sắc bén bắn ra dày đặc, băm vằn đối thủ trong chớp mắt.


Nấp sau một tảng đá lớn ở rìa rừng, Liễu Như Yên – nữ thiên tài ảo thuật ngoại môn đang lén lút bám đuôi theo dõi – khẽ rùng mình, tay giữ chặt chiếc quạt giấy ảo cảnh. Nàng nhìn bóng lưng cam chói lọi của Ship Nhanh, thầm nghĩ:


*"Rừng Trúc Kiếm Khí vốn là phòng tuyến tự động nguy hiểm nhất dẫn lên Đỉnh Vấn Thiên. Kiếm khí tự động cảm ứng linh lực, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng phải mặc giáp phòng ngự hoặc dùng bí pháp ẩn nấp linh lực mới dám đi qua. Để xem Nguyễn tiền bối sẽ sử dụng thần thông tối cổ nào để vô hiệu hóa trận pháp kiếm khí này đây! Chắc chắn ngài ấy sẽ dùng đến 'Phản Chấn Nhân Quả Đại Pháp' để chém đứt kết giới!"*


Thế nhưng, Nguyễn Ship Nhanh chẳng biết "Phản Chấn" hay "Kiếm Ý" là cái gì. Anh chỉ thấy con đường mòn xuyên qua rừng trúc này là con đường tắt ngắn nhất để lên đỉnh núi trước ba giờ chiều. Nếu đi đường vòng chính điện, anh chắc chắn sẽ bị trễ giờ và bị trừ lương.


"Đường sá gì mà toàn trúc với tre chặn lối đi, đúng là không bằng một góc đường nhựa dưới trấn phàm." Ship Nhanh càu nhàu dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng tiến thẳng vào lối mòn nhỏ trong rừng trúc.


*Xè xè... xè xè...*


Tiếng xích líp xe đạp được bôi Linh dầu vạn năm chạy hoàn toàn êm ru, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Nguyễn Ship Nhanh chậm rãi dắt xe đi qua những rặng trúc xanh biếc. Bước chân phàm nhân của anh dẫm lên những lớp lá mục khô ráo, hoàn toàn không bộc lộ một chút linh lực hay linh căn nào. Bởi vì anh vốn là một phàm nhân trăm phần trăm, cơ thể hoàn toàn trống rỗng trước hệ thống dò tìm linh khí của trận pháp cổ đại.


Hàng vạn cây trúc kiếm khí đứng im lìm, những chiếc lá sắc lẹm vẫn đung đưa trong gió nhưng hoàn toàn bỏ qua bóng dáng màu cam chói lọi đang lững thững dắt xe đi qua. Trận pháp phòng ngự tối cao của tông môn, trước cơ thể phàm nhân không linh lực của Ship Nhanh, hoàn toàn trở nên vô dụng như một đống sắt gỉ không người vận hành.


*"Trời đất ơi!"* Liễu Như Yên trợn tròn hai mắt, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ kinh hoàng tột độ. *"Tiền bối đi qua cấm địa mà không một lá trúc nào động đậy! Ngài ấy đã đạt tới cảnh giới 'Vô Vi' tuyệt đối, hoàn toàn hòa làm một với tự nhiên, khiến trận pháp kiếm khí ngàn năm tưởng lầm ngài ấy chỉ là một làn gió thoảng qua! Đạo tâm của ngài ấy... quả thực đã đạt đến cảnh giới chém đứt hồng trần tình ái, vô ngã vô tâm!"*


Đúng lúc Nguyễn Ship Nhanh đi được một đoạn ngắn vào trong rừng, từ phía sau bìa rừng bỗng vang lên một tiếng hét kiêu ngạo:


"Tên phàm nhân kia! Đứng lại đó! Ai cho phép ngươi tự tiện bước vào cấm địa của tông môn!"


Ship Nhanh bực mình quay đầu lại. Đó là một đệ tử nội môn kiêu ngạo của Linh Kiếm Các, mặc đạo bào trắng thêu chỉ bạc lấp lánh, ngự trên một thanh phi kiếm xanh biếc bay là là mặt đất. Gã ngẩng cao đầu, ánh mắt khinh khỉnh nhìn tên shipper mặc áo cam sờn vai:


"Một tên phàm nhân dắt xe sắt rỉ mà dám đi tắt lên Đỉnh Vấn Thiên sao? Mau cút xuống núi, nếu không ta sẽ dùng phi kiếm chém đứt đôi cái xe của ngươi!"


Nói đoạn, gã đệ tử nội môn vận hành linh lực, vung tay phóng ra một luồng kiếm khí nhẹ từ phi kiếm để dọa dẫm Ship Nhanh.


Thế nhưng, gã đã quên mất một điều cực kỳ tối kỵ: gã đang đứng ngay trong Rừng Trúc Kiếm Khí.


Ngay khi luồng linh lực từ phi kiếm của gã đệ tử nội môn dao động trong không khí, trận pháp phòng ngự tự động của rừng trúc lập tức bị kích hoạt cưỡng chế. Hàng vạn cây trúc xanh biếc xung quanh đột ngột rung chuyển dữ dội, phát ra những tiếng kêu *u u* chói tai của kiếm ý cộng hưởng.


*VÚT! VÚT! VÚT! VÚT!*


Hàng vạn chiếc lá trúc sắc bén như phi kiếm từ trên cao đồng loạt bắn ra, tạo thành một cơn mưa kiếm khí dày đặc, lao thẳng về phía gã đệ tử nội môn kiêu ngạo.


"Á! Cứu mạng!" Gã đệ tử nội môn hoảng hốt kêu lên.


Gã vội vàng vung phi kiếm tạo rào chắn linh lực phòng ngự, nhưng mật độ kiếm khí lá trúc quá dày đặc đã nhanh chóng đập tan vỡ kết giới của gã. Tiếng lá trúc chém liên tục vào phi kiếm phát ra những tiếng *keng keng* chói tai, chém rách nát hoàn toàn bộ đạo bào trắng thêu chỉ bạc lộng lẫy của gã, để lại hàng trăm vết xước rách tả tơi lộ cả da thịt. Gã đệ tử nội môn khóc lóc thảm thiết, vội vàng thu hồi phi kiếm, ôm đầu chạy trối chết ra khỏi bìa rừng trúc.


Nguyễn Ship Nhanh đứng nhìn cảnh tượng đó, lắc đầu càu nhàu đầy khinh bỉ:


"Đúng là cái đám tu tiên rảnh rỗi sinh nông nổi! Đi đứng không lo nhìn đường, cứ thích múa kiếm làm trò rồi tự làm rách áo! Suýt chút nữa tiếng ồn của gã làm tôi giật mình ngã xe rồi!"


Anh quay người tiếp tục dắt xe đạp Phượng Hoàng đi sâu vào trong rừng trúc. Đi được một lát, mây đen trên trời đột ngột sà thấp xuống, gió lốc linh lực từ Đỉnh Vấn Thiên thổi mạnh làm rặng trúc nghiêng ngả. Những giọt mưa đầu tiên to bằng hạt ngô bắt đầu rơi lộp bộp xuống mặt đường đá dăm ẩm ướt.


"Chết dở! Trời đổ mưa lớn rồi!" Ship Nhanh hoảng hốt nhìn lên bầu trời đen kịt. "Bao dứa cam bọc bưu phẩm tuy chống nước tốt, nhưng cái nhãn địa chỉ dán bằng giấy phàm trần phía ngoài mà bị ướt nhòe chữ là hỏng bét! Không có chữ ký xác nhận rõ ràng của người nhận, lão Tạ Tiền Cò bủn xỉn chắc chắn sẽ lấy cớ đó để trừ mười phần trăm lương cứng của mình!"


Nghĩ đến mười lăm đồng tiền đồng thuốc bắc của mẹ Lành sắp bay màu, Ship Nhanh lập tức hành động theo bản năng sinh tồn của một shipper chạy KPI chuyên nghiệp. Anh dừng xe đạp, tháo sợi dây thun buộc dọc sườn xe, lôi chiếc Ô thép cán gỗ phàm trần từ giá thồ hàng ra.


Chiếc ô này vốn là của Mợ ba Nguyễn Thị Than Vãn ở Phàm Vân Trấn nhờ anh mang đi sửa hộ tại tiệm sửa khóa đầu trấn. Mợ ba Than Vãn là người hay kêu ca về thời tiết, luôn lo sợ tai họa giáng xuống đầu nên đã bắt cậu tư Sửa Sang chế tạo cho một chiếc ô có khung bằng hợp kim thép rèn nguội siêu dày, siêu nặng để phòng hờ gió bão làm lật ô. Khung ô được đúc từ một loại hợp kim sắt từ phàm trần cực kỳ dẻo dai, cán ô làm bằng gỗ sồi nguyên vẹn cách điện cách nhiệt hoàn hảo.


Ship Nhanh bấm nút lò xo ở cán gỗ.


*BUNG!*


Tấm vải dù màu đen của chiếc ô thép phàm trần bung rộng ra, che kín toàn bộ phần giỏ tre phía trước và balo dứa cam thồ hàng phía sau xe đạp Phượng Hoàng. Anh một tay cầm cán ô gỗ sồi cách điện, một tay ghì chặt ghi-đông dắt xe đi tiếp giữa trời giông bão.


Đúng lúc này, cơn gió lốc mạnh từ đỉnh núi quét qua rừng trúc, cuốn theo hàng vạn chiếc lá trúc kiếm khí bay lạc từ trận pháp vừa kích hoạt lúc nãy. Những chiếc lá trúc sắc bén như phi kiếm, mang theo kiếm ý rực lửa chém thẳng về phía Nguyễn Ship Nhanh.


*KENG! KENG! KENG! KENG!*


Một chuỗi âm thanh va chạm kim loại đanh thép, vui tai vang lên liên tục giữa núi rừng u ám.


Hàng trăm lá trúc kiếm khí chém trúng vào khung ô thép phàm trần rỉ sét của mợ ba Than Vãn. Thế nhưng, thay vì xé rách chiếc ô như các tu sĩ tưởng tượng, độ cứng vật lý vô song của hợp kim sắt từ rèn nguội siêu dày đã hấp thụ hoàn toàn chấn động vật lý của kiếm khí. Những chiếc lá trúc sắc bén chém trúng khung thép đều bị mẻ mũi, nảy ngược ra ngoài rồi rơi rụng lả tả xuống đất cát như những chiếc lá tre thường nhật.


Cán gỗ sồi cách điện hoàn hảo của chiếc ô ngăn chặn toàn bộ linh lực dao động truyền vào tay Ship Nhanh, khiến anh hoàn toàn không cảm nhận được chút nguy hiểm nào.


Liễu Như Yên nấp sau tảng đá lớn phía sau, chứng kiến cảnh tượng những luồng kiếm khí lá trúc sắc bén chém rách nát đạo bào tu sĩ trước đó, nay lại bị chiếc ô đen cũ kỹ cán gỗ của Ship Nhanh cản sạch không sót một chiêu, nàng hoàn toàn sụp đổ tinh thần, đạo tâm Trúc Cơ nứt vỡ thành trăm mảnh:


*"Trời đất ơi... Cái ô đen rỉ sét kia... chắc chắn là 'Đào Mộc Thần Khiên' thượng cổ hoặc là 'Thần Thiết Lôi Khiên' trong truyền thuyết! Khung ô bằng hợp kim tối cổ có khả năng hấp thụ và chuyển hóa hoàn toàn kiếm ý diệt thế, cán ô bằng gỗ sồi cách ly hoàn hảo nhân quả! Nguyễn tiền bối... ngài ấy giương ô che mưa nhưng thực chất là đang dùng chí bảo để vô hiệu hóa hoàn toàn sát ý kiếm khí của cấm địa! Sát ý kiếm khí ngàn năm... trước mặt chiếc ô phàm trần của ngài ấy chỉ giống như tiếng mưa rơi lộp bộp vui tai!"*


Trong khi Liễu Như Yên còn đang chìm đắm trong sự sùng bái tự suy diễn tột độ, Nguyễn Ship Nhanh chỉ cúi đầu nhìn vệt rách nhỏ ở góc tấm vải dù chiếc ô thép, khuôn mặt phàm nhân méo xệch đầy xót xa:


"Trời đất ơi! Tấm vải ô của mợ ba bị lá trúc cào rách một vệt nhỏ rồi! Chiếc ô này mợ nhờ mang đi sửa, giờ bị rách thế này, về nhà mợ lại than nghèo kể khổ, kể lể tai họa giáng xuống đầu suốt cả ngày cho mà xem! Đúng là cái rừng trúc chết tiệt, trồng trúc gì mà lá nhọn như gai, làm hỏng hết cả ô của người ta!"


Anh bực bội tăng tốc độ dắt xe đạp Phượng Hoàng lướt nhanh qua những rặng trúc cuối cùng.


Khi Ship Nhanh đi đến sát lối ra của Rừng Trúc Kiếm Khí, cơn mưa giông bắt đầu let up, lộ ra một khoảng đất trống dẫn lên chân Đỉnh Vấn Thiên dốc đứng. Anh thở phào nhẹ nhõm, định thu chiếc ô thép lại để buộc vào sườn xe.


Thế nhưng, ngay khi anh vừa bước chân ra khỏi bìa rừng trúc, một luồng oán khí u ám, lạnh buốt xương tủy đột ngột tràn tới.


Từ trong màn sương mù dày đặc chặn ngay lối ra độc đạo, hàng chục đôi mắt đỏ rực như lửa ma trơi lù lù xuất hiện. Tiếng gầm gừ trầm đục, đầy sát khí vang lên dồn dập, làm rung chuyển cả những bụi cỏ sườn núi.


Đó là một đàn Sói Sương Đêm hung hãn – loài yêu thú cấp thấp chuyên săn mồi ban đêm sườn núi Vân Tiên Tông. Đàn sói hơn mười con, con nào con nấy to bằng bắp đùi người lớn, lông màu xám tro lấp lánh linh quang hắc ám, nanh dài nhọn hoắt đang nhe ra, nhỏ dãi thèm thuồng nhìn chằm chằm vào chiếc balo dứa cam của Ship Nhanh.


Chúng đã ngửi thấy mùi nước mắm nhĩ Phú Quốc rò rỉ bám đầy balo dứa cam và mùi thơm ngào ngạt của rổ bánh rán mật nóng hổi do em họ Nguyễn Thị Ngọt Ngào tặng lúc trưa nay.


Nguyễn Ship Nhanh đứng khựng lại giữa lối đi độc đạo, hai tay ghì chặt ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng. Anh nhìn đàn sói đói đang chặn lối ra, rồi nhìn chiếc đồng hồ đeo tay: Hai giờ bốn mươi lăm phút chiều! Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là trễ deadline ba giờ chiều!


Cơn hoảng loạn vì áp lực KPI dồn dập bùng lên, biến thành một nỗi bực dọc tột cùng. Anh trợn mắt gào lên qua lớp khẩu trang vải dầy cộp:


"Lũ chó dại kia! Tránh đường mau! Ông đây đang bận chạy deadline giao hàng hoàn trả! Trễ một giây thôi là lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò phạt trừ mười phần trăm lương cứng của tôi đấy! Có biết mười lăm đồng tiền đồng quan trọng thế nào không hả? Tránh ra cho ông đây đi qua!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!