Nhạc nềnTeatime

Thác Nước Linh Vân Và Chiếc Cầu Phao Tre

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ trên đỉnh Đỉnh Vấn Thiên vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, từng luồng chớp giật màu xanh lam nhạt cứ xé toạc màn mây đen đặc kịt, nổ đoàng đoàng ngay sát bên vành bánh xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển. Nguyễn Ship Nhanh khom người, hai tay ghì chặt ghi-đông sắt rỉ sét, cơ đùi phàm nhân gồng cứng bám chặt lấy mặt đất đá dăm trơn trượt.


Nhờ có bình Linh dầu vạn năm quý giá do Đại sư tỷ Tần Dược Nhi tài trợ, bộ xích líp của chiếc xe đạp Phượng Hoàng lướt đi hoàn toàn êm ru, không hề phát ra một tiếng động cơ học nhỏ nào để kích hoạt đại trận dò tìm âm thanh của tiên môn. Thế nhưng, sườn khung xe với vết xước dài mười phân lộ lớp thép trắng lạnh lẽo – chứng tích đau đớn từ cú chặn đường của đám thổ phỉ hôm trước – vẫn lấp lánh dưới ánh chớp, như một lời nhắc nhở không lời về sự hiểm nghèo của chuyến đi này.


"Cái đèo Tử Thần này đúng là muốn lấy mạng người ta mà!" Ship Nhanh càu nhàu qua lớp khẩu trang vải kháng khuẩn dầy cộp của bà ngoại khâu. Giọng anh nghẹn lại vì mệt mỏi, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền đang nhấp nháy: Hai giờ ba mươi hai phút chiều! Chỉ còn đúng tám phút nữa là đến deadline giao hàng hoàn trả chiếc hộp lỗi hệ thống của Thiên Đạo Pháp Đình!


Nếu trễ hạn, lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò chắc chắn sẽ trừ phắt mười phần trăm lương cứng – mười lăm đồng tiền đồng phàm trần – cộng thêm việc tịch thu luôn chiếc xe đạp Phượng Hoàng gia truyền để trừ nợ bồi thường mái nhà kho bị sét đánh hỏng. Nghĩ đến mười lăm đồng tiền thuốc bắc của mẹ Lành ở quê nhà Phàm Vân Trấn sắp bay màu, hai mắt Ship Nhanh đỏ ngầu lên vì hoảng loạn. Anh thầm rủa sả cái hệ thống Thiên Đạo Pháp Đình viết sai nét chữ trên bưu phẩm, gây ra cái lỗi kẹt lệnh chết tiệt vạn năm nay.


Đang mải dắt xe băng qua một khúc cua dốc đứng, tai Ship Nhanh bỗng nghe thấy tiếng nước đổ ầm ầm kinh thiên động địa. Màn sương mù linh khí dày đặc phía trước đột ngột bị xé rách, lộ ra một vực sâu hoắm không thấy đáy. Chặn ngay trước lối đi độc đạo lên đỉnh núi là Thác nước Linh Vân – dòng thác khổng lồ đổ từ vách đá dựng đứng cao hàng vạn trượng xuống, áp lực nước cuồn cuộn gầm rú như vạn con nộ long đang gào thét. Áp lực linh khí từ dòng nước chảy xiết mạnh đến mức có thể cuốn trôi và nghiền nát bất kỳ tu sĩ nào cố tình bay lơ lửng ngự kiếm đi qua.


"Trời đất ơi! Cầu đá bị dòng nước thác đánh sập từ bao giờ rồi!" Ship Nhanh đứng khựng lại, mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy khoảng trống hoác rộng hơn hai trượng ngăn cách hai bờ vách đá dựng đứng.


Lúc này, từ trong bóng tối rậm rạp phía sau, Liễu Như Yên – nữ thiên tài ảo thuật ngoại môn đang lén lút bám đuôi theo dõi – cũng phải dừng bước. Nàng nấp sau một tảng đá lớn, tim đập thình thịch vì hoảng sợ trước áp lực nước thác Linh Vân cuồn cuộn. Nàng nhìn bóng lưng cam chói lọi của Ship Nhanh, thầm nghĩ:


*"Thác nước Linh Vân vốn là rào cản nước tự nhiên của tông môn, áp lực nước nặng ngàn cân, ngay cả trưởng lão Trúc Cơ cũng không dám ngự kiếm bay qua vì sợ bị dòng nước linh khí đập tan vỡ đạo đài. Để xem Nguyễn tiền bối sẽ sử dụng thần thông ngự không tối cổ nào để vượt qua hiểm cảnh này đây!"*


Nhưng Nguyễn Ship Nhanh hoàn toàn không biết bay. Anh chỉ là một shipper phàm nhân trăm phần trăm. Thế nhưng, anh có sự chuẩn bị từ kinh nghiệm lao động thực tế.


"May mà trước khi đi, mình đã mượn được tấm ván gỗ phàm trần dẻo dai của Cậu tư Nguyễn Văn Sửa Sang!" Ship Nhanh thở phào nhẹ nhõm.


Cậu tư Sửa Sang là thợ nề phàm nhân khét tiếng khéo tay, tấm ván gỗ này vốn được xẻ từ thân cây sồi già dẻo dai chắn lối đi, cực kỳ chắc chắn và có độ đàn hồi vật lý vô song. Ship Nhanh tháo tấm ván gỗ dài hai trượng rưỡi đang buộc dọc sườn xe đạp Phượng Hoàng xuống, dứt khoát bắc ngang qua vực sâu thác nước Linh Vân, tạo thành một chiếc cầu khỉ phàm trần thô sơ bắc qua dòng nước dữ.


Anh áp dụng "Kỹ thuật dắt xe qua cầu khỉ phàm trần" đã được rèn luyện suốt mười năm gánh gạch vữa dốc đứng ở quê nhà: đi chậm rãi, giữ thăng bằng bằng cơ bắp phàm nhân, mắt dán chặt vào tấm ván gỗ trơn trượt dưới chân, hoàn toàn phớt lờ dòng nước thác gầm rú đang phun bọt trắng xóa sát bên sườn xe.


*"Cái gì thế kia?"* Liễu Như Yên trợn tròn hai mắt, đạo tâm suýt chút nữa nứt vỡ. *"Tiền bối không dùng phi hành pháp thuật, không dùng linh lực hộ thể, chỉ bắc một tấm ván gỗ phàm trần rỉ sét rồi dắt xe đi qua? Ngài ấy... ngài ấy đang dùng 'Thần Hành Bộ' tối giản để trêu đùa với áp lực linh khí của thác nước Linh Vân sao? Đúng rồi! Thần vật phản phác quy chân, tấm ván gỗ kia chắc chắn là 'Cửu Thiên Huyền Mộc' có khả năng miễn nhiễm với mọi áp lực nước!"*


Khi Ship Nhanh dắt xe đạp Phượng Hoàng đi đến giữa tấm ván gỗ dẻo dai, chiếc cầu khỉ khẽ uốn cong theo quán tính đàn hồi vật lý. Đúng lúc này, từ phía bờ bên kia, một bóng người khổng lồ lù lù bước ra từ màn sương mù, chặn ngay lối thoát duy nhất của chiếc cầu phao.


Đó là Thạch Đầu – đệ tử ngoại môn chính thức kiêu ngạo của Vân Tiên Tông, một gã Thể tu tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ tám. Thạch Đầu sở hữu chiều cao tám thước, da dẻ màu đồng cổ săn chắc như đá tảng, cơ bắp cuồn cuộn gồ ghề dưới lớp đạo bào xanh lục rách vai. Gã vốn đố kỵ với danh tiếng "Thần Hành Kiếm Khách" của Ship Nhanh, không tin một phàm nhân đạp xe lại có cơ đùi khỏe hơn một Thể tu tu luyện khổ cực mười năm.


"Nguyễn Ship Nhanh!" Thạch Đầu gầm lên một tiếng như sấm nổ, chấn động cả dòng thác Linh Vân. Gã gồng cơ bắp da đồng cổ, đứng tấn vững chãi ngay đầu tấm ván gỗ, khoanh tay trước ngực với phong thái tự phụ tột cùng. "Ta đã đợi ngươi ở đây từ lâu! Giới tu tiên đồn đại ngươi có cơ đùi sắt đá, ngự khí hai bánh vô song. Ta không tin! Hôm nay, muốn qua chiếc cầu này, ngươi phải đẩy lùi được ta bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy! Nếu không, ta sẽ ném cả ngươi lẫn cái xe sắt rỉ này xuống đáy thác!"


Ship Nhanh dừng khựng chiếc xe đạp Phượng Hoàng lại giữa chiếc cầu khỉ dẻo dai trơn trượt. Mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng từ trán xuống, làm nhòe cả kính chắn bụi của chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu. Sức nặng của chiếc hộp gỗ cổ của Thiên Đạo Pháp Đình rò rỉ điện năng hắc ám trong balo dứa cam đeo sau vai đang đè nặng lên cột sống phàm nhân của anh, khiến anh mệt mỏi tột độ.


Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay: Chỉ còn đúng sáu phút!


Cơn hoảng loạn vì áp lực KPI dồn dập bùng lên, biến thành một nỗi bực dọc tột cùng. Ship Nhanh trợn mắt gào lên qua lớp khẩu trang vải dầy cộp:


"Gã trọc đầu kia! Tránh đường mau! Tôi đang bận chạy deadline! Trễ giờ giao hàng hoàn trả là tôi bị trừ mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng đấy! Có biết mười lăm đồng mua được bao nhiêu ổ bánh mì không hả? Tránh ra cho ông đây đi qua!"


Thạch Đầu khịt mũi khinh bỉ, cho rằng lời càu nhàu đòi tiền đồng của Ship Nhanh chỉ là những khẩu quyết tà môn hù dọa. Gã cười lớn đầy kiêu ngạo:


"Lương cứng cái khỉ mốc! Nhìn cho kỹ đây! Thể thuật của ta đã đạt đến cảnh giới Kim cương bất hoại sơ thành! Cơ thể ta nặng vạn cân, đứng tấn vững chắc như núi đá! Ngươi chỉ là một tên phàm nhân không có nửa điểm linh lực, làm sao đẩy lùi được ta?"


Nói đoạn, Thạch Đầu vận hành Hắc Sa Thể Thuật, cơ bắp toàn thân gồng lên phát ra những tiếng xương khớp kêu răng rắc gầm rú, da dẻ màu đồng cổ lấp lánh linh quang phòng ngự mỏng manh, khóa chặt đôi chân xuống đất đá đầu cầu.


Liễu Như Yên nấp sau tảng đá nín thở theo dõi, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ lo lắng: *"Nguy to rồi! Thạch Đầu là Thể tu Luyện Khí tầng tám, sức mạnh cơ bắp có thể đập vỡ đá tảng. Chiếc cầu gỗ phàm trần kia quá hẹp, Nguyễn tiền bối lại không dùng linh lực, làm sao có thể đối đầu thể lực trực diện với một tảng đá di động như vậy được? Chẳng lẽ tiền bối sẽ sử dụng đến 'Phản Chấn Nhân Quả Đại Pháp' để mượn lực đả lực?"*


Trên chiếc cầu khỉ hẹp và trơn trượt đầy hơi nước thác phun, Nguyễn Ship Nhanh nghiến răng kèn kẹt. Cơn ám ảnh bị trừ lương cứng đã lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi dã thú hoang dã hay tu sĩ cấp cao. Anh gồng chặt cơ đùi phàm nhân đã được rèn luyện suốt mười năm leo dốc bốn mươi lăm độ thồ hàng nặng Phàm Vân Trấn, dốc toàn lực đẩy mạnh chiếc xe đạp Phượng Hoàng tiến lên phía trước.


"Đã bảo là tránh ra cơ mà!" Ship Nhanh hét lớn.


*Két... két... xè...*


Bánh xe đạp Phượng Hoàng bọc da yêu thú Lôi Báo lăn đều trên tấm ván gỗ dẻo dai, hướng thẳng về phía Thạch Đầu.


Thạch Đầu thấy Ship Nhanh thực sự đẩy xe lao tới, ánh mắt gã lóe lên tia sáng hung hãn. Gã cúi người, vươn hai bàn tay khổng lồ màu đồng cổ ra, chộp chặt lấy vành bánh trước của xe đạp Phượng Hoàng. Gã gầm lên tự phụ:


"Đứng im cho ta!"


*KỊCH!*


Hai bàn tay thép của Thạch Đầu khóa chặt lấy bánh trước xe đạp, gồng cơ bụng cản lực đẩy cơ học phàm nhân của Ship Nhanh. Lực đẩy phàm nhân của Ship Nhanh và lực cản vạn cân của Thể tu va chạm trực diện giữa chiếc cầu khỉ hẹp. Tấm ván gỗ phàm trần dẻo dai dưới chân hai người bị uốn cong rạp xuống, phát ra những tiếng *rắc rắc* cơ học dẻo dai đầy nguy hiểm. Chiếc cầu phao rung lắc dữ dội trước áp lực nước thác phun xối xả bên sườn.


Thạch Đầu cười khẩy, cảm nhận được lực đẩy của Ship Nhanh chỉ là sức mạnh cơ bắp phàm nhân không có một chút linh lực dao động nào. Gã tin chắc mình đã nắm chắc phần thắng trong tay:


"Sức mạnh của ngươi chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Thần Hành Kiếm Khách cái nỗi gì! Ngã xuống thác nước cho ta!"


Gã dồn lực vào hai cánh tay đồng cổ, định nhấc bổng cả xe lẫn người Ship Nhanh lên để ném xuống vực sâu thác nước Linh Vân.


Thế nhưng, Thạch Đầu đã hoàn toàn sai lầm khi áp dụng logic chiến đấu tu tiên vào một tình huống vật lý cổ điển phàm trần.


Trên chiếc cầu khỉ trơn trượt đầy hơi nước và rêu phong ẩm ướt, việc đứng tấn vững chãi đòi hỏi một điểm tựa thăng bằng hoàn hảo. Tấm ván gỗ phàm trần dẻo dai của Cậu tư Sửa Sang vốn có độ đàn hồi cực cao. Khi Thạch Đầu dùng lực kéo mạnh bánh xe đạp về phía mình để nhấc lên, gã đã vô tình làm chệch quỹ đạo đứng và dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể khổng lồ về phía trước.


Nguyễn Ship Nhanh, với kinh nghiệm mười năm dắt xe chở nặng qua cầu khỉ trơn trượt ở quê nhà, lập tức nhận ra cơ hội vật lý này. Anh biết trên cầu trơn, kẻ nào dùng lực kéo mạnh nhất sẽ là kẻ dễ bị mất thăng bằng nhất khi lực cản đột ngột biến mất.


Không thèm dùng sức đẩy nữa, Ship Nhanh đột ngột bóp chặt cả hai tay phanh xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển.


*KÉT... KÉT... KỊCH!*


Má phanh cao su phàm trần kẹp chặt lấy vành bánh xe sắt rỉ sét, khóa chết hoàn toàn chuyển động lăn của cả hai bánh xe đạp trong một nốt nhạc.


Đồng thời, lực khóa bánh đột ngột kết hợp với sức nặng của chiếc hộp gỗ cổ tích điện lôi chớp hắc ám trong balo dứa cam tạo thành một điểm neo vật lý bất động, cứng ngắc ngay giữa tấm ván gỗ dẻo dai.


Thạch Đầu đang dốc toàn lực kéo mạnh bánh xe về phía mình để nhấc lên. Gã cứ ngỡ chiếc xe sẽ di chuyển theo lực kéo của gã, nhưng cú bóp phanh khóa bánh đột ngột của Ship Nhanh đã biến chiếc xe đạp thành một khối sắt nặng bất động vững chãi.


Theo định luật quán tính vật lý cổ điển, lực kéo khổng lồ của Thạch Đầu không thể di chuyển được chiếc xe bị khóa bánh, liền phản chấn ngược lại hoàn toàn vào cơ thể gã. Cộng thêm việc tấm ván gỗ dẻo dai dưới chân bị uốn cong đàn hồi nảy ngược lên, làm chệch hoàn toàn quỹ đạo đứng tấn của gã Thể tu.


"Cái... cái gì thế này?" Thạch Đầu hoảng hốt kêu lên.


Đôi chân khổng lồ của gã trượt mạnh trên bề mặt gỗ sồi trơn trượt đầy hơi nước thác Linh Vân. Điểm tựa thăng bằng bị phá vỡ hoàn toàn. Lực quán tính khổng lồ quật ngược lại, hất văng cả cơ thể nặng nề màu đồng cổ của gã Thể tu Trúc Cơ Kỳ tầng tám ra khỏi chiếc cầu khỉ.


*TÕM! UỲNH!*


Thạch Đầu trượt chân rơi thẳng xuống mương nước thải hốc đá chảy xiết bên dưới thác nước Linh Vân, bọt nước trắng xóa bắn tung tóe lên cao cả trượng. Gã Thể tu kiêu ngạo sặc nước ho sặc sụa, đạo bào xanh lục rách tả tơi bám đầy rêu phong bẩn thỉu, bất lực trôi theo dòng nước xiết dưới thung lũng sâu.


Nguyễn Ship Nhanh thản nhiên buông tay phanh xe đạp Phượng Hoàng ra, phủi bụi cam bám đầy người, miệng càu nhàu đầy bực dọc:


"Đã bảo là đang bận chạy deadline rồi mà cứ thích chặn đường làm trò! Suýt chút nữa làm xước thêm sườn xe đạp của tôi rồi! Đúng là cái đám tu sĩ rảnh rỗi sinh nông nổi!"


Anh nhanh nhẹn dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng lướt nhanh qua vách đá bờ bên kia, không quên khom người nhặt tấm ván gỗ phàm trần dẻo dai của Cậu tư Sửa Sang lên buộc gọn gàng lại dọc sườn xe đạp Phượng Hoàng để mang về trả cho cậu tư tái sử dụng.


Liễu Như Yên nấp sau tảng đá lớn, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Thạch Đầu – gã Thể tu Kim cương bất hoại Luyện Khí tầng tám – bị đánh bại chỉ bằng một cú bóp phanh xe đạp nhẹ nhàng không hề bộc lộ linh lực của Nguyễn tiền bối, nàng hoàn toàn sụp đổ tinh thần, hai mắt trợn ngược kinh hoàng:


*"Trời đất ơi... Nguyễn tiền bối quả nhiên là đệ nhất cao nhân ẩn thế tối cổ! Ngài ấy không dùng đến nửa điểm linh lực, chỉ dùng một cú 'Khóa Bánh Phong Ấn' cơ học phàm trần để chuyển hóa toàn bộ lực tấn công của Thạch Đầu ngược lại chính gã! Thể thuật Kim cương bất hoại... trước mặt đạo tâm vô vi của tiền bối chỉ là một trò hề trượt chân ngã mương hôi thối! Ta... ta nhất định phải bám theo ngộ ra bộ pháp đạp xe thần kỳ này!"*


Nàng vội vàng lén lút bám theo bóng cam chói lọi đang dắt xe đạp Phượng Hoàng chạy deadline dồn dập tiến sát lên đỉnh Đỉnh Vấn Thiên.


Ship Nhanh dắt xe đạp Phượng Hoàng lướt nhanh thoát khỏi thác nước Linh Vân, hướng thẳng về phía con đường dẫn vào Rừng Trúc Kiếm Khí u ám phía trước. Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những đám mây đen giông bão sấm sét lôi kiếp mù mịt từ Đỉnh Vấn Thiên tràn xuống sườn núi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!