Nhạc nềnTeatime

Đơn Hàng Hoàn Trả Ghi Sai Địa Chỉ Ngàn Năm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích líp của chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển kêu lên những tiếng im lặng đến kỳ lạ. Nhờ có bình Linh dầu vạn năm quý giá do Đại sư tỷ Tần Dược Nhi của Linh Dược Các tài trợ, bộ truyền động rỉ sét vốn dĩ kêu cót két của Nguyễn Ship Nhanh giờ đây lướt đi hoàn toàn êm ru, không phát ra một tiếng động cơ học nhỏ nào. Ship Nhanh cúi đầu nhìn xuống sườn xe, nơi vết xước dài mười phân lộ ra lớp thép trắng lạnh lẽo – dấu vết đau đớn do đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang gây ra hôm trước – mà lòng đau như cắt. Mười đồng tiền đồng tiền tip ấm áp từ Bạch Tiểu Thư vẫn nằm im lìm trong túi áo trong đồng phục cam sờn vai, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để anh mua một hộp sơn xịn phết lại báu vật gia truyền của bố Chậm để lại.


Đang mải mê tính toán chi phí sơn sửa xe, Ship Nhanh vừa dắt xe vào cổng Kho phân loại bưu phẩm số 1 thì một luồng khí lạnh buốt xương bất ngờ ập thẳng vào mặt.


"Trời đất ơi! Cứu mạng! Sét đánh! Sét đánh trúng mông tôi rồi!"


Tiếng gào khóc thảm thiết của Đại Hổ – gã cựu thổ phỉ đô con nay đã cải tà quy chính làm nhân viên bốc xếp thời vụ – vang lên dồn dập từ phía sau dãy hòm gỗ mục. Tiếp theo đó là tiếng Nhị Hổ và Tam Hổ la hét hoảng loạn, kèm theo tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch và tiếng gỗ vỡ loảng xoảng.


Ship Nhanh nhíu mày, mặt lập tức tối sầm lại. Trong đầu anh, tiếng gõ thước gỗ bàn tính lạch cạch của lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò lập tức vang lên dồn dập như tiếng sấm đòi nợ: *"Kho hàng bưu cục mà bị cháy hỏng bưu phẩm, tao sẽ phạt trừ sạch lương tháng này, cộng thêm mười phần trăm lương cứng của cậu để bù tiền ngói mới!"*


"Trừ mười phần trăm lương cứng? Mười lăm đồng tiền đồng phàm trần của tôi?" Ship Nhanh lẩm bẩm, hai mắt anh đột ngột đỏ ngầu lên vì hoảng loạn. "Lão sếp bóc lột kia đừng hòng đụng vào một xu nào của ông đây!"


Không thèm dắt xe vào bãi đỗ, Ship Nhanh dựng chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng xuống đất phát ra tiếng *kịch* vững chãi, rồi ba chân bốn cẳng lao thẳng vào trong nhà kho.


Hiện trường bên trong Kho phân loại bưu phẩm số 1 lúc này hỗn loạn tột độ. Đống hòm gỗ phàm trần vốn được xếp gọn gàng nay bị đổ nhào lăn lóc. Ở góc tối nhất của nhà kho, một chiếc hộp gỗ cổ bám đầy bụi bẩn, mạng nhện giăng kín đang lơ lửng cách mặt đất nửa thước. Chiếc hộp gỗ này không có khóa, sần sùi những vệt rêu phong ngàn năm, nhưng điều kinh khủng nhất là từ các kẽ hở của nắp hộp, những tia chớp xanh lam nhạt đang phóng ra lách tách, rò rỉ năng lượng lôi điện nồng nặc.


Đại Hổ đang nằm bò dưới đất, hai tay ôm chặt lấy cái mông ba lỗ cam bám đầy bồ hóng đen, khóc lóc mếu máo. Chiếc chổi tre bọc thép dùng để quét dọn kho của gã lúc này đã bị đánh gãy làm đôi, đầu tre cháy sém bốc khói nghi ngút.


"Đã xảy ra chuyện gì?" Ship Nhanh quát lớn, tay rút chiếc Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày từ túi balo dứa cam ra chắn trước ngực theo bản năng bảo vệ cơ thể phàm nhân.


Nhị Hổ run rẩy trốn sau một đống bao tải dứa, chỉ tay về phía chiếc hộp gỗ cổ: "Báo... báo cáo anh Nhanh! Lúc nãy chúng tôi đang dọn dẹp đống bưu phẩm tồn đọng từ vạn năm trước ở góc kho thì phát hiện ra chiếc hộp này. Trên mặt hộp có dán một tờ nhãn đỏ đã mục nát, ghi gửi từ 'Thiên Đạo Pháp Đình' nhưng địa chỉ người nhận lại bị viết sai nét chữ, ghi thành 'Vân Tiên Tông - Đỉnh Vấn Thiên' nhưng chữ 'Vấn' lại bị viết thiếu một nét mác thành chữ 'Vạn'. Kiện hàng lỗi hệ thống này bị kẹt lệnh hoàn trả suốt vạn năm qua! Đại Hổ tò mò dùng chổi tre gạt thử, liền bị một luồng lôi điện rò rỉ đánh thẳng vào mông!"


*UỲNH!*


Lời Nhị Hổ vừa dứt, một tiếng nổ kinh thiên động địa bất ngờ vang lên từ phía trên mái nhà kho. Một tia sét nhỏ màu xanh lam từ trên trời giáng thẳng xuống, đánh sập một góc ngói của Kho phân loại bưu phẩm số 1, khói bụi mịt mù bốc lên.


"Trời ơi! Mái nhà kho của tôi! Hai trăm đồng tiền đồng tiền ngói mới của tôi!"


Tạ Tiền Cò từ trong văn phòng chi nhánh hớt hải chạy ra, đầu hói lưa thưa vài sợi tóc đỏ bừng lên vì xót của. Lão cầm chiếc thước gỗ gõ bàn cộc cộc liên tục vào không khí, mặt mũi méo xệch nhìn vết cháy sém trên nóc nhà, rồi quay ngoắt sang nhìn Nguyễn Ship Nhanh với ánh mắt hung hãn tột độ.


"Nguyễn Ship Nhanh! Cậu nhìn xem cái thứ rác rưởi lôi điện này đã làm gì với bưu cục của tôi chưa?" Tạ Tiền Cò gầm lên, dùng chiếc thước gỗ chỉ thẳng vào chiếc hộp cổ đang lơ lửng phát ra tia chớp. "Đây chính là Manh mối Thiên Lôi lỗi! Vì cái bưu phẩm hoàn trả chết tiệt này ghi sai địa chỉ suốt vạn năm, hệ thống thiên phạt tự động của Thiên Đạo bị kẹt lệnh, coi bưu cục của chúng ta là bug hệ thống cần thanh trừng! Thiên Lôi Lỗi đang liên tục giáng sét xuống trấn phàm để tiêu hủy vật chứng!"


Ship Nhanh càu nhàu: "Sếp nói thế thì liên quan gì đến tôi? Đơn hàng này từ vạn năm trước, lúc đó tôi còn chưa đầu thai cơ mà!"


"Liên quan lớn đấy!" Tạ Tiền Cò trợn mắt quát, tay gõ bàn tính lạch cạch như đang niệm chú đòi nợ. "Nội quy lao động bưu cục Tốc Hành Ba Miền, Điều 24, Khoản 3 ghi rõ: Mọi bưu phẩm hoàn trả tồn đọng gây nguy hại cho an toàn bãi kho phải được shipper chính thức vận chuyển hoàn trả tận tay địa chỉ gốc ngay lập tức! Cậu hiện tại là Shipper Hạng Đồng duy nhất có khả năng đi lại tự do lên núi tiên! Cậu phải thồ chiếc hộp lôi điện này lên Đỉnh Vấn Thiên giao trả lại hệ thống Thiên Đạo để hủy lệnh phạt lôi kiếp!"


"Sếp điên rồi sao?" Ship Nhanh gầm lên đầy phẫn nộ. "Cái hộp này rò rỉ điện năng Trúc Cơ, tôi chạm vào là thành gà quay ngay! Tôi là phàm nhân trăm phần trăm không có tu vi!"


"Không đi thì trừ sạch lương tháng này, cộng thêm mười phần trăm lương cứng và tịch thu luôn chiếc xe đạp Phượng Hoàng gia truyền để bù tiền sửa mái nhà kho!" Tạ Tiền Cò dứt khoát đưa ra đòn chí mạng, chiếc thước gỗ gõ mạnh xuống bàn phát ra tiếng *bộp* đanh thép.


Trừ mười phần trăm lương cứng! Tịch thu xe đạp gia truyền!


Hai cụm từ nhạy cảm nhất đời Ship Nhanh vang lên, lập tức kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của một shipper chạy KPI chuyên nghiệp. Đôi mắt anh đỏ ngầu lên vì hoảng loạn và tức giận. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng là báu vật duy nhất của bố Chậm để lại, còn mười lăm đồng tiền đồng lương cứng là tiền thuốc bắc cả tuần của mẹ Lành ở quê nhà! Anh tuyệt đối không thể để lão sếp bủn xỉn này cướp mất một sợi căm xe nào!


"Được rồi! Lão sếp bóc lột! Tôi nhận đơn!" Ship Nhanh nghiến răng kèn kẹt, giật phắt tờ biên lai đỏ hoàn trả từ tay Tạ Tiền Cò, kẹp chặt vào chiếc Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày.


Nhưng làm sao để vận chuyển một chiếc hộp rò rỉ điện năng khổng lồ mà không bị giật chết dọc đường?


Ship Nhanh nhìn quanh nhà kho, bộ óc phàm nhân thông minh của anh lập tức vận hành theo logic vật lý thường thức. Anh bắt gặp chiếc "Ô thép cán gỗ phàm trần" của mợ ba Nguyễn Thị Than Vãn gửi sửa đang treo ở góc tường. Khung ô được làm từ hợp kim sắt từ phàm trần siêu dày và nặng, cán ô bằng gỗ sồi cách điện hoàn hảo.


"Nhị Hổ! Lấy cho tôi cuộn dây đồng phàm trần mượn từ tiệm sửa xe của Trần Thiết ở góc kho mau!" Ship Nhanh ra lệnh.


Anh nhanh nhẹn áp dụng "Phương pháp sạc pin thu lôi tự chế": Ship Nhanh quấn chặt sợi dây đồng phàm trần từ đỉnh chiếc ô thép, chạy dọc theo thân ô, rồi kéo lê sợi dây đồng dài ba thước dưới đất cát. Sợi dây này sẽ đóng vai trò như một đường dây nối đất (grounding wire) hoàn hảo theo nguyên lý vật lý phàm trần, xả toàn bộ dòng điện lôi kiếp xuống lòng đất.


Chưa hết, anh còn nối một nhánh dây đồng nhỏ vào cổng sạc của chiếc Đèn pin siêu sáng chạy pin mặt trời đang gắn trên ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng. Bằng cách này, dòng điện rò rỉ từ chiếc hộp cổ sẽ được chuyển hóa thành nguồn điện sạc miễn phí cho đèn pin chiếu sáng ban đêm.


"Đại Hổ, dùng chổi tre gạt chiếc hộp cổ vào cái balo dứa cam bọc nylon phàm trần của tôi mau!"


Đại Hổ run rẩy dùng cán chổi tre gãy gạt mạnh. Chiếc hộp gỗ cổ lọt thỏm vào trong chiếc balo dứa cam khổng lồ dệt từ bao tải dứa gia cố nylon dẻo dai đeo sau vai Ship Nhanh. Lớp nylon phàm trần dày cộp cách ly hoàn toàn dòng điện rò rỉ khỏi lưng anh.


*UỲNH! UỲNH!*


Bên ngoài bưu cục, mây đen lôi kiếp kéo đến che kín bầu trời Phàm Vân Trấn, sấm sét nổ đùng đoàng dồn dập. Thiên Lôi Lỗi đang điên cuồng định vị mục tiêu bug hệ thống.


Ship Nhanh đội chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu, hạ kính chắn bụi xuống che kín tầm mắt, tay trái cầm chiếc ô thép cán gỗ phàm trần đã được quấn dây đồng bảo hộ, tay phải ghì chặt ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng.


"Tôi đi chạy deadline đây! Sếp Tạ, chờ tôi mang chữ ký xác nhận của Thiên Đạo về, sếp mà dám trừ một xu lương của tôi thì đừng trách tôi đem chiếc ô này cắm trước cửa phòng sếp!"


Ship Nhanh gầm lên, nhún chân gồng cơ đùi phàm nhân đạp mạnh một phát. Tiếng xích xe đạp bôi Linh dầu vạn năm chạy hoàn toàn êm ru không tiếng động lướt nhanh ra khỏi cổng bưu cục, hướng thẳng về phía đỉnh núi Đỉnh Vấn Thiên đang bị bão lôi bao phủ.


***


Từ trong bóng tối sườn núi, Liễu Như Yên – nữ thiên tài ảo thuật ngoại môn đang lén lút bám đuôi theo dõi bưu cục – kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng này. Nàng nhìn bóng cam chói lọi của Ship Nhanh đang thong thả đạp xe tiến thẳng vào vùng giông bão sấm sét diệt thế, lòng ngập tràn sự sùng bái tột cùng:


*"Trời đất ơi... Nguyễn tiền bối quả nhiên là chí cao đại lão ẩn thế! Ngài ấy đeo trên vai chiếc balo bao tải dứa chứa đựng nhân quả diệt thế của Thiên Đạo Pháp Đình, tay cầm 'Thần Thiết Lôi Khiên' phàm trần, hiên ngang đạp xe tiến vào cấm địa lôi kiếp mà không bộc lộ một chút linh lực hộ thể nào! Đạo tâm vô vi của ngài ấy... đã đạt đến cảnh giới bất chấp thiên phạt rồi! Ta nhất định phải bám theo ngộ đạo!"*


Nàng vội vàng vận hành linh lực bay là là mặt đất, giữ khoảng cách an toàn bám theo sau chiếc xe đạp Phượng Hoàng.


***


Đường lên Đỉnh Vấn Thiên dốc đứng bốn mươi lăm độ, đá dăm gồ ghề và gió lốc linh lực thổi mạnh rít lên từng hồi. Trời tối đen như hũ nút, sương mù dày đặc bao phủ sườn núi.


Ship Nhanh bật công tắc chiếc Đèn pin siêu sáng phàm trần trên ghi-đông. Nhờ dòng điện rò rỉ từ chiếc hộp cổ truyền qua dây đồng sạc liên tục, choá đèn rộng phát ra luồng ánh sáng trắng cực mạnh lên tới hai mươi vạn lumens, xé toạc màn đêm sương mù sườn núi, soi rõ từng ổ gà hố sụt phía trước.


*UỲNH!*


Một tia sét lôi kiếp khổng lồ màu xanh lam từ tầng mây đen Thiên Lôi Lỗi bất ngờ giáng xuống thẳng đỉnh đầu Ship Nhanh.


"Mẹ ơi! Sét đánh trúng đầu rồi!" Ship Nhanh hoảng loạn gào lên, nhưng bản năng sinh tồn phàm nhân khiến anh nhanh trí giương cao chiếc Ô thép cán gỗ phàm trần của mợ ba lên che chắn.


*XOẸT... XOẸT... ĐÙNG!*


Tia sét lôi kiếp đánh trúng vào đỉnh chóp của chiếc ô thép phàm trần. Nhưng thay vì thiêu rụi người phàm không có tu vi, dòng điện lôi kiếp khổng lồ lập tức bị khung hợp kim sắt từ dày cộp hấp thụ hoàn toàn. Theo nguyên lý vật lý dẫn điện, dòng điện truyền cực nhanh qua sợi dây đồng quấn quanh thân ô, chạy dọc xuống sườn xe đạp, rồi xả thẳng xuống lòng đất cát thông qua đoạn dây đồng kéo lê dưới đất phát ra tiếng nổ lách tách đỏ rực.


Một phần năng lượng sét truyền qua nhánh dây nhỏ sạc đầy pin cho chiếc đèn pin siêu sáng phàm trần, làm luồng ánh sáng trắng bùng lên rực rỡ như một vầng thái dương nhỏ lấp lóa sườn núi.


Ship Nhanh hoàn toàn bình an vô sự! Cán ô bằng gỗ sồi cách điện hoàn hảo đã bảo vệ bàn tay phàm nhân của anh khỏi bị giật điện.


"Phù... may quá! Chiếc ô thép của mợ ba dày thật, cản được cả sét đánh ngẫu nhiên sườn núi!" Ship Nhanh quẹt mồ hôi trán, miệng lẩm bẩm càu nhàu đầy bực dọc. "Đường sá cái núi tiên này đúng là lỗi hệ thống nghiêm trọng! Đã sạt lở gồ ghề lại còn hay có sét đánh chập điện thế này thì shipper chạy deadline kiểu gì? Đúng là cản trở trật tự bưu chính!"


Anh gồng cơ đùi đạp mạnh hơn, đảo bánh xe đạp liên tục trái phải áp dụng Pháp tắc 'Tránh ổ gà đường đèo' để vượt qua các hố sụt đá dăm sườn núi. Tiếng xích xe bôi Linh dầu vạn năm vẫn chạy hoàn toàn êm ru không tiếng động giữa tiếng sấm nổ vang trời.


Liễu Như Yên bám theo phía sau, chứng kiến tia sét lôi kiếp diệt thế đánh trúng Nguyễn tiền bối nhưng lại bị 'Thần Thiết Lôi Khiên' hấp thụ hoàn toàn và xả xuống đất an toàn, nàng sợ hãi đến mức suýt chút nữa đứt mạch linh lực rớt xuống đất cát:


*"Không thể tin nổi... Ngài ấy không dùng một chút linh lực nào, chỉ dùng một thanh sắt rỉ phàm trần để chuyển hướng thiên phạt lôi kiếp của Thiên Đạo! Đây chắc chắn là 'Phản Chấn Nhân Quả Đại Pháp' tối thượng trong truyền thuyết! Tiền bối... ngài đã coi thường thiên kiếp đến mức này rồi sao?"*


Càng đi lên cao, mây đen lôi kiếp càng tụ tập dữ dội hơn. Thiên Lôi Lỗi phát hiện ra mục tiêu bug hệ thống vẫn chưa bị tiêu diệt, lập tức kích hoạt lập trình lỗi, gom toàn bộ năng lượng sấm sét của Đỉnh Vấn Thiên lại tạo thành một đám mây đen rực tia chớp xanh lam khổng lồ lù lù chặn ngay trước mặt.


Ship Nhanh dắt xe đạp Phượng Hoàng tiến sát lên Đỉnh Vấn Thiên giữa trời giông bão gầm rú. Gió lốc thổi mạnh làm chiếc ô thép mợ ba bị rung lắc dữ dội, sấm sét nổ đùng đoàng liên thanh ngay sát vành bánh xe đạp, lấp lánh những vệt lôi chớp xanh lam nhạt chạy dọc sườn lốp da yêu thú Lôi Báo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!