Mỹ Nhân Ảo Cảnh Và Bản Đồ Giấy Chạy Deadline
Sức nóng từ lò rèn của Trần Thiết phả ra hầm hập, nhưng lúc này cả căn nhà gỗ loang lổ vết dầu mỡ như bị đóng băng bởi bầu không khí căng thẳng tột độ. Lốp sau của chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển – vốn được dán gia cố bằng lớp da yêu thú Lôi Báo phế thải siêu dày – đang căng phồng lên một cách dị thường. Những tia chớp xanh lam nhỏ li ti bắn ra lách tách từ sườn lốp, quấn chặt lấy vành sắt rỉ sét và truyền thẳng luồng điện tê dại lên ghi-đông sắt. Lục Phong, thiên tài luyện khí Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất của nội môn Vân Tiên Tông, lúc này mặt cắt không còn giọt máu, hai tay bám chặt lấy tay cầm chiếc bơm linh lực tự chế, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng làm nhòe cả chiếc kính lúp linh nhãn đeo trên mắt.
"Nguyễn... Nguyễn tiền bối! Van xả khí nén của trận pháp phế thải bị kẹt rồi!" Lục Phong lắp bắp gào lên, giọng run rẩy như sắp khóc. "Linh khí nén quá tải đang kích hoạt toàn bộ năng lượng lôi điện tích tụ trong da yêu thú Lôi Báo! Nếu lốp xe này nổ tung, phản lực linh áp tương đương với một đòn toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tầng thứ năm! Tiệm sửa xe này... cả cái góc trấn này sẽ bị san phẳng mất!"
Trần Thiết đứng bên cạnh, bắp tay cuồn cuộn gồng cứng, tay vung chiếc mỏ lết khổng lồ bằng thép rèn nguội định nện thẳng vào lõi trận pháp phế thải lấp lánh linh quang lục nhạt để đập nổ cưỡng chế. Nhị Hổ thì đã nhanh trí ôm đầu chui tọt xuống sau chiếc đe sắt siêu nặng, mông nhô lên run bần bật.
"Tránh ra! Để tôi!"
Nguyễn Ship Nhanh gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Trong đầu anh lúc này, tiếng gõ thước gỗ bàn tính lạch cạch của lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò đang vang lên dồn dập như tiếng trống trận đòi mạng: *"Trễ giờ chấm công ca chiều, trừ mười phần trăm lương cứng! Làm hỏng báu vật xe đạp Phượng Hoàng gia truyền, đền gấp đôi giá trị!"*
Mười phần trăm lương cứng! Mười lăm đồng tiền đồng phàm trần! Đó là mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm đầu trấn! Là tiền thuốc bắc cả tuần của mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành ở quê nhà! Ông đây tuyệt đối không để mất một xu nào, càng không thể để chiếc xe đạp của bố Chậm để lại bị nổ tung thành sắt vụn!
Trong cơn hoảng loạn tột độ, cơ đùi phàm nhân của Ship Nhanh gồng chặt. Anh không hề có linh lực, không có pháp thuật, nhưng bản năng sinh tồn mười năm đạp xe đổ đèo không phanh đã cho anh một phản xạ vật lý cực kỳ dứt khoát. Ship Nhanh dùng đôi dép tổ ong màu cam mới tinh bám chặt lấy bàn đạp sắt, hai tay ghì chặt ghi-đông, rồi dứt khoát bóp mạnh cả hai phanh xe đạp Phượng Hoàng khóa chặt bánh sau!
*KÉT... KÉT... XOẸT!*
Tiếng rít cơ học chói tai của má phanh cao su phàm trần nghiến chặt vào vành sắt rỉ sét vang lên vang dội. Lực khóa bánh đột ngột tạo ra một lực phản chấn vật lý cực mạnh, rung lắc dữ dội toàn bộ khung xe. Sự chấn động cơ học thuần túy này vô tình truyền qua ống dẫn khí, gõ mạnh vào lõi trận pháp khí nén phế thải đang bị kẹt van xả.
*BÙM! PHỤT...!*
Một luồng linh khí nén áp lực cao rò rỉ phun mạnh ra từ đầu vòi bơm khảm linh thạch, phát ra tiếng xì lớn như tiếng sấm rền. Luồng khí nén thoát ra mang theo những tia chớp xanh lam bắn thẳng vào mông Lục Phong, khiến thiên tài luyện khí bị giật nảy người, hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã nhào vào đống xích líp phế thải dưới gầm bàn.
Nhờ luồng khí nén xả bớt ra ngoài, áp lực bên trong lốp sau lập tức ổn định lại. Chiếc lốp bọc da yêu thú Lôi Báo căng cứng như đá tảng, lấp lánh những vệt lôi điện xanh lam nhạt chạy dọc sườn lốp, nhưng hoàn toàn nguyên vẹn, không hề bị nổ tung.
Ship Nhanh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền: Mười hai giờ bốn mươi lăm phút trưa! Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là đến ca chiều! Anh vội vàng gạt chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng lên, chụp lấy chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu đội lên đầu, cài quai chắc nịch.
"Lục Phong! Chiếc bơm này tôi tịch thu để trừ nợ tiền làm trầy xước sơn xe hôm qua! Trần Thiết, Nhị Hổ, tôi đi chạy deadline đây!"
Ship Nhanh hét lớn, nhảy lên yên xe đạp Phượng Hoàng, gồng cơ đùi đạp mạnh một phát. Chiếc xe đạp được bôi Linh dầu vạn năm sáng bóng chạy hoàn toàn êm ru không tiếng động, lao vút ra khỏi cửa tiệm sửa xe như một mũi tên cam, để lại Lục Phong đang nằm ngơ ngác dưới đất, miệng lẩm bẩm đầy sùng bái: *"Một cú bóp phanh phàm trần... lại chứa đựng phản lực vật lý tối cổ, trực tiếp phá hủy kết cấu phong ấn của trận pháp Trúc Cơ? Nguyễn tiền bối... quả nhiên là đệ nhất Thần Hành Kiếm Khách ẩn thế!"*
***
Một phút sau, Ship Nhanh lao xộc vào bưu cục Tốc Hành Ba Miền chi nhánh Phàm Vân Trấn. Lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò đang đứng sau quầy gỗ, tay cầm chiếc thước gỗ gõ bàn cộc cộc, khuôn mặt hói lưa thưa vài sợi tóc đỏ bừng lên vì phấn khích khi thấy anh về đúng giờ.
"Nhanh! Cậu về vừa kịp lúc!" Tạ Tiền Cò hớn hở chìa ra một hộp gỗ phàm trần được bọc lót rơm ấm cẩn thận. "Có đơn hàng VIP khẩn cấp của Bạch Tiểu Thư dưới phủ Bạch gia! Giao một hộp phấn son phàm trần cao cấp lên Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông trước một giờ mười lăm phút chiều! Tiền cước phí là hai mươi đồng tiền đồng, tiền tip thêm năm đồng nếu giao đúng hẹn! Nhưng nếu trễ một giây..."
"Trừ mười phần trăm lương cứng chứ gì! Tôi biết rồi!" Ship Nhanh giật phắt hộp gỗ bỏ vào chiếc Balo dứa cam gia cố nylon đeo sau vai, càu nhàu bực bội. "Lão sếp bóc lột! Chỉ có ba mươi phút để leo núi tiên! Ông đây đạp gãy cả đùi mới kịp!"
Anh không thèm chậm trễ một giây, đeo Khẩu trang vải kháng khuẩn ba lớp của bà ngoại khâu lên mũi để chống bụi sườn núi, rồi nhảy lên xe đạp Phượng Hoàng lao vút ra cổng trấn, hướng thẳng về phía con đường đèo sườn núi Vân Tiên Tông.
***
Lúc này, tại một khúc cua hẹp trên sườn núi Vân Tiên Tông, sương mù bắt đầu tụ tập một cách bất thường. Gió núi thổi qua mang theo một mùi hương ngọt ngào, nồng nặc gây ảo giác nhẹ lơ lửng trong không khí.
Liễu Như Yên – nữ thiên tài ảo thuật ngoại môn của Vân Tiên Tông, tu vi Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất – đang đứng lơ lửng trên một tảng đá lớn cạnh đường đèo. Nàng mặc một chiếc váy lụa mỏng manh màu hồng phấn bay phấp phới trong gió, khuôn mặt xinh đẹp lộng lẫy được che hờ bằng một chiếc khăn voan nửa kín nửa hở, đôi mắt lẳng lơ tỏa ra mị quang quyến rũ.
Nàng chính là kẻ được Tống Giảo Quyệt – hội trưởng thương hội đối thủ Thiên Lý Mã – dùng toàn bộ số tiền vàng còn lại trước khi bị quan phủ bắt giữ để thuê ám hại Nguyễn Ship Nhanh. Mục tiêu của nàng rất đơn giản: bày trận ảo cảnh cướp sạch bưu phẩm phấn son quý giá của bưu cục để hủy hoại uy tín của Tốc Hành Ba Miền.
"Hừ, một tên phàm nhân shipper không có nửa điểm linh căn, lại dám xưng danh Thần Hành Kiếm Khách ở ngoại môn sao?" Liễu Như Yên khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, tay cầm chiếc quạt giấy khảm linh thạch khẽ phe phẩy. "Để xem hắn vượt qua 'Mỹ nhân ảo cảnh' của bản cô nương thế nào. Chỉ cần hắn hít phải một ngụm hương thơm gây ảo giác này, hắn sẽ tự động dâng hiến toàn bộ bưu phẩm và quỳ lạy dưới chân ta!"
Liễu Như Yên vung tay áo, kích hoạt trận pháp ảo cảnh tối thượng của mình. Ngay lập tức, đường đèo dốc đứng hoang vu bỗng biến mất, thay vào đó là một tòa lầu hồng gác tía lộng lẫy hiện ra giữa màn sương mù màu hồng phấn. Hàng chục mỹ nữ ảo ảnh lộng lẫy, uốn éo thân hình quyến rũ, cất tiếng cười khúc khích lẳng lơ, đứng tràn ra cả mặt đường để chặn lối đi.
*KÍNH COONG... KÍNH COONG!*
Từ phía dưới đèo, tiếng chuông xe đạp Phượng Hoàng bằng đồng vang lên lanh lảnh, dứt khoát dẹp tan bầu không khí câm lặng của sườn núi. Bóng cam chói lọi của Nguyễn Ship Nhanh xuất hiện, anh đang khom lưng sát ghi-đông xe đạp theo đúng "Bộ pháp đạp xe khí động học" dã chiến, cơ đùi gồng cứng đạp liên tục lên bàn đạp sắt rỉ sét. Chiếc lốp sau dán da yêu thú Lôi Báo căng cứng phát ra những tia chớp xanh lam nhỏ li ti lách tách khi lăn bánh trên đá dăm.
"Đến rồi!" Liễu Như Yên cười thầm đầy đắc ý, chuẩn bị nhìn thấy cảnh tên phàm nhân shipper ngã nhào khỏi xe vì mê mẩn sắc dục.
Thế nhưng, Nguyễn Ship Nhanh lúc này đang ở trong trạng thái hoảng loạn chạy deadline tột độ. Đồng hồ đã chỉ một giờ mười phút chiều! Chỉ còn đúng năm phút!
"Tránh ra! Tránh ra hết cho ông nhờ!" Ship Nhanh gào lên qua lớp khẩu trang vải kháng khuẩn ba lớp dầy cộp. Giọng anh khản đặc vì mệt mỏi nhưng đầy vẻ hung hãn. "Chỉ còn năm phút! Lão Tạ Tiền Cò mà trừ lương là tôi nhịn ăn bánh mì cả tuần! Đừng có đứng chắn đường giao thông!"
Áp dụng triệt để Pháp tắc 'Không nhìn hai bên đường', mắt Ship Nhanh dán chặt vào chiếc bản đồ giấy phàm trần được kẹp bằng băng keo đen trên ghi-đông xe đạp. Đầu anh đội chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu, kính chắn bụi hạ xuống che kín tầm mắt khỏi cát bụi sườn núi. Anh hoàn toàn phớt lờ những mỹ nữ ảo ảnh đang uốn éo hai bên đường, trong đầu chỉ toàn là các con số KPI và vệt đường màu đỏ dẫn lên Quảng trường Ngoại môn!
"Cái gì?" Liễu Như Yên trợn tròn hai mắt. Nàng kinh ngạc phát hiện ra tên phàm nhân này không hề hít phải một chút hương thơm gây ảo giác nào – nhờ chiếc khẩu trang vải kháng khuẩn ba lớp của bà ngoại đã lọc sạch hoàn toàn các hạt bụi hương tà môn! Hơn thế nữa, ánh mắt của hắn lạnh lùng, kiên định đến mức đáng sợ, lướt thẳng qua hàng chục mỹ nữ lộng lẫy như nhìn vào không khí!
"Không thể nào! Đạo tâm của hắn cứng rắn đến mức chém đứt hoàn toàn hồng trần tình ái sao?" Liễu Như Yên hoảng hốt, vội vàng vung quạt giấy giải phóng linh lực Trúc Cơ, điều khiển ba mỹ nữ ảo ảnh lao ra chặn ngay trước bánh xe đạp Phượng Hoàng.
"Đã bảo tránh ra cơ mà! Đi đứng kiểu gì thế hả!"
Ship Nhanh bực dọc gầm lên. Thấy có bóng người chặn đường sườn núi, anh không hề bóp phanh giảm tốc độ – vì bóp phanh má phanh cao su sẽ bị mài mòn và làm trễ deadline – ngược lại, anh gồng cứng cơ đùi đạp mạnh hơn, lao thẳng chiếc xe đạp Phượng Hoàng nặng năm mươi ký với tốc độ bốn mươi cây số một giờ vào thẳng trung tâm ảo cảnh!
*OÀNG... BÙM!*
Bánh trước xe đạp Phượng Hoàng – bọc da yêu thú Lôi Báo tích điện lôi chớp – tông thẳng vào kết cấu linh lực của ảo cảnh. Sự va chạm vật lý cơ học cực mạnh kết hợp với dòng điện tĩnh tích tụ từ chiếc bơm linh lực bị kẹt van xả hồi trưa bùng nổ dữ dội. Dòng điện lôi chớp xanh lam phóng ra, xé toạc hoàn toàn màn sương mù màu hồng phấn gây ảo giác.
*XOẢNG! CRẮC!*
Trận pháp ảo cảnh của Liễu Như Yên bị vỡ vụn hoàn toàn như một tấm gương kính bị búa nện trúng. Lực phản chấn vật lý khổng lồ từ chiếc xe đạp Phượng Hoàng nặng nề tông thẳng vào ngực Liễu Như Yên, khiến nữ thiên tài ảo thuật bị hất văng ra xa ba thước, ngã sấp mặt xuống đất cát bụi bặm.
*XOẠC!*
Chiếc khăn voan che mặt của nàng bị gió quật bay mất, lộ ra khuôn mặt xinh lộng lẫy nhưng lúc này đang dính đầy đất cát xám xịt, tóc tai bù xù như tổ quạ. Đạo tâm ảo thuật Trúc Cơ Kỳ của nàng bị hủy hoại hoàn toàn, kinh mạch chấn động làm nàng ho sặc sụa.
*KÍNH COONG!*
Tiếng chuông xe đạp Phượng Hoàng vang lên một tiếng lanh lảnh đầy chế giễu. Nguyễn Ship Nhanh đạp xe lướt qua sát sườn nàng, không thèm liếc nhìn mỹ nữ lấy một cái, chỉ để lại một câu mắng mỏ đầy càu nhàu vọng lại trong gió núi:
"Đi đứng kiểu gì thế hả cô kia? Đường sườn núi hiểm trở chứ có phải sân khấu biểu diễn thời trang đâu mà đứng uốn éo giữa đường! May mà xe tôi phanh tốt, không là cô đền tiền sơn lại vết xước sườn xe này mệt nghỉ đấy!"
Bóng cam chói lọi của Nguyễn Ship Nhanh cùng con vịt béo Quác Quác đang thản nhiên rỉa lông trong giỏ tre lướt nhanh qua mây mù, biến mất dạng về hướng Quảng trường Ngoại môn.
Liễu Như Yên lồm cồm bò dậy khỏi đất cát sườn núi, khóe miệng rỉ một vệt máu đỏ do phản phệ linh lực. Nàng không hề tức giận, mà đôi mắt trợn tròn lên, run rẩy nhìn theo bóng lưng cam đang mờ dần trong mây khói, trong lòng ngập tràn sự kinh hoàng và kính phục tột cùng:
*"Hoàn toàn phớt lờ mị thuật tối thượng... chém đứt hồng trần tình ái bằng sự lạnh lùng vô vi... Một cú tông xe phàm trần lại mang theo lôi chớp diệt thế phá hủy trận pháp Trúc Cơ trong chớp mắt... Nguyễn tiền bối... ngài quả nhiên là chí cao đại lão ẩn thế đang dùng quy tắc phàm nhân để thử thách đạo tâm của ta! Ta hiểu rồi... ta nhất định phải theo dõi ngài để ngộ đạo!"*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!