Chiếc Bơm Xe Đạp Bằng Linh Lực Đầu Tiên
Cái nắng hầm hập lúc mười hai giờ ba mươi phút trưa ở Phàm Vân Trấn như muốn nung chảy cả lớp nhựa đường phàm trần dưới chân. Nguyễn Ship Nhanh mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt méo mó đầy vẻ càu nhàu, hai tay ghì chặt ghi-đông chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển dắt bộ từng bước nặng nề. Đôi dép tổ ong màu cam chói lọi mới tinh dưới chân anh – món quà quý giá của mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành vừa gửi tặng hôm trước – quẹt loẹt xoẹt xuống mặt đường đầy cát bụi. Trên đầu anh, chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu vẫn cài quai chắc nịch, kính chắn bụi dính đầy những vệt nước dãi linh khuyển khô khốc từ trận đại chiến ở bưu cục hồi trưa.
"Con chuột cống tu tiên chết tiệt! Con Chuột Tinh Linh Khí khốn nạn!" Ship Nhanh vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa đầy phẫn nộ.
Cơn giận của anh không phải không có lý do. Ngay sau khi anh dốc sạch chai nước mắm nhĩ Phú Quốc phàm trần để giải cứu bưu cục khỏi bầy linh thú của Ngự Thú Đường, anh cứ ngỡ đã có thể kê cao gối ngủ một giấc trước ca chiều. Ai ngờ đâu, khi anh vừa dắt xe vào bãi đỗ thì phát hiện lốp sau chiếc xe đạp Phượng Hoàng gia truyền đã xẹp lép như bánh đa nhúng nước. Thủ phạm không ai khác chính là một con Chuột Tinh Linh Khí béo ú, lông xám lấp lánh linh lực nhẹ. Nó đã lén lút lẻn vào Kho phân loại bưu phẩm số 1 để gặm nhấm linh thảo bưu phẩm, tiện răng ngứa ngáy thế nào lại cắn luôn một phát vào lốp xe của anh để lại một lỗ thủng nhỏ nhưng sâu hoắm.
"Chỉ còn đúng mười hai phút nữa là đến ca giao hàng chiều!" Ship Nhanh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền, tim đập thình thịch vì hoảng loạn. "Lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò mà thấy mình dắt bộ trễ giờ chấm công, chiếc thước gỗ của lão chắc chắn sẽ gõ xuống bàn tính lạch cạch, trừ phắt mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của mình ngay lập tức! Mười lăm đồng! Đó là mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm đầu trấn! Ông đây tuyệt đối không để mất một xu nào!"
Nghĩ đến viễn cảnh bị trừ lương, Ship Nhanh gồng cứng cơ đùi phàm nhân, dốc toàn lực đẩy chiếc xe lao nhanh về phía góc đông Phàm Vân Trấn, nơi có Tiệm sửa xe của Trần Thiết.
*KENG! KENG! BOONG!*
Tiếng búa nện vào đe sắt nóng hổi vang lên đanh thép từ bên trong ngôi nhà gỗ loang lổ vết dầu mỡ đen sì. Hơi nóng từ lò rèn phả ra hầm hập, mang theo mùi khét của sắt nung và mùi dầu luyn phàm trần nồng nặc. Trần Thiết – gã thợ rèn đô con, râu quai nón bám đầy muội than, mặc chiếc quần yếm jean bụi bặm – đang vung chiếc mỏ lết khổng lồ bằng thép rèn nguội để gõ vành xe. Bên cạnh gã, Nhị Hổ – cựu thổ phỉ Hắc Hổ Bang nay đã cải tà quy chính làm kỹ thuật viên bảo dưỡng – đang khom lưng bôi dầu mỡ bò đen sì vào một bộ xích líp cũ.
"Trần Thiết! Nhị Hổ! Cứu mạng!" Ship Nhanh vừa xộc vào cửa tiệm đã gào lên đầy tuyệt vọng. "Vá lốp gấp! Con chuột tu tiên chết tiệt cắn thủng lốp xe của tôi rồi!"
Trần Thiết ngừng quai búa, khịt mũi một cái đầy khinh bỉ: "Kêu cái gì mà kêu? Cả cái Phàm Vân Trấn này chỉ có mình cậu là shipper chạy deadline như bị ma đuổi. Nhị Hổ, lôi đồ nghề ra vá lốp sau cho Thần Hành Kiếm Khách!"
Nhị Hổ nghe lệnh, lập tức lanh lẹ bê chiếc chậu nước và hộp keo vá phàm trần ra. Với tay nghề khéo léo học được từ Trần Thiết, gã chỉ mất đúng một phút để tìm ra lỗ thủng nhỏ do răng chuột cắn, dùng miếng vá cao su phàm trần dán chặt lại rồi miết mạnh.
"Xong rồi đại ca!" Nhị Hổ quẹt mồ hôi trán, hớn hở nói. "Giờ chỉ cần bơm căng lên là chạy vù vù."
Thế nhưng, rắc rối thực sự lúc này mới bắt đầu. Nhị Hổ lôi chiếc bơm xe đạp bằng sắt phàm trần ra, cắm đầu vòi vào van xe rồi dùng hết sức bình sinh dẫm chân bơm liên tục.
*PHỤT! PHỤT! PHỤT... CẠCH!*
Chiếc bơm phàm trần phát ra những tiếng xì hơi yếu ớt, nhưng lốp sau xe đạp Phượng Hoàng vẫn xẹp lép không hề có dấu hiệu căng lên. Nhị Hổ đỏ mặt tía tai, gồng cơ bắp thổ phỉ dẫm mạnh hơn, nhưng pít-tông chiếc bơm sắt bỗng nhiên bị kẹt cứng, không thể ấn xuống được nữa.
"Ủa? Lạ vậy?" Nhị Hổ ngơ ngác nhìn chiếc bơm. "Bơm phàm trần không đủ áp lực khí nén để đẩy hơi vào lốp xe rồi!"
Trần Thiết bước tới, nhíu mày kiểm tra lốp xe đạp. Gã gõ mạnh mỏ lết vào hông lốp phát ra tiếng *bộp bộp* trầm đục: "Ngốc ạ! Cái lốp xe này hôm trước tôi vừa dùng Da yêu thú Lôi Báo phế thải để dán gia cố chống đinh bẫy rập của tu sĩ. Da yêu thú Lôi Báo siêu dày, lại có tính đàn hồi linh lực cực mạnh. Áp lực khí nén phàm trần từ cái bơm rỉ sét này làm sao mà thắng được lực đàn hồi của da yêu thú? Phải có áp lực khí nén cực mạnh, hoặc là... linh khí nén áp lực cao mới bơm nổi!"
"Linh khí nén?" Ship Nhanh trợn tròn mắt, nhìn đồng hồ: chỉ còn đúng tám phút! "Ở cái tiệm sửa xe phàm trần này lấy đâu ra linh khí nén? Trần Thiết, cậu đùa tôi chắc? Không bơm được xe là tôi bị trừ mười phần trăm lương cứng đấy!"
Đúng lúc bầu không khí đang vô cùng căng thẳng, con vịt béo Quác Quác đang nằm ngủ gật trong giỏ tre phía trước xe bỗng nhiên mở choàng mắt. Nó nghếch cái cổ béo ú lên, đôi mắt vô tri tròn xoe nhìn chằm chằm vào gầm bàn làm việc chất đầy phế liệu tu tiên rỉ sét ở góc tiệm.
"Quác!"
Tiếng vịt kêu vang lên dứt khoát. Trần Thiết và Nhị Hổ lập tức cảnh giác. Trần Thiết vung chiếc mỏ lết khổng lồ bằng thép rèn nguội chặn ngang vách gỗ gầm bàn, gầm lên một tiếng đanh thép:
"Kẻ nào đang trốn ở dưới đó? Bước ra! Không tôi đập nát đầu bây giờ!"
*RÀO RÀO... BỘP!*
Một bóng người lóng ngóng bò ra từ đống xích líp phế thải dưới gầm bàn. Đó là một thanh niên mặc đạo bào luyện khí màu xám dính đầy than củi và dầu mỡ đen sì, khuôn mặt tuấn tú nhưng lấm lem muội than trông vô cùng nhếch nhác. Trên tay hắn vẫn đang khư khư cầm một chiếc "kính lúp linh nhãn" lấp lánh linh quang.
"Lục Phong?" Ship Nhanh kinh ngạc hét lên khi nhận ra thiên tài luyện khí của nội môn Vân Tiên Tông.
Lục Phong lồm cồm bò dậy, phủi bụi bẩn trên đạo bào, cố gắng giữ vẻ đạo mạo tiên phong đạo cốt của một luyện khí sư Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất. Hắn khẽ ho một tiếng, giấu chiếc kính lúp linh nhãn ra sau lưng, lúng túng giải thích:
"Khụ... các vị đừng hiểu lầm. Bản đạo chỉ là đang đi ngang qua Phàm Vân Trấn, vô tình thấy chiếc xe đạp... à không, thấy thần binh Phượng Hoàng của Nguyễn đạo hữu đỗ ở đây, nên muốn vào chiêm ngưỡng 'bí thuật chuyển động cơ học không cần linh lực' một chút mà thôi. Hoàn toàn không có ý đồ xấu!"
"Chiêm ngưỡng cái khỉ mốc!" Trần Thiết vung chiếc mỏ lết khổng lồ gõ mạnh xuống đe sắt phát ra tiếng *BOONG* chói tai làm Lục Phong giật nảy mình. "Cậu chui gầm xe đạp của bạn tôi, tay cầm kính lúp linh nhãn định tháo trộm xích líp đúng không? Bị bắt quả tang còn chối!"
Lục Phong mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ. Sự thật đúng là như vậy. Hắn bị ám ảnh bởi cấu trúc cơ học hoàn hảo không cần linh lực của xe đạp Phượng Hoàng, nên đã lén theo dõi Ship Nhanh từ Chợ đen Phàm Vân Trấn đến đây, định bụng nhân lúc lộn xộn tháo trộm bộ xích líp mang về nghiên cứu.
Trong đầu Lục Phong lúc này đang xoay chuyển dồn dập các luồng suy nghĩ đầy hoang mang: *"Chết tiệt! Tên phàm nhân shipper này thực chất là một cao nhân ẩn thế sở hữu Thần Hành Kiếm Khách bộ pháp. Chiếc xe đạp kia chắc chắn là thần khí hộ tông tối cổ được rèn từ hợp kim thép Phượng Hoàng hấp thụ chấn động ma pháp. Nếu ta bị khép vào tội trộm cắp thần binh, vị tiền bối này chỉ cần vung tay một cái là tu vi Trúc Cơ của ta sẽ tan thành mây khói! Chưa kể Thái thượng lão tổ Lý Trường Sinh đang bảo hộ bưu cục của hắn... Ta phải làm sao đây?"*
Nguyễn Ship Nhanh không hề biết những suy nghĩ tự suy diễn vĩ mô đầy hoảng sợ của Lục Phong. Anh chỉ nhìn chiếc lốp xe xẹp lép, rồi nhìn Lục Phong, một ý tưởng lầy lội lập tức lóe lên.
"Lục Phong! Cậu là thiên tài luyện khí đúng không?" Ship Nhanh tiến tới một bước, dí sát chiếc Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày bị xước một góc vào mặt Lục Phong. "Cậu bị bắt quả tang hành vi trộm cắp tài sản bưu chính. Theo nội quy lao động bưu cục và luật trị an nha môn phàm trần, tôi có quyền báo quan bắt giữ cậu, hoặc báo lên Thái thượng lão tổ Lý Trường Sinh để hủy bỏ tư cách đệ tử nội môn của cậu!"
Nghe đến hai chữ "Lão tổ", Lục Phong run bắn người, hai chân suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất cát: "Nguyễn đạo hữu... xin bớt giận! Bản đạo thực sự chỉ là tò mò... Xin đạo hữu giơ cao đánh khẽ, có điều kiện gì bản đạo cũng xin đáp ứng!"
Ship Nhanh cười híp mắt, chỉ tay vào chiếc lốp sau xẹp lép bọc da yêu thú Lôi Báo:
"Được! Điều kiện rất đơn giản. Nhị Hổ đã vá xong lỗ thủng, nhưng bơm phàm trần không đủ áp lực để bơm căng lốp da yêu thú Lôi Báo này. Cậu hãy dùng kỹ năng luyện khí và linh lực của cậu để chế tạo ra một chiếc bơm xe đạp bằng linh lực, bơm căng chiếc lốp này cho tôi trong vòng năm phút! Nếu không làm được, tôi sẽ lập tức viết biên bản khiếu nại gửi thẳng lên chính điện nội môn!"
Lục Phong hít một hơi lạnh, nhìn chiếc lốp xe bọc da yêu thú Lôi Báo lấp lánh tia sét nhẹ. Hắn biết mình không có đường lui, đành cắn răng đồng ý: "Được! Bản đạo xin hứa sẽ hoàn thành!"
Lục Phong lập tức lôi từ trong túi trữ vật ra một chiếc hộp sắt cũ nát bám đầy bụi bẩn. Đó là một "trận pháp khí nén phế thải" mà hắn vừa thu mua được từ Chợ đen Phàm Vân Trấn hồi sáng. Chiếc trận pháp này vốn dùng để nén linh khí trong các lò luyện đan cấp thấp nhưng đã bị hỏng van xả khí.
Lục Phong dùng kính lúp linh nhãn quét nhanh qua cấu trúc chiếc bơm sắt phàm trần của Nhị Hổ. Với nhãn quang của một thiên tài luyện khí, hắn lập tức nhận ra nguyên lý chuyển động tịnh tiến của pít-tông phàm trần rất tương đồng với nguyên lý nén khí của trận pháp.
Hắn vận hành linh lực Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất, ngón tay lướt đi thoăn thoắt tạo thành những luồng sáng xám mờ ảo. Lục Phong tháo rời lõi trận pháp khí nén phế thải, dùng linh hỏa nung chảy một miếng đồng phế liệu để đúc thành một đầu vòi chuyển đổi đặc biệt, kết nối trực tiếp lõi trận pháp vào ống bơm sắt phàm nhân.
Trần Thiết đứng bên cạnh khoanh tay nhìn, khịt mũi càu nhàu: "Hừ, rườm rà pháp khí tu tiên! Để xem cái ống sắt rỉ của cậu có chịu nổi áp lực linh khí không."
Chỉ trong vòng ba phút lao động cật lực dưới cái nóng lò rèn, Lục Phong đã lắp ráp xong. Chiếc bơm sắt phàm trần giờ đây đã được gia cố thêm một lõi trận pháp lấp lánh linh quang màu xanh lục nhạt ở thân ống, đầu vòi bơm được bọc một lớp đồng khảm linh thạch vụn để chống rò rỉ khí động học.
"Xong rồi! Chiếc bơm xe đạp bằng linh lực đầu tiên của Đông Vực!" Lục Phong quẹt mồ hôi trên trán, tự hào tuyên bố.
Hắn cắm đầu vòi khảm linh thạch vào van xe đạp Phượng Hoàng, rồi đặt hai tay lên tay cầm ống bơm. Lục Phong hít một hơi thật sâu, vận hành linh lực Trúc Cơ Kỳ truyền thẳng vào lõi trận pháp gia tốc.
*HÚUUU... COONG!*
Chiếc bơm sắt phát ra một tiếng gầm rú cơ học vang dội, lõi trận pháp lấp lánh hào quang rực rỡ. Áp lực linh khí nén khổng lồ từ trận pháp phế thải lập tức được giải phóng, đẩy dồn dập qua ống dẫn khí vào lốp sau xe đạp Phượng Hoàng.
*PHÙNG! PHÙNG! PHÙNG!*
Chỉ trong vòng ba giây, chiếc lốp sau bọc da yêu thú Lôi Báo phế thải xẹp lép bỗng nhiên căng phồng lên với tốc độ chóng mặt. Lực nén linh khí quá mạnh thắng thế hoàn toàn lực đàn hồi của da yêu thú, khiến lốp xe căng cứng đến mức phát ra tiếng *bịch bịch* đanh thép.
Thế nhưng, dị biến đột ngột xảy ra. Do linh kiểm soát của Lục Phong chưa hoàn toàn thích ứng với cấu trúc van phàm trần, áp lực linh khí nén dồn dập vào lốp xe quá tải. Lớp da yêu thú Lôi Báo phế thải dán gia cố trên lốp xe khi hấp thụ lượng lớn linh khí nén bỗng nhiên bị kích hoạt năng lượng sét tích tụ bên trong.
*TẠCH! TẠCH! XOẸT!*
Những tia chớp xanh lam nhỏ li ti bắt đầu bắn ra lách tách từ sườn lốp xe đạp Phượng Hoàng, quấn quanh vành bánh xe bằng sắt rỉ sét. Chiếc lốp xe căng phồng lên quá mức bình thường mười phân, phát ra hào quang lôi điện lấp lánh nhẹ nhàng trong không khí hầm hập của tiệm sửa xe.
Nguyễn Ship Nhanh kinh hoàng nhìn chiếc lốp xe đang tích tụ năng lượng sét giật tê cả tay nắm ghi-đông, hét lên:
"Lục Phong! Dừng lại! Nó sắp nổ tung rồi! Xe của tôi mà nổ lốp là tôi bắt đền cậu vạn linh thạch đấy!"
Lục Phong cũng hoảng hốt, cố sức ngắt kết nối linh lực nhưng áp lực khí nén trong trận pháp phế thải đang bị kẹt van xả, lốp xe đạp Phượng Hoàng càng lúc càng căng phồng rực rỡ lôi điện...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!