Nhạc nềnTeatime

Bản Án Nha Môn Và Ngôi Vương Vận Tải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm trên đèo Tử Thần nhạt dần khi những tia nắng đầu ngày khẽ len lỏi qua các khe núi đá vôi Phàm Vân. Nguyễn Ship Nhanh uể oải ngáp một cái dài, đôi chân đi dép tổ ong màu cam mòn vẹt đế vẫn đều đặn nhấn xích líp. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển lướt đi trong thinh lặng tuyệt đối nhờ bình Linh dầu vạn năm của Linh Dược Các bôi trơn. Bóng lưng màu cam sờn vai của anh phản chiếu tia nắng sớm, tạo nên một vệt sáng mờ ảo khiến mấy đệ tử tạp dịch dậy sớm gánh nước bên đường cứ ngỡ bản thân vừa nhìn thấy một vị tiên nhân ngự kiếm khí lướt qua.


"Phù, vừa kịp giao nốt hộp canh gà hầm cho gã đệ tử ngoại môn trốn học đêm lúc năm giờ kém năm phút." Ship Nhanh lẩm bẩm càu nhàu, tay phải khẽ vỗ vỗ vào chiếc túi áo đồng phục bám đầy bụi đường. "May mà gã không bom hàng, chứ không thì lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò lại gõ thước gỗ lạch cạch lên bàn tính, trừ phắt mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của mình. Lương tháng này coi như bảo toàn!"


Anh dắt xe vào sân sau bưu cục gỗ hai tầng cũ kỹ. Đám cựu thổ phỉ Hắc Hổ Bang gồm Đại Hổ, Nhị Hổ và Tam Hổ lúc này đã thức dậy, đang lục đục quét dọn kho bãi dưới sự giám sát oai vệ của con vịt béo Quác Quác đang đứng rỉa lông trên một hòm gỗ mục. Nhìn thấy Ship Nhanh trở về, Trần Bạo Lực – cựu bang chủ thổ phỉ đang phải lao động cải tạo quét dọn – khẽ run rẩy cái chân trái vẫn còn hơi tê cứng do di chứng bị bánh xe đạp cán trúng tử huyệt hôm trước, vội vàng cúi đầu chào:


"Chào... chào Thần Hành đại nhân đi làm ca đêm về ạ!"


Ship Nhanh không thèm để ý đến danh xưng kỳ quặc của gã thổ phỉ. Anh dựng chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng xuống đất phát ra tiếng *kịch* vững chãi, rồi cẩn thận nhấc chiếc Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày từ trong giỏ tre phía trước ra. Nhìn vệt xước lõm nhỏ ở góc bảng gỗ đào do cú va chạm với quạt giấy linh lực của Ngụy Quân Tử trưa hôm qua, anh khẽ tặc lưỡi đầy xót xa:


"Cái gã giám sự ngoại môn Ngụy Quân Tử kia ra tay mạnh thật, làm móp cả góc bảng kẹp giấy gia truyền của mình. Nhất định hôm nào gặp lại phải bắt lão đền tiền mua bảng mới!"


Nói đoạn, Ship Nhanh thò tay xuống đáy chiếc balo dứa cam khổng lồ, lôi ra một bọc nylon phàm trần được quấn chặt nhiều lớp để cách ly hoàn toàn mùi hôi thối. Bên trong bọc nylon chính là chiếc lọ bằng xương người chứa máu tươi lấp lánh oán khí đỏ tà môn của tà tu Huyết Linh Tử rơi lại đêm qua.


"Sếp Tạ ơi! Cháu nhặt được cái hũ sành xương xẩu này trên đèo Tử Thần đêm qua. Trông giống tang vật trộm mộ cổ phàm nhân của bọn cướp lắm. Để cháu mang lên nha môn nộp cho Lý Đại Nhân kiếm một trăm đồng tiền thưởng báo quan nhé!" Ship Nhanh gào to hướng vào trong nhà gỗ.


*RẦM!*


Cánh cửa gỗ bưu cục bị đẩy ra thô bạo. Trưởng bưu cục Tạ Tiền Cò – lão già trung niên hói đầu bủn xỉn – lao vọt ra ngoài nhanh như một cơn lốc. Hai mắt lão sáng quắc như hai ngọn linh đăng khi nhìn chằm chằm vào bọc nylon trên tay Ship Nhanh. Lão gõ chiếc thước gỗ gõ bàn cộc cộc xuống sườn xe đạp Phượng Hoàng, mũi hít hà ngửi ngửi mùi oán khí đỏ tà môn khẽ rò rỉ qua lớp nylon phàm trần.


"Tang vật trộm mộ cổ cái khỉ mốc nhà cậu!" Tạ Tiền Cò đập đùi cái bộp, khuôn mặt hói lưa thưa vài sợi tóc đỏ bừng lên vì phấn khích tột độ. "Đây là bảo vật chứa máu tà môn của tà tu hút máu Huyết Linh Tử! Đêm qua ta vừa nghe tin đồn có tà tu phục kích trên đèo bị một luồng 'Chí Dương Thần Quang' rọi mù mắt ngã mương nước thải. Không ngờ chính là do cậu làm! Tống Giảo Quyệt – hội trưởng thương hội đối thủ Thiên Lý Mã – chắc chắn là kẻ đứng sau thuê tà tu này để phá hoại bưu cục ta!"


Tạ Tiền Cò cười há há đầy gian xảo, chiếc thước gỗ trong tay gõ lạch cạch liên hồi: "Cơ hội trời cho! Có bằng chứng thép này cộng với lời khai của gã cung thủ Độc Nhãn Long đang bị giam ở phòng củi, chúng ta lập tức lên Nha môn Phàm Vân Trấn khởi kiện! Ta sẽ bắt thương hội đối thủ phải niêm phong hoàn toàn, độc chiếm ngôi vương vận tải liên giới Phàm - Tiên! Đi, mau đi báo quan!"


***


Nha môn Phàm Vân Trấn tọa lạc ngay trung tâm thị trấn sầm uất, là một tòa công sở bằng gạch đá uy nghiêm có treo tấm biển sơn son thếp vàng của triều đình phàm nhân hạ giới. Vào buổi sáng sớm, sảnh nha môn đã chật kín người dân phàm trần và vài tu sĩ cấp thấp đang xếp hàng dài dằng dặc để làm thủ tục thông quan hàng hóa.


Nguyễn Ship Nhanh dắt xe đạp Phượng Hoàng bám theo sếp Tạ Tiền Cò tiến thẳng vào cổng chính. Đám lính canh nha môn phàm trần thấy bóng dáng đồng phục cam chói mắt liền định giơ gậy gỗ ra chặn lại theo thói quen. Thế nhưng, Ship Nhanh thản nhiên rút tấm Giấy chứng nhận thanh niên gương mẫu đóng dấu đỏ chót của trưởng thôn từ trong túi áo ra giơ lên.


Nhìn thấy con dấu đỏ chói uy nghiêm của Lý Đại Nhân, đám lính canh lập tức biến sắc, vội vàng rụt gậy gỗ lại, cúi đầu cung kính nhường đường. Tấm giấy thông hành hành chính tối cao của phàm giới giúp bưu cục lướt qua hàng dài người xếp hàng một cách vô cùng chuyên nghiệp, đi thẳng vào trong đại sảnh xét xử của nha môn.


Tại bàn thư lại bên tả sảnh, Thư lại Đỗ Đăng Ký – một lão già gầy gò mặc quan phục xanh sờn, đội mũ cánh chuồn hơi lệch – đang cặm cụi mài mực nho, tay cầm ống bút và xấp giấy tờ hành chính dày cộp. Lão nổi tiếng là kẻ cứng nhắc, nguyên tắc đến mức cực đoan, cả đời chỉ làm việc theo đúng biểu mẫu quy trình và con dấu đỏ.


"Ai đó? Có đơn từ khiếu nại gì thì phải điền vào biểu mẫu số bốn, đóng ba đồng tiền lệ phí và chờ đối chiếu sổ sách ba ngày!" Đỗ Đăng Ký không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều vô cảm phát ra từ sau xấp công văn.


"Thư lại đại nhân, chúng tôi đến báo án khẩn cấp về hành vi mưu sát shipper đang thi hành công vụ bưu chính quốc gia và trốn thuế vận tải liên giới của Thương hội Thiên Lý Mã!" Tạ Tiền Cò bước tới, đập mạnh chiếc thước gỗ bưu cục xuống bàn gõ lạch cạch đầy đanh thép.


Đỗ Đăng Ký khẽ nhíu mày, lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên qua gọng kính sắt trễ mũi. Ánh mắt lão quét qua Nguyễn Ship Nhanh, dừng lại ở đôi dép tổ ong màu cam mới tinh dưới chân anh và chiếc xe đạp Phượng Hoàng bọc Linh dầu vạn năm sáng bóng ngoài sân. Lão hắng giọng, lật giở cuốn sổ cái ghi chép thuế phí:


"Thương hội Thiên Lý Mã của Tống Giảo Quyệt? Gã béo đó tháng này vẫn chưa nộp đủ thuế thông quan phàm giới. Các người có bằng chứng gì về việc mưu sát shipper?"


Ship Nhanh lập tức đặt bọc nylon chứa chiếc lọ bằng xương người lên bàn, đồng thời lôi ra chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh kẹp trên bảng gỗ đào dày. Anh bấm nút lò xo ở đuôi bút phát ra tiếng *tạch* giòn giã, mở nắp bọc nylon ra một góc nhỏ.


*VÙ!*


Một luồng oán khí đỏ tà ác nồng nặc mùi tanh của máu tà môn khẽ rò rỉ ra ngoài không khí. Sảnh nha môn đang ồn ào bỗng nhiên im bặt, nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ lạnh buốt. Đỗ Đăng Ký trợn tròn mắt nhìn chiếc lọ xương người, tay cầm ống bút run rẩy nhẹ. Là một thư lại nha môn phàm trần thông hiểu luật pháp, lão biết rõ triều đình phàm giới cực kỳ cấm kỵ việc tu sĩ tà đạo xâm nhập hạ giới quấy phá trị an.


"Đây... đây thực sự là bảo vật chứa máu tà tu!" Đỗ Đăng Ký lập tức đứng phắt dậy, vội vàng lấy con dấu đồng nha môn phàm trần đập mạnh xuống bàn phát ra tiếng *rầm* đanh thép. "Sự việc nghiêm trọng! Mau mời Trấn trưởng đại nhân thăng đường xét xử khẩn cấp!"


***


Chỉ mười phút sau, tiếng trống nha môn vang lên dồn dập báo hiệu phiên tòa công khai bắt đầu.


Trấn trưởng Lý Đại Nhân – một lão nhân mập mạp mặc đạo bào lụa đỏ lộng lẫy, đội mũ quả dưa cười híp mắt – thong thả bước ra từ hậu sảnh, ngồi lên chiếc ghế gỗ lim uy nghiêm giữa công đường. Lão nổi tiếng là người sợ phiền phức, thích sống thanh nhàn nhưng lại cực kỳ ám ảnh với thành tích trị an địa phương để giữ vững chiếc ghế trưởng thôn.


"Bản quan nghe báo có vụ án liên quan đến tà tu xâm nhập hạ giới mưu sát shipper gương mẫu?" Lý Đại Nhân phe phẩy chiếc quạt xếp khảm ngọc, ánh mắt sắc sảo lướt qua bọc nylon chứa hũ xương người trên bàn công án, khuôn mặt mập mạp lộ rõ vẻ uy nghiêm nhưng khẽ nhíu mày vì ghét rắc rối.


Đúng lúc đó, lính canh nha môn giải Tống Giảo Quyệt vào công đường. Hội trưởng Thương hội Thiên Lý Mã – một lão già mập mạp mặc áo lụa xanh khảm ngọc bích lấp lánh, tay đeo đầy nhẫn vàng – bước vào với phong thái vô cùng kiêu ngạo. Gã cười khẩy, liếc nhìn Ship Nhanh và sếp Tạ Tiền Cò bằng nửa con mắt khinh miệt.


"Trấn trưởng đại nhân! Bản thương nhân luôn kinh doanh lương thiện, đóng góp tiền bạc cho nha môn đầy đủ. Tên shipper phàm nhân kia vu khống bản thương hội cấu kết tà tu, thật là một sự sỉ nhục lớn đối với danh dự của Thiên Lý Mã!" Tống Giảo Quyệt khom lưng hành lễ, tay lén lút thò vào tay áo lụa xanh lôi ra một túi tiền vàng phàm trần khổng lồ, định khẽ đẩy qua cho nha dịch đứng bên cạnh để chạy tội.


*BÁT!*


Đỗ Đăng Ký đập mạnh chiếc thước gỗ nha môn xuống bàn công án làm túi tiền vàng của Tống Giảo Quyệt suýt rơi xuống đất. Thư lại nghiêm nghị đưa ra cuốn sổ biên lai bưu chính đóng dấu đỏ chót đối chiếu khớp hoàn hảo:


"Tống hội trưởng! Vết xước dài mười phân trên sườn xe đạp Phượng Hoàng của Nguyễn Ship Nhanh hoàn toàn trùng khớp với quỹ đạo đao khí của tà tu Huyết Linh Tử mà chúng tôi thu thập được từ đèo Tử Thần đêm qua! Thêm vào đó, lời khai đóng dấu vân tay đỏ của gã cung thủ Độc Nhãn Long đang bị giam ở phòng củi đã xác nhận chính ngươi đã trả cho hắn mười vạn tiền đồng phàm trần tiền công thuê tà tu ám sát shipper của bưu cục Tốc Hành Ba Miền! Ngươi còn muốn chối cãi sao?"


"Ta... ta..." Tống Giảo Quyệt lập tức biến sắc, khuôn mặt mập mạp đổ mồ hôi hột ròng ròng. Gã run rẩy nhìn chiếc lọ xương người chứa máu tươi tà môn trên bàn, miệng ú ớ không nói nên lời.


Sếp bóc lột Tạ Tiền Cò đứng bên cạnh lập tức thừa cơ xông lên. Lão vung chiếc thước gỗ bưu chính gõ lạch cạch liên hồi lên bàn công án, đọc to các điều khoản quy định nội quy lao động bưu chính bằng giọng điệu lạnh lùng như tụng kinh chú tối cổ:


"Theo Điều 24 Luật Bưu chính phàm giới: Hành vi phá hoại phương tiện di chuyển cốt lõi của shipper đang thi hành công vụ bưu chính quốc gia sẽ bị phạt đền bù gấp mười lần giá trị tài sản! Chiếc xe đạp Phượng Hoàng của Nguyễn Ship Nhanh là báu vật gia truyền vô giá của bưu cục chúng tôi! Vết xước dài mười phân kia đã làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự bưu chính liên giới! Thương hội Thiên Lý Mã phải bồi thường năm trăm đồng tiền đồng tiền sơn xe, cộng thêm mười vạn tiền đồng tiền phạt danh dự bưu cục!"


"Năm... năm trăm đồng tiền sơn xe? Mười vạn tiền phạt? Các người ăn cướp à?!" Tống Giảo Quyệt gào lên đầy uất ức, hai mắt trợn ngược suýt chút nữa ngất xỉu vì xót tiền.


"Câm miệng! Công đường nha môn không phải nơi cho ngươi la hét!" Lý Đại Nhân đập mạnh con dấu đồng nha môn xuống bàn công án phát ra tiếng *rầm* kinh thiên động địa.


Lão trấn trưởng sợ phiền phức nhưng khi nghe đến việc thương hội đối thủ trốn thuế vận tải khổng lồ và thuê tà tu ám sát shipper gương mẫu ngay trong địa phận cai quản của mình, cơn giận dữ vì thành tích trị an bị ảnh hưởng lập tức bùng nổ. Lão cầm chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh của Ship Nhanh, ký roàn roạt vào bản án đóng dấu đỏ chót lệnh bắt giữ:


"Tống Giảo Quyệt! Chứng cứ rành rành, tội danh cấu kết tà đạo quấy phá trị an và trốn thuế bưu chính liên giới đã rõ như ban ngày! Bản quan ra lệnh bắt giam ngươi vào đại lao nha môn chờ ngày xét xử! Niêm phong hoàn toàn toàn bộ kho bãi của Thương hội Thiên Lý Mã! Tịch thu toàn bộ bầy linh cẩu tốc độ của thương hội để làm tài sản công ích phục vụ cho nha môn!"


*RẦM!*


Con dấu đồng nha môn phàm trần đóng dấu đỏ chót chói lọi xuống bản án bắt giữ trước sự chứng kiến của hàng trăm người dân phàm trần đang hò reo vang dội ngoài công đường. Tống Giảo Quyệt mặt cắt không còn giọt máu, hai đầu gối khuỵu xuống đất cát, chiếc áo lụa xanh khảm ngọc dính đầy bụi bẩn khi gã bị lính canh lôi tuột vào trong đại lao tăm tối.


***


Cuộc chiến pháp lý kết thúc bằng thắng lợi pháp lý tuyệt đối dành cho bưu cục Tốc Hành Ba Miền. Thương hội đối thủ Thiên Lý Mã chính thức bị xóa sổ hoàn toàn khỏi Phàm Vân Trấn, bầy linh cẩu tốc độ bị tịch thu làm tài sản công ích nha môn.


Buổi trưa hôm đó, bầu không khí tại bưu cục gỗ hai tầng cũ kỹ ngập tràn niềm vui hân hoan. Sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò hớn hở cầm chiếc thước gỗ gõ bàn tính liên thanh, phát lương tháng đầy đủ bằng tiền đồng phàm trần cho Nguyễn Ship Nhanh không thiếu một xu nào. Thêm vào đó, anh còn nhận được một trăm đồng tiền đồng tiền thưởng báo quan từ Lý Đại Nhân trao tặng nhờ nộp hũ xương người bằng chứng tà tu.


"Ngon lành! Một trăm đồng tiền thưởng dư sức mua một hộp sơn tốt phết lại sườn xe đạp Phượng Hoàng gia truyền rồi!" Ship Nhanh hớn hở cất túi tiền đồng vào túi áo đồng phục cam chói lọi. Anh thong thả mua một chiếc đùi gà rán phàm trần siêu to khổng lồ thơm phức ở đầu trấn mang về thưởng cho con vịt béo Quác Quác đang ngồi rỉa lông trong giỏ tre trước xe.


"Quác! Quác!" Con vịt béo ú ngậm lấy chiếc đùi gà rán lắc lư cái đầu vô tri thỏa mãn, tiếng kêu trùng tần số phá trận phát ra nhẹ nhàng vui tai.


Sự thành công vô tình của bưu cục phàm trần đè bẹp thương hội đối thủ đã tạo nên một uy tín trung lập vô song khắp vùng biên giới Phàm - Tiên. Thế nhưng, sự yên bình của Ship Nhanh không kéo dài được lâu.


*RẦM!*


Tạ Tiền Cò đẩy cửa lao vào kho phân loại bưu phẩm số 1, trên tay ôm một xấp phong thư da dê cổ lấp lánh linh lực hỏa ma pháp đỏ rực của các thương hội Đông Vực gửi đến dồn dập. Lão già hói đầu cười há há đến mức sái quai hàm, vung chiếc thước gỗ gõ mạnh xuống bàn tính lạch cạch:


"Ship Nhanh ơi! Bão đơn hàng đổ bộ rồi! Do long mạch núi Vân Tiên Tông được đả thông linh khí hồi sinh cuồn cuộn và Thiên Lý Mã bị đóng cửa, toàn bộ các thương hội lớn của Đông Vực sa mạc đang tranh nhau đặt đơn hàng vận chuyển độc quyền qua bưu cục chúng ta! Lượng đơn hàng tăng vọt gấp mười lần ngày thường!"


Tạ Tiền Cò trải một tấm bản đồ da dê cổ dẫn đường xuyên sa mạc Đông Vực rộng lớn đầy hiểm trở lên bàn gỗ, ánh mắt tham lam dán chặt vào sườn núi cát lún mênh mông:


"Để đáp ứng lượng đơn hàng khổng lồ này, ta ra lệnh cho cậu lập tức mở rộng tuyến đường giao hàng xuyên qua sa mạc Đông Vực đầy bão cát linh khí cực mạnh! Hạn giao hàng là trước năm giờ chiều ngày mai, trễ một giây phạt trừ mười phần trăm lương cứng!"


Nguyễn Ship Nhanh đứng trân trân nhìn tấm bản đồ sa mạc Đông Vực rộng lớn lấp lánh linh lực hắc ám bão cát, đôi dép tổ ong màu cam dưới chân khẽ run nhẹ. Anh khom lưng dắt xe đạp Phượng Hoàng bọc Linh dầu vạn năm chuẩn bị lên đường, miệng lẩm bẩm càu nhàu cay đắng:


"Lại chạy deadline sa mạc... Lão sếp bóc lột kia đúng là không muốn cho mình nghỉ hưu an nhàn phàm trần mà!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!